Ring ring
Girl XinhAndroidGame
Like Ủng Hộ AnhVina trên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known

Tiểu Thuyết - Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy

Ad AnhVina[ADMIN-ON]
clock03.05.26 / 08.54.17 PM


Tan học, một vài nữ sinh luôn thân thiết với cô, vây tròn lại hỏi : “ Cô ơi, tay cô có sao không?”

“Đỡ nhiều rồi! Cảm ơn các em đã quan tâm!” Tiểu Hạ cười tít mắt.

“Bạn trai của cô thế nào rồi ạ? Sao cả hai người đều bị thương vậy?”

“Bạn trai? A! Cậu ta không phải……..”

*****

Đi xem phim

Tiểu Hạ có chút bất lực giải thích, cười gượng gập, sau cùng, khẽ thở dài, đành để mặc cho mọi người hiểu lầm. Đám nữ sinh líu ríu bàn tán ca ngợi phong độ cực kỳ ấn tượng và khí thế ngời ngời của Nhược Phi trên sân cỏ, Tiểu Hạ ngồi bên nghe, cũng không kiềm nổi mà cong cong khóe môi.

Đúng là như vậy, Nhược Phi là người toàn năng, cho dù ở bất cứ nơi đâu cũng đều tỏa sáng. Tuy trận thi đấu lần trước bất phân thắng bại, nhưng đứng ở phương diện khoa Anh ngữ mà nói, thành tích đó được coi là ngàn năm một thuở, mang lại vẻ vang cho toàn khoa.

Nếu không có sự góp mặt của Nhược Phi, trận thi đấu đó căn bản sẽ kết thúc trong thất bại ê chề. Chủ nhiệm sẽ lôi cô ra ăn sống nuốt tươi cũng không biết chừng!

Uông Dương tuy thường xuyên tham gia các hoạt động thể thao, nhưng luận về đấu bóng, anh ta thích bóng rổ hơn bóng đá…….

Đương lúc Tiểu Hạ đang bay bổng thả hồn miên man suy nghĩ thì Uông Dương gọi điện tới.

“Tiểu Hạ! Hôm nay mấy giờ thì em hết tiết dạy?” Uông Dương hỏi.

Đầu bên kia điện thoại nghe thấy cả tiếng ồn ào, Uông Dương chắc hẳn vẫn còn ở trong bệnh viện làm việc. Nghĩ đến cảnh Uông Dương bận bù đầu mà vẫn nhớ gọi điện hỏi thăm cô, lòng Tiểu Hạ, trong chốc thoáng, cảm thấy ngọt ngào vô cùng. Cô cười tươi, nói qua điện thoại : “Còn một tiếng nữa là em tan!”

“Đi xem phim với anh, được không?”

“Được ạ!”

“Vậy, một tiếng nữa anh qua đón em!”

“Ok! Bye bye!”

Tắt điện thoại, đám học sinh bỗng chốc xốn xáo hết cả lên. Có nữ sinh hỏi Tiểu Hạ người vừa nãy gọi điện thoại có phải là anh chàng đẹp trai đá bóng không, Tiểu Hạ chỉ cười cười phủ nhận. Lúc này, một nữ sinh khác giơ tay lên nói : “Tớ biết đó là ai! Người ấy đã có một lần đến trường tìm cô, cũng rất đẹp trai đó!”

“Thế cơ á? Trông như thế nào?”

“Tuy không đẹp bằng anh chàng đá bóng, nhưng cũng rất tuyệt. Cô ơi, là bạn trai của cô phải không?”

“Cái này……”

Tiếng chuông vào học cứu Tiểu Hạ một bàn trông thấy.

Nghĩ đến buổi hẹn hò sắp tới, những cấu trúc ngữ pháp khô khan cũng biến thú vị theo tâm trạng, cảmgiác kỳ vọng và vui sướng khấp khởi đối với buổi hẹn này khiến Tiểu Hạ mơ màng, đoán không ra ngọn nguồn. Có lẽ, cô vẫn còn yêu Uông Dương, và có lẽ, lần này cô sẽ tìm lại được tình yêu chân thành vốn đã mất đi sau nhiều năm……….

Hi vọng là như vậy………..

Tại nhà hàng mang phong cách Tây phương.

Uông Dương kéo ghế giúp Tiểu Hạ, lịch thiệp nhường Tiểu Hạ chọn món, hai người khui một chai champagne, bầu không khí lãng mạn vô cùng. Tiểu Hạ tao nhã cắn một miếng beef-steak, mỉm cười nói : “Mùi vị cũng khá hấp dẫn, nhưng không ngon bằng món beef-steak mà em ăn ở Dương Sóc với Nhược Phi!”

“Vậy à?” Uông Dương nhướng mày, sắc mặt không hề biến đổi.

“Đúng thế! Nhà hàng đó không biết mời đầu bếp trứ danh ở đâu tới, mùi vị đúng chất Tây Âu, khu du lịch mà có nhà hàng như vậy là hiếm lắm đó!”

“Nhưng nhà hàng đó cách đây vô cùng xa xôi, thường xuyên lui tới là điều không thể! Cho nên, lựa chọn yêu thích cái gần ngay bên cạnh vẫn là ưu việt nhất!” Uông Dương nói.

“Việc đó là đương nhiên rồi!” Tiểu Hạ mỉm cười đáp lại, hoàn toàn không nghe ra ngụ ý trong câu nói của Uông Dương.

“Mau ăn đi! Trẻ con không được kén chọn!”

“Anh đang ám chỉ em là trẻ con sao?” Tiểu Hạ bất mãn cau mày.

“Đương nhiên không phải……Ha ha…….”

“Uông Dương! Anh thật sự biến xấu xa rồi đó!”

Ăn xong, hai người họ đi xem phim. Giờ đã là giữa thu, gió thổi hiu hiu, mang theo không khí se se lạnh. Uông Dương vô cùng tự nhiên cởi áo ngoài của mình ra khoác lên người Tiểu Hạ, sau đó nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô. Tiểu Hạ giật mình, theo bản năng giật tay lại, phản ứng đó khiến Uông Dương sững người. Tiểu Hạ biết mình thất lễ, mặt ửng đỏ, lí nhí nói : “Xin lỗi……”

“Không sao! Anh biết, em vẫn nhất thời chưa thể thích nghi anh lại một lần nữa thâm nhập vào cuộc sống của em, có phải vậy không? Xin lỗi! Là anh quá nôn nóng! Anh sẽ để em có thời gian dần dần chấp nhận anh!”

“Cảm ơn anh! Uông Dương!” Tiểu Hạ cảm kích nói.

“Cô bé ngốc!” Uông Dương dịu dàng xoa xoa mái đầu nhỏ xinh của cô.

Xe ô tô không thể đỗ trước cửa rạp chiếu phim, bãi đỗ xe lại cách khá xa rạp chiếu, Tiểu Hạ đeo guốc cao, đi về phía rạp, chân vì đi một quãng đường dài nên đau nhức vô cùng.

Khó khăn lắm mới có thể cuốc được tới trước cửa rạp, cô vội vàng tìm một chỗ ngồi xuống nghỉ ngơi, Uông Dương mua hai vé xem phim “ Mộ quang chi thành*”, cũng mua về hai hộp bỏng ngô, mặt tươi cười rạng rỡ. Tiểu Hạ biết, trước đây, bỏng ngô là vật bất li thân khi hai người đi xem phim cùng nhau, nhìn thấy Uông Dương vẫn còn nhớ, cô xúc động nói : “Anh vẫn còn nhớ……”

“Nhớ gì cơ?”

“Bỏng ngô”

“À. Em nói cái này à? Đây là quà khuyến mãi cho khách VIP, để anh mua thêm nữa nhé!”

“Không cần đâu!” Tiểu Hạ cười gượng.

Vào trong rạp, hai người ngồi ở hàng ghế cuối cùng. Tiểu Hạ chú ý thấy Uông Dương tắt điện thoại đi, không tránh khỏi kỳ quái hỏi : “Anh tắt điện thoại đi sẽ không việc gì chứ? Các anh không phải luôn để điện thoại ở chế độ mở 24/24 sao?”

“Nhưng, anh không thích người khác quấy rầy buổi hẹn hò của mình. Đây là lần hẹn đầu tiên của anh và em kể từ khi chúng ta quay lại với nhau!”

Uông Dương dịu dàng mỉm cười với Tiểu Hạ, đuôi mắt khẽ nheo lại. Tiểu Hạ cảm thấy nơi mềm yếu nhất của trái tim mình bị nụ cười đó làm cho tan chảy mất rồi. Nhịp đập bấn loạn đã lâu không thấy, giây phút này đã quay trở lại, cảm giác ngọt ngào không thể tả đang trào dâng trong lòng.

Uông Dương nắm lấy tay cô, nhìn thẳng vào mắt cô, nghiêm túc nói : “Tiểu Hạ! Anh sẽ trân trọng từng giây phút hẹn hò của hai chúng ta, sẽ gắng hết sức để em yêu anh thêm một lần nữa! Em cũng phải nỗ lực, có biết không?”

“Nhưng mà, những việc như vậy sao có thể nói nỗ lực là làm được……..?” Tiểu Hạ khó xử băn khoăn.

“Nói đùa thôi! Ngốc ạ! Sao cái gì em cũng tin vậy?” Uông Dương lại cười.

Đương lúc hai người đang tán gẫu, bộ phim đã bắt đầu chiếu.

Tiểu Hạ vừa nhai bỏng ngô, vừa cảm khái xem câu chuyện tình yêu chân thành tha thiết giữa ma cà rồng và con người, lòng vừa chua xót vừa ngọt ngào. Cô bỗng nhớ phần 2 của bộ phim này cũng đã có trên mạng rồi, định về nhà là xem, bất giác huých huých người bên cạnh, nói : “Thẩm Nhược Phi, nghe nói phần hai của bộ phim này đã có trên mạng, lát nữa về nhà cậu down cho tôi xem nhé!”

“Gì cơ?” Uông Dương mặt thoáng biến sắc, mỉm cười hỏi.

“A! Ý em là, đã có phần hai của bộ phim này trên mạng rồi, muốn về nhà down xuống xem!”

Đối với việc bản thân theo thói quen sơ ý gọi tên Thẩm Nhược Phi, Tiểu Hạ nhất thời không biết giải thích sao cho phải, Uông Dương cũng không nhắc tới điều đó. Anh ta nhớ tới ánh mắt không hề giấu giếm cảm giác kinh tởm khi nhìn mình của chàng trai kém bản thân ba tuổi, không kiềm nổi mà bật cười trào phúng. Tiểu Hạ quay sang nhìn Uông Dương, kỳ quái hỏi : “Anh đang cười gì vậy?”

“Không có gì……..bộ phim này đã có phần hai rồi sao?”

“Đúng vậy, chỉ là ở Trung Quốc vẫn chưa công chiếu mà thôi!”

“Vậy, lát nữa anh cùng em đi mua DVD nhé!”

“Không cần đâu! Cảm ơn anh! Down trên mạng thì không phải mất tiền, lại tiện hơn đi mua. Để em tự lo là được mà!”

“Tiểu Hạ, em không cần phải khách khí với anh như vậy!” Uông Dương khẽ than.

“A? Em không có ý đó! Em chỉ không muốn làm phiền anh…..”

“Anh biết! Chúng ta tiếp tục xem phim thôi!” Uông Dương mỉm cười.

Xem xong phim, Uông Dương lái xe đưa Tiểu Hạ về nhà, anh ta đứng dưới lầu, nho nhã lịch thiệp tạm biệt cô, ánh mắt dõi theo tới khi bóng cô khuất dạng. Vào tới nhà, Tiểu Hạ tháo guốc, quăng sang một bên, lẩm nhẩm nói : “Mệt quá……….”

Mộ quang chi thành : Tên tiếng Việt là Chạng vạng, tên tiếng Anh là Twilight Saga, tiểu thuyết có 4 phần chính : Chạng vạng, Trăng non, Nhật thực, Hừng đông. Do nhà văn Stephenie Meyer viết.

*****

Bạn gái của Thẩm Nhược Phi?

Bình tâm ngồi ngẫm lại, xem ra cuộc hẹn chuẩn bị đầy công phu này, hoàn toàn không hề mang lại cho Tiểu Hạ vui mừng như mong đợi, trái lại, còn khiến cô cảm thấy mệt mỏi rã rời. Nếu như ở cùng với Nhược Phi, cô sẽ trực tiếp nói thẳng với cậu là chân bị đau, không đi được, muốn tới một rạp chiếu phim khác gần hơn để xem, cũng bất chấp hình tượng mà mua một đống bỏng ngô về, ngồi lai nhai từ đầu tới cuối phim.

Nhưng trước mặt Uông Dương thì hoàn toàn không thể.

Uông Dương đã từng là thần tượng cô tôn sùng và ái mộ, ở cùng với anh ấy, cô phải chú ý đến lời ăn tiếng nói, cử chỉ hành động của mình, việc nào cũng phải vô cùng cẩn trọng giữ kẽ, thật sự luôn khiến cô vô cùng mệt mỏi. Tuy trong thâm tâm, cô vẫn giữ một vị trí dành cho Uông Dương, nhưng tại sao khi hẹn hò với anh ấy, cảm giác lại không giống như trước nữa? Lẽ nào, muốn quay lại quãng thời gian như trước đây thật sự khó khăn đến vậy sao?

Haizzzzzz

Vẫn là phải từ từ cố gắng thôi!

Sau đó, Tiểu Hạ và Uông Dương lại hẹn hò thêm mấy lần, tiến triển tuy có chậm chạp nhưng cũng xem như là thuận lợi. Mặc dù không còn cảm giác hồi hộp tim đập chân run như lúc xưa, nhưng tính cách chín chắn, không chấp nhặt của hai người bọn họ thật sự rất hợp nhau.

Uông Dương là người khoan dung độ lượng, Tiểu Hạ cũng không phải là người bụng dạ hẹp hòi, đầu óc thiển cận, hai người họ luôn nghĩ cho nhau, việc nào cũng ưu tiên đối phương trước, cho nên quan hệ của họ vô cùng hài hòa.

Uông Dương thường tới trường học tìm cô, dựa vào ưu thế công việc cùng ngoại hình xuất chúng, anh ta rất được nữ sinh viên ái mộ, còn Tiểu Hạ cũng dần dần quen với cuộc sống có Uông Dương bên cạnh. Sau khi Nhược Phi rời đi, mẹ Tiểu Hạ có gọi điện đến trách móc, sao lại để cậu dọn nhà, sống ở ngoài một mình, cô chỉ cười trừ đáp lại, không hề giải thích gì cả.

Đúng vậy, có gì hay để bàn cãi đâu? Là do Nhược Phi luôn thích cô, lại còn cưỡng hôn cô nữa! Thêm một chuyện chi bằng bớt đi một chuyện……

“Đúng rồi! Phòng làm việc Phi Phi hiện giờ đang ở, con đã đi xem chưa vậy? Điều kiện thế nào?”

“Chắc là cũng được!” Tiểu Hạ hàm hồ nói.

“Phan Tiểu Hạ! Rảnh thì nên thường xuyên đi tới đó chăm sóc Phi Phi! Hai đứa không phải là bạn tốt nhất của nhau à? Sao giờ quan hệ của hai đứa lại lạnh nhạt như vậy?”

“Đúng ạ……..Hai chúng con đã từng là bạn tốt của nhau…….” Tiểu Hạ thoáng sững người, sau đó thì cười khổ.

Tan tầm, Uông Dương gọi điện tới nói anh ta có ca mổ, cho nên vô cùng xin lỗi, tối nay không thể ăn cơm cùng với cô được. Tiểu Hạ đột nhiên nghĩ ra, từ lúc hai người quay lại tới giờ, toàn là Uông Dương chủ động tới gặp cô, còn cô thì chưa có lần nào như thế cả, vậy nên, không tránh khỏi tự trách móc bản thân. Cô dò xét hỏi Uông Dương qua điện thoại : “Uông Dương! Có cần em tới bệnh viện đợi anh không? Gần đó có một nhà hàng bán đồ ăn rất ngon, để em mua cho anh một ít mang tới nhé!”

“Không cần đâu!” Uông Dương vội vàng từ chối : “Anh không biết lúc nào thì mới xong, cho nên em không cần phải đợi anh!”

“Đành thôi vậy……..” Tiểu Hạ có chút thất vọng.

“Tiểu Hạ, anh xin lỗi!”

“Không sao đâu mà! Hẹn gặp lại anh!”

“Ừ! Em nhớ phải ăn tối đó nha!”

“Em biết rồi!”

Tắt điện thoại, Tiểu Hạ thu dọn giáo án, lái xe về nhà. Tan ca là giờ cao điểm, đường xá xe cộ đi lại như mắc cửi, lại có rất nhiều đèn xanh đèn đỏ, Tiểu Hạ đợi mà sốt ruột. Lại là một cái đèn đỏ nữa, cô nhàm chán ngoái đầu nhòm qua cửa kính, đột nhiên nhìn thấy một chiếc xe ô tô vô cùng quen thuộc, đỗ ngay bên cạnh.

Ngồi bên ghế điều khiển là một cô gái tóc xoăn, đang chốc chốc lại quay sang nói với người lái xe, trông bọn họ có vẻ rất thân mật.

Tiểu Hạ thảng thốt, bất giác chỉ muốn nhìn cho rõ, cô gái ngồi bên cạnh đó rốt cuộc là ai, nhưng chính lúc này, đèn chuyển xanh, cô chỉ có thể trơ mắt nhìn chiếc xe đó phóng đi, rồi hòa vào dòng xe cộ. Tim cô đập thình thịch, không biết người đàn ông vừa nãy nhìn thoảng qua có phải là Uông Dương đang “bận phẫu thuật” hay không, chỉ cảm thấy lòng ngày càng bấn loạn. Cô lái xe trong bao lâu, bản thân cô cũng không nhớ rõ, đợi đến cô định thần lại, thì mới phát giác, cô đã đi tới gần phòng tranh của Nhược Phi………

Sao lại tới nơi này……

Tiểu Hạ chăm chú nhìn phòng tranh đang được tu sửa, xuống xe, ngắm nghía quan sát bênngoài, xem ra phòng tranh này cũng sắp sửa xong rồi. Quán cà phê thông thường hoặc những nơi khác, luôn dùng xi măng để trát ngoài, còn bức tường bên ngoài của phòng tranh này, lại dùng những tấm gỗ lớn nhỏ, kích cỡ khác nhau xếp thành, nhưng không hề mang lại cảm giác lộn xộn rối rắm, ngược lại, cho người ta cảm giác cổ kính, đẹp đẽ rất tự nhiên.

Tiểu Hạ ngắm công trình kiến trúc vẫn chưa hoàn thành, lòng dấy lên hiếu kỳ, chỉ muốn tận mắt nhìn ngắm bên trong xem có giống như bên ngoài, tinh tế mà đầy vẻ nghệ thuật hay không. Cô lách qua những mảnh vụn gỗ thừa, tiến vào bên trong, không ngờ, một công nhân tu sửa đột nhiên chắn đường cô : “Cô à, nơi này còn đang tu sửa, vẫn chưa mở cửa cho người ngoài vào xem, phiền cô quay ra cho!”

“Ông chủ của các anh có phải họ Thẩm không?” Tiểu Hạ bực bội.

“Đúng vậy! Không biết cô là……”

“Tôi là người thân của cậu ta!”

Tiểu Hạ nói đoạn, đi thẳng vào trong, nhưng không thể liệu được rằng, mình lại bất ngờ chạm mặt với một cô gái. Cô gái đó buộc tóc đuôi ngựa, mặc áo đầm màu hồng phấn, da trắng mắt to, là một mĩ nhân trẻ trung đẹp lung linh. Tiểu Hạ cảm thấy cô gái trẻ này có chút quen quen, nhưng nhất thời không thể nhớ ra nổi, đang ngượng ngập thì cô gái đó mỉm cười chào hỏi : “Chị Tiểu Hạ phải không ạ?”

“Đúng vậy, cô là…….”

“Em là Chu Cầm đây mà! Chị không còn nhớ em sao?”

Tiểu Hạ lúc này mới nhớ ra cô gái này là ai.

Cô bé là đàn em cùng học cấp ba của Nhược Phi, có vẻ ngoài xinh xắn, thành tích học tập lại cao, được coi là tiểu hoa đán trong trường. Năm ấy, cô bé bị một tên xã hội đen nhằng nhẵng theo đuôi quấy rối, là Thẩm Nhược Phi ra tay cứu giúp, qua việc đó, cô bé cứ dính chặt lấy Nhược Phi. Năm thứ hai đại học, Nhược Phi sang Mỹ, cô bé cũng đi theo luôn, nghe nói là học cùng trường với cậu, Tiểu Hạ thỉnh thoảng vẫn hay lôi việc này ra châm chọc cậu.

Nhưng nói ra cũng kỳ quái, có một tiểu mĩ nhân nhiệt tình như lửa đeo đuổi Nhược Phi, cậu ta lại vẫn lãnh đạm thờ ơ, nhiều lần còn chọc cho cô bé phát khóc, Tiểu Hạ ở giữa phải nhúng tay vào giàn hòa.

Mấy năm không gặp Chu Cầm, không ngờ cô bé bây giờ còn xinh đẹp hơn lúc trước, thật sự khiến Tiểu Hạ nhất thời không nhận ra. Cô không biết quan hệ của Nhược Phi và cô bé là như thế nào, cho nên khách sáo nói : “Đương nhiên là nhớ rồi, Tiểu Chu Cầm! Em về nước rồi sao?”

“Dạ phải ạ! Em được nghỉ phép, nên về nước thăm Nhược Phi!”

Chu Cầm xưng hô cái tên Thẩm Nhược Phi vô cùng thân mật, khiến lòng Tiểu Hạ đột nhiên cảm thấy khó chịu, cô không biết quan hệ của hai người họ tự lúc nào đã tiến triển tốt đẹp tới mức này, thốt nhiên nhớ lại hôm đó, cô nhìn thấy có hai người đang ôm nhau bên cạnh vườn hoa dưới lầu. Giờ nhớ lại, cô gái đó hình như cũng bận đầm màu hồng phấn……..

Lẽ nào, người con gái đó chính là Chu Cầm???Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy - Chương 16
Cùng đi ăn cơm

“Chị Tiểu Hạ, chị đang nghĩ gì vậy?”

“A? Không có gì……..”

Tiểu Hạ thẹn thùng cười trừ, không hề phát hiện ra sắc mặt của mình lúc này rất khó coi. Tuy cô luôn hi vọng Nhược Phi tìm được một nửa cuộc đời, nhưng khi ngày đó thực sự tới, cô lại có cảm giác như thứ quý giá nhất của mình bị người khác cướp mất vậy, đột nhiên, trong lòng cảm thấy trống trải, hụt hẫng.

Phan Tiểu Hạ! Mi quá ích kỷ rồi! Mi không thể có bất cứ quan hệ nào khác với Thẩm Nhược Phi, không dưng lại đi đố kỵ với bạn gái của cậu ta, như vậy là làm sao? Làm người không được bỉ ổi như vậy!

Tiểu Hạ nghĩ đoạn, vội vàng điều chỉnh cảm xúc trong lòng, gượng ép bản thân nặn ra một nụ cười, không để cho Chu Cầm phát giác ra sự dị thường của cô. Tiểu Hạ và Chu Cầm hàn huyên thêm vài câu, toan rời đi thì nghe thấy Chu Cầm bỗng nhiên mừng rỡ reo lên : “Nhược Phi! Anh đến rồi à! Chị Tiểu Hạ cũng có ở đây nè!”

Thẩm Nhược Phi?

Tiểu Hạ quay đầu, cuối cùng cũng gặp lại Nhược Phi!

Nhược Phi gầy hơn trước rất nhiều, gương mặt không còn ý cười nhàn nhã, nửa có nửa không như lúc xưa nữa, thay vào là thần thái lạnh lùng, vô cùng điềm tĩnh. Dường như sau một đêm, cậu đã trưởng thành chín chắn hơn hẳn, ánh mắt kích động bồng bột nay đã không còn, cũng không hề dừng lại nơi Tiểu Hạ đứng, phảng phất như không hề quen biết cô vậy!

Chu Cầm thân mật ôm lấy cánh tay cậu nói : “Nhược Phi, chúng mình đi ăn cơm nhé? Chị Tiểu Hạ có đi cùng tụi em không?”

“Phan Tiểu Hạ………” Nhược Phi lúc này mới phát hiện ra sự có mặt của cô, chậm rãi quay đầu lại, còn Tiểu Hạ nhìn Chu Cầm vô cùng tự nhiên ôm lấy cánh tay cậu, lòng đột nhiên rối như tơ vò. Cô gượng gập cười cười, chỉ có thể dùng nụ cười đó để che giấu cảm giác chua xót trong lòng, vội vàng từ chối : “A! Hai người ăn cơm đi! Tôi không làm phiền nữa! Chu Cầm, Thẩm Nhược Phi, hẹn gặp lại!”

“Chị Tiểu Hạ không đi sao? Vậy, đi đường cẩn thận nha chị!”

“Ai cho phép cô đi vậy?” Nhược Phi đột nhiên mở miệng, nét mặt cực khó coi.

Lời của cậu nói ra khiến cả hai cô gái đều sững sờ kinh ngạc. Mặt Tiểu Hạ ửng đỏ, còn mặt Chu Cầm thì trắng bệch! Chu Cầm nhanh chóng lấy lại tâm trạng, ngữ khí dịu dàng nói : “Nhược Phi! Chị Tiểu Hạ dường như có việc bận, đi cùng với chúng ta có lẽ không tiện!”

“Cô ấy thì có thể bận việc gì? Tiểu Hạ, ăn cơm thì nên tới Shangri-la nhỉ? Cô đưa tôi tới đó đi!”


Chia Sẻ Bài Viết này lên Face Chia sẻ bài: Tiểu Thuyết - Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy lên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Viết bình luận
Tags:

Tiểu, Thuyết, -, Tình, Yêu, Thì, Ra, Ấm, Áp, Như,

Cùng Chuyên Mục
* Truyện voz Gặp gái trên xe khách Update Chap 1-17
* Truyện voz Gặp gấu đi với người yêu cũ Update Full
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Update Chap 21-30 new
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Chap 1-20
* Truyện voz Hồi ký cuộc đời - gấu chó - vợ tương lai Chap 1-3
* Truyện voz : Gấu em có võ Full update
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 20 - 25
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 26 - 34
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Update chap 22 New
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Chap 1-22 Noel
Game Gmob Hot Hetpin
Hosting By XtGem.Com
ANHVINA © 2014
Creater 19-12-2014

Timeload : 0.0023/Giây
Timeout: 11.5%
U-ON C-STAT1/2/1240