Snack's 1967
Girl XinhAndroidGame
Like Ủng Hộ AnhVina trên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known

Tiểu Thuyết - Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy

Ad AnhVina[ADMIN-ON]
clock02.05.26 / 09.00.23 PM


“Nhược Phi! Đừng làm phiền chị Tiểu Hạ nữa! Như thế này đi, hai ta gọi taxi đến đó nhé!”

“Can hệ gì tới cô!”

Nhược Phi lạnh lùng liếc Chu Cầm một cái, Chu Cầm vội ngậm miệng lại, không dám nói câu nào, đôi mắt bắt đầu rưng rưng đỏ hoe. Tiểu Hạ nhìn thấy, không nỡ lòng, quay sang trách móc Nhược Phi : “Thẩm Nhược Phi! Cậu nói chuyện với con gái nên dịu dàng một chút!”

“Liên can gì tới cô? Đi thôi!”

Nhược Phi nói đoạn, kéo tay lôi Tiểu Hạ đi, sau đó ngồi lên xe cô. Tiểu Hạ nhìn qua cửa kính, trông thấy Chu Cầm đang đứng một mình bơ vơ bên ngoài, không nỡ nhẫn tâm, giơ tay ra vẫy cô bé : “Chu Cầm! Em cũng lên xe đi!”

“Nhưng mà…..”

Chu Cầm dè dặt ngó Nhược Phi, không dám lên xe, dường như đang đợi cậu quyết định vậy. Nhác thấy nét mặt Nhược Phi vô cùng bình tĩnh, còn tỏ vẻ dửng dưng như không có chuyện gì, Tiểu Hạ hỏi : “Sao lại đối xử với Chu Cầm như vậy?”

“Gì cơ?”

“Cô bé không phải bạn gái cậu sao? Cậu có thái độ với cô bé kiểu gì vậy?”

“Ai nói cô ta là bạn gái tôi?” Nhược Phi chau mày : “Phan Tiểu Hạ, cô đừng suy đoán lung tung nữa được không? Cô…..hi vọng tôi có bạn gái như vậy sao?”

“Tại sao cậu lại không thừa nhận?” Tiểu Hạ cáu lên : “Chu Cầm đẹp người lại đẹp nết, giống hệt một công chúa bé bỏng, cô bé có điểm nào không xứng với cậu hả? Làm người không được vô trách nhiệm như thế!”

“Vậy, cô và Uông Dương quay về với nhau thì gọi là gì? Trách nhiệm sao?” Nhược Phi cười lạnh.

“Không liên quan tới cậu! Tôi giờ vô cùng hạnh phúc, cho nên tôi cũng mong cậu tìm lấy hạnh phúc của riêng mình!”

Tuy lòng buồn bực, nhưng Tiểu Hạ vẫn kiên quyết nhìn vào mắt Nhược Phi, khiến tim cậu đau nhói. Ánh mắt chúc phúc không hề có một tia ghen tuông nào của cô khiến cho mọi khao khát kỳ vọng trong lòng cậu, chớp mắt, vỡ tan thành từng mảnh, găm chặt vào trái tim. Cậu trầm mặc một lúc, cuối cùng, đột nhiên đẩy cửa kính ra : “Này! Lên xe cùng đi ăn cơm!”

“Dạ!”

Chu Cầm vô cùng mừng rỡ, vội chạy lên xe, suốt dọc đường đi cứ ríu rít không ngơi nghỉ nói chuyện với Nhược Phi, còn Tiểu Hạ thì lái xe một mạch tới nhà hàng. Đến Shangri-la, Nhược Phi và Chu Cầm ngồi một bên, còn Tiểu Hạ thì ngồi phía đối diện. Cô kêu Chu Cầm gọi món, Chu Cầm lại lắc đầu : “Chị Tiểu Hạ, em ra nước ngoài quá lâu, không biết món nào là ngon nhất trong nước mình, chị và Nhược Phi quyết định đi ạ!”

“Thẩm Nhược Phi! Cậu ăn món gì?” Tiểu Hạ hỏi.

“Cô không biết tôi thích ăn món gì sao?” Nhược Phi hỏi lại.

“Vậy, để tôi chọn giúp cậu!”

Tiểu Hạ gọi vài món, thêm một cốc nước cam, sau đó ngồi đợi. Nhà hàng lúc này đang chơi một bản nhạc du dương, cô ngồi đối diện với Chu Cầm xinh đẹp mĩ miều và Nhược Phi tuấn tú khôi ngô, trông kiểu gì cũng thấy họ là một cặp trời sinh! Tiểu Hạ nâng cằm, ngắm Chu Cầm đang liếc mắt đưa tình với Nhược Phi, đột nhiên nhớ tới năm mình còn hai mươi tuổi!

Năm đó, cô cũng rất trẻ trung, da dẻ trắng trẻo mịn màng, đôi mắt trong veo, thuần khiết, cho dù không dùng quần áo sang trọng hay phấn son cao cấp để trang điểm thì khi cô mặc áo T-shirt giá 20 nhân dân tệ cũng trông như là mặc đồ giá 200 tệ. Lúc đó, cô không có nhiều tiền, nhưng lại có rất nhiều rất nhiều tình yêu. Cô thích đứng dưới gốc cây chờ đợi chàng trai luôn bận áo trắng, thích nghe giọng nói ấm áp của người ấy,càng thích đắm chìm trong đôi mắt dịu dàng trìu mến của người ấy nữa……….

Nhưng tại sao lại không nhớ được dáng vẻ của người đó vậy? Không phải mới gặp người ta hai ngày trước sao?

Tiểu Hạ đột nhiên không thể nhớ nổi dáng vẻ của Uông Dương hồi ấy, chỉ cảm thấy lòng hoang mang bấn loạn như đã đánh mất thứ gì vô cùng quý giá!

Lúc ăn cơm, Chu Cầm ân cần gắp thức ăn cho Nhược Phi, tuy sắc mặt Nhược Phi khó coi, nhưng vẫn không cự tuyệt. Sự thân mật vô bờ bến, quên cả người bên cạnh của họ khiến Tiểu Hạ nhìn không nổi, cô ngồi nhai ngấu nghiến thức ăn trong miệng, đột nhiên nghe thấy Chu Cầm hỏi : “Chị Tiểu Hạ cảm thấy thế nào?”

“Cái gì như thế nào?” Tiểu Hạ thoáng sững người.

“Chủ nhật chúng ta đi tới khu vui chơi giải trí nhé! Nhược Phi nói anh ấy đến đây lâu như vậy mà vẫn chưa đi đây này!”

“Ai nói cậu ta chưa từng đi! Lần trước, cậu ta tới thành phố S thì đã đi rồi!”

“Tôi đi từ lúc nào vậy?”

“Cậu lên cao trung năm hai, còn tôi lên đại học năm thứ nhất!”

“Tôi bị đau dạ dày, cho nên không đi! Phan Tiểu Hạ, trí nhớ của cô bị sao vậy?”

“A! Vậy khi cậu lên đại học chắc cũng có đi chứ?”

“Hừ!”

Nhược Phi hừ lạnh một tiếng, không thèm nói nữa, giống như đang cố kìm nén cái gì vậy. Tiểu Hạ nhìn cậu, đột nhiên nhớ ra mùa hè năm đó, kinh ngạc thốt lên………

*****

Đến khách sạn

Mùa hè năm đó cô vào đại học năm thứ nhất, trải qua năm lớp 12 đầy ác mộng, cô cuối cùng cũng đỗ trường đại học S cách nhà không xa. Từ nhà chỉ cần mất một tiếng ngồi tàu hỏa là tới trường, trường cô là một trong 211 trườngtrọng điểm trên toàn quốc, thêm vào đó, Uông Dương, người trước kia cô thầm yêu sau trở thành bạn trai chính thức của cô cũng học tại đó, cho nên, cô cảm thấy mọi việc đều vô cùng hoàn hảo.

Năm thứ nhất, việc học hành của cô rất rảnh rang, nhưng, cô lại phải sống trong kí túc xá, điều kiện sinh hoạt khó khăn thiếu thốn hơn rất nhiều so với ở nhà, và cô cũng lần đầu được biết thế nào là “bạn cùng phòng”. Phòng trong kí túc xá của cô có tổng cộng 6 người, quê quán khác nhau, gia cảnh khác nhau, tính cách cũng khác nhau. Người thì vô cùng ham học, người thì chỉ mải ham chơi, chỉ có Cố Mẫn, dân S thành chính gốc, là tâm đầu ý hợp với cô. Ngày hôm đó, cô cùng người bạn thân, Cố Mẫn, lôi sách hướng dẫn nấu ăn ra mò mẫm cách làm chè hoa quả, khi đang lén lén lút lút châm nến để đun chè đựng trong tô thủy tinh thì chuông điện thoại reo. Cô giật mình đánh thót, vội vàng bật máy, bên kia đầu dây điện thoại truyền tới giọng nói ngọt ngào ấm áp đến dị thường của mẹ cô. Đầu tiên mẹ khen nức khen nở thành tích học tập của cô, sau đó, quặt vô lăng, lái sang chuyện Nhược Phi tới thành phố S……

“Tiểu Hạ, hôm nay Phi Phi tới thành phố S, con phải chăm sóc chu đáo cho thằng bé đó!”

“Hôm nay tới đây? Nó không phải kiểm tra à? Sao lại rảnh rỗi tới đây chơi vậy?”

“Thằng bé nói là muốn xem đời sống sinh viên để lấy động lực học tập, cha mẹ và dì Vương Tuệ thấy đây là cơ hội rất tốt cho thằng bé học hỏi”

Thằng nhóc thối tha, nói dối không biết ngượng………Khóe miệng Tiểu Hạ bắt đầu giật giật.

Tiểu Hạ thật không hiểu, cái thằng nhóc Nhược Phi bản chất như yêu tinh, xấu xa cực độ đó lại tạo được ấn tượng “con ngoan trò giỏi” trong mắt các cô dì thím bác ở đại viện, được bọn họ cưng chiều quý mến vô cùng. Trong lòng cô hiểu rõ, thằng bé này muốn tới khu vui chơi giải trí mới mở ở thành phố S để tung tẩy một bữa, nhưng lại sợ mẹ không cho, nên mới viện ra cái cớ “tốt đẹp” này, chỉ kỳ quái một chỗ là, những vị “tiền bối” anh minh cả đời đó lại tin sái cổ! Nó là đứa em trai đáng yêu và cũng là bạn thân nhất của cô, đương nhiên là cô không thể bán đứng nó được rồi. Song, nó lại dám một mình “đường xa vạn dặm” tới thăm cô, lá gan quả không nhỏ mà!!!

“Con có phải ra sân ga đón nó không?” Tiểu Hạ hỏi.

“Không cần! Thằng bé bảo sẽ tạo bất ngờ cho con!”

Chè hoa quả đun được một lúc, bắt đầu tỏa hương thơm phưng phức, Tiểu Hạ ngẩn người, bất giác nắm chặt lấy điện thoại, chỉ cảm thấy tất thảy đều đến quá đường đột, đầu óc cô giờ trống rỗng. Chưa kịp nói thêm câu gì thì bên ngoài có người gõ cửa, Tiểu Hạ không nghĩ ngợi nhiều, vừa cầm điện thoại vừa đi ra, mở cánh cửa, đột nhiên cô hét lên một tiếng, vội vàng đóng sập cửa lại. Cô không thể ngờ rằng, ký túc xá nữ vốn luôn cấm kị nghiêm ngặt lại có thể “thả rông” cho một tên đàn ông con trai đến gõ cửa!!! Chưa hết, lúc này cô đang mặc bộ quần áo ngủ vô cùng lộ liễu!!!! Thật đáng chết mà!!

“Tiểu Hạ, lát nữa mẹ nhắn số điện thoại của thằng bé cho con! Ý? Tiểu Hạ? Sao con không nói gì vậy? Tiểu Hạ?”

“Mẹ! Không cần phải cho con số điện thoại đâu!” Tiểu Hạ cố nén giận : “Nó đã mò tới đây rồi!”

Tắt điện thoại, Tiểu Hạ vội thay ngay bộ quần áo mặc trong nhà vào, lại dặn tới dặn lui Cố Mẫn ăn mặc cho nghiêm chỉnh, xong xuôi đâu đó, mới ra mở cửa. Nhược Phi đứng bên ngoài, mặt đỏ ửng, nhưng giọng nói ra lại khiến người khác muốn tạt cho một trận : “Phan Tiểu Hạ, bà căng thẳng như thế để làm gì? Bộ bà có gì đẹp lắm hay sao?”

“Cút!” Tiểu Hạ lại đóng cửa cái rầm.

“Này! Tôi chỉ đùa chút thôi mà! Đừng giận nữa! Đừng đóng cửa lại mà!!!”

Qua 10 phút, cửa lại lần nữa được mở ra.

Nhược Phi và Cố Mẫn ngồi trên ghế bắt chuyện làm quen, còn Tiểu Hạ ngẩn ngơ ngắm Nhược Phi, một năm không gặp, từ một thằng bé con nay đã “thoái hóa biến chất” thành một chàng trai khôi ngô tuấn tú, Tiểu Hạ chỉ cảm thấy không thể tin nổi vào mắt mình!

Thằng bé bồng bột song lại luôn rạng rỡ như ánh mặt trời nay đã trở thành chàng trai hoàn hảo, mười phân vẹn mười, nếu như tình cờ gặp nhau trên phố, chắc chắn, cô không dám dừng lại nhận mặt nó mất!

Vừa nhìn thấy Nhược Phi, Cố Mẫn, người luôn “ham hố cái đẹp”, ngay lập tức sáng mắt, vô cùng happy mời Nhược Phi nếm thử món chè mà Tiểu Hạ phải vất vả lắm mới nấu được!

“Handsome boy! Nếm thử ít chè hoa quả nhé! Đợi một lát để chị đi lấy!”

“Em là con trai, không thể khoanh tay ngồi nhìn như vậy được, để em làm cho, cảm ơn chị!” Nhược Phi mỉm cười, cực kì lễ phép và lịch thiệp đón lấy tô chè trong tay Cố Mẫn.

“Là con trai, ai lại để con gái động chân động tay vào những việc nặng này, hơn nữa lại là một cô gái xinh đẹp như chị!”

“Ai ya! Ghét quá! Cậu thật biết nói chuyện mà!” Đuôi mắt xinh đẹp của Cố Mẫn sung sướng cười híp lại. Lúc này, Cố Mẫn mới để ý Tiểu Hạ luôn im lặng từ đầu tới cuối, vội quay sang, kỳ quái hỏi : “Tiểu Hạ! Sao cậu lại không nói gì vậy? Đúng rồi! Anh bạn đẹp trai này có quan hệ gì với cậu vậy?”

“Giờ mới nhớ tới hỏi sao?” Tiểu Hạ bực mình nhìn Cố Mẫn : “Tiểu thư Cố Mẫn, nếu đó là tên háo sắc hám của lạ thì làm thế nào đây?”

“Có là thế đi chăng nữa thì vẫn là chàng háo sắc đẹp trai ngời ngời! Handsome boy, cậu tên gì nhỉ? Có quan hệ gì với Tiểu Hạ nhà chúng tôi vậy?”

“Em tên Thẩm Nhược Phi, là thanh mai trúc mã của Tiểu Hạ!” Nhược Phi mỉm cười nói, để lộ hai hàm răng trắng đều tăm tắp.

“Ồ? Tiểu Hạ! Cậu được lắm đó! Ngoài “anh chàng” nào đó ra, lại còn có cả cậu “em trai” đẹp như vậy! Thật là có phúc “đèo bồng” mà!”

Cố Mẫn nói đoạn, mờ ám đá lông nheo với Tiểu Hạ, còn Tiểu Hạ hoàn toàn hết cách với cô bạn thân chỉ được cái vẻ bề ngoài này. Cô day day trán, đau đầu nói : “Đừng nói nhảm nữa, nó là em trai tớ!”

Khi Tiểu Hạ nói xong, sắc mặt của Nhược Phi liền tối sầm tới đáng sợ. Cố Mẫn hiển nhiên không chú ý tới sắc mặt của Nhược Phi, vẫn tiếp tục trêu chọc Tiểu Hạ : “Em trai? Em ruột hay là em trong “tình chị-em”? Tiểu Hạ, cậu giới thiệu anh bạn đẹp trai này cho tớ được không?”

“Cậu đừng nhộn nữa! Nó kém cậu những 4 tuổi, cậu có thể chơi trò “trâu già khoái gặm cỏ non” được hay sao?”

“Người ta cũng chỉ mới có 21 tuổi chứ mấy…….” Cố Mẫn tủi thân nói với hai đầu ngón tay.

Có lẽ, học sinh cấp 3 và sinh viên đại học không khác nhau là mấy, nhưng trong mắt của sinh viên đại học thì học sinh cấp 3 vẫn chỉ là trẻ con, chỉ khi bọn chúng bước chân vào đại học thì lúc đó mới gọi là trưởng thành, có ý thức trách nhiệm với hành vi của bản thân. Sinh viên đại học nhìn học sinh cấp ba bằng ánh mắt cưng chiều song lại vô cùng phiến diện, họ những tưởng như vậy sẽ nâng cao tự tôn cho bọn họ, nhưng lại không ngờ rằng, đó chẳng qua chỉ là kiểu “càng che càng lộ” mà thôi.

“Tôi tới xem bà học hành thế nào thôi!” Nhược Phi nói dối không cần nghĩ.

“Giờ cậu đã thấy rồi đó, có thể quay về được rồi!”

“Bà……..”

Nhược Phi cắn răng, trừng mắt nhìn Tiểu Hạ, còn Cố Mẫn thì cười phá lên. Cố Mẫn kéo Tiểu Hạ qua một bên, thầm thì : “Cậu cứ để thằng bé ở đây! Món hàng “hời” như vậy, cậu không cần nhưng cũng phải giữ lại cho tớ, đừng hắt hủi nó, phí phạm của giời!”

“Cậu muốn sao hả?” Tiểu Hạ cảnh giác hỏi.

“Này! Đừng dùng ánh mắt đề phòng “lang sói’” mà nhìn tớ như vậy!”

“Cậu đó……..” Tiểu Hạ bó tay : “Thẩm Nhược Phi! Cậu rốt cuộc dùng cách gì mà lên được đây vậy? Chỗ chúng tôi là kí túc xá nữ, nam sinh không được bén mảng tới, làm sao mà cậu lẻn vào được thế?”

“Tôi nói muốn tìm bà, bọn họ nhất quyết không cho, sau đó tôi xin xỏ bọn họ trong vòng có 5 phút, cuối cùng bọn họ chịu cho tôi lên!”

“Đơn giản vậy sao?” Tiểu Hạ không tin.

“Chỉ đơn giản vậy thôi! Phải rồi, Cố Mẫn, chị vừa nói “anh chàng” nào đó rốt cuộc là………”

“Đi ăn cơm trước, lát nữa có gì thì bàn!” Tiểu Hạ vội cắt ngang lời Nhược Phi.

Bọn họ tới quán cơm ở gần trường học, ăn món Tứ Xuyên vô cùng tốt cho sức khỏe, Uông Dương cũng được gọi tới! Nhìn thấy Uông Dương, Tiểu Hạ liếc xéo Cố Mẫn một cái, còn Uông Dương thì mỉm cười nói : “Tiểu Hạ! Em trai em tới, sao lại không nói với anh một tiếng? Bữa cơm này anh mời, tối nay, chúng ta dẫn cậu bé đi tham quan trường học một vòng, thế nào?”

“Tôi thân với anh lắm à? Việc quái gì tới anh?” Nhược Phi khinh thường nói.

“Thẩm Nhược Phi! Cậu có thái độ gì vậy?”

“Tiểu Hạ! Không sao đâu, Nhược Phi vẫn là một đứa trẻ mà!”

Đối với cách giàn hòa của Uông Dương, Nhược Phi chẳng thèm nói câu nào, chỉ bực tức trong lòng, cậu uống một hơi hết sạch cốc trà.

Tiểu Hạ rất thích ăn cay, Cố Mẫn thì vừa ăn vừa xuýt xoa, chỉ có Nhược Phi là ngồi yên không động đũa. Cố Mẫn trêu Nhược Phi kén ăn, Tiểu Hạ cười phân bua : “Nó không thích ăn cay, cậu đừng chọc nó nữa, học sinh cấp ba mới chỉ là trẻ con, cậu đừng “ỷ lớn hiếp bé” nữa đi!”

“Đúng vậy! Không thích ăn cũng không sao mà!” Uông Dương thêm vào.

“Ai nói tôi không thích ăn?”

Lời phân trần của Tiểu Hạ không hề giải vây cho Nhược Phi, cô có lòng muốn giúp cậu, nhưng cậu lại đột nhiên giận dữ, gắp mấy miếng bò sốt cay, giống như đang hờn dỗi ai đó, cho vào miệng nhai ngấu nghiến!

“Thẩm Nhược Phi! Cậu bắt đầu tập ăn cay rồi à? Không sao chứ?”

“Tôi thích thế! Tôi muốn thế! Không cần bà lo!”

“Tên nhóc nhà cậu đến đây để cãi nhau với tôi có phải không???” Tiểu Hạ tức khí đập bàn cái rầm.

“Hai người bình tĩnh đi nào, đang ăn cơm mà, đừng cãi nhau! Anh bạn đẹp trai, nào, nếm thử miếng thịt bò chị đích thân gắp cho cậu xem sao……..”

Ăn xong, Cố Mẫn và Uông Dương đều có việc phải đi trước. Uông Dương thực sự đã bao hết bữa này, Tiểu Hạ xót xa nghĩ, bữa cơm trưa hết những 80 tệ, xem ra lần này Uông Dương phải “bớt ăn bớt mặc” một thời gian rồi, nhất định phải tìm cơ hội bù lại cho anh ấy mới được.

Nhược Phi vừa cùng Tiểu Hạ đi dạo quanh vườn trường vừa nói : “Bà và hắn ta rất thân nhau sao?”

“Ai?”

“Uông Dương!”

“A! Cũng bình thường thôi! Ha ha……..Thẩm Nhược Phi! Cậu sắp thi tới nơi rồi, sao lại rảnh mà chạy đến đây hả?”

“Tiểu Hạ! Bà còn nhớ là đã hứa sẽ viết thư cho tôi không? Lâu lắm rồi bà không hề viết lấy một lá thư nào!”

“A? Ha ha……”

Tiểu Hạ mang máng nhớ là mình có hứa sẽ thường xuyên viết thư cho Nhược Phikhi lên đại học, lúc đầu, cô rất tuân thủ chấp hành, nhưng sau đó, số lần hẹn hò của cô và Uông Dương ngày càng tăng lên, vì vậy, cô cũng dần dần quên mất việc này. Giờ Nhược Phi nhắc nhở, cô mới chột dạ : “ Tôi bận học mà………”

“Đừng gạt người nữa! Tôi thấy bà có bận chút nào đâu!” Nhược Phi hừ lạnh tức tối.

“Ha ha……Được rồi! Là tôi sai! Đã được chưa? Tối nay cậu ngủ ở đâu? Có muốn ngủ cùng với Uông Dương không?”

“Bà nói xem?”

“Được rồi! Tôi với cậu đi tìm khách sạn! Thật là thằng bé hoang phí mà…….” Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy - Chương 17
Cùng ăn cơm (2)

Tiểu Hạ giúp Nhược Phi tìm một nhà nghỉ giá cả phải chăng, sau khi thu xếp ổn thỏa cô mới cảm thấy nhẹ nhõm. Cô cực kỳ hưng phấn hỏi Nhược Phi ngày mai muốn đi đâu chơi, Nhược Phi trả lời câu được câu mất, bấy giờ, Tiểu Hạ mới nhận thấy sắc mặt cậu trắng bệch tới đáng sợ, mồ hôi túa ra đầm đìa, răng cắn chặt môi, dường như đang cố gắng chịu đựng cơn đau cực hạn. Tiểu Hạ thất kinh, cuống cuồng hỏi : “Cậu sao vậy?”

“Đau bụng…….”

“Hả?”

Nhược Phi vội lao vào nhà vệ sinh.

Khi Nhược Phi từ nhà vệ sinh lết ra, mặt cậu đỏ ửng, không dám nhìn Tiểu Hạ lấy một lần. Song, chỉ được vài phút, cậu lại lao vào toilet, mặt cậu đỏ gay đỏ gắt, chừng như thẹn tới sắp phun máu luôn! Tiểu Hạ cố gắng nhịn cười, gửi tin nhắn hỏi Uông Dương, Uông Dương nhắn lại : “Có triệu chứng của bệnh viêm dạ dày, nên tới bệnh viện khám xem sao, đừng lơ là xem nhẹ việc đó!”

Viêm dạ dày? Tiểu Hạ đờ người.

Khi Nhược Phi lần thứ n lê ra từ toilet, mặt cậu trắng nhợt nhạt, không còn đỏ sượng sùng như vừa nãy nữa. Tiểu Hạ sốt sắng hỏi thẳng, bất kể cậu có tức hay không: “Bụng cậu như có gai đâm, lợm giọng buồn nôn, sau đó đau bụng buồn đi ngoài, có phải không?”

“Đúng vậy! Sao bà biết?”

“Đi tới bệnh viện với tôi!”

“Không! Giờ đã đỡ nhiều rồi!”

Tiểu Hạ nói đoạn liền kéo Nhược Phi ra ngoài, nhưng Nhược Phi giữ tay cô lại, mặt cậu tuy trắng bợt song tay lại nóng như lửa : “Tiểu Hạ, tôi thực sự không muốn tới bệnh viện, uống ít nước nóng là được rồi, bà ở cạnh tôi được không?”

Tóc cậu rũ rượi lòa xòa trước trán, che khuất tầm mắt, dưới cằm còn sót lại chút vết tích của trận nôn ọe khi nãy, bờ môi trắng bệch, khiến cô trông thấy mà xót thương. Cô nhìn đồng hồ, đã là 10 giờ tối, có về ký túc xá cũng không kịp, nên cô quyết định : “Được! Tôi ở lại, nhưng không nên để người kiểm tra phòng bắt được……..”

“Cảm ơn!” Nhược Phi cười tươi đáp lại.

Nhân lúc Nhược Phi đi tắm, cô gọi điện cho Cố Mẫn bảo tối nay không về phòng được, sau đó lại nói với Uông Dương cô ở lại chăm sóc Nhược Phi. Uông Dương tưởng hai người đang ở bệnh viện, cho nên hỏi cô có muốn anh ta tới thăm không, Tiểu Hạ ngần ngừ một lúc, cuối cùng nói : “Không cần đâu…….Mình em là được rồi……..Điện thoại hết pin……..Em tắt máy đây…..”


Chia Sẻ Bài Viết này lên Face Chia sẻ bài: Tiểu Thuyết - Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy lên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Viết bình luận
Tags:

Tiểu, Thuyết, -, Tình, Yêu, Thì, Ra, Ấm, Áp, Như,

Cùng Chuyên Mục
* Truyện voz Gặp gái trên xe khách Update Chap 1-17
* Truyện voz Gặp gấu đi với người yêu cũ Update Full
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Update Chap 21-30 new
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Chap 1-20
* Truyện voz Hồi ký cuộc đời - gấu chó - vợ tương lai Chap 1-3
* Truyện voz : Gấu em có võ Full update
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 20 - 25
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 26 - 34
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Update chap 22 New
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Chap 1-22 Noel
Game Gmob Hot Hetpin
Hosting By XtGem.Com
ANHVINA © 2014
Creater 19-12-2014

Timeload : 0.0007/Giây
Timeout: 10%
U-ON C-STAT1/1/1233