“Thế nào cũng đều sai rồi…”
“Tốt lắm, em đã biếtnhững việc sai từ trước đến nay, trong tuần phải viết kiểm điểm nộp cho anh, tuyệt đối không được viết qua loa, không thì chẳng những bị trừ tiền sinh hoạt, mà về sau cũng chẳng có đồng nào đâu.” Trình Thiếu Phàm nói với ngữ khí không thể cãi lại.
“Anh à, giờ tới cuối tuần còn có hai ngày.” Tô Tiểu Lai cò kè mặc cả.
“Vậy cuối tuần sau.”
“Đã biết ạ.” Tô Tiểu Lai trong lòng còn nhiều điều không muốn nhưng cũng không dám cãi lời anh, bằng không tháng sau phải đói bụng đó. T.T
Trình Thiếu Phàm nói xong, đứng dậy đi vào phòng bếp của mình, rót ly nước uống rồi đi vào phòng tắm tắm rửa.
Tô Tiểu Lai sùi sụt ngồi ở phòng khách.
Trình Thiếu Phàm tắm rửa xong đi ra thấy Tô Tiểu Lai vẫn còn ngồi dưới đất than thở, bất đắc dĩ lắc lắc đầu, vào phòng ngủ cầm quần áo ngủ của mình đưa cho Tô Tiểu Lai. “Em không sợ lạnh à? Đứng lên đi tắm đi, đêm nay ngủ lại đây cũng được.”
“Hả?” Tô Tiểu Lai ngơ ngơ ngáo ngáo nhận lấy quần áo rồi đi vào phòng tắm.
Tô Tiểu Lai tắm rửa rất vui vẻ, ở trong trường điều kiện cũng không tốt được như vầy nha. Chà chà chà bên trái, rồi lại xát xát xát bên phải. Cuối cùng tắm gội thoải mái xong mới phát hiện, nội y áo lót quần lót gì đều cởi ra ném vào một góc có nước rồi. (=))).OMG, sao lại thế lày? Tô Tiểu Lai ngồi xổm xuống, đơ mặt trâu chả biết làm gì. Hu hu ông trời ơi, giúp con đi, giờ tính sao đây!!!! Trình Thiếu Phàm đang ở ngoại xem ti vi, nghe trong phòng tắm chẳng có âm thanh nào mà Tô Tiểu Lai thì đến nửa ngày rồi vẫn không thấy đi ra, liền hỏi. “Tiểu Lai, sao còn chưa tắm xong hả?”
Vẫn không thấy động tĩnh gì.
Anh đứng lên đi tới phòng tắm gõ gõ cửa hỏi : “Em tắm sao rồi?”
“Em không có đồ lót để mặc, bị ướt nước cả rồi.” Tô Tiểu Lai nức nở trả lời.
Ngoài cửa, Trình Thiếu Phàm nở nụ cười, đi đến phòng ngủ lấy đồ lót của nữ đưa vào cho Tô Tiểu Lai. Tô Tiểu Lai vui mừng mặc vào, ngạc nhiên phát hiện bộ đồ lót này vừa với mình một cách khác thường, so với đồ mình mua còn vừa vặn thích hợp hơn.
Tiểu Lai lại một lần nữa bối rối…
Cô mặc quần áo xong, liền tới phòng khách, thoải mái ngồi bên cạnh Trình Tiếu Phàm. “Anh, bộ đồ lót kia vừa thật đó, anh thường dẫn bạn gái về nhà hả?” Tô Tiểu Lai tò mò không sợ giết chết con mèo.
Trình Thiếu Phàm không quan tâm, đặt điều khiển ti vi xuống rồi đi vào phòng ngủ. “Anh, đêm nay em ngủ ở đâu?”. Tô Tiểu Lai rúm ró sợ hãi như tắc kè hoa, vội hỏi.
“À, đúng rồi, thư phòng thật ra có cái giường, nhưng mà lâu rồi không dùng tới nên đầy bụi, vậy nên đêm nay em ngủ ngoài sofa nhé!”
Gì chứ, muốn mình ngủ sofa? Mình xinh xắn ngoan ngoãn như này sao lại có một người anh ác ma thế kia hả trời? T___T Tô Tiểu Lai kêu khổ.
“Anh, em không ngủ ở sofa đâu, ngủ sofa em không ngủ được.” Tô Tiểu Lai cố gắng mưu cầu đấu tranh cho quyền lợi bản thân.
“Ngủ một đêm thôi, cứ nhắm mắt là ngủ được thôi.” Nói xong liền đóng cửa lại.
Trình Thiếu Phàm vào phòng ngủ chợt nhớ chưa đưa chăn gối cho Tô Tiểu Lai, bèn lấy chăn gối ném ra ngoài cho cô.
Ngày hôm sau lúc tỉnh dậy, Tô Tiểu Lai phát hiện mình đang nằm trên giường. Không biết mình từ lúc nào bị Trình Thiếu Phàm ôm vào phòng ngủ nữa. Dụi dụi mắt chạy đến phòng khách nhìn đồng hồ, Tô Tiểu Lai hoảng sợ, mười một giờ rồi, Trình Thiếu Phàm đi khi nào mà cũng không đánh thức cô dậy, vào bếp rót ly nước, lại thấy trên bàn có tờ giấy, chữ viết tinh tế : Dậy rồi thì gọi điện thoại cho anh, quần áo ở trên sofa.
Tô Tiểu Lai chạy đến bên sofa, ngạc nhiên khi Trình Thiếu Phàm lại vì cô mà chuẩn bị quần áo, cầm điện thoại di động gọi cho Trình Thiếu Phàm, bên kia Trình Thiếu Phàm đang xem văn kiện. “Mới rời giường à? Trên người không có tiền sao?”
“Không có. Em bây giờ tiền đi nhờ xe đến trường cũng không có, anh, hay là anh cho em tiền đi.” Tô Tiểu Lai khẩn cầu.
“Đây là trừng phạt em tội không nghe lời, tới thi cuối kì rồi, em lập thành tích thi tốt đi rồi tính.” Trình Thiếu Phàm bên kia đầu dây nói như thế.
“Ack…”
“Anh, có phải trước kia đã nói là nếu em vượt qua được một kì chứng nhận thì được thưởng một ngàn không?” Tô Tiểu Lai đột nhiên nhớ tới người nào đó trong ánh nắng sau giờ chiều kia, nói với cô câu đó.
“Anh từng nói vậy sao? Vậy được rồi, em nói thử xem, em khảo sát chứng nhận về cái gì?” Trình Thiếu Phàm cho cô cơ hội.
“Đã có giấy nhận xét nhé”. Tiểu Lai đã mơ về các bác Mao chủ tịch đỏ chót cùng một lúc bay bay nhẹ nhàng về phía mình 0
“Không phải bọn em học tiếng Anh đều phải có giấy chứng nhận kết quả một cách chính xác nhất sao?”
What????. Bác Mao chủ tịch cứ thế lại bay về phía chân trời xa xa T~T
“Anh phải có giấy chứng nhận chính xác thì mới giữ lời” Trình thiếu phàm nhắc nhở nói.
Haiz, Tô Tiểu Lai thở dài, hiểu rằng Trình Thiếu Phàm sẽ chẳng dễ dàng gì với cô.
Lúc đó đáng lẽ phải làm báo cáo, nhưng mà lười, giờ phải chịu thôi.
“Tiểu Lai, trưa muốn ăn cái gì đây?”. Trình Thiếu Phàm đầu tiên cho cô một chưởng, giờ lại mở con đường ăn ra cho cô.
“Anh, anh mời em ăn cơm sao?”. Tô Tiểu Lai hỉ hả, vui sướng à nha. Haha, xem ra anh cũng chẳng nỡ xuống tay sát cô.
“Nói muốn ăn thứ gì trước đi đã”.
“Em muốn ăn bò bít tết Long Thành”. Đó là món đắt nhất trong thực đơn cơm Tây, Tô Tiểu Lai vẻ mặt sung sướng vì âm ưu sắp được thực hiện.
“Được thôi, buổi tối đi”.Trình Thiếu Phàm vừa vặn xem văn kiện xong, ra hiểu bảo thư ký mang đi, sau đó thay đổi tư thế ngồi cho thoải mái.
“Ack… Vậy trưa nay em phải làm sao?”. Tô Tiểu Lai cảm thấy cực kì mất mát.
“Anh bảo dì Chu mua đồ ăn em thích rồi qua làm cho em ăn”.
Nếu hỏi dì Chu là ai, thì có thể nói đó là quản gia nhà họ Trình. Trình Thiếu Phàm học đại học là lúc cô hay qua nhà họ chơi, chính là ngôi biệt thự của Trình gia. Trình Thiếu Phàm rất ít khi về ở đó, vì anh cảm thấy nhà rất lớn lại lạnh lẽo, vậy nên mới mua căn hộ hai phòng kia để ở. Tô Tiểu Lai lúc còn học trung học cũng hay đến chơi nhà họ Trình nên đối với dì Chu cũng có chút ấn tượng. Hiện giờ Trình Thiếu Phàm đang vừa nghe điện của Tô Tiểu Lai vừa đọc sách cao học.
“A, em còn nhớ món khoaitây thịt nướng của dì ấy làm đó”. Tô Tiểu Lai bắt đầu nhớ lại món ngon khi xưa.
“Buổi chiều em ở nhà viết kiểm điểm cho tốt, tối về anh sẽ dẫn đi ăn thịt bò em thích nhất”. Sau khi ra thánh chỉ thì đầu dâybên kia ngắt máy.
Gì chứ, chuyển biến một trăm tám mươi độ cũng chẳng thần tốc như thế này, Tô Tiểu Lai vẫn chưa kịp hoàn hồn lại. Một giây trước còn tức nước bọt trong mùi thơm của khai tây thịt nướng thì giây sau lại bi ai vì bài kiểm điểm là sao??? T___T Thật sự là cuộc đời lúc nào chẳng ham ăn háo uống chứ…
Giữa trưa, Tô Tiểu Lai ham ăn đệ nhất ngồi trên sofa xem tivi đáng chén đồ ăn vặt.
Tô Tiểu Lai thiệt tình chẳng có tiền mua đồ ăn vặt, cái này phải cảm tạ dì Chu yêu mến của cô, cô nói trái nói phải vòi vĩnh, dì Chu lập tức phi đến siêu thị mua ngay hai túi đồ ăn vặt cô thích nhất.
Trình Thiếu Phàm về nhà liền nhìn thấy một cảnh tượng rất phong phú, Tivi mở, Tô Tiểu Lai phơi thây hình chữ đại trên ghế, trong tay còn ôm túi đồ ăn vặt, đang ngủ ngon lành. Lại còn xung quanh Tô Tiểu Lai rải đủ thứ đồ ăn vặt, đâu đâu cũng thấy.
Trình Thiếu Phàm là người sống có trật tự, thích sạch sẽ, thậm chí có điểm giống với người cuồng lên vì sạch sẽ. Bây giờ nhìn Tô Tiểu Lai biến nhà mình thành bãi rác tràn lan đủ loại, lửa giận không đánh mà cũng bùng lên. Đến gần sofa, anh bấm số di động của Tô Tiểu Lai. Nghe tiếng di động kêu vang, Tô Tiểu Lai bật dậy, lảo đảo, thiếu chút nữa là rớt xuống đất. Cảm nhận được bóng đen đang trùm lên trước mặt, cô dụi mắt ngẩng đầu, thấy được nguyên nhân của tiếng điện thoại di động, vẻ mặt hoảng loạn nhìn Trình Thiếu Phàm.
“A, anh về rồi à”. Tô Tiểu Lai nhấc mông ngồi dậy, run run nói.
“Tô Tiểu Lai, lập tức nhặt đồ ăn rồi đem vứt nhanh lên”. Vẻ mặt Trình Thiếu Phàm tràn ngập lửa giận.
Tô Tiểu Lai biết mình sai, chân chó tức tốc chạy loanh quanh thu dọn trên sofa, trên bàn, trên sàn.
Dọn dẹp xong tất cả lại, Tô Tiểu Lai thấy thực tế vẫn còn nhiều đồ chưa ăn xong, cho nên cô tìm một gói nhựa to, định bụng bỏ vào ba lô mang về kí túc xá ăn. “Em làm cái gì đó?”. Chẳng biết Trình Thiếu Phàm tự khi nào đã đứng ở phía sau cô, tay chỉ chỉ vào túi đồ ăn, bày ra dáng điệu nhàn nhã.
“Em đem đồ chưa ăn xong về ăn ạ”. Tô Tiểu Lai nhìn cái túi rồi nói.
“Anh có nói em mang về sao? Lập tức bỏ vào thùng rác, mau”. Trình Thiếu Phàm không thể khống chế tính tình, bộc phát ra ngoài.
“Không cần đâu, những thứ này vẫn còn ăn được mà”. Tô Tiểu Lai tiếc rẻ, lâu rồi cô chưa ăn đồ vặt đó nha.
“Anh không phải đã nói là cấm ăn đồ rác rưởi sao? Vứt đi ngay, không thì tới tiền sinh hoạt cũng không có đâu”. Trình Thiếu Phàm đã bắt đầu khạc ra lửa.
“ …”. Lại là bộ dạng này, chẳng lẽ em ăn đồ vặt cũng sai sao? Aiz, chịu đựng đi, Tô Tiểu Lai tay trái nắm chặt lấy tay phải, tự nhủ : Một ngày nào đó sẽ xoay chuyển càn khôn, không thể vì tiểu tiết mà làm hỏng đại sự à nha.
Tô Tiểu Lai lưu luyến không rời ngồi xổm bên đống rác đồ ăn nói lời cáo biệt.
“ Thấy hôm nay em biểu hiện không tốt, không đi nữa”. Trình Thiếu Phàm nói như không.
“ …”. Tô Tiểu Lai miệng vòng thành hình chữ O tròn vo.
Hức, một bữa ăn ngon đã theo gió mà phiêu du rồi. T_______T
Tô Tiểu Lai khóc thầm trong lòng, trên thế giới này có lẽ cô là người xui xẻo đen đủi nhất đây. Nơi nào có Trình Thiếu Phàm, nơi đó có sự xui xẻo của Tiểu Lai.
“Bữa trưa không phải còn đồ ăn thừa sao? Em đi hâm nóng lại rồi ăn đi.” Trình Thiếu Phàm đột nhiên phán một câu.
Một ngàn con quạ đen bay vù vù qua đỉnh đầu cô…
“Gì chứ? Em không nấu cơm đâu, anh biết không hả?” Tô Tiểu Lai thầm oán.
“Em tới hâm nóng đồ ăn mà cũng không biết à?” Vẻ mặt Trình Thiếu Phàm cường điệu lên vẻ kiên nhẫn.
Được, vì Mao chủ tịch đáng yêu, mình nhịn
Tô Tiểu Lai vào bếp, bật lửa, ack, bất không lên, bật lần nữa, vẫn không lên.
“Anh, bếp gas hỏng rồi.” Tô Tiểu Lai trong bếp nói vọng ra ngoài.
Trình Thiếu Phàm bị cô làm loạn đến bây giờ, bụng thì cũng đã đói bụng, nếu để cô nấu cơm, chắc tới mai cũng chưa động được tới đôi đũa. Vì thế anh đi vào bếp, mở khóa gas, bật lửa, đem đồ ăn đổ vào trong nồi. Tô Tiểu Lai nhìn động tác làm cơm thuần thục của Trình Thiếu Phàm, tình cảm sùng bái chao nghiêng như sóng nước luôn nha.
Nói thật chứ anh trai ác ma không nói lời nào vẫn là đáng yêu nhất, ví dụ như bây giờ, Tô Tiểu Lai nhìn anh xào rau, trong lòng không khỏi ảo tưởng, chẳng biết chị dâu tương lại thuộc loại gì nữa, ha ha ha.
Trình Thiếu Phàm đột ngột buông một câu, phá vỡ ảo tưởng của Tô Tiểu Lai. “Cẩn thận mà học hỏi, lần sau tới em làm.”
Quả nhiên là không thể có tình cảm với anh được mà, aiz.
Ăn uống no say rồi, nhưng Tô Tiểu Lai vẫn không trốn được công việc rửa bát đũa.
Buổi tối Trình Thiếu Phàm lái xe đến cổng ký túc, còn không quên lệnh cho cô : “Nhớ viết kiểm điểm.” Nói xong liền nghênh ngang lái xe đi.
--K e n h t r u y e n .P r o--
Chương 8
Nộp bản kiểm điểm
Edit: I’m SO2
Beta: Kim Anh
Khi Tô Tiểu Lai về ký túc xá trời hãy còn sớm, con nhóc Lâm Vi Vi đang say mê nhảy điệu dance trên máy tính, Từ Tố ở ban công phơi quần áo, Lí Ly không có ở đây, chắc là lại đi hẹn hò với trai rồi. Lâm Vi Vi vừa mới nhảy xong, liền nói một cách hưng phấn: “Lại thắng rồi, Tiểu Lai, trò chơi này đổi mới rồi, tăng thêm không ít trang phục, mau tới đây chơi cùng tớ đi.” Trò chơi này cả Lâm Vi Vi và Tô Tiểu Lai đều thích, cả hai thường nhảy trong cùng một phòng. Nếu trước đây Tô Tiểu Lai nghe được trò chơi có đổi mới thì chắc chắn sẽ rất hưng phấn, đáng tiếc hôm nay không thể.
╥﹏╥
“Không có hứng thú, cậu chơi một mình đi, tớ đang tu tâm dưỡng tính.” Tô Tiểu Lai ủ rũ, đặt mông ngồi xuống ghế.
“Tu tâm gì chứ, đáng ra phải tu tâm từ sớm, nói cho cậu biết, giờ quay đầu là biển đấy, muộn rồi.”
“Đúng là trễ rồi, tớ biết tớ sai rồi.” Tô Tiểu Lai nhớ đến bản kiểm điểm, nhớ đến tiền sinh hoạt tháng này, tính ra thì còn đến mười ngày mới hết tháng, làm sao mà sống đây.
“Tiểu Lai à, đừng hối tiếc nữa, chồng cậu đang đợi kìa, vừa hỏi tớ sao vẫn chưa thấy cậu vào game.” Lâm Vi Vi nhắc đến người chồng mà Tô Tiểu Lai kết hôn trong gamekia.
“Nói cho hắn ta biết, tớ chết rồi, đốt vàng mã cho tớ.” Tô Tiểu Lai sầu não.
Lâm Vi Vi quyết định không để ý đến cô ấy nữa, tiếp tục chơi game.
“Ồ, đến nhà anh trai, lại bị hành hạ phải không?” Từ Tố từ ban công đi vào.
“Linh hồn bị tra tấn, còn khủng khiếp gấp bội phần so với việc bị khủng bố” Tô Tiểu Lai từ sâu thẳm trái tim mình, thấy rất hâm mộ chị em mình vô tư vô lo như đứa trẻ a, không có người quản, rất tự do, sau này vẫn có thể muộn học, trốn học, uống rượu, qua đêm, tóm lại thích làm gì thì làm a. Cuối cùng cô cũng hiểu được, thuận lợi quá mức thì sẽ có rắc rối.
“Tiểu Lai, có phải cậu muốn thoát khỏi anh trai mình không, nếu vậy thì tớ cho cậu cái ý tưởng này.” Từ Tố vẻ mặt âm mưu quỷ kế.
“Nói.”
“Cậu tìm cho anh mình bạn gái, để anh ấy rơi vào bể tình, thế thì không phải là không có thời gian quản cậu sao?”
“Ha ha, nếu vậy thì cậu tìm cho tớ đi, từ khi anh ấy còn học đại học đã có một đám phụ nữ như sói như hổ theo đuổi, nhưng cho đến bây giờ chưa ai có thể phá vỡ kỷ lục yêu đương quá một tháng với anh tớ. Anh tớ chính là một thánh nhân.” Trình Thiếu Phàm quen rất nhiều bạn gái, Tô Tiểu Lai đã gặp qua không ít, ai cũng ưa nhìn, thanh lệ thoát tục, dáng vẻ thướt tha, băng thanh ngọc khiết. Khi đó, Tô Tiểu Lai cũng thấy tội cho đám người đó, làm thế nào mà các cô ấy có thể mê đắm anh trai lãnh huyết vô tình của mình chứ.
“Thế này vậy, Tiểu Lai, không bằng cậu giới thiệu tớ cho anh trai cậu, để tớ “hạ gục” anh ấy?” Từ Tố nửa thật nửa đùa nói.
“Cậu có sốt không đó?” Tô Tiểu Lai làm bộ để tay lên trán Từ Tố.
“Tiểu Lai, tới giờ tớ chưa bao giờ tỉnh táo như thế này, cậu giới thiệu anh trai cho tớ nha? Cho dù sau này có không thành công, tớ cũng không trách cậu đâu.” Từ Tố vuốt ve tay Tiểu Lai, nghiêm túc nói.
Lời này như thế nào vừa nghe vào là khiến cho người ta toàn thân nổi da gà, Lâm Vi Vi cũng không tránh khỏi rùng mình một cái.
“Vậy được, chờ thêm vài ngày đi.” Tô Tiểu Lai biết Từ Tố là loại người không đụng phải tường thì sẽ không quay đầu lại, tạm thời cứ cho cô ấy đụng phải một lần đi, coi như cho cô ấy thấy được bộ mặt thật của anh trai.
Thứ sáu.
Tô Tiểu Lai nằm trên bàn, bên cạnh là bản kiểm điểm vừa viết xong, xoay xoay cổ, kéo căng người rồi cầm lấy di động bấm số gọi cho anh trai “thân yêu”.
Trình Thiếu Phàm đang họp, nghe được điện thoại di động trên bàn reo, vốn định trực tiếp ngắt điện thoại, nhưng vừa thấy người gọi là Tô Tiểu Lai liền đứng lên đi ra ngoài nghe. Thư ký Lí ngồi bên cạnh tự hỏi, không biết người nào gọi điện đến, người bình thường đều biết Trình Thiếu Phàm không hề rảnh rỗi, hơn nữa cho dù điện thoại của Trình Thiếu Phàm reo, anh ấy cũng sẽ trực tiếp ngắt điện, nhưng hôm nay giám đốc của mình lại có một ngoại lệ, nói vậy người này đối với anh ấy rất quan trọng.
“Alô.” Một giọng trầm thấp vang lên.
“Alô, anh à, là em, Tiểu Lai đây.” Tô Tiểu Lai phía bên kia dùng vai kẹp điện thoại.
“Anh biết là em, có chuyện gì?” Vẫn là chất giọng trầm thấp ấy.
“Bản kiểm điểm của em viết tốt lắm, khi nào thì em nộp cho anh?”
“Ừ, được rồi, trực tiếp mang đến công ty cho anh.”
“Vậy nha, chào anh.” Tô Tiểu Lai nói xong lập tức cúp điện thoại, trời ạ, 58 giây, may thật, không đến một phút, tiền điện thoại tháng này a. -_-///
Đầu điện thoại bên này, Trình Thiếu Phàm lắc lắc đầu, vẫn chưa nói cho nó biết địa chỉ công ty, aiz, kệ đi, đến lúc ấy tự nhiên gọi điện cho mình. Thế nên, trở lại cuộc họp thôi.
“Vi Tử, Tố Tố, hai người đi đâu vậy?” Tô Tiểu Lai hỏi, vẫn đang đắm chìm trong trò chơi cùng với Lâm Vi Vi.
“Cậu vì viết kiểm điểm đến độ trúng tà luôn rồi à, không phải đã hẹn đến sân bóng rổ xem trận đầu à? Nơi đó có rất nhiều anh chàng cơ bắp nha.”
“Làm sao mà cậu lại không đi xem vậy hả?”
“Chiều nay Dance có buổi thi đấu, hay lắm, cậu đừng quấy rầy mình, mình mà thua là sẽ hỏi tội cậu.”
“Tớ đi tìm bọn họ.”
Tô Tiểu Lai vẻ mặt hứng trí bừng bừng chạy đến sân bóng rổ, số người đến xem trận đầu nhiều hơn bình thường, tìm mãi một hồi mới kéo Từ Tố và Lí Ly từ trong đám đông ra.
“Tiểu Lai, làm gì vậy, tớ đến để xem trận đấu mà.” Lí Ly không kiển nhẫn nói.
“À, tớ quên mất là bạn trai cậu tham gia trận này, cậu đi đi, tớ tìm Tố Tố. Ha ha.” Lí Ly thất vọng, nhìn Tô Tiểu Lai một cái rồi lạihòa vào đám đông.
“Tìmtớ làm gì vậy, tớ cũng đến xem trận đấu mà.” Vẻ mặt Từ Tố không tình nguyện.
“Anh tớ quan trọng hay là trận đấu quan trọng?”
“Đương nhiên là anh cậu, cậu định dẫn tớ đi gặp anh cậu à?” Từ Tố vừa mừng vừa sợ.
“Đúng, tớ vừa viết kiểm điểm xong, chuẩn bị đi nộp cho anh ấy. Được rồi, đi thôi.” Tô Tiểu Lai bị ánh nắng mặt trời chiếu vào đến chói mắt, chỉ muốn đi mau.
“Vậy cậu đợi tớ, tớ phải quay lại ký túc xá thay quần áo.” Nói xong liền chuẩn bị bước đi.
“Cậu có lầm không a, trời nóng như thế này, cậu lại có ý tốt muốn tớ đứng đây chờ.” Tô Tiểu Lai hổn hển nói.
“Nếu không thì như thế này đi, cậu đến quán trà bên ngoài trường học đợi tớ, cậu muốn uống cái gì cứ gọi, tớ mời.” Từ Tố nói xong liền lấy trong ví ra một tờ 20 tệ tương đối nhiều đưa cho cô.
“Thế thì đi đi, nhanh lên nha.” Phải có lợi lộc như thế này thì Tô Tiểu Lai mới nguyện ý chờ, trời nóng như thế này, uống một ly trà sữa giải khát thì hay phải biết.
“Ừ.” Nói xong liền nhanh như chớp chạy đi.
Đợi Từ Tố thay quần áo đẹp trở ra, hai người ra đến cửa chuẩn bị bắt xe, Tô Tiểu Lai liền sực nhớ ra: “Ấy chết, tớ quên hỏi địa chỉ công ty anh tớ rồi.”
“Không sao cả, chị đây biết.” Từ Tố mạnh mẽ nói.