- Mình lớn rồi không phải con nít, cậu không cần phải bận tâm mấy chuyện đó đâu, cảm ơn đã quan tâm.
- Ờ. Lần sau đi xe cậu nhớ cẩn thận hơn.
- Ừ. Biết rồi.
---
Tại quán bar Chagall.
- Sao rồi.
- Dạ! Em làm theo như lời chị dặn rồi ạ.
- Kết quả?
- Em đạp nó ngã xuống đường, chắc ít nhất cũng gãy tay gãy chân gì đó.
- Thôi zậy là được rồi, bước đầu xem như đã thành công.
- Đây là phần thưởng cho hai tụi mầy- Vừa nói ả vừa rút hai phong bì đặt lên bàn.
- Dạ, cảm ơn chị hai.
- Thôi, tao cần yên tĩnh chút tụi bây biến đi.
- Dạ.
P/s: các bạn đọc xong cho mình ý kiến nháSáng nay Phương đón taxi đi học, tới trường vừa bước xuống xe đi được vài bước:
- Chị Phương! Tay chị sao zậy.- Tụi đàn em thấy Phương đến trường với cánh tay băng bó ngạc nhiên hỏi:
- Không có gì. Chỉ bị té xe chút thôi.
- May là chị không sao.
- Uhm. Thôi vào lớp nào.
Phương đi trước, vẫn dáng vẻ, vẫn ánh mắt lạnh lùng khi người khác nhìn vào, nhưng đối với người thân, bạn bè, tụi đàn em thì cô lại khác.
- Em xách cặp giùm chị vào lớp trước nhen. Chị đi vệ sinh chút.- Phương quay sang bảo một tên đàn em.
- Vâng.
Trong khi đó, đứng trên lầu, Thy hướng ánh mắt xuống sân trường dõi theo Phương từng bước chân, ả suy tính lại kế hoạch.
- Chị hai hình như tay nó bị gãy kìa.- Vừa nói tên đàn em vừa đưa tay chỉ về phía dưới sân trường.
- Ừ. Bây giờ mầy tìm cách gởi cái này cho nó, nhớ lựa lúc nó đi một mình để tránh sự chú ý.
- Cái gì vậy chị.
- Cứ gởi đi, chút tao sẽ nói.
- Vâng.
Phương vừa bước vào phòng vệ sinh thì đột nhiên một mảnh giấy được quấn tròn quay thân bút bay vèo ngay trước mặt, bên ngoài có dòng chữ đỏ nổi bậc "gởi Hà Phương". Không ngần ngại Phương mở ra xem, đôi mày chợt nhíu lại nhưng rất nhanh vội dãn ra. Bước ra khỏi phòng vệ sinh hướng ánh mắt xa xăm, khẽ gật đầu nhẹ như đã quyết định điều gì, Phương nhẹ nhàng bước về lớp.
Mà rốt cục mảnh giấy Phương nhận có phải là thư thách đấu hay một lời đe dọa hay một điều gì khác. Chẳng ai biết ngoại trừ cô và người viết mảnh giấy đó.
Vừa học Phương vừa nghĩ tới mảnh giấy đó, cô đoán được ai gởi rồi, mục đích cô cũng đã biết trước nhưng cô có dự cảm chẳng lành, nhưng với thân phận là chị hai của trường cô không cho phép mình sợ bất kì điều gì. Nếu không chấp nhận, cô nào còn mặt mũi nhìn mặt đàn em nữa. Vì vậy, Phương đồng ý một mình một mạng tay không ra gặp Thy ở giờ giải lao. Và Thy đã đoán biết trước Phương sẽ đồng ý ngay thôi, vì vậy kế hoạch đã được ả triển khai bước tiếp theo.
Tại lớp 11A1
Trung quyết định hôm nay sẽ nói rõ lòng mình bấy lâu nay, cậu vẫn mong Băng quay về, dù cậu biết giờ Băng đã có người khác.
Reng! Reng! Reng!
Tiếng chuông vẫn đều thường lệ vang lên báo hiệu giờ giải lao.
Đến giờ hẹn Phương lặng lẽ một mình ra sau trường. Nhưng chưa kịp đến nơi cô đã bị vài tên nấp sẵn lấy khăn có thấm thuốc mê đập vào mũi miệng, rồi bọn chúng ghì mạnh cô xuống đất. Phương không ngừng giãy giụa nhưng thuốc đã dần dần ngấm làm cô bất tỉnh nhanh chóng. Phương đã tính trước mọi chuyện nhưng cô không ngờ ả đã ra tay ngay lúc cô không thể ngờ nhất.
- Đây chị hai. Tóm được rồi.
- Khiêng lên xe mau.
- Đi nào.
Trung thấy Băng lại định rủ hắn đi căn tin như mọi ngày nên vội nói khẽ vào tai Băng:
- Mình có chuyện muốn nói với cậu, đi theo mình, chỉ một lát thôi.
Băng như thường lệ vẫn im lặng. Nhưng khác với mọi ngày hôm nay cô lại gật đầu đồng ý bởi cô cũng muốn nói rõ tất cả mọi chuyện, cô không muốn để Trung mãi nuôi hy vọng ảo tưởng như thế nữa.
Để tránh hiểu lầm từ hắn cô bảo Trung đi trước đi, cô sẽ ra sau.
- Có chuyện, gì nói thẳng đi- Vừa bước tới phía cuối hành lang Băng cất tiếng.
- Uhm. Mình nói luôn... Cậu có thể nghĩ lại tình cảm chúng ta trước kia mà cho mình cơ hội được không? Thời gian qua mình mới nhận ra rằng trái tim mình không dành cho một ai khác ngoài cậu. Mình chuyển trường cũng vì muốn xin cậu tha thứ, muốn hai chúng ta được làm lại từ đầu…
- Đủ rồi, ừ thì cậu có biết tôi rất yêu cậu không, ngày đêm tôi nhớ đến cậu, ngay cả trong giấc mơ cậu lại hiện về trong tâm trí tôi, tôi xem cậu là tất cả, cậu là tương lai của tôi…
Hồi nãy Băng đi ra ngoài, hắn thấy vậy đi theo định rủ cô xuống căn tin. Nào ngờ chân hắn đưa hắn đến nơi mà hắn không nên đến để rồi hắn đã nghe cuộc nói chuyện giữa Băng và Trung. Hắn như không tin vào tai mình, đó là những lời thật lòng từ miệng người bạn gái hắn ư? Hắn quay lưng bước nhanh, tay chân hắn khẽ run, hai bàn tay siết chặt, nghiến răng lại để kìm chế cảm xúc càng lúc càng mãnh liệt chỉ chực trào ra. Rồi hắn chạy…
Nhưng giá như hắn can đảm đứng đó thêm vài giây nữa thì tốt biết mấy, vì mọi chuyện đã không như hắn nghĩ. Hắn chạy đi khi Băng vẫn chưa nói hết:
- Đúng! Đó là những suy nghĩ, cảm xúc, kỳ vọng của tôi dành cho cậu. Nhưng… những điều đó đã mãi mãi thuộc về quá khứ, một quá khứ tôi đã cố quên nhưng nó lại cứ hiện về mỗi ngày làm tan vỡ trái tim tôi. Ngày cậu mở miệng nói lời chia tay, tôi mong cậu đừng đi, tôi xin cậu hãy nghĩ lại nhưng cậu đã làm gì nào. Giờ tim tôi vừa lành vết thương cậu lại muốn tôi quay về ư? Cậu có biết cậu ích kỷ lắm không hả? Cậu chỉ biết nghĩ cho mình thôi à? Cậu có bao giờ nghĩ cho tôi chưa? Cậu xem tôi là gì mà muốn đi là đi muốn về là về. Giờ thì tôi không còn tình cảm gì với cậu, dù chỉ một chút. Tôi mong cậu từ nay trở về sau đừng bao giờ làm phiền tôi nữa, giờ tôi đã có người khác, chắc cậu đã biết đó là ai rồi nhể.
- Người đó liệu có mang hạnh phúc đến cho cậu?
- Tôi tin vậy!
- Được! Nếu vậy, mình chúc cậu hạnh phúc và mình sẽ không bao giờ làm phiền cậu nữa. Lời cuối cùng, thành thật xin lỗi cậu vì đã đem bao đau khổ đến cho cậu.
- Thôi đã là quá khứ rồi nhắc lại ích gì.
- Chúng ta vẫn là bạn chứ.
- Nếu cậu muốn như vậy thì như vậy đi.
Trung nói thêm:
- Và cậu hãy cười nhiều lên. Đừng lúc nào cũng làm mặt lạnh như vậy chứ?
Băng không trả lời, cô lại im lặng, nhếch môi. Nụ cười thoáng qua, Băng thở phào nhẹ nhõm.
Hắn chạy, chạy ra sau trường nhưng đột nhiên.
- Uỵch!- Hắn mắt nhắm mắt mở cắm đầu chạy nên đã đâm vào một người.
Khẽ nhăn mặt, phủi quần áo đứng dậy hắn đảo mắt tìm nạn nhân xấu số vừa rồi.
- Á! Là cậu à?- Hắn bất ngờ khi người đó không ai khác chính là Như.
- Sao… sao cậu…?- Hắn ấp úng.
- Cậu làm gì mà chạy như ma đuổi thế hả?- Như nhăn mặt cũng vừa phủi quần áo vừa đứng dậy.
- Mình xin lỗi! Cậu không sao chứ?
- Ừ. Mình không sao.
- Mà cậu ra chỗ này làm gì vậy?
- Mình hơi buồn, không biết chỗ nào chơi, nhớ lại chỗ này khá yên tĩnh nên ra đây hóng gió… À! Hồi nãy mình thấy một nhóm người học sinh trường này bắt một cô gái vội vàng chạy ra cổng sau trường đó.
- Hả? Bắt cóc à? Sao cậu không báo nhà trường?
- Mình định chạy vào báo lại đụng phải cậu nè. Mới học ở đây vài bữa nhưng mình thấy cô gái ấy rất quen, lúc nãy hình như mình thấy tay cô ấy băng bó thì phải.
- Hả? Chẳng lẽ là Phương?
- Phương nào?
- Bạn mình, là chị hai trường này.
- À! Đúng rồi! Vậy mà mình không nhớ ra. Hôm trước mấy đứa trong lớp có chỉ cho mình biết mặt Phương rồi, hèn gì mình thấy quen quen.
Hắn không kịp nghe Như nói hết, hắn chạy vụt thật nhanh ra cổng sau nhưng bọn chúng đã đi mất rồi, dấu vết để lại chỉ là những vệt bánh xe vẫn còn mới. Dạ không!
- Dạ chắc! Hồi nãy giải lao chị ý có đi đâu, giờ chưa vô.
- Sao?
- Chị Phương bị bắt cóc?
- Vâng!
Tụi đàn em của Phương hết sức sững sờ khi nghe tin chị hai của mình bị bắt cóc.
- Có nên báo công an không?
- Báo công an?
- Đúng rồi báo ngay cho công an đi!
- Đúng! Đúng đó!
Nhiều ý kiến được được đưa ra bàn bạc. Ai cũng tán thành việc trước mắt là báo công an, để họ nhanh chóng truy tìm tung tích của Phương.
"Nếu anh gặp em từ đầu có lẽ đã không ai qua bể dâu
Nếu anh được sống từ đầu vẫn muốn bên em như thời thơ ấu"
Giai điệu buồn quen thuộc từ máy hắn vang lên.
- Alo! Ai đó?
- Có phải cô đã bắt cóc Phương?
- Mau thả Phương ra ngay không thì đừng trách!
- Cô dám!
- Cô…cô…
Tút…tút…tút…
- Bọn bắt cóc Phương vừa gọi.
- Có phải con Thy không anh?
- Ừ!
- Em sẽ cho bọn nó biết tay.
- Bọn chúng cảnh cáo không được báo công an, nếu không thì…
- Thì sao?
- Thì bọn chúng sẽ làm nhục Phương.
- Bọn chúng dám?
- Bọn chúng nham hiểm thật, tội này cùng lắm chỉ ở tù vài năm, còn chị Phương sẽ như thế nào nếu…
- Vậy nên giờ chúng ta tạm thời không được báo công an.
- Nhưng có chắc là bọn chúng giữ lời không?
- Mong là bọn chúng không nuốt lời.
- Bọn chúng có yêu cầu gì không anh?
- Tạm thời thì không. Chúng chỉ cảnh cáo không được báo công an thôi.
- Ừ! Tai mắt bọn chúng không ít nên nếu báo công an thì bọn chúng nhanh chóng đánh hơi biết ngay thôi.
- Bây giờ, các em huy động tất cả đàn em của Phương tỏa ra đi tìm. Khi phát hiện điều gì phải báo ngay cho anh. Nhớ tránh làm làm kinh động mọi người xung quanh.
- Vâng!
Tại lớp 11A1.
"Chết tiệt, máy lại hết pin nữa"- Băng định gọi hỏi hắn đang ở chỗ nào nhưng vừa lấy máy ra thì thấy màn hình đen thui.
"Phong lại đi đâu nữa rồi?"
"Chẳng lẽ đi cùng với Vân Anh nữa?”
Mà không phải. Vân Anh vẫn ngồi trong lớp mà"
Băng thầm nghĩ.
Đang mãi suy nghĩ chợt thấy bóng hắn ngoài cửa bước nhanh vào. Đợi hắn tới gần Băng liền hỏi:
- Nè, nãy giờ cậu đi đâu hả?
- Phương bị bắt cóc rồi?- Hắn cúi xuống nói nhỏ vào tai Băng giọng đầy lo lắng
- Sao? Cậu nói gì? Phương…
Rồi hắn thuật nhanh lại mọi chuyện cho Băng nghe
- Không báo công an vậy giờ cậu định làm gì?
- Đi tìm.
- Mình đi với cậu.
- Ừ.
Hắn và Băng vội vàng thu gọn sách vở bỏ vào cặp, Nam thấy lạ liền hỏi:
- Hai cậu làm gì vậy. Định đi đâu à?
- Cậu cũng cất đồ vào cặp rồi đi theo mình nhanh lên.
- Nhưng mà đi đâu?
- Nhanh lên! Chút nữa mình sẽ nói sau.
Vân Anh thấy lạ nên cũng hỏi. Hắn chỉ bảo chuyện này không liên quan đến cô rồi cùng Băng và Nam biến mất.
3h15’, tại quán cà phê Tuyết rơi mùa hè.
- Phong chưa đến hả Như?- Gã quản lý thấy đến giờ làm việc mà hắn chưa đến nên hỏi Như.
- …
Như mãi suy nghĩ về hắn nên chả nghe gì.
- Như!
- …
Vẫn im lặng.
Thấy thế, tay quản lý cười cười rồi nói to:
- Phong! Phong! Như chỗ này nè.
- Hả? Đâu? Đâu? Phong đâu?- Như nghe tên hắn giật mình hỏi lại.
- Hahaha…! - Tay quản lý ôm bụng cười lăn cười bò.
- Anh lừa em à?- Như gờm gờm.
- Biết ngay mà, đầu óc lúc nào cũng nghĩ về Phong. Giờ Phong đang làm gì nhỉ, anh ấy có nhớ đến mình không, rồi anh ấy có bạn gái chưa, rồi…
- Thôi! Đủ rồi! Anh rảnh lắm à? Anh ăn no rững mỡ không có việc gì làm sao?- Như nổi giận
- Mà Phong đâu?
- Cậu ấy bận việc xin nghỉ hôm nay rồi.
Cô quay đi có vẻ vừa ngượng vừa bực mình:
- Em đi làm việc đây.
Gã quản lý cười cười nhìn bóng cô khuất sau quầy.
- Chào anh.
- Cậu là…
- Dạ! Em tên Duy.
- À! Tôi nhớ rồi. Cậu chính là người đã tặng bông Như hôm bữa trước phải không?
Duy không trả lời mà chỉ gật đầu nhẹ, Duy chính là cái tên tóc đỏ mang dáng vẻ lạnh lùng ấy. Duy đã cố thay thay đổi, tóc nhuộm lại màu đen, chải một mái gọn gang. Rồi cách xưng hô, thái độ với mọi người cũng đổi khác hẳn nên khi nãy thấy hắn chẳng trách tay quản lý không nhận ra ngay. Điều gì đã làm hắn thay đổi như vậy? Phải chăng là vì Như?
- Cậu tìm Như à? Thế thì vào trong kia đi.
- Dạ không? Em tìm anh có việc.
Ngón tay trỏ chỉ vào mình, gã hơi ngạc nhiên:
- Tôi? Mà tìm tôi có việc gì? Đừng nói là bảo tôi làm mai cho cậu và Như nhen.
- Dạ không ạ?
- Vậy việc gì cậu nói đi.
- Anh có thể nhận em vào làm ở đây được không?
- Hả? Cậu nói gì? Cậu mà cũng đi xin làm thêm à?
- Vâng! Có chuyện gì à?
- Không! Chỉ hơi ngạc nhiên thôi. Trông cậu như một công tử thế kia mà lại đi làm mấy chuyện này. Có phải vì Như không đó?
- Phải. Vậy anh có đồng ý không?- Duy tỏ ra thật thà.
- Ờ…Hiện tại quán cũng đang thiếu người, đồ trong kia cậu có thể vào thay rồi ra làm luôn.
- Dạ. Cảm ơn anh!
- Hazz…sức mạnh tình yêu ghê gớm thật.
Gã quản lý thở dài phán một câu rồi chắp tau sau mông bỏ đi.
- Chào em… Như!- Duy bước lại chỗ Như.
- Anh gọi tôi à?- Như nghiêng đầu lại hỏi.
- Không gọi em thì gọi ai nữa.- Duy méo miệng.
- Anh là…- Như vừa thấy quen vừa lạ lạ cái tên mà vừa gọi mình.
- Em không nhận ra anh sao?
- Hình như tôi gặp anh ở đâu rồi thì phải?
- Anh là Duy, Đặng Nhật Duy. Em nhớ chưa? Người mà tặng hoa em hôm trước đó.
- Hả? Là anh sao? Mà sao anh trông khác hôm trước quá vậy?
- Hì! Mà hôm trước anh tặng hoa em có thích không?- Duy cười trừ rồi hỏi.
- Không!
Định nói "thích" nhưng chẳng biết điều gì lại điều khiển miệng cô phát ra chữ "không"
- Sao vậy? Hoa xấu à? Hay tại Như không thích hoa?
- Tui không biết! Nói chung là tui không thích vậy thôi!- Cô lảng tránh.
- Mà anh vào đây làm gì vậy?
- Làm việc.
- Việc gì?
- Thì Như làm việc gì, mình làm việc đó. Có gì mình không biết thì hỏi Như hen?
- Tôi không có giỡn anh nhen. Anh là khách thì ra ngoài kia đi, vào đây làm gì? Tránh ra để tui còn làm việc nữa.
- Đã nói là tôi vào để làm việc mà. Như không tin à?
- Không!
- Nè! Cậu còn không mau thay đồ làm việc mà còn đứng đó làm gì hả?- Gã quản lý chen ngang.
- Vâng! Vâng! Em đi ngay đây.- Duy quay sang nói to với gã.
Rồi quay lại hỏi Như:
- Sao, tin chưa.
- Tin. Thôi tôi đi làm việc đây không nói với anh nữa.
- Nè Như! Mình còn chuyện muốn nói nữa mà…
- Anh đứng đó nói một mình đi. Tôi không rảnh mà ngồi nghe anh nói xàm.- Như không quay đầu lại trả lời.Tại nhà kho bỏ hoang ABC.
Vì Thy dùng lượng thuốc mê quá nhiều nên Phương hôn mê suốt mấy tiếng đồng hồ vẫn chưa tỉnh. Thấy thế ả ra lệnh:
- Tạt nước cho nó tỉnh.
Bị sô nước xối thẳng vào mặt, Phương tỉnh dậy ho sặc sụa. Nước thấm vào tóc từ từ nhỏ giọt trên khuôn mặt thanh tú của Phương. Nhớ lại sự việc cô biết mình đã bị bắt cóc.
- Mày tỉnh rồi à?
Phương liếc xéo ả rồi nhếnh môi không nói gì.
- Mày câm à, con chó kia?
Phương vẫn im lặng.
Tay cô đang đau nhứt. Vết thương từ vụ té xe mấy ngày trước chưa lành được bao nhiêu thì giờ lại bị trói chặt vào ghế. Người Phương khẽ run từng đợt, vết thương cũ đang hành hạ cô.
- Đáng khen cho mày! Tao biết mày chắc chắn sẽ chịu ra một mình mà. Mày cũng gan đấy dám nhân lời thách đấu mà ra. Thực ra ban đầu, tao định ăn thua với mày ngay tại sân sau của trường luôn nhưng tai mắt mày trong trường đâu có ít nên thôi thì tiền trảm hậu tấu vậy. Sao! Giờ thì không có ai có thể cản trở nữa, mày dám đấu với tao không? Nếu mày không dám đấu hoặc chịu thua thì tao sẽ trở thành chị hai của trường và mày không được bén mảng đến gần Nam. Còn nếu mày thắng thì tao sẽ thả mày ra và kể từ nay tao sẽ không đụng chạm gì tới mày nữa.
Môi Phương vẫn không buồn động đậy.
- Mà tay mày như thế chắc tao chỉ cần dùng một phần sức cũng đủ hạ mày đo ván.- Ả khích Phương.
Máu nóng càng ngày càng dồn lên não, Phương càng ngày càng không giữ được bĩnh tĩnh, cuối cùng Phương cũng nhận lời ả:
- Mày nói nhớ giữ lời.
Thế là Phương được mở dây trói ra và cuộc chiến bắt đầu.
Lộp…bộp…lộp…bộp…
Ánh đèn đường vừa bật thì cơn mưa cũng chầm chậm kéo tới mang theo hơi mát lạnh phả vào da thịt người đi đường. Từng hạt lạnh lẽo, nặng nề rơi xuống đập vào mặt đường vỡ tan.
- Sao rồi.
- Vẫn chưa tìm thấy tung tích chị Phương ạ.
- Thôi các em về nghỉ đi! Việc tìm tung tích Phương cứ để anh.- Thấy khuôn mặt phờ phạt trông tội nghiệp của đám đàn em hắn lên tiếng.
Nhưng thật ra hắn cũng có hơn gì, hôm nay hắn chưa ăn gì cả, cả người rất mệt nhưng vẫn cố. Hắn rất lo cho Phương, hắn không cho phép mình nghỉ ngơi dù chỉ một lát.
- Hai cậu cũng mệt rồi về nhà trước đi.- Hắn quay sang bảo Băng và Nam.
- Còn cậu đi đâu?- Cả hai đồng thanh.
- Tìm Phương.
- Cậu nghĩ gì mà nói vậy hả? Cậu nghĩ mình cậu lo lắng cho Phương sao? Lòng mình giờ cũng như lửa đốt đây này, chưa tìm thấy Phương mình quyết không về.- Băng lớn tiếng.
- Bọn em cũng không về, chừng nào chưa tìm được chị Phương thì bọn em quyết không về.- Đám dàn em Phương cũng lên tiếng.
- Nếu mọi người đã nói vậy thì giờ tất cả sẽ tiếp tục đi tìm Phương nhưng trước hết mọi người nên ăn chút gì đi, tôi thấy mọi người sặp kiệt sức rồi đó. Nói không chừng chưa tìm được Phương thì mọi người lại phải nằm viện đó.
- Đúng đó! Mọi người ăn chút gì đi, rồi nhanh chóng tìm tiếp.
- Ting! Ting! Ting!
Hắn mở điện thoại xem tin nhắn, nào ngờ đập vào mắt hắn là dòng chữ "Nhà kho XXX, đường YYY, tới mau Phương đang gặp nguy hiểm".
Vội vàng hắn đưa cho mọi người cùng xem tin nhắn mà một người bi ẩn vừa gởi tới. Aii ai cũng mừng rỡ nhưng không ít người tỏ ra nghi ngờ, sợ rằng đó là cái bẫy của Thy giăng ra.
- Không còn nhiều thời gian nữa, nếu ai nghi ngờ này nọ thì đừng đi. Phương chắc rằng đang gặp nguy hiểm, phải nhanh lên không được chậm trễ, ai muốn đi thì theo tôi.- Hắn nói nhanh.
Tất cả đều gật đầu cùng lúc. Thế là cả nhóm vội vã lên xe chạy thẳng tới địa chỉ mà hắn vừa nhận.