80s toys - Atari. I still have
Girl XinhAndroidGame
Like Ủng Hộ AnhVina trên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known

Tiểu Thuyết - Anh! Em Sai Rồi Full

Ad AnhVina[ADMIN-ON]
clock01.05.26 / 01.36.22 PM


Ở xa xa người nào đó ngồi trong văn phòng công ty liên tục hắt xì hai cái, bí thư Lý ngồi một bên báo cáo công việc quan tâm mấy câu, “Trình tiên sinh, thời tiết dần dần chuyển lạnh rồi, anh nên chú ý giữ gìn sức khỏe.”

Ông Trình bị sốc đến đau lòng, tức giận gọi trực tiếp lão quản gia vào, “Lập tức gọi điện thoại cho thiếu gia, bảo nó về nhà ngay lập tức.”

Nói xong còn quay sang an ủi cô, “Nha đầu ngoan, con yêu tâm, ông nội nhất định làm chủ cho con, ngày mai phải đến trường học.”

Âm mưu đã thực hiện thành công, khóe miệng Tô Tiểu Lai nhếch lên một nụ cười giảo hoạt đắc ý.

****

“Anh, hành lý của em bao giờ đưa đến vậy?”. Tô Tiểu Lai vẫy tay về phía Trình Thiếu Phàm đang ngồi trên ghế lái.

Trình Thiếu Phàm quay sang lườm cô, lạnh lùng nói, “Tô Tiểu Lai, đừng được đằng chân lân đằng đầu, ban ngày ở trường học, buổi tối phải về nhà ngay.” Nói xong khởi động xe, nghênh ngang mà đi.

Xách theo hai túi đồ to, Tô Tiểu Lai sững sờ choáng váng đứng hóa đá một chỗ.

Hôm qua không phải nói sẽ cho cô về ký túc ở sao? Ông nội đã ra lệnh rồi mà anh ấy dám không chấp hành sao?!

Không phải anh cô ăn gan hùm mật gấu chứ? Ngữ khí còn ác liệt như vậy, hừ, ông nội thân yêu à, ông nên ở đây thêm vài ngày nữa đi mà.

Tô Tiểu Lai âm thầm cầu nguyện.

*******

Về trường cảm giác thật tốt, đi bộ dưới hàng cây rợp bóng, hít thở không khí mát mẻ, tâm tình Tô Tiểu Lai vui sướng hơn nhiều.

Làm sinh viên vẫn tốt nhất, không phiền não nhiều tự do.

Đi một mạch trở về ký túc xá, cuối cùng cũng gặp được ba chị em thân thiết xa cách đã lâu rồi.

Tô Tiểu Lai đẩy cửa, ký túc xá imlặng vắng vẻ, cô gọi to vào bên trong, “Các chị em thân yêu, tớ đã về rồi đây!!”.

Ngay sau đó là một loạt các âm thanh nhảy nhót huyên náo.

Sau đó Tô Tiểu Lai bị các cô nàng kia nhào vào sờ nắn, mặt bị biến dạng nghiêm trọng, hix hai ngày nay bị ông Trình nhéo suốt rồi, đã khôi phục lại đâu mà.

Một lúc sau, cuối cùng Tô Tiểu Lai cũng được giải phóng, Lâm Vi Vi hưng phấn vỗ bộp vai cô, “Tiểu Lai, hôm nay chúng ta phải cử hành bữa tiệc chúc mừng thật linh đình.”

Tô Tiểu Lai kêu đau oai oái, sao không thể xuống tay nhẹ nhàng một chút chứ?

“Phải rồi, buổi tối chờ Tố Tố tan làm về sẽ đánh chén suốt đêm nay.” Lý Ly đứng một bên phụ họa đề nghị.

Bên vai phải thấy đau, hu hu, thế là cân bằng rồi.

Hai người này thật sự rất high nhá, giống như một thời gian dài bị cấm dục rồi ấy.

Tô Tiểu Lai đảo mắt về phía hai người kia, rồi quay ngoắt đi bày sách vở ra bàn.

******

Đầu bên kia, Từ Tố và Lý Ly gào thét như hai kẻ đang tan vỡ trái tim, “Dù chết vẫn phải yêu, không vui sướng nếu không lâm ly tới tận cùng. Tình yêu dù sâu nặng, cũng chỉ có thế này, mới đủ để thổ lộ. Dù chết vẫn phải yêu, không vui sướng nếu không khóc đến khi cười. Vũ trụ dù hủy diệt, trái tim vẫn tồn tại….” (Bài hát Dù chết vẫn muốn yêu).

Đầu bên này, Lâm Vi Vi và Tô Tiểu Lai đã say như chết, trên bàn rải rác đầy vỏ chai rượu, nhưng hai người vẫn tiếp tục phấn khích chơi trò chơi con ong mật nhỏ phạt rượu.

“Hai con ong mật nhỏ này, bay đến giữa bụi hoa này, trái bay, phải bay, bay lên, bộp bộp…”

“Hai con ong mật nhỏ này, bay đến giữa bụi hoa này, trái bay, phải bay, bay lên, bộp bộp…A a ”

“Tiểu Lai, cậu lại thua rồi, phạt rượu … phạt rượu.” Ánh mắt Lâm Vi Vi lờ đờ bưng chén rượu.

“Được.” Lẩm bẩm lẩm bẩm, lại một chén rượu nữa.

“Sao lần này lại vậy, vì sao tớ luôn thua thế?”.

“Tiểu Lai, cậu không thắng được đâu, bởi vì … Bởi vì cậu chỉ biết ra “đá” thôi, ha ha ha.”

“Tớ chỉ ra đá ấy à, hừ, lần này tớ không ra “đá” nữa, tớ ra “bố”, ha ha ha.” Tô Tiểu Lai nghiêng trái nghiêng phải, toàn bộ cơ thể đổ lên ghế sofa.

“Đá Bố Kéo.” (trò này chúng ta chơi gọi là oẳn tù tì, đấm giấy kéo)

“Sao tớ lại ra “đá” thế này, được rồi, uống rượu uống rượu.” Nói xong tự phục vụ cho mình rồi nâng chén uống cạn.

“Tiểu Lai à, cậu nói cậu ngốc hay không ngốc?”.

“Không ngốc, sao tớ lại ngốc được chứ? Cậu thấy từ nãy đến giờ nhiều cuộc điện thoại gọi đến tớ còn chưa thèm nhận đâu, tớ nói cho cậu một bí mật nhá.” Cô nàng kề miệng đến tai Lâm Vi Vi, nhỏ giọng nói, “Ha ha tớ không hề ngốc, nhìn đi, màn hình còn hiện ID đây này? Tớ sẽ không nhận, có ngốc mới nhận, đúng không?”.

Tô Tiểu Lai say khướt nói năng lung tung xong, cơ thể lảo đảo giơ chiếc di động, ấn hạ nút từ chối, tiếp theo trực tiếp tắt máy, ném vào một góc sofa.

“Đại công cáo thành, không có người nào được phép quấy rầy chúng ta uống rượu.”

“Ha ha, cậu không ngốc, còn tớ rất ngốc, cậu biết không? Tớ yêu một người đã bảy năm rồi, ha ha h.” Tiếp theo là một chuỗi tiếng cười bi ai.

“Ha ha, ghét nhất là trả lời điện thoại lúc này, chúng ta không cần để ý đến người kia.” Tô Tiểu Lai ngồi thẳng người tuyên bố.

“Tớ cũng không muốn để ý đến người kia đâu, vì sao Tiêu Thất lại xuất hiện sau ba năm trời, vì sao vào lúc tớ sắp quên rồi anh ta lại đến quấy rầy cuộc sống của tớ. Vì sao vì sao vậy?? Tiểu Lai, cậu nói cho tớ biết, vì sao hả?”. Lâm Vi Vi túm cổ áo Tô Tiểu Lai gào thét.

“Ha ha, bởi vì anh ta thích cậu, ngốc ạ.”

“Thích tớ? Thật buồn cười, ha ha, nào, chúng ta cùng cụng ly, cụng ly vì những người đàn ông thích chúng ta.” Lâm Vi Vi đứng vững dậy, nâng hai chén rượu lên, đưa một ly cho Tô Tiểu Lai.

“Được, cụng ly, cụng ly cho anh trai tớ.”

“Tiểu Lai, Tiểu Lai, chúng ta lại chơi trò con ong mật nhỏ đi, nào nào …”

“Không chơi nữa đâu, tớ muốn đi tiểu, tớ thật sự cần đi tiểu, đi tiểu gấp đây.” Nói xong loạng choạng đứng dậy, đầu óc choáng váng không kịp chống đỡ, suýt chút nữa ngã xuống đất.

Cô vịn tay vào tường, từng bước một đi ra khỏi bàn, lúc thật bước nhanh đến toilet sắp ngã xuống đất thì một cánh tay mạnh mẽ đã đỡ lấy cô, Tô Tiểu Lai ngẩng đầu nhìn lên, người này đẹp trai lại rất nam tính nhá, lắc lắc đầu, muốn mình tỉnh táo lại, sao người này nhìn quen thế nhỉ, giống như đã gặp ở đâu rồi đấy, phải rồi, nhất định đã gặp ở đâu rồi mà.

“Tiểu Lai, sao em lại ở đây? Còn uống say như vậy nữa chứ.” Dịch Xuyên Thân từ từ nâng cô đứng vững, lông mày nhíu lại thành một đường thẳng.

Giọng nói cũng rất quen mà, rất dễ nghe~~

“Tôi muốn đi tiểu, buông ra.” Tô Tiểu Lai giãy dụa, “Nhưng, WC nữ ở bên nào vậy?”. Bàn tay nhỏ sờ cằm, làm vẻ suy nghĩ đến vấn đề sâu sắc.

“Ách…”. Sắc mặt Dịch Xuyên thần thoáng trắng bệch thoáng tím tái.

“Ha ha, bên này rồi, ở trên có hình giày cao gót màu đỏ mà.” Nói xong liền đi đến hướng đó.

“Tiểu Lai, sao em dám uống say thế này hả? Đến đứng cũng không vững nữa, em chắc chắn có thể tự mình giải quyết sao?” Dịch Xuyên Thần xấu hổ hỏi, anh thật sự lo lắng cô ấy ngã ở bên trong.

“Ha ha, tôi không tự mình giải quyết thì anh có thể giúp tôi đi tiểu hả.” Vẻ mặt Tô Tiểu Lai hỏi như thật, sau đó vỗ hai cái lên vùng cổ màu đồng của Dịch Xuyên Thần, nghênh ngang hướng vào phía WC nữ.

Dịch Xuyên Thần sững sờ đứng chôn chân ở đó, mặt lúc này bỗng đỏ rực.

Nha đầu kia, mỗi lần gặp cô ấy đều vớ đầy rẫy hiểm họa.

Bản năng anh lấy điện thoại di động ra, chuẩn bị gọi điến số Trình Thiếu Phàm, ngẫm nghĩ lại, thôi quên đi, đã lâu như vậy mới gặp nhau, lại còn gặp ngẫu nhiên như thế, anh không thể buông tha cơ hội khó khăn này được!

“Xem đi, tôi tự mình đi tiểu xong rồi nè.” Khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, miệng duyên dáng bĩu ra đáng yêu.

Dịch Xuyên Thần nhìn cô mỉm cười, sau đó qua đỡ cô, nói, “Đi thôi.”

“Đi đâu? Tôi muốn về bàn tôi.”

“Được, anh đưa em về bàn.”

“Đây không phải đường về bàn tôi mà, anh muốn dẫn tôi đi đâu?”. Tô Tiểu Lai bắt đầu cảnh giác.

“Đây là đường khác về bàn em thôi, ngoan nào.” Tay Dịch Xuyên Thần xoa đầu cô dỗdành.

“Sao lại học kiểu xoa đầu của anh tôi thế, tôi là con chó nhỏ của anh sao? Hừ”.

Dịch Xuyên Thần sửng sốt, đỡ cho cô đứng thẳng người, cười khổ nói, “Em là con chó nhỏ đáng yêu nhất trên đời này.”

“Ha ha, thật không? Tôi … tôi … tôi tôi…”

“Em làm sao vậy??”

“Tôi …” Nôn…

Kết quả là, thảm kịch đã xảy ra.

“Quần áo của tôi!!!!!!!!!!”. Một tiếng hét thảm thương vang lên.

“Tôi … tôi còn muốn nôn …”. Lại nôn …

Tiếp đó lại nhìn vào bộ quần áo bóng bẩy của mình, Dịch Xuyên Thần suy sụp.

Quyết tâm nào, nhắm mắt lại, quên chuyện cô ấy nôn đi, cùng lắm thì bỏ luôn bộ quần áo này.

Nhưng rồi Tô Tiểu Lai đứng bất động, ghé sát lên người anh ngáy to.

Dịch Xuyên Thần dở khóc dở cười, nha đầu kia, như vậy mà cũng ngủ được.

Chương 40





Đêm tai họa

Edit: Linh Trưởng + Kim Anh

Thực sự mà nói, say rượu đối với Tô Tiểu Lai không phải là xa lạ gì. Mỗi lần cùng ba chị em tụ tập, không thể không say. Nhưng mà lần này thì khác, nghiêm trọng hơn, cô say túy lúy, đầu óc choáng váng mơ hồ, cả người rũ rượi không sức lực. Quay trái quay phải, cảm giác như có cái gì đó đang ôm mình, lại giống như không phải.



Hở, anh đâu? Sớm như vậy mà anh đã dậy rồi sao?

Cảm thấy người đã khá hơn, cô miễn cưỡng mở to mắt. Nhưng mà, ngay khi vừa nhìn rõ mọi vật xung quanh, cô liền sợ đến hồn bay phách lạc.

Cô đang ở đâu thế này? Cái giường này không phải là cái giường quen thuộc của cô, cách bài trí phòng cũng khác. Cô sợ hãi không khỏi toát mồ hôilạnh, đầu bắt đầu hoạt động. Nhớ lại nào, uhm…sáng hôm qua anh đưa cô đến trường, sau đó tụ tập ăn uống, rồi đi Karaoke, sau đó, cô cùng với Vi Vi uống rượu, ờ, đúng rồi, là rượu, sau đó thì sao nhỉ??? Sự việc sau đó như thế nào cô nghĩ đến mấy cũng không ra, đành lắc đầu, đứng dậy. Bỗng nhiên ánh mắt cô sững lại. Linh cảm không hay rồi, có phải là bị bắt cóc không Ọ____Ọ

Tin này tựa như : sét đánh giữa trời quang!!! Đùng …đùng…đùng!!!

“A…A…A…” Ba tiếng kêu la thảm thiết vừa vọt ra khỏi miệng thì Dịch Xuyên Thần đã đẩy cửa xông vào.

“Tiểu Lai, làm sao vậy?” Xuyên Thần lo lắng hỏi.

“A..” Lại thêm một tiếng quỷ rống nữa rồi.

“A…anh anh…sao anh lại cởi trần thế kia???”Tiểu Lai một tay run run chỉ vào người Xuyên Thần, tay còn lại che mắt.

“Anh chuẩn bị đi tắm mà…” Dịch Xuyên Thần giải thích

Tắm rửa, tắm rửa, tắm rửa. Lòng niệm trăm lần….

Hình ảnh bắt cóc vừa rồi tự động chuyển hóa thành trường hợp XXX, cần được đặt rate!!!! Đúng! Không phải người bình thường sau khi làm chuyện “3 ích” đó đều phải tắm sao!

Hừ…tên khốn kiếp này, nhất định là lúc đầu hắn ta SM mình, sau đó lại 419…sau đó lại XXX, hết XXX lại XXX, đúng là không bằng cầm thú!!!!! Tô Tiểu Lai hai tay ôm đầu, không dám tưởng tượng nữa [chị đã tưởng tượng đến mức này thì còn cái gì để mà tưởng tượng nữa chứ hả =_____=">

Làm sao đây? Làm sao đây? Chả lẽ cô lại đánh mất lần đầu tiên thiêng liêng bằng một cách vô cùng lãng nhách như thế sao? Cô còn có thể diện gì để gặp anh đây? Chi bằng cô đập đầu vào gối chết đi cho rồi!!!

Cô không khỏi nắm chặt góc chăn, ánh mắt pha chút sợ hãi, nhưng phần nhiều là khinh bỉ, chằm chằm nhìn Dịch Xuyên Thần. Bộ dạng của cô hiện giờ giống như là con thỏ nhỏ bị làm cho sợ hãi vậy

Miệng cô lẩm bẩm : “Đừng lại gần tôi…đừng lại gần tôi…” Xuyên Thần là ác ma!!!

Xuyên Thần tội nghiệp mặt đầy sọc đen __ con bé này thật là quái quá đi, dám làm anh trở thành thằng cầm thú.

Nhìn dáng vẻ như con thỏ nhỏ của cô, Xuyên Thần lại trỗi lên ham muốn đùa cợt với cô. Bất chấp cô đang sợ hãi, anh chậm rãi áp sát vào cô, hơi thở nam tính ấm áp bao quanh người cô, đôi mắt đào hoa khẽ nhíu… “Tiểu Lai, chả lẽ em không muốn biết tối qua đã xảy ra chuyện gì sao?” Anh dùng một tay nâng cằm cô, giọng nói mê say lòng người nhẹ nhàng lọt vào tai cô.

“A…. tôi không muốn nghe, không cần nghe” Tô Tiểu Lai bịt chặt hai tai, đầu lắc liên hồi, hai chân đá lung tung, giống như một đứa con nít đang cố tình gây sự vậy.

Xuyên Thần đột nhiên ôm bụng cười ngặt nghẽo, gượng dậy nói : “Được rồi, không đùa em nữa, em xem quần áo của em đi là biết sự việc thế nào mà.”

Tiểu Lai rốt cục cũng bình tĩnh lại được chút ít, xốc chăn lên. Phù! Quần áo còn đầy đủ, không xê dịch, rách rưới chỗ nào, trong lòng an tâm rồi, nhưng mà cô vẫn còn nghi ngờ: “Đáng lẽ anh phải nói là chúng ta chả có việc gì cả, em vẫn nguyên vẹn, anh không sứt mẻ chứ !”

Bày đặt nói bóng gió này nọ, thật là làm cô hú hồn mà.

Xuyên Thần lắc lắc đầu phất tay: “Được rồi, anh đi đây. Khiếp! Bị em quậy cả đêm hôm qua.”

Vừa mới xoay người định bước đi nhưng anh đã bị Tiểu Lai kéo lại : “Từ từ, còn cái này nữa, anh giải thích vì sao có vết dơ trên tấm nệm này? Trông cứ như là… “

Vừa mới dứt lời, bỗng nhiên có con chó nhỏ với bộ lông xù trắng như tuyết loạng choạng chạy từ góc phòng ngủ tới, cọ cọ bên người Xuyên Thần.

Tiểu Lai cực kỳ xấu hổ, hóa ra vết dơ này là của con chó. Sức mạnh tưởng tượng của cô thật vĩ đại… “Ha ha ha…hóa ra là do con chó…con chó thật dễ thương!” Cô gãi gãi đầu, khỏa lấp sự xấu hổ.

“Tô Tiểu Lai, thật tình anh rất muốn bổ đầu em ra xem não em làm từ cái gì. Nước miếng chó mà cũng nhầm với cái kia….” Anh nói xong quay đầu đi ra ngoài.

Tô Tiểu Lai nhìn bóng lưng anh bước ra ngoài, hừ…. Anh thì trong sáng chắc! Em chưa nói hết câu đã biết người ta nghĩ đến cái gì! Thế mà ồn ào này nọ… blè

********

Bên trong xe, Tiểu Lai biến thân thành chị Ong vàng đặt ra “mười vạn câu hỏi vì sao”.

“Tại sao hôm qua lại gặp được tên kia nhỉ? Vì sao mà mình lại không cảm thấy có người dẫn mình đi nhỉ?”.

“Chả lẽ tối hôm qua anh gặp em mà không thấy bạn bè em sao?”

“Còn nữa, túi xách của em đâu ? Sao tìm hoài mà không thấy?”

“Mà tối hôm qua em uống rượu kiểu gì mà say đến bất tỉnh nhân sự nhỉ?”

Tiểu Lai léo nhéo hỏi không ngừng. Xuyên Thần đang lái xe, miệng cười không dừng được, có tí xíu vậy mà cũng mất cả tiếng để đặt ra câu hỏi, giống như một cô bạn gái hay thắc mắc bạn trai quá đi. Hả? Ý nghĩ này làm Dịch Xuyên Thần tay run,đầu đổ mồ hôi. Nhưng ngay lập tức anh trấn định lại, tiếp tục nhìn Tô Tiểu Lai đặt câu hỏi.

“Đúng rồi, tại sao buổi sáng anh mới tắm?” Vấn đề này nãy giờ làm cô băn khoăn lắm nha. Thường thì về nhà là phải tắm ngay chứ. Từ cái việc tắm rửa sáng sớm này mà cô lại nghĩ lung tung.

Câu hỏi này khiến Xuyên Thần cũng hơi kích động: “Em hỏi anh việc này sao? Bị em ói cho một trận với theo chân dọn dẹp cho em nguyên một buổi tối anh tắm cỡ nào cũng vẫn cảm thấy bẩn, thấy hôi. Quả thực là khó chịu lắm ý!”

Tô Tiểu Lai đầu tiên là áy náy cúi đầu nhận sai, qua vài giây lại ôm bụng cười phá lên.

“Em còn cười được sao? Đều là do em hết! Uống say như thế còn quậy phá lung tung”.

“Há há há, rất xin lỗi anh..há háh áh”

Phút chốc, Tiểu Lai nghĩ đến một người, chuyển ngay đề tài : “Uhm…còn cái này…chuyện tối hôm qua, anh đừng nói cho anh em nhé?” Giọng của cô rất nhẹ, vừa căng thẳng lại pha chút lo sợ.

Chẳng lẽ ở trong tâm trí cô, mãi mãi chỉ có người anh kia sao? Cô coi Xuyên Thần anh đây thành cái gì? Là đồng minh giữ bí mật sao? Đúng thế, bạn Tiểu Thần Thần của chúng ta nổi cơn ghen, chua loét!!!

“Tô Tiểu Lai, khi ở với anh, em đừng nhắc tới Thiếu Phàm được không?” Giọng anh cao vút, tức giận tới cực điểm rồi nha.

Tiểu Lai bị Xuyên Thần quát một cách bất thình lình, không nói gì, chậm rãi quay đầu ra phía cửa sổ ngắm cảnh bên đường.

Dịch Xuyên Thần cũng biết được vừa nãy mình hơi quá, rõ ràng là anh ưa cô về, mà anh cũng chỉ đơn phương cô thôi, tại sao lại quát cô như thế được…

Im lặng mất mấy phút, Xuyên Thần mở miệng trước : “Em…em với Thiếu Phàm vẫn sống chung à?” E hèm, anh muốn biết tình hình một chút.

“Cái gì cơ?” TIểu Lai quay đầu lại, bởi vì không nghe rõ nên hỏi lại. Cô còn đang mải nghĩ.

Dịch Xuyên Thần thở dài, thôi vậy : “Giữa trưa em muốn ăn gì?”

“Không cần đâu, anh đưa em về trường luôn đi” Tối hôm qua không về lại phòng Karaoke, chắc chắn là làm ba chị em lo lắng rồi….

“Được rồi.”

******

Dịch Xuyên Thần lái xe đưa cô về thẳng ký túc xá, Tô Tiểu Lai còn đang nghĩ nên nói lời cảm ơn thế nào.

Bỗng nhiên xuất hiện một khuôn mặt béo mũm, chặn đứng cô lại, biểu hiện rất kích động phấn khởi, “Tô Tiểu Lai à, cuối cùng cậu cũng trở về. Này này cậu có biết gì khong, có chuyện lớn, rất lớn đấy, cậu nên về ký túc xá mà xem đi. Vừa nãy có cuộc điều tra về việc đêm hôm qua các cậu không về ký túc xá rồi, còn thiếu mỗi mình cậu thôi, aizzz bởi vì các cậu mà cả ký túc xá đều trong không khí nghiêm ngặt thực hiện kỷ luật đấy.” Nói xong còn nắm chặt tay, dường như rất bất mãn.

Nhắc tới cô bạn béo mũm này là ai, thế nào, mọi người trong ký túc xá không ai không biết cô nàng này mang danh là một nhân sĩ hóng hớt chuyên nghiệp, bởi vì thân hình béo mập nên đặt biệt danh là béo mũm. Có thể nói từ tin tức lớn nhỏ gì cũng không thể qua mắt được cô nàng, những ngóc ngách trường học chỉ cần có một chút động tĩnh cũng được cô bạn béo mũm này đưa tin trực tiếp. Nếu cô nàng này đổi nghề thành điệp viên cục tình báo thì các nhà lãnh đạo trong tương lai cũng trở thành tay bán tin luôn.

Nhưng cái tin tức hóng hớt của cô bạn béo mũm này cũng phải phóng đại đến mũ N+1 luôn, cho nên tính chuẩn xác của tin vừa nhận được kia cũng phải kiểm chứng thêm mới được.

Tô Tiểu Lai còn không kịp tiêu hóa hoàn toàn, cô nàng lại cong môi nói tiếp với vẻ mỉa mai, “Tin mới nhất nè, tớ vừa nhìn giáo viên chủ nhiệm cùng với thấy phụ đạo vào ký túc xá cậu đấy, nhìn dáng vẻ cực kì nghiêm trọng, cậu cẩn thận đi, nên thành thật thừa nh


Chia Sẻ Bài Viết này lên Face Chia sẻ bài: Tiểu Thuyết - Anh! Em Sai Rồi Full lên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Viết bình luận
Tags:

Tiểu, Thuyết, -, Anh!, Em, Sai, Rồi, Cùng Chuyên Mục

* Truyện voz Gặp gái trên xe khách Update Chap 1-17
* Truyện voz Gặp gấu đi với người yêu cũ Update Full
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Update Chap 21-30 new
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Chap 1-20
* Truyện voz Hồi ký cuộc đời - gấu chó - vợ tương lai Chap 1-3
* Truyện voz : Gấu em có võ Full update
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 20 - 25
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 26 - 34
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Update chap 22 New
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Chap 1-22 Noel
Game Gmob Hot Hetpin
Hosting By XtGem.Com
ANHVINA © 2014
Creater 19-12-2014

Timeload : 0.0008/Giây
Timeout: 7.6%
U-ON C-STAT1/1/1429