Tiểu Lai bị anh ta nói trúng tim đen , giật thót cả người. Nhưng rất nhanh cô đã lấy lại được “phong độ”, tỏ vẻ rất bình tĩnh.
“Nhưng bây giờ tôi đã có bạn trai rồi. Thật đấy!”
“Anh không tin, trừ khi em dẫn bạn trai em đến gặp anh đi.”
“Chu Vũ Hàng! Anh nghĩ anh là ai mà bắt tôi đem bạn trai tới cho anh nhìn mặt hả?”
“Tùy em, coi như là em đang lừa anh thôi.”
“Anh…anh…” Tô Tiểu Lai tức nghẹn đỏ mặt, nhìn Chu Vũ Hàng trừng trừng, vẫn không phun ra được từ nào.
Tiếng nhạc chuông điện thoại réorắt vang lên, Tiểu Lai hít thở nhẹ nhàng bắt máy.
“A lô? Tiểu Lai phải không? Anh là Dịch Xuyên Thần nè, nhớ không?”
“……” Đầu óc Tiểu Lai đình trệ. Xuyên Thần là ai nhỉ? Chả lẽ là người theo đuổi bí ẩn sao? Trời, từ lúc nào mà cô có số “đào bông” như thế chứ….
“Không nhớ à? Anh là người ngày hôm đó bị em mắng cho đến nhục luôn này, bị em cướp chỗ ngồi nữa đó. Anh với Thiếu Phàm là bạn từ nhỏ tới lớn luôn á!”
Tiểu Lai làm sao có thể quên được cái tên đẹp trai chết người kia được. Đang định tìm cơ hội dạy dỗ còn chưa được,nay cơ hội tự bò đến cửa, sao có thế dễ dàng bỏ qua? Tiểu Lai đang chuẩn bị mở miệng để chửi hắn nhưng chợt nhớ đến bên cạnh còn có một vị sư huynh đáng kính không tin cô đã có bạn trai , trên mặt lại hiện lên vẻ nham hiểm cười cười.
“A…vâng…Thần Thần yêu quý. Sau đã lâu lắc rồi mà anh không gọi điện cho em vậy. Làm người ta nhớ anh muốn chết mà ~~~”. Tiểu Lai xướng lên một câu làm người nghe rụng da gà đến bỏ mạng.
“…..” Dịch Xuyên Thần đang nghe máy, phụt thẳng nước trà vào màn hình vi tính trước mặt
“À mà, còn nữa nha. Anh là người đàn ông tốt nhất mà em từng biết đó ~~~”
“…” Dịch Xuyên Thần đầu óc vẫn mờ mịt, không hiểu cái con bé tiểu quỷ kia định giở trò gì.
“ Thần Thần. yêu anh….” Lại một tiếng gọi kiều mị nhũn đến rụng xương kêu lên.
Dịch Xuyên Thần nổi da gà, người run lẩy bẩy. Đúng là chịu không nổi mà ╥﹏╥
“Tô Tiểu Lai. Rốt cuộc cô muốn giở trò gì thế?” Dịch Xuyên Thần nghiến răng nghiến lợi nói, đúng là không hiểu được con bé kia mà.
“ Thần Thần honey à, anh đừng giận em nha. Hôm trước không phải em cố ý bỏ về không chiều anh đâu. Tối nay chờ em nha cưng ~~~”
Tô Tiểu Lai liếc nhìn anh chàng bốn mắt ngồi đối diện. Tốt! Sắc mặt xanh mét, lại còn run run rẩy rẩy nữa chứ. Bồi thêm một quả nữa là xong!!!!
“Chu Vũ Hàng, anh muốn cùng bạn trai tôi nói chuyện sao?” Tiểu Lai tuy rằng nói với anh trai bốn mắt đang ngồi trước mặt nhưng đồng thời cũng nói đủ lớn để cho người ở đầu dây điện thoại bên kia hiểu được cô đang diễn trò.
Đầu dây bên này Dịch Xuyên Thần cuối cùng cũng “ khai sang đầu óc”, hóa ra là lấy hắn làm bia đỡ đạn. Tiểu Lai, cô giỏi lắm! Lần sau thấy cô, tôi nhất định phải đánh cô mới đến chết mà =.=/////////
Mặt mũi Chu Vũ Hàng vặn vẹo khổ sở đến khó nhìn, đau khổ nhìn Tiểu Lai, tự giễu nói : “Tô Tiểu Lai, anh thật sự nghĩ em rất đặc biệt so với những cô gái khác. Không ngờ là anh đã sai. Thật xin lỗi! Từ giờ anh không muốn gặp lại em nữa.”
Tô Tiểu Lai ngạc nhiên đến mức quên tắt điện thoại, sững sờ đứng chôn chân nhìn anh chàng bốn mắt kia rời đi. Lòng cô chợt buồn phiền. Tiểu Lai từng cho rằng cô sống đến bây giờ chưa từng làm tổn thương ai. Vậy mà chỉ trong một buổi sáng, cô đã làm tổn thương đến tận hai người, một già một trẻ.
Chương 11
Chuyện người xưa
Edit: Hidari
Beta: Kim Anh + Linh Trưởng
Tự Tô Tiểu Lai hung hăng làm tổn thương Chu Vũ Hàng, nên cô cứ rầu rĩ không vui, liên tục trà không buồn uống, cơm chẳng buồn ăn, cái gì cũng không hứng thú, còn thường xuyên liên hệ so sánh mình và mấy phụ nữ hư trên TV với nhau. Kỳ thật cô cảm thấy, anh chàng bốn mắt nếu bỏ qua cái dáng vẻ lạc hậu, thân hình không được cao cho lắm, người yếu đuối, thì tính ra vẫn có ưu điểm, ví dụ như thành thật, đây là điều vô cùng đáng quý trong xã hội coi trọng vật chất bây giờ đó nha. Haiz, chỉ tiếc là, dùng lời lẽ đơn giản mà nói, anh chàng bốn mắt vốn không hợp khẩu vị của cô.
Sau đó có đụng mặt anh ta vài lần ở căn tin, đúng là anh ta thật sự coi như không nhìn thấy cô, Tô Tiểu Lai quả thực xấu hổ đến nỗi né xa sang bên. Lâm Vi Vi nhìn Tô Tiểu Lai cứ luôn miệng câm như thóc, không nhịn được lên tiếng : “Tiểu Lai, Chu Vũ Hàng không đến tìm cậu, cậu nên mừng mới đúng, không phải à?”
“Tớ cảm thấy mình đã tổn thương anh ấy, cậu nói xem, tớ làm thế có quá đáng lắm không?”
“Làm sao mà quá đáng chứ, như vậy mới làm cho anh ta hoàn toàn quên cậu. Chẳng qua cậu không có người yêu nên mới không biết điều đó.” Lời nói Lâm Vi Vi thấm thía, cứ như chính mình đã trải qua bao sóng gió tình cảm.
“Cậu thật là, chẳng lẽ tớ chưa ăn thịt heo nghĩa là chưa từng thấy heo chạy ngang sao? Vi Vi, nghe thật giống như nói về chuyện tình cảm nhỉ?” Tô Tiểu Lai nháy mắt với cô.
Vết thương trong nội tâm Lâm Vi Vi đã thật lâu chưa bị động đến, nghẹn một chút, lại đau một chút. Ba năm, cô nghĩ thời gian có thể xóa nhòa kí ức, cô nghĩ mình có thể thản nhiên đối mặt rồi, cô nghĩ mình không hề yêu, cũng không hề hận, vậy mà sao lại đau đến triệt nội tâm thế này!
Lâm Vi Vi quả thật có một quãng thời gian yêu đương oanh liệt khi còn ở trung học. Lúc đó đầu tóc Lâm Vi Vi ngắn cũn cỡn, hoàn toàn có thể coi là đại tỷ, hút thuốc, đánh nhau, uống rượu, trốn học, những chuyện xấu đều có khả năng làm hết, nữ sinh trong lớp không dám lại gần cô, cô cũng cư nhiên khinh thường, huống chi cô đã sớm hình thành thói quen đơn thương độc mã. Lâm Vi Vi cứ cả đời cao ngạo theo ý mình cho đến khi Tiêu Mặc xuất hiện, anh gần như làm thay đổi cả cuộc đời cô. Đó là một chiều chạng vạng ngày hè, ánh trăng sáng tỏ, trên trời đầy sao, Lâm Vi Vi theo thường lệ đi trên con đường nhỏ vắng vẻ về nhà, lúc đến đầu hẻm, đột nhiên có một băng đản lưu manh ngăn cô lại, không nói hai lời lập tức cầm gậy đánh cô. Lâm Vi Vi tuy có thể nói đánh đấm giỏi, nhưng vẫn không xứng làm đối thủ của đám động thế này, cô bị quân số của chúng áp đảo, cô biết có giãy giụa kháng cự cũng vô ích, nên che bụng cho chúng tùy ý đánh, đúng lúc đó Tiêu Mặc xuất hiện. Trên người cô sớm đã có chỗ bầm chỗ tím, Tiêu Mặc hình như là có luyện võ, một đánh ba đuổi bọn lưu manh chạy mất dép. Lâm Vi Vi trợn mắt há hốc mồm, từ nhỏ đến lớn cô đã trải qua không ít trường hợp đánh giết nhưng chưa bao giờ nhìn thấy cao nhân như Tiêu Mặc, trong lòng không khỏi nảy sinh tình cảm sùng bái. Kì thật Tiêu Mặc và Lâm Vi Vi học chung khối, nhưng Tiêu Mặc học khoa tự nhiên, Lâm Vi Vi học khoa xã hội. Vì lần đánh nhau này mà họ quen biết nhau, Lâm Vi Vi từ nhỏ đã không có bạn, thế nên Tiêu Mặc nghiễm nhiên trở thành người bạn quantrọng nhất của cô, anh giúp cô bỏ đi thói quen xấu, còn giúp bổ túc cho cô học hành, Lâm Vi Vi cứ thế mà từ đại tỷ biến thành thục nữ ngoan ngoãn.
Ba tháng sau, cô chính thức là bạn gái Tiêu Mặc, khi đó cô hạnh phúc đến mê muội, cô chưa từng nghĩ mình có thể được người khác quan tâm, yêu thương, tận tâm che chở, cô cảm thấy, thế giới này chỉ cần có Tiêu Mặc ở cạnh bên, thì cô chính là người hạnh phúc nhất. Cô thích cách Tiêu Mặc dịu dàng như nước nhìn mình, thích hương vị của nắng tự nhiên tỏa ra từ người anh, thích cảm giác ấm áp an toàn mà anh cho cô. Khi đó cô đã nghĩ, nếu mất đi anh, thì cô sống cũng không bằng chết.
Sau khi thi trường tốt nghiệp, bọn họ theo kế hoạch điền cùng một trường đại học vào lá đơn đăng kí. Lòng tràn đầy vui mừng, Lâm Vi Vi kéo hành lý, mang giấy báo xét tuyển chờ anh ở nhà ga. Nhưng đến cuối cùng cũng chỉ chờ được một cú điện thoại, cú điện thoại đó đẩy Lâm Vi Vi vào vực sâu vạn dặm.
Anh nói : Vi Vi, đừng đợi nữa, anh sẽ không đến đâu.
Anh nói : Thật xin lỗi, Vi Vi, anh đã lừa em.
Anh nói : Vi Vi, hãy quên anh đi.
Lâm Vi Vi khóc suốt một ngày đêm ở nhà ga.
Cô đã nghĩ cô sẽ không bao giờ phải chịu rét lạnh, sẽ không phải cô độc, không còn cô đơn nữa.
Nhưng từ nay về sau cô chỉ có một mình.
“Vi Vi, cậu làm sao thế?” Nhìn Vi Vi thất thần, Tô Tiểu Lai gọi.
Lâm Vi Vi định thần lại, vuốt vuốt tóc, nhếch miệng nói :
“Tốt lắm tốt lắm, em nhỏ à, chị đây sẽ không giảng đạo lý với em đâu. Chị chỉ nói là Chu Vũ Hàng nên học tập Tố Tố đó, xem người ta kìa, thất tình mà cứ như chẳng có việc gì.”
“Tố Tố sao vậy, sao lại thất tình?”
“Nó chẳng phải thích anh cậu sao? Từ khi gặp anh cậu thì nó cứ như bị bỏ quên ấy.”
“Nó buông tay cũng mau dữ à, nhưng tốt chứ sao, anh tớ tính tình bất ổn, ai chịu cho nổi.” Tô Tiểu Lai thật là bội phục cô nàng, Từ Tố là nhân vật có tình sử dài dằng dặc nhất trong ký túc xá bọn cô, mỗi lần chia tay đều thong dong bình tĩnh, nếu không biết gì về cô thì hoàn toàn có thể cho rằng cô máu lạnh vô tình, cho nên Tô Tiểu Lai kết luận : Tố Tố, cậu chính là người lang thang làm khổ hết trâu A lại đến trâu C đấy. Bất quá dù sao thì cũng do có liên quan đến vẻ ngoài xinh đẹp của Từ Tố, nhưng Tô Tiểu Lai thấy cô gái cao ngạo xinh đẹp ấy, muốn tìm người yêu thương chân chính cũng thật khó đó mà. =.<
“Ha ha, cậu cũng hiểu anh cậu quá ha, cậu không biết Tố Tố nói thế nào sao? Cậu ấy nói giấc mộng là một từ mỹ lệ, thực hiện giấc mộng lại là một từ tàn khốc.”
“Dùng từ thật là hay, cứ như là đang nói anh tớ vậy.”
***************
Còn vài ngày nữa đến cuối tháng sáu, Tô Tiểu Lai lấy sổ tiết kiệm ra xem, tiết kiệm trái, tiết kiệm phải, cuối cùng vẫn chỉ còn lại 1.8 đồng.
Mở sổ ghi chép nợ nần ra, trên đó viết rõ:
Vi Tử, 320 tệ
Ly Tử, 180 tệ
Tố Tố, 100 tê;
Tháng này mắc nợ những 600 tệ, nếu tháng sau không lấy được tiền sinh hoàn hẳn cô sẽ bị ba chị em thân thiết kia cho chết toàn thây
Tô Tiểu Lai giữa trưa nếu không ăn mì gói thì cũng là ăn bánh bao, tâm trạng phiền não, đột nhiên bên ngoài có tiếng gõ cửa thình thình.
“Tiểu Lai, dưới lầu có một mỹ nữ tới tìm cậu kìa”. Tiểu Linh ở cách vách nói.
“Hả, là ai thế?”
“Không biết, tôi chưa từng gặp qua”.
Bởi vì gần tới thi cuối kì quan trọng, nên ba chị em cùng ký túc phá lệ đi tự học, Tô Tiểu Lai đến cơm ăn áo mặc ấm no còn lo chưa xong, hiển nhiên chẳng có tâm tình mà ôn thi. =.=
Đi xuống lầu, cô liền nhìn một mỹ nữ vì mình mà tới gặp, ớ, không phải là La San sao? Sao lại tìm cô, chẳng lẽ…
“Tiểu Lai, ăn cơm chưa em”. Không chờ Tiểu Lai nói chuyện, cô đã đón lời trước.
“Vẫn chưa.”
“Cũng vừa lúc nhỉ, để chị dẫn em đi ăn”.
Cô còn chưa nói gì, thì cô ấy đã tự xưng chị em với cô, nhanh mồm gớm… ò.ó
“Ha ha, sao hôm nay chị lại rảnh đến đây vậy?”
“À, hôm nay chị có việc ở gần trường em, sẵn qua đây ghé thăm em luôn”.
Thật không……………… >“<
“Tiểu Lai, chúng ta đừng đứng nơi này nữa, em muốn ăn cái gì, chi bằng đi ăn thịt bò em thích nhất đi? Hôm nay em muốn ăn bao nhiêu cũng được”.
“ … “ Tô Tiểu Lai cứ ngờ ngợ thấy mình giống như quỷ chết đói đầu thai vậy ><, quên đi, không so đo với chị gái lớn tuổi này nữa, dù sao cũng chẳng có tiền ăn cái gì, cơm vẫn là nhất.
“Chị La, dù gì em cũng không muốn đi xa, hay mình sang trường Khẳng Đức Cơ gần đây ăn cơm đi”.
“Tốt, đi thôi”.
********************
“Tiểu Lai, em muốn ăn cái gì, chị gọi giúp em”.
“Ack, thật chứ?”
“Ừ.” La San có phần không hiểu ý tứ của cô”.
“Vậy làm phiền chị nhé, em muốn một phần gà ngon Điền Viên Thúy, một phần đầu cá chép, một phần khoai loại lớn luôn, à đúng rồi, cho cả hai lon Pepsi nữa, ok được rồi, trước mắt cứ gọi thế đi, có gì thiếu thì kêu thêm”.
“Tiểu Lai, em cùng chị đi gọi đi, chị không nhớ được nhiều như vậy”. La San có phần xấu hổ nói, lần trước cô biết Tô Tiểu Lai ăn nhiều, nhưng cũng không ngờ là cô ấy lại ăn nhiều đến thế.
“Được ạ”.
Tô Tiểu Lai đi theo La San đến quầy gọi cơm, nhìn đồ ăn vừa mới ra lò, cô không nhịn được nuốt nước miếng cái ực. Chờ tới khi hai người đều về chỗ ngồi, tay cầm hàng đống thực phẩm, Tô Tiểu Lai mới phát hiện mỹ nữ đối diện chỉ uống có mỗi một ly trà mật Hương Dữu.
Chị gái này sao mà ăn ít quá vậy trời =.=, thực sự không biết nhân gian khói lửa, đồ ngon khó có mà.
“À, chị không đói bụng, em từ từ ăn nha”. La San cười nói.
Tô Tiểu Lai nghe cô nói không đói bụng cũng liền cắm đầu vào phần ăn của mình, òa, thực là ngon tới miếng cuối cùng nha ~, đã lâu rồi không ăn đã như vầy, oa ha ha, anh cô nhất định không nghĩ tới, không có tiền thì cô vẫn sống phóng túng xả láng, ăn vạ bạn gái của anh, cho anh ta tức chết. xDDD
“Tiểu Lai, thời gian gần đây em có gặp anh em không?”. La San nhìn Tô Tiểu Lai ăn, cuối cùng không nhịn được liền nói mục đích chính ban đầu.
“Ơ, làm sao vậy? Em cũng đâu muốn thấy anh ấy”. Tiểu Lai vẫn đắc ý vênh váo mà ăn.
“ … “
“À, không phải ý đó. Em nói là anh em công bận rộn, em cũng bận thi cử, sắp thi cuối kì rồi”.
“À, ra thế.Vậy cuối tuần em rủ anh em đi chơi với chúng ta được không?”
“Ack, không cần đâu. Thế giới riêng có hai người đủ rồi, đem theo em làm bóng đèn phá bĩnh làm gì”. == Tô Tiểu Lai không muốn cùng họ đi chơi đâu, sợ lại làm sai cái này, rồi lại sai cái nọ nữa.
“Thực ra là vậy, gần đây anh ấy không nghe điện thoại, nên chị cũng không có gặp anh ấy nữa…”.
“Chà, có khả năng anh em quên mang điện thoại đi, hay là em gọi cho anh ấy, rồi em đưa chị nghe”.
“Không cần, Tiểu Lai, em trăm lần cũng đừng nói với anh em là chị đến tìm em nhé”.
“Ớ, sao?”.
“Tiểu Lai, em có thể giúp chị một chút, em rủ anh em…?”.
“Chị không phải bạn gái anh em sao? Để em rủ làm gì?”. Tô Tiểu Lai thấy kì quái, chuyện gì vậy nè?
“Tiểu Lai, chị đành nói thật với em vậy, anh em không đáp lại tình cảm của chị”.
”Ack… “. Cái loại tình huống là gì vậy ? Chị gái đương nhiệm được nửa ngày này, cuối cùng là muốn cô làm nguyệt lão se duyên cho bọn họ sao? Aizz, Tô Tiểu Lai thấy giúp cũng không đúng mà chẳng giúp cũng không đúng, nhìn người đối diện có vẻ âm thầm đáng thương, Tô Tiểu Lai nhịn không được… Quên đi, giá nào cũng được, ai kêu mình ham ăn háo uống, ăn của chị ấy nhiều như thế, quả nhiên, có ơn, tất phải trả lại ơn.
“Chị La, được rồi, em giúp chị thử xem”.
“Ôi, Tiểu lai, em tốt thật”. La San cười như hoa, nhưng lập tức lại lộ ra một tia lo lắng. ”Nhưng lúc em rủ anh ấy đừng nhắc tới chị, không thì chị chết mất”.
Thực tình thì cô cũng sợ anh trai lắm, Tô Tiểu Lai lập tức thấy mình tìm được người đồng khổ, nhưng không phải cô muốn chị ấy thích anh để có người đỡ đạn thay sao? Chị này sao phải khổ hạnh thích người cổ hủ như anh trai thế nhỉ? Chứng ảo tưởng của Tô Tiểu Lai lại bắt đầu.
“Được thôi. Nhưng em không đề cập tới chị, thì làm sao chị đi gặp em với ảnh đây?”
“Chị đã tính tốt chuyện này rồi. Đến lúc đó em cứ nói trước cho chị địa điểm hai người đến”.
“Ừm”.Tô Tiểu Lai không nghĩ chị gái này lại tính toán kĩ như vậy, aiz, quả là người của anh, tài năng có khác.
La San đưa Tô Tiểu Lai về lại trường học, còn nhân tiện lôi trong xe ra hai túi đồ ăn vặt to tướng, Tô Tiểu Lai ôm hai túi đồ, biết điều nên thận trọng, không tỏ ra chút hưng phấn hay kích động nào. Cô cuối cùng cũng hiểu được, chị gái này có kế mới đến, mà cô lại vừa dính bẫy ngon ơ.
Cùng lúc đó, cô hiểu được một đạo lý khác, thiên hạ làm gì có chuyện ăn cơm mà không phải trả tiền?!…………
Chương 12
Khu vui chơi
Edit: I’m SO2
Beta: Kim Anh + Linh Trưởng
Cuối tuần, sáng sớm.
Tô Tiểu Lai dậy sớm, mặc quần áo, đánh răng, rửa mặt, chải đầu, tất cả chỉ mất có 6 phút.
Bởi vì hôm nay cô hẹn với Trình Thiếu Phàm, cho nên không thể đến muộn được.
Đi đến cổng trường, liền nhìn thấy một chiếc xe thể thao màu đen đậu ở đằng kia, thật sự là rất rất rất phong cách, đặc biệt giờ phút này chiếc xe thể thao đời mới nhất đang được tắm trong ánh nắng sáng sớm, trông càng chói mắt hơn. Khuôn mặt nhìn nghiêng của Trình Thiếu Phàm khi hút thuốc, có một chút biếng nhác, ánh mặt trời nhẹ nhàng mơn man trên khuôn mặt đẹp trai của anh, khói thuốc lá, sương mù, càng thêm mê người. X”">
Tô Tiểu Lai bị hình ảnh này mê hoặc, xe thể thao, trai đẹp, thuốc lá, còn có ánh mặt trời rực rỡ, chẳng lẽ đây là bạch mã hoàng tử trong truyền thuyết, đây là lần đầu tiên Tô Tiểu Lai muốn dùng hai chữ “cực phẩm” để hình dung Trình Thiếu Phàm, chỉ trong nháy mắt, cô tỉnh táo lại. Cô nghĩ rằng nếu người kia không phải là Trình Thiếu Phàm, liệu bản thân mình có tim đập thình thịch?
Anh nhìn thấy cô, tay khẽ búng điếu thuốc, khóe miệng mỉm cười mê người, “Đến rồi à?”
Tô Tiểu Lai cứ như vậy thất thần một chút, cô cảm thấy anh trai mình hôm nay thực dịu dàng thực mê người nha, hơn nữa anh cười tươi như vậy thật là đáng yêu, sẽ không khiến người ta chán ghét, “Vâng, anh ơi, em không muộn chứ?”
“Không có, lên xe nhé?”
Sau khi Tô Tiểu Lai lên xe rất kích động, đây là lần đầu tiên cô ngồi xe thể thao, thật là phong cách quá đi, vì vậy lại bắt đầu không an phận, đứng lên ngồi xuống, nhích tới nhích lui trên ghế, Trình Thiếu Phàm ngồi một bên lái xe liếc mắt một cái, không hờn giận nói, “Em không biết an phận sao? Chỉ ngoan được có vài ngày thôi à?”
Tô Tiểu Lai quay sang anh làm mặt quỷ, sau đó thật sự an tĩnh lại. Trình Thiếu Phàm không biết từ đâu lấy ra một cái túi to đưa cho cô, cô mở cái túi to đó ra nhìn thấy bên trong có bánh mà cô yêu thích, còn có sữa nữa. Tô Tiểu Lai khinh bỉ liếc anh một cái, hỏi: “Anh à, hôm nay là tuần cứu đói sao?” Anh của cô hôm nay sao lại đối xử tốt với cô như vậy, phải chăng là gặp được chuyện gì cao hứng?
“Chẳng lẽ anh ở trong lòng em tệ đến như vậy sao?” Trình Thiếu Phàm hơi hơi nhăn mày lại, anh vốn biết Tiểu Lai thích ăn loại bánh này nên sáng sớm đã đi một quãng đường xa để mua.
“Ha ha, anh, em nói đùa thôi mà. Rất ngon nha.” Tô Tiểu Lai cảm giác không ổn, đều tại bản thân mình nói năng không suy nghĩ, sau này nói chuyện với Trình Thiếu Phàm phải thật cẩn trọng mới được.
Xe chạy phăng phăng trên đường, Trình Thiếu Phàm đột nhiên im lặng khiến cho nhiệt độ trong xe giảm xuống vài độ, nhưng trong một buổi sáng đẹp như thế này, lại ngồi trên xe thoải mái như thế với những cơn gió nhỏ ùa tới, hơn nữa điểm đến của họ là khu vui chơi, cho nên cô cảm thấy rất hạnh phúc.