XtGem Forum catalog
Girl XinhAndroidGame
Like Ủng Hộ AnhVina trên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known

Đọc Truyện Teen Hoàng Tử Mồ Côi Và Cô Nàng Băng Giá

Ad AnhVina[ADMIN-ON]
clock30.04.26 / 08.01.34 PM


Trời đã tạnh mưa!


Cô vội vàng lên xe người con trai đó mất hút.

Vội vã hắn phi xe đạp đến chỗ làm, vừa may kịp giờ. Mới thay đồ đi ra, hắn đã thấy bọn hôm qua bước vào quán. Tên tóc đỏ lạnh lùng đi trước theo sau vẫn là tên tóc vàng và tên tóc xanh. Chẳng nói tiếng nào bọn chúng tiếng tới chỗ ngồi hôm qua. Ánh mắt tên tóc đỏ lia một lượt khắp quán dường như đang tìm một ai đó.

- Dạ mấy anh đùng gì ạ.- Hắn tiến đến hỏi.

- Như cũ đi.- Tên tóc đỏ không buồn xem menu đáp.

- Vâng ạ.

- Này cậu!- Định quay vào bưng nước ra thì hắn đã nghe tên tóc đỏ gọi lại.

- Dạ! Có gì không anh?

- Cho anh hỏi cô bé hôm qua giờ có ở đây không. Anh có chuyện muốn gặp cô bé một lát.

Nhớ lại sự việc vừa xảy ra cách đây hai bốn tiếng ngay tại nơi này, định bụng bảo không, nhưng nghĩ lại hành động của tên tóc đỏ lúc đó, hắn đáp:

- Dạ cậu ấy trong kia ạ.

- Cậu có thể nhắn giùm với cô bé ấy là anh muốn gặp một chút được không.

- Dạ được ạ!

Ban đầu, cô không chịu ra nhưng nghe hắn nói vài câu sau đó cô cũng gật đầu đồng ý.

Vừa nhác thấy bóng của cô, tên tóc đỏ dường như nở nụ cười nhẹ nhưng rất nhanh đã vội xóa.

- Kêu tôi ra đây có chuyện gì không.- Như làm mặt lạnh hỏi.

- À! Tôi nói thẳng luôn. Hôm qua hai thằng em tôi vô lễ, xúc phạm em mong em bỏ qua cho bọn nó. Anh đã về dạy dỗ chúng nó rồi, chúng nó không dám làm vậy nữa đâu.

Liếc nhanh sang hai tên tóc vàng và tóc xanh cô suýt nữa bật cười thành tiếng nếu không kịp thời kìm chế lại. Hai tên này bị tên tóc đỏ dạy dỗ kiểu gì mà mặt mũi biến dạng méo mó, trông thảm hại vô cùng.

- Dạ…! Em thành thật xin lỗi chị, mong chị bỏ qua.- Hai tên đồng thanh nói to, làm nơi đây một lẫn nữa gây sự chú ý của mọi người.

- Uhm. Chuyện đã qua rồi thôi đừng nhắc lại làm gì. Tôi cũng xem như chưa có chuyện gì xảy ra, hai cậu liệu mà cư xử phải phép với mọi người.

- Dạ vâng!

- Thôi không có chuyện gì nữa tôi vào trong có chút việc.

- Á!- Mới quay nửa người định bước thì cô bị tên tóc đỏ nắm tay kéo lại.

- Xin lỗi! Em có đau không? Tôi chỉ định đưa cái này cho em.- Vừa nói tên tóc đỏ vừa đặt một bó hoa hồng thật đẹp vào tay Như.Thoáng ngỡ ngàng, Như tròn mắt nhìn tên tóc đỏ. Cô không biết nên từ chối hay cảm ơn nhận lấy. Cô cứ đứng như vậy đến khi tên tóc đỏ đi khuất sau cánh cổng cô mới giật mình trở về thực tại.

- Ôi đẹp quá! Lãng mạn như phim Hàn vậy. Ước gì mình được như cô ấy!- Một cô gái trẻ cùng làm với Như xuýt xoa.

- Nè, bà thích tui cho bà luôn đó.

- Thôi khỏi. Người ta tặng bà chứ có cho tui đâu.

- Người cần mà không tặng, người tặng mà không cần.- Cô bạn tiếp tục chọc Như.

- Bà nói vậy ý gì?

- Ý gì, ý gì, ai biết ý gì mà hỏi ý gì. Tự bà hiểu rõ hơn ai hết mà.

- Thôi hai thím này, lo làm việc đi còn đứng đó mà tám hoài.- Gã quản lí thấy vậy chen vô.

- Mà nãy giờ tôi thấy hết trơn rồi nhen.- Tay quản lí bỗng dưng mặt hình sự.

- Dạ thấy gì ạ?- Như ngơ ngác.

- Cậu ta được đấy. Theo con mắt không lé nhìn người của tôi thì con người cậu ta không phải như bề ngoài người ta thấy đâu, cậu ta để ý em rồi đấy, Như ạ.- Gã quản lí nói nhỏ đủ Như nghe.

- Anh đang nói ai vậy hả?

- Trời, ngoài anh chàng tóc đỏ hồi nãy còn ai vào đây nữa.

- Em vào làm đây, không nói với anh nữa.- Như tìm cách đánh bài chuồn.

- Không tin à? Coi kìa, còn có thư nữa kìa, tôi nói có sai đâu.- Gã vẫn không buông tha Như.

Tưởng như gã quản lý nói đùa nhưng khi xem bó hoa Như thấy có mảnh giấy gấp đôi được kẹp vào nằm hơi sâu trong đám hoa đỏ rực.

Tò mò, cô lấy mảnh giấy ra đọc.


"Chào em

Tên tôi là Đặng Nhật Duy. Chúng ta có thể làm bạn được không. Bên dưới là số điện thoại của tôi.

0945234876"


- Sao…Tôi nói đúng không?

- Nhìn cậu ta cũng đẹp trai ra phếch nhỉ, răng cậu ta không bị hô, miệng hình trái tim, mũi thẳng, mắt sâu chỉ có điều răng hơi vàng chắc uống cà phê nhiều.- Gã không tha Như.

- Anh thích thì đi theo người đó đi đứng đây làm gì.- Gã quản lí đùa dai quá làm cô hơi bực.

- Tôi chỉ đùa chút thui. Mà ông anh họ cô biết chắc cũng ủng hộ như tôi nhể?

- Anh…

- Thôi thôi xem như tôi chưa nói gì.- Gã quản lí thấy sắc mặt Như đỏ lên vội rút lui.

- Thôi em đi làm đây, không nói với anh nữa.- Như hạ giọng, xụ mặt một đống đi vào trong.

- Còn cậu nữa.- Thấy hắn đang bưng nước ra cho khách nhìn cô cười cười cô gắt
Cô bực quá đem bó hoa quẳng vào thùng rác có chút tiếc nuối. Dù sao, một cô gái mới lớn lần đầu được người ta tặng hoa nên ít nhiều cũng có chút rung động, chút hạnh phúc xen lẫn cảm giác sung sướng nhè nhẹ.

Hắn quen với công việc rồi nên làm nhanh nhẹn hẳn và ít mệt hơn, ca làm của hắn lẳng lặng trôi đi nhanh chóng. Mải mê làm, hắn dường như quên ý niệm thời gian. Chỉ khi Như gọi hắn về, hắn mới nhìn đồng hồ thì đã thấy 9h5’ rồi.

- Đi ăn gì đó không Phong? Mình đói rồi.- Mới dắt xe ra cổng định vọt thì hắn nghe Như rủ.

- Giờ cũng muộn rồi, mình về đây.- Hắn ngoái đầu lại nhìn Như đáp.

- Đi đi mà, đi chút thôi, mình hứa đấy.

- Khi khác đi.

- Nếu cậu không đi thì mình nhịn đói luôn.

- Cậu rủ ai khác đi đi, đến giờ mình về rùi.

- Còn ai nữa đâu, họ về hết trơn rồi. Mà giờ chắc cậu cũng đói rồi nhỉ.

- Không! Mình không đói.

Ọc ọc ọc…- Vừa nói xong bụng hắn biểu tình một tràng làm hắn đỏ mặt xấu hổ muốn chui xuống đất luôn.

- Zậy mà nói không đói à, đi với mình. Cậu mà không đi mai đừng nhìn mặt mình nữa.- Như giả vờ dỗi hắn.

- Chậc, thì đi vậy.- Chịu thua hắn đành lặng lẽ đạp xe sau cô.

- Đạp nhanh lên, lên đây đi với mình cho zui làm gì mà lủi thủi một mình vậy.

- Đi hàng hai vi phạm luật an toàn giao thông thì sao!- Hắn viện cớ.

- Hứ! Không muốn thì thôi, đừng có viện cớ giở luật này luật nọ ra.

Hắn không nói gì, chỉ lắc đầu chịu thua cô nàng này.

Kít…

Xe chạy khoảng trăm mét thì gặp một quán hủ tiếu, Như dừng lại tấp xe vào lề đường, hắn thấy vậy cũng bước xuống theo sau.

- Cô ơi cho cháu 2 tô hủ tiếu.- Như nói to với bà bán hủ tiếu khi chưa ngồi ấm chỗ.

- Cô ơi tính tiền.- Giọng nói bàn kế bên vang lên.

Nghe giọng nói quen quen, hắn quay sang và lại một lần nữa bốn mắt ngỡ ngàng chạm nhau. Băng lại ngồi chung với người con trai đó và họ lại vội vã biến mất như cơn mưa vừa tạnh lúc chiều.

"Trái đất đúng là tròn thật."- Hắn lẩm bẩm rồi thở dài.

- Có chuyện gì vậy Phong?- Thấy hắn như vậy cô tò mò hỏi.

- Không có chuyện gì đâu.

- Đây phần của hai cháu đây.- Đúng lúc đó, bà chủ bưng hai tô hủ tiếu bay khói nghi ngút tới.

- Dạ con cảm ơn!- Hắn và Như đồng thanh.

- Bắt chước.- Như trêu hắn.

- Bắt chước gì?- Hắn không hiểu Như nói gì.

- Thì tui cảm ơn, cậu cũng bắt chước cảm ơn theo.

- Trời!- Hắn lắc đầu chào thua cô nàng.

- Thôi ăn đi ông tướng.

Lúc ăn, hắn im lặng ăn không nói tiếng nào mặc cho Như như con chim họa mi líu lo líu rít luôn miệng.

- Nè! Cậu làm gì mà như tượng vậy? Rủ cậu đi ăn mà câm luôn nãy giờ, hổng thích nói chuyện với mình à.- Để phá cục băng im lặng nãy giờ Như thăm dò.

- Chuyện gì.- Hắn thờ ơ.

- Thiếu gì chuyện để nói.

- Vậy chuyện gì mới được chứ?

- Ví dụ, cậu hỏi mình "gần đây chỉ có một trường cấp ba thôi, cậu học trường nào mà trước giờ chưa gặp dù chỉ một lần" chẳng hạn.- Như gợi ý.

- Ờ.

- Ờ gì.

- Thì câu hỏi đó trả lời đi.

- Nói chuyện với cậu mệt thật. Nè nghe đây, mình sống ở Biên Hòa mới chuyển về đây chỉ mấy ngày à, chưa có bạn. Buồn quá mình nhảy vô quán ông anh họ làm phục vụ cho bớt chán. Ban đầu ổng hổng cho vì sợ ba mẹ mình biết nhưng rồi mình năn nỉ gãy lưỡi cuối cùng ổng cũng phải gật đầu. Mới chuyển về nên mình không muốn học ngay, chơi vài ngày cái đã, mình đã tìm hiểu rồi dưới đó học trước trên này nên nghỉ vài buổi cũng hổng sợ mất kiến thức…

Thấy hắn lơ đãng nhìn ra ngoài đường Như dừng câu chuyện hỏi hắn:

- Nè nãy giờ cậu có nghe không đấy.

- Có.- Hắn cộc lốc.

- Mà cậu học lớp nào zậy.

- 11A1.

- Ồ! Cậu học ban khoa học tự nhiên cơ à? Mình thì học ban xã hội.

- Muộn rồi mình về đây.

Ngồi một lát, thấy cô cũng vừa xử xong tô hủ tiếu, hắn đứng dậy gọi bà chủ tính tiền.

- Gì mà vội thế?

- Muộn rồi.

- Vậy cậu về cẩn thận.

- Ờ, cậu cũng vậy.


---

Hôm sau, Vân Anh vẫn cùng hắn nhẹ nhàng trên chiếc xe đạp đến trường. Cô dần dần đã định hình được đối thủ nặng kí với mình nên càng quyết tâm hơn trên bước đường giàng lấy trái tim hắn.

- Chị Phương!- Đứng trên lầu ba nhìn xuống sân trường vẻ mặt trầm ngâm,
Phương hơi giật mình khi đàn em gọi.

- Chuyện gì?- Vẫn hướng ánh mắt xuống sân trường Phương hỏi.

- Chị Phương! Em vừa nhận được tin, lão Trung sẽ chuyển sang trường mình. Ngoài ra băng ả Thy cũng đồng loạt kéo sang.

- Em nói sao. Có phải cái lão mà bỏ băng đi theo ả Thy không hồi cấp hai không?

- Dạ đúng ạ! Mà sau đó không lâu sau lão ta bị con hồ ly đó đá nên mối quan hệ hai người đó khá mâu thuẫn.

- Em đoán được vì sao lão chuyển qua trường mình không?

- Em nghĩ có một lí do, đó là chị Băng.

- Ờ. Ngoài lí do đó ra thì giờ chị cũng không nghĩ được nguyên nhân nào khác.

- Em nghĩ con hồ ly đó đánh hơi lão chuyển qua trường mình vì lý do gì nên nên tìm cách phá đám. Mà đám đàn em của con đó cũng không ít đâu chị, với lại râu ria của nó cắm sẵn bên trường mình rải rác khắp nơi nên em sợ…

- Em sợ gì? Sợ chị không đối phó lại bọn nó à?

- Ý em không phải vậy. Em chỉ sợ bọn chúng sẽ gây không ít khó khăn cho chúng ta thôi.

- Em đừng lo! Chúng ta tuy không nhiều người, nhưng mỗi người đều có bản lĩnh riêng, cái này gọi là binh quý ở tinh chứ không quý ở nhiều, bên mình đủ sức ăn đứt đám ô hợp bên đó.

- Em thắc mắc không biết mục đích cuối cùng của con hồ ly ấy là gì nhể?

- Giành địa bàn.

- Sao? Bọn chúng dám?

- Chị chỉ đoán vậy thôi, em nhớ cho người theo sát nhất cử nhất động của bọn chúng để kịp thời báo chị biết.

- Dạ vâng! Mà chị nè chúng ta có nên tuyển thêm đàn em không.

- Tạm thời cứ như vậy để xem bọn chúng làm gì nào. bài đăng được viết tại AnhVina.Wap.Sh Thy lúc này đã trở thành một đàn chị có số má, trong tay khá đông đàn em. Vì Thy sinh ra trong một gia đình rất giàu có nên đa số đàn em theo cô chỉ lợi dụng vì được ăn uống, chơi bời tới bến mà không không phải xì ra đồng nào, còn Thy chịu bỏ tiền ra để được cái tiếng \"chị hai\".


Một lúc sau.

- Chị Thy mình chuyển qua lớp nào zậy.

- Thì để xem thử đã, nhưng chắc mình không học chung lớp với lão Trung rồi.

- Sao zậy chị.

- Thì lão ta học ban tự nhiên mà, mầy không chịu động não à.

- À! Em quên mất.

- Thôi đi kiếm cái phòng ông hiệu trưởng cái đã.

Tại phòng hiệu trưởng.

- Hai cậu đưa bảng điểm trường cũ tôi xem thử nào.

- Dạ! Đây ạ!

Xem lướt qua ông hiệu trưởng đầu hói phán:

- Được đấy! Vậy hai cậu cùng học A1 rồi.

- Dạ vâng!

- Hai cậu đợi chút.

- Alo. Cô Hương à! Có 2 học sinh mới sẽ chuyển vào lớp cô nữa đó.

- Cô lên nhận học sinh mới nhanh đi.

- Thôi cô lên nhanh, tôi cúp máy đây.

Nói chuyện điện thoại xong, ông hiệu trưởng đầu hói quay sang bảo hai học sinh mới:

- Hai cậu đứng đây đợi chút.

- Vâng.


Cốc cốc

- Vào đi.

- Dạ thầy gọi em.

- Cô Hương, cô dẫn hai học sinh mới về lớp đi.

- Dạ thế còn…

- Lại hỏi có đủ tiêu chuẩn không chứ gì, cái này cô không phải lo tôi đã xem qua rồi, hai cậu này cũng khá đấy, cô không tin thì cứ lấy xem.

- Dạ thôi ạ.

Nói rồi cô quay sang nói với hai học sinh mới.

- Hai em theo cô đi về lớp.

- Dạ chào thầy em đi.

-----
- Chị Thy nhìn kìa.

- Nhìn gì.

- Lão Trung đi với 2 người nào nữa kìa.

- À, tao thấy rồi.

- Đẹp quá.

- Cái gì đẹp.

- Anh ấy đẹp quá.

- Mày nói ai đó.

- Cái anh đi cùng lão Trung kìa, anh ý đẹp trai chết đi được.

- Mắt mày sáng hơn cú vọ rồi đó, thấy trai đẹp là y như rằng con ngươi của mày muốn nhảy ra ngoài luôn vậy… Nhưng mà anh đó đẹp trai thiệt.- Thy cố tỏ ra bình tĩnh nhưng nhịp đập trái tim cô ngày càng nhanh. Có phải tiếng sét ái tình đã đánh trúng cô rồi?

- Kia kìa, phòng hiệu trưởng kìa.

- Còn đứng đó nói nữa à, mau đi coi học lớp nào.


Tại lớp 11a1.

- Hai em đứng đây, chừng nào cô gọi thì hãy vào.- Cô giáo quay sang bảo hai học sinh mới.

- Cả lớp đứng dậy.- Vi hô to khi vừa nhác thấy bóng cô giáo.

- Thôi các em ngồi xuống đi.

Đợi cả lớp im lặng cô tiếp:

- Hôm nay, lớp lại có thêm hai học sinh mới chuyển đến, có gì các em hãy giúp đỡ các bạn ấy nha.

- Hai em vào đi.- Cô quay ra cửa nói to.

Hai học sinh vừa bước vào làm cả lớp nháo nhào:

- Woa, ẹp chai tóa.

- Chụt…chụt…hà…hàng ngon, hàng ngon, tao duyệt.

- Ke ke… lớp mình lại có thêm hai hoàng tử nữa. Công nhận học lớp này không uổng phí cuộc đời, giờ tao có chết cũng mãn nguyện rồi.

- Các em trật tự chút nào.- Cô thấy lớp nháo nhào nãy giờ nên giở mặt hình sự.

- Hai em giới thiệu bản thân đi.- Cô quay sang bảo hai học sinh mới.

- Dạ vâng!

- Chào các bạn! Mình tên Đỗ Minh Trung, mong các bạn giúp đỡ nhiều.- Trung hơi lạnh lùng bước lên nói vừa đủ nghe.

- Chào các bạn! Mình tên Hoàng Đại Nam, mình mới chuyển đến đây sống nên chưa có nhiều bạn, mong mọi người giúp đỡ nhiều.- Nam giới thiệu xong thì nở nụ cười tươi khoe hàm răng trắng sáng, làm mấy cô nàng trong lớp lại một phen đứng hình mơ mộng.

Tuấn giáo sư chống tay lên cằm ra vẻ nghĩ ngợi phán:

- Mỗi lần có hotboy, hotgirl chuyển về lớp nào thì y như rằng sắp có lũ lụt sắp xảy tại ra lớp đó không bằng, nhìn cảnh tượng ke chảy ròng ròng của mấy ông bà mà thấy gớm.

Một bạn nữ đột nhiên lên tiếng:

- Ừ. Có lũ để chảy trôi ông đi luôn cha rồi. Đúng là cái đồ giáo sư gay.

- Nè…nè…Bà ăn nói cẩn thận. Tui gay hồi nào hả?

- Nếu không gay sao trước giờ tui không thấy ông thích ai cả.

- Tui thích ai phải bảo cho bà chắc, đồ nhiều chuyện.

- Ông mới là đồ nhiều chuyện ý…Lêu…Lêu…

“Bịch…bịch…bịch”

Cô Hương gõ gõ bàn nhăn mặt:

- Im lặng! Các em ồn quá đấy!

Rồi cô lên giọng:

Còn có chuyện này nữa cô nói luôn. Hồi sáng cô vừa nhận được tin bạn Sang đã chuyển trường, vì rất gấp nên không báo trước các em được, bạn ấy nhắn các em thông cảm cho bạn ấy.

- Vì vậy lớp ta giờ có hai chỗ trống, một là cạnh Băng, hai là ngồi vào chỗ bạn Sang để lại. Trung, Nam hai em muốn ngồi chỗ nào.- Cô tiếp

- Cho em ngồi cạnh Băng được không cô? Dù sao trước kia em và bạn ấy cũng từng là bạn.- Trung nhìn về phía Băng năn nỉ cô.

- Em ngồi chỗ bạn Sang để lại cũng được ạ!- Nam vui vẻ nhận chỗ còn lại.

- Thôi được rồi. Các em về chỗ ngồi đi rồi chúng ta bắt đầu học.

Băng vẫn lạnh lùng không biểu hiện cảm xúc gì ra ngoài. Ánh mắt cô vẫn nhìn ra cửa sổ, cô không quan tâm mọi người xung quanh thế nào, mọi chuyện sẽ ra sao. Nhưng từ khi Trung xuất hiện thì lòng cô trào lên một loạt cảm xúc. Đầu tiên là bất ngờ rồi những kí ức ùa về làm cho Băng như sống lại cảm giác hai năm trước, nhưng nhanh chóng nó bị dập tắt bởi sự băng giá khi mà lòng tin cô dành cho Trung như hòn than hồng đã lụi tàn từ lâu.

\"Vì sao cậu ấy lại quen Băng chứ? Phải chăng giữa hai người chỉ tồn tại cái gọi là bạn bè hay còn gì khác?…\"- Trong khi đó Phong liên tục bị mấy câu hỏi giày vò
Reng! Reng! Reng!- Tiếng chuông báo hiệu giờ giải lao như phao cứu sinh cho đám học trò sau buổi học căng thẳng.

Nam quay xuống thấy hắn nhìn ra cửa sổ thì gọi:

- Phong đi căn tin với mình không?

Phong không trả lời, chỉ gật đầu nhẹ rồi bỏ sách vở vô cặp.

- Cậu quen với cậu ta à?- Vân Anh thấy hắn nhận lời Nam nên hỏi.

- Uhm.- Phong nhích môi nhẹ.

- Ủa sao lại quen? Cậu ta mới chuyển đến đây sống mà.- Vân Anh lại thắc mắc.

- Bạn thân trước kia.- Vẫn cộc lốc hắn bước ra khỏi chỗ ngồi.

- À! Tức là bạn thân trước khi gặp mình.- Cô hiểu ra.

- Cho mình đi cùng với Phong.- Cô lại bám lấy Phong.

Trên đường đi xuống căn tin ai cũng xuýt xoa trước vẻ đẹp của ba người. Nam đi tới đâu nở nụ cười tươi tới đó làm mấy nàng ôm mộng mơ tưởng, mắt hình trái tim. Vân Anh thì làm mấy chàng chảy máu mũi vì đi mà cứ ngoảnh cổ lại nhìn người đẹp nên hậu quả là đâm đầu vào tường, còn hắn vẫn giữ im lặng nhưng với vẻ đẹp lạnh lùng cũng đủ giết chết hàng trăm cô.

Tìm một bàn trống trong căn tin, ba người vừa đặt mông xuống thì đã nghe tiếng Phương sau lưng:

- Phong! Băng đâu? Sao không rủ Băng đi cùng luôn.

Hắn im lặng.

- Vậy hôm đó hai người vẫn chưa nói chuyện gì sao, Băng chưa nói gì với cậu à.
Hắn ngước nhìn Phương bằng ánh mắt khó hiểu.

- Biết ngay mà. Ra đây, tôi có chuyện muốn nói với cậu.- Không để hắn kịp nói gì, Phương nắm tay kéo hắn ra một góc nói hết mọi chuyện của Băng.

Hắn chỉ im lặng nghe mà đi từ ngạc nhiên này đến bất ngờ khác. Hóa ra người con trai đi cùng với Băng mà hắn thấy không phải người yêu cô mà là anh họ, một người rất thân với Băng, rất yêu quý Băng. Phương còn nói rõ cho hắn biết cái người mà đã làm Băng thay đổi từ một cô bé vui vẻ hay cười nói thành một tảng băng lạnh lùng khó gần, không ai khác đó chính là Trung, người mà sáng nay vừa chuyển vào lớp hắn. Và Phương cũng không quên kể lại những lời tâm sự của Băng, nói rõ lí do vì sao cô không chấp nhận làm bạn gái cậu.


Chia Sẻ Bài Viết này lên Face Chia sẻ bài: Đọc Truyện Teen Hoàng Tử Mồ Côi Và Cô Nàng Băng Giá lên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Viết bình luận
Tags:

Đọc, Truyện, Teen, Hoàng, Tử, Mồ, Côi, , , Nàng, Băng,

Cùng Chuyên Mục
* Truyện voz Gặp gái trên xe khách Update Chap 1-17
* Truyện voz Gặp gấu đi với người yêu cũ Update Full
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Update Chap 21-30 new
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Chap 1-20
* Truyện voz Hồi ký cuộc đời - gấu chó - vợ tương lai Chap 1-3
* Truyện voz : Gấu em có võ Full update
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 20 - 25
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 26 - 34
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Update chap 22 New
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Chap 1-22 Noel
Game Gmob Hot Hetpin
Hosting By XtGem.Com
ANHVINA © 2014
Creater 19-12-2014

Timeload : 0.0004/Giây
Timeout: 5.3%
U-ON C-STAT1/1/999