\"Hóa ra mấy ngày nay mình hiểu lầm Băng à?\"
\"Mình thật ngốc, sao mình lại không nhận ra sớm chứ.\"
\"Mình xin lỗi, mình đã không hiểu cậu mà còn trách cậu nữa chứ.\"
Hắn tự trách bản thân.
- Nếu cậu không biết cách giữ lấy thì sẽ mất Băng đấy. Cậu biết mình giờ nên làm gì rồi chứ? Tôi đi trước đây.- Phương lắc đầu chán nản bỏ đi.
Hắn vẫn đứng đó suy nghĩ về những điều Phương nói.
Thấy hắn đứng im như tượng Vân Anh bước đến vỗ vai hắn:
- Cậu sao thế Phong? Có chuyện gì à?
- Không!- Hắn lắc đầu tạm gác những suy nghĩ đó bước tới chỗ Nam.
Nam thấy hắn vừa ngồi xuống liền hỏi:
- Các cậu nói chuyện gì mà lâu thế, mà cái cô bé hồi nãy kéo cậu đi đâu rồi?
- Vài chuyện thôi. Cậu quan tâm Phương à?
- À thì ra cô bé ấy tên Phương.
- Chị hai trường này đấy!- Hắn nói thêm.
- Cái gì! Chị hai á! Cậu nói đùa hay nói giỡn vậy Phong?
- Không tin thì thôi.
- Chị hai gì mà xinh quá vậy mày.
- Cậu rủ tôi ra đây chỉ nói chuyện này thôi à.- Phong hơi bực cái thằng bạn thân thấy gái là sáng mắt lên như sao.
- Thôi thôi, được rồi, các cậu ăn gì mình kêu.Suốt buổi học, không nói tiếng nào, Trung lấy hết can đảm bắt chuyện với Băng:
- Băng cậu vẫn khỏe chứ?
- Cậu có nghe mình nói không?
- Cậu…
Băng không nói, không rằng, lạnh lùng đứng dậy rời chỗ ngồi bước ra khỏi lớp. Trung thấy vậy nhanh tay chộp lấy tay cô níu lại:
- Băng…
- Buông ra.- Băng gằng từng tiếng.
- Cậu…- Trung nói không nên lời khi nhìn vào ánh mắt Băng lúc này.
Trung như không tin vào mắt mình. Băng không còn là Băng của ngày xưa nữa, bàn tay cậu lạnh buốt khi chạm vào tay Băng, hơi lạnh chạy dọc sống lưng đi khắp cơ thể. Băng bỏ ra ngoài, chẳng biết đi đâu cô lại vòng ra sau trường. Sau khi nói rõ mọi chuyện với Phong, Phương định vào lớp nhưng đúng lúc đó thấy Băng đi ra sau trường. Thấy vậy Phương lấy máy gọi cho Phong:
- Cái gì? Cậu vẫn còn ở căn tin à?
- Tôi đã nói rõ với cậu rồi, cậu còn không mau đi tìm Băng.
- Nếu còn kéo dài tình trạng này tôi e rằng Băng sẽ tổn thương nhiều hơn nữa đấy.
- Băng nó vừa mới ra sau trường. Cậu ra nhanh đi.
Bị Phương mắng cho một trận hắn như chợt tỉnh, vội vàng nói với Nam "mình có việc đi trước" rồi nhắm hướng phía sau trường mà chạy như ma đuổi, mặc kệ ai nhìn gì nói gì.
- Băng! Cậu đâu rồi?- Vừa tới nơi chưa kịp thở hắn đã dáo dác tìm cô.
Tựa lưng vào gốc cây ngẩng đầu lên nhìn mấy chú chim, nghe tiếng hắn gọi cả đàn bay mất, Băng cũng từ từ hướng ánh mắt về phía hắn.
Hắn cũng đã thấy cô, hắn tiến lại gần, cô vẫn đưa ánh mắt vô hồn nhìn hắn.
Hai mét…
một mét…
rồi nửa mét…
Hắn bất ngờ quỳ xuống ôm chặt lấy bờ vai bé nhỏ của cô miệng nói lời xin lỗi.
- Xin lỗi. Mình xin lỗi cậu…
- Buông ra.- Băng vẫn lạnh lùng.
- Đừng mà! Đừng đối xử với mình như vậy mà. Mình biết tất cả mọi chuyện rồi, cậu đừng tự lừa dối bản thân nữa.
- Buông…- Giọng Băng yếu ớt.
- Mình biết mình có lỗi với cậu nhiều lắm, hãy cho mình cơ hội để chăm sóc, quan tâm cậu nha.- Hắn cắt ngang lời Băng.
Băng dồn sức đẩy thật mạnh hắn ra:
- Sao cậu không chết đi đồ ngốc? Sao cậu lại không hiểu tôi chứ? Sao cậu lại đi cùng người con gái khác bỏ tôi một mình? Cậu có biết cảm giác lúc đó của tôi thế nào không hả?
- Mình biết lỗi rồi mà.
- Cậu là đồ đáng ghét, đồ tồi.- Vừa nói Băng vừa đánh thật mạnh vào ngực hắn.
- Ờ. Mình đã đồ tồi, còn cậu là đồ đáng ghét.
- Đáng ghét?
- Cậu cũng làm mình đau chỗ này lắm chứ bộ.- Vừa nói hắn vừa đưa tay lên ngực.
- Mình làm gì mà cậu đau chỗ đó.
- Còn phải hỏi à? Ai bảo cậu đi với người con trai khác chi, lại còn cười nói với người đó nữa chứ.
- Nhưng đó là anh họ mình mà.
- Anh họ…? Mà ai bào cậu không nói sớm.
- Cậu ghen à?
- Ghen? Ai thèm ghen chứ.
- Còn chuyện cậu và cô bé gì gì đấy hôn ngay trước mặt tôi, chuyện đó tính sao đây.- Băng giả bộ làm dữ.
- Thì do sự cố thôi mà, đâu phải mình cố ý đâu, bỏ qua cho mình đi.- Hắn xịu mặt năn nỉ.
- Không.
- Thôi xem như mình có lỗi với cậu, bây giờ cậu muốn mình làm gì để chuột lỗi này đây.
- Được rồi, giờ cậu chỉ cần thành thật kể với tôi mọi chuyện không được giấu bất cứ điều gì.
Băng im lặng nghe hắn kể một hồi.
- Cậu có tình cảm với Vân Anh không?- Đợi hắn kể xong Băng dò hỏi.
- Không.
- Thật chứ.
- Cậu nhìn thẳng vào mắt mình, câu trả lời nằm trong đó.
- Cậu thấy gì chưa.
- Rồi.
- Thấy gì.
- Ghèn.
- Hả.
- Mình nói mắt cậu toàn ghèn không kìa.
- Nè đừng đùa nữa. Cậu không tin mình sao?- Hắn đeo bộ mặt nạ lạnh lùng vào.
- Mình tin, mình tin mà.- Thấy vậy cô không đùa nữa
- Có phải Phương nói cho cậu biết mọi chuyện không?- Cô tiếp tục dò hỏi.
- Không phải đâu.
- Cậu tưởng mình ngốc à, chuyện này chỉ một mình Phương biết không phải cậu ta thì ai vào đây nữa. Mình mới thử cậu chút mà cậu lại dối mình, cậu làm mình thất vọng quá.- Băng giả vờ quan trọng hóa vấn đề.
- Không phải vậy đâu, thì đúng là Phương nói cho mình biết. Nhưng mình giấu cậu chỉ vì sợ cậu trách Phương mà thôi. Dù sao cũng nhờ cậu ấy mình và cậu mới cắt đứt sợi dây hiểu lầm mấy ngày qua mà.
- Uhm. Thôi vậy.
- Băng.- Hắn nghiêm túc.
- Vâng.
- Cậu nhìn lại một lần nữa, nhìn sâu vào mắt mình đi rồi mình sẽ hỏi cậu một câu. Băng không nói gì chỉ từ từ đưa mặt sát mặt hắn chỉ cách khoảng 10cm
- Rồi cậu hỏi đi.- Băng nhích về vị trí cũ.
- Mình hỏi cậu: “Cậu có tin, mình đã thích cậu từ lâu rồi không?”
- Mình tin.
- Vậy cậu có thể đồng ý làm bạn gái mình không?
- Mình…mình…- Băng ấp úng quay mặt đi.
- Thôi mình biết rồi, cậu không cần phải trả lời đâu.- Hắn thất vọng.
- Cậu biết rồi ư? Hay thật! Cậu biết gì chứ?
- Rốt cục trong trái tim cậu không có chỗ cho mình chứ gì?
- Sao cậu dám khẳng định như thế?
- Thì khi mình hỏi cậu ấp úng không trả lời được còn gì.
- Chỉ vậy thôi sao?
- Uhm.
- Mình không biết những cái khác cậu giỏi cỡ nào nhưng trong những chuyện này cậu có biết cậu rất ngốc không?
- Sao nói mình ngốc?- Hắn chẳng hiểu gì cả.
- Còn phải hỏi à? Mình ấp úng chưa trả lời vì mình là con gái cậu hiểu không?
- Thì có ai bảo cậu là con trai đâu. Mà là con gái thì sao?- Băng càng nói, hắn càng chẳng hiểu.
- Mình tức chết với cậu mất. Nghe nè, vì mình là con gái nên mấy chuyện này ngại, lúng túng là đương nhiên. Chẳng lẽ cậu muốn mình đứng lên hét to với thế giới rằng "mình cũng thích cậu, và mình đồng ý làm bạn gái cậu" hả đồ ngốc.
- Vậy có nghĩa là cậu đồng ý hả?- Hắn mừng rỡ.
- Chẳng lẽ không à.- Băng mệt mỏi.
"Phù…cuối cùng cũng xong".- Phương nãy giờ quan sát tất cả mọi chuyện. Cô thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười nhẹ nhàng bước đi khi nhiệm vụ hoàn thành.
Chờ mãi chẳng thấy Phong quay lại, Vân Anh hơi lo định đi tìm Phong. Nào ngờ mới định đứng dậy thì nghe sau lưng vang lên tiếng một người lạ:
- Chào hai bạn! Mình có thể ngồi chỗ này được không?- Vừa nói cô ta vừa chỉ vào chiếc ghế bên cạnh Nam.
- Ừ. Bạn cứ tự nhiên.- Nam thoải mái.
- Mình có chuyện đi trước đây. Chúc các cậu ăn ngon miệng.- Vân Anh lịch sự.
- Uhm.- Nam gật đầu.
- Cảm ơn.- Cô gái lạ cũng gật nhẹ.
- Cô hồi nãy là bạn gái cậu à?
- Không! Sao cậu lại hỏi thế?
- À! Do mình thấy cậu và cô ta ngồi chung nên cứ tưởng.
- Mình mới chuyển trường sáng nay sao có bạn gái nhanh vậy được.
- Vậy à. Mà cậu tên gì thế?
- Mình tên Nam. Còn cậu.
- Mình tên Thy. Rất vui khi được làm quen với cậu.
- Ừ. Mình cũng vui khi được làm quen với một cô nương xinh như cậu đây.
- Á…- Thy bất ngờ la thất thanh khi có nước gì gì đó bay thẳng vào lưng cô
Lửa nóng trong người cô vừa bị ai đó nhen lên, vội quay phắt lại đằng sau Thy thấy một cô bé đang nằm sấp tay vẫn cầm cái bát, nét mặc toát lên sợ hãi khi trông thấy bộ mặt Thy lúc này. Định bụng sẽ kéo cô bé dậy cho vài cái bạt tai cùng lời cảnh cáo sặc mùi tanh tởm nhưng sực nhớ Nam đang ngồi đây nên cô nháy mắt ra hiệu đàn em. Còn mình thì vội đeo mặt nạ từ bi vào cố hạ giọng sao cho nhẹ nhàng nhất có thể:
- Bạn có sao không? Sao bạn lại bất cẩn như thế. Bạn có bị trầy xướt chỗ nào không, để mình xem nào.- Vừa nói Thy vừa giả vờ đỡ cô bé dậy, quan tâm xem xét có bị sao không.
- Mình…mình…mình không sao. Xin lỗi mình đã làm bẩn áo cậu. Mình thành thật xin lỗi, mình thật sự không cố ý.- Cô bé ngạc nhiên trước sự biến đổi nhanh chóng trên khuôn mặt của Thy.
- À… không sao, lần sau cậu nhớ cẩn thận một chút là được.
- Nhưng áo cậu toàn mùi nước mắm không kìa.- Nam nãy giờ quan sát giờ mới lên tiếng nhắc Thy.
- Á! Mình quên, mình đi thay đồ đây. Lần sau gặp nhé.- Mải mê đóng kịch Thy quên mất mình vừa dùng nước mắm thơm miễn phí.
Nói xong Thy vội vàng biến mất. Một tên đàn em Thy từ từ tiến lại đỡ cô bé dậy, tiếp tục diễn nốt vở kịch đàn chị mình để lại:
- Ủa… Cậu sao lại nằm ở chỗ này làm tớ tìm nãy giờ. Coi kìa quần áo bẩn hết trơn rồi. Thôi đi với tớ, ra kia rửa tay chân, quần áo nhanh lên, gần vào tiết rồi đó.
Cô bé quá đỗi ngạc nhiên khi một người lạ nói là bạn mình, lại còn quan tâm nữa chớ. Cô mở to mắt, miệng cứ đơ vì quá sốc chẳng nói được gì mặc cho tên đàn em Thy nắm tay kéo đi .
Nam thì tưởng thiệt nên cậu vẫn ngồi ăn nốt phần còn lại và sau đó thong thả đi vào lớp.Trong lúc đó, bọn đàn em Thy sau khi kéo cô bé ra một góc sau trường thì nhanh chóng chúng xé toạc mặt nạ khó chịu nãy giờ phải đeo.
- Xử nó sao đây chị?- Một tên đàn em bước lên hỏi tên thân cận Thy.
- Chị hai nói tụi mình xử nhẹ nhẹ và cảnh cáo nó thôi.
Nói xong, ả bước lên nắm cổ áo cô bé táng một phát thật mạnh làm cô bé thấy chín mặt trời, hàng ngàn vì sao lấp lánh bay xung quanh đầu mình.
- Mày biết vì sao mày bị đánh không con kia?
- K…h…ô….n…g.- Cô bé khó khăn mở miệng đang đau điếng.
- Được. Mày không biết thì tao nói cho mày biết.
- Thứ nhất, mày dám cả gan đổ nước mắm lên người chị hai.- Ả vừa nói vừa cho cô bé cái bạt tai muốn nổ đom đóm.
- Thứ hai, nhìn cái mặt “con nai vàng ngơ ngác quật chết bác thợ săn” của mầy tao thấy ngứa mắt quá.- Nói xong ả lại táng cô bé một cái thật mạnh vào má bên kia.
- Dừng lại! Các người làm gì vậy.
Hắn và Băng thấy ồn ào ở một góc sau trường nên đến xem thế nào. Nghe tiếng hắn mấy tên đàn em Thy đều quay phắt lại.
- Rút đi chị, không thì to chuyện đó.- Tên đàn em khuyên ả.
- Uhm.- Ả gật đầu.
Rồi quay sang cô bé vẫn còn nằm dưới đất, ả nghiến răng hăm dọa:
- Chuyện hôm nay, mày mà hé răng nửa lời thì tao đảm bảo mày không sống nổi ở cái trường này đâu.
- Rút nhanh.- Rồi ả quay sang đám đàn em.
Khi hắn và Băng chạy tới thì bọn chúng đã biến mất. Cô bé vẫn nằm im dưới đất. Thấy vậy hắn tiến đến đỡ cô bé dậy. Băng cũng chạy lại giúp hắn phủi cát đất bám đầy quần áo, tóc tai cô bé. Hắn bất ngờ khi nhận ra cô bé chính là Tuyết Như, người cùng làm phục vụ ở quán cà phê với hắn.
- Tuyết Như, sao lại là cậu.- Hắn bất ngờ.
Băng lúc này cũng kịp nhận ra tên Tuyết Như mà hắn gọi chính là cái cô bé đã cướp đi firt kiss của hắn lúc ở quán cà phê.
- Mình…mình… không sao.
- Thế này mà nói không sao à!- Vừa nói hắn vừa chỉ vào má Như vẫn còn hằn năm ngón tay.
- Sao cậu lại bị bọn chúng đánh vậy?- Băng hỏi.
- Không có gì! Các cậu đừng quan tâm.- Như không muốn nói.
- Cậu nói gì vậy. Cậu không xem mình là bạn à?- Hắn bực.
- Không. Tất nhiên mình xem cậu là bạn nhưng…
- Thôi… có thể cậu ấy có điều khó nói thì sao.- Băng giải vây cho Như.
- Được rồi. Mình không nói chuyện này nữa.
- Để mình đưa cậu đi rửa tay chân, giờ cũng sắp đến giờ vào lớp rồi.- Băng liếc đồng hồ giục Như.
- Mình tự đi được... Cậu có thể chỉ giùm mình nhà vệ sinh chỗ nào không?
- Ủa. Cậu không biết nhà vệ sinh chỗ nào sao.- Băng ngạc nhiên.
- Uhm. Mình mới học buổi đầu tiên ở trường này nên chưa biết.
- Nói vậy là cậu cũng là học sinh chuyển trường hả.
- Uhm.
- Thôi mình đi.
- Phong cậu về lớp trước đi. Mình đưa cậu ấy đi rồi về sau.- Băng quay sang bảo hắn.
- Ờ. Nhớ cẩn thận đó.
- Uhm.
Reng! Reng! Reng!- Tiếng chuông lại giục đám học sinh vào tiết.
Vân Anh nãy giờ tìm hắn nhưng chả thấy. Định bước về lớp nhưng cùng lúc đó hắn đi vào cô chạy lại níu lấy tay hắn hỏi tới tấp:
- Nè. Này giờ cậu đi đâu hả?
- Sao mình gọi hoài mà không nghe máy?
- Cậu nói đi có chuyện. Thế có chuyện gì vậy?
- Cậu hỏi như vậy ai mà trả lời được, có gì từ từ nói nào.- Hắn trầm giọng
- Rồi được rồi, cậu nói đi.
- Nói gì cơ?
- Thì trả lời những câu hỏi mình vừa hỏi đó.
- Thôi được. Nãy mình đi có chuyện thật. Còn chuyện gì thì mình không thể nói với cậu được. Còn việc cậu gọi mình mà mình không nghe máy chắc là do mình để chế độ im lặng nên mình không biết cậu có gọi đó thôi.
- Cậu không tin mình nên không muốn nói chứ gì.
- Đây là vấn đề không phải tin hay không tin, mỗi người có những tâm tư riêng mà, mình chỉ nói vậy thôi, cậu trách mình cũng được, mình vào lớp đây.
- Phong…cậu…đáng ghét.- Vân Anh vùng vằng vào lớp theo.
Trung nãy giờ vẫn ngồi trong lớp, đầu gục lên bàn im lặng. Cậu không biết giờ mình phải làm gì, cậu biết cậu đã sai, sai rất nhiều khi làm Băng tổn thương để giờ đây trái tim cậu phải chịu sự đau đớn. Cậu đã suy nghĩ rất nhiều trước khi quyết định chuyển trường về đây. Cậu đã dự định trong đầu mình phải làm những gì để mong Băng tha thứ và quay lại với cậu. Nhưng khi nhìn thẳng vào mắt Băng dường như có một luồng sức mạnh khủng khiếp lấn áp đầu óc cậu, làm cậu không điều khiển được mình nữa. Nhưng cậu quyết sẽ không bỏ cuộc, cậu tự hứa với bản thân sẽ đưa được trái tim Băng quay trở về vị trí ban đầu vốn có của nó.
- Phong! Cậu đi đâu nãy giờ mà Vân Anh phải chạy đi tìm vậy?- Nam thấy Phong đi vô lên tiếng hỏi.
- Thì mình nói với cậu rồi. Mình đi có chút chuyện mà.
- Hình như cô nàng rất lo cho cậu đó. Có phải Vân Anh thích cậu rồi không nhỉ.
- Cậu đừng nói bậy, mình với Vân Anh hoàn toàn là bạn thôi, không hơn không kém.
- Làm gì mà cậu phản ứng dữ thế. Mà nếu cô ấy thích cậu thật thì có sao đâu, Vân Anh thích cậu đâu có nghĩa là bắt buộc cậu phải thích lại cô ấy đúng không nào?
- Ờ, cũng đúng.
Cô nãy giờ đã nghe thấy hết những lời dứt khoát của hắn, cô im lặng đứng như trời trồng.
\"Điều cậu nói có thật không Phong, giữa hai chúng ta chỉ mãi mãi tồn tại tình bạn thôi sao, không hơn không kém à.”
“Không! Mình không chấp nhận như vậy đâu, mình sẽ làm cậu thích mình, cậu là của mình thôi, Phong à\"
Vân Anh cố gắng lấy lại vẻ tươi tỉnh bước về chỗ ngồi, quay sang nở nụ cười với hắn nhưng ánh mắt hắn lại gắn chặt ở lối ra vào rồi, hắn đang chờ Băng về. Đôi mắt đen xám nồng ấm, đôi môi khẽ nhích nở nụ cười nhẹ khi nghĩ về chuyện hồi nãy.
- Nè. Cậu bị gì mà ngồi cười một mình vậy?- Vân Anh hích cánh tay hắn hỏi
- À không! Không có gì!
- Sao thầy mãi mà chưa vào lớp nhỉ?- Vân Anh thắc mắc.
- Ờ. Đợi chút nữa chắc thầy vào thôi.
Vừa nói dứt lời thì hắn thấy một người bước vào nhưng không phải là thầy giáo mà là Băng. Cô nàng đã kịp đeo bộ mặt lạnh lùng vào, từ từ nhẹ nhàng bước về chỗ ngồi không gây một tiếng động nào.
Mười phút trôi qua, thầy vẫn chưa lên lớp, đám học sinh ồn ào nhốn nháo như cái chợ, mấy bà tám tụm năm, tum bảy buôn dưa lê bán dưa chuột không ngừng nghỉ. Mặc cho Vi lớp trưởng la hét khản cổ nhưng chẳng ăn thua gì đám nhà lá lắm mồm này.
- Thầy vào, thầy vào kìa- Thằng Thành la to.
Rất nhanh, không khí lớp im lặng lạ thường, không một tiếng động nhỏ, giờ cây kim rơi xuống cũng không sợ không nghe thấy.
1s 2s 3s…5s…10s đứa nào cũng ngơ ngác, nhìn ra ngoài cửa vẫn không thấy bóng thầy, đồng loạt mấy mươi cái đầu đều quay về thằng Thành mặt đằng đằng sát khí như muốn hỏi \"mày nói thầy đâu sao không thấy hả thằng kia?\"
- Nó lừa mình tụi bây, cho thằng cờ hó này một trận đi anh em.- Thằng Kiên trán dô kêu gọi.
- Tao nói thật mà.- Thằng Thành thanh minh.
- Đâu…Ổng đâu sao tao hổng thấy.
- Ổng đây nè.
Nghe tiếng quen quen thằng Kiên quay sang bắt gặp ánh mắt của ông thầy, nó vội đưa bộ mặt cún con ra cười hì hì:
- Dạ thầy! Em chào thầy.
- Tôi có chuyện lên lớp muộn một chút đã ồn ào như vậy rồi sao.
- Dạ không ạ! Không phải ồn ào mà là thảo luận ạ.
- Thôi ông ngồi xuống đi, đứng nói nữa tui cho vào sổ ngồi bây giờ.
Thầy đảo mắt một lượt khắp lớp rồi hỏi:
- Hình như lớp ta hôm nay có bạn mới chuyển vào phải không?
Vi lớp trưởng vội đứng lên trả lời:
- Dạ vâng ạ! Sáng nay có hai bạn mới chuyển vào nữa ạ.
- Đâu? Bạn nào đâu? Đứng dậy tôi xem nào.
Nghe vậy Nam và Trung đồng loạt đứng dậy.
- Hai cậu lấy vở lên kiểm tra bài.