Disneyland 1972 Love the old s
Girl XinhAndroidGame
Like Ủng Hộ AnhVina trên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known

Đọc Truyện Teen Hoàng Tử Mồ Côi Và Cô Nàng Băng Giá

Ad AnhVina[ADMIN-ON]
clock29.04.26 / 22.15.49 PM

- Chứ còn ai vào đây nữa.

- Ờ chị ấy lạnh lắm. Chắc chị ấy cô đơn lắm nhỉ? Mà sao mày thấy được, mày qua lớp chị à.?

- Không. Nãy tao với thằng Nam đi ra sau trường nên bắt gặp.

Vừa lúc đó, hắn vô tình lướt ngang qua và não bộ cũng nhanh chóng tiếp nhận thông tin cuộc nói chuyện đó.

Đến cửa lớp, hắn lia mắt về chỗ ngồi của Băng nhưng không thấy cô đâu. Hắn vào lớp nằm gục xuống bàn mặc cho Vân Anh lay gọi.

Reng! Reng! Reng!- Tiếng chuông báo hiệu giờ vào lớp.

Năm phút sau.

\"Sao giờ vẫn chưa vào lớp nhể\"- Hắn thắc mắc khi nghĩ đến Băng.

Mười lăm phút nhanh chóng trôi qua.

\"Rốt cục là có chuyện gì nhể ?\"

- Thưa cô em ra ngoài.- Hắn không chịu được nữa nên xin ra ngoài tìm Băng.

Hắn chạy, chạy thật nhanh ra sau trường với tâm trạng thấp thỏm, lo âu.

- Phù…phù…phù…- Hắn hổn hển, thở dốc khi tới nơi.

- Băng.- Hắn gọi.

- ...

Quay đầu sang trái thì hắn thấy Băng đang nhắm mắt, đầu tựa vào gốc cây.

- Băng! Dậy đi! Vào học rồi.- Hắn tưởng cô nàng ngủ nên đến gần gọi lần nữa.

- …

- Dậy vào học nghe không hả?- Hắn bắt đầu gắt.

- …

Tưởng Băng ngủ say, gọi không nghe nên hắn lấy tay lay lay vai. Nào ngờ mới chạm nhẹ, Băng đã lăn ra đất.

- Băng tỉnh lại đi, sao ngủ hoài vậy.

- Nè. Rốt cục cậu làm sao vậy hả? Cậu nói đi.

Sau vài giây luống cuống không biết làm gì hắn cũng bình tĩnh lại và bế Băng lên phòng y tế.

Cô y tá nói cơ thể Băng chỉ bị suy nhược. Chuyền dịch rồi nghỉ ngơi là khỏe lại ngay. Nghe vậy hắn cũng yên tâm phần nào, nhưng vẫn chưa hết lo.Thấy thế, cô y tá bảo hắn quay về lớp mà học. Ở đây, đã có cô trông chừng rồi. Ban đầu, hắn không chịu nhưng rồi nghĩ lại chuyện của hai đứa hắn đành quay về lớp. Trước khi về, hắn không quên dặn cô y tá đừng nói cho Băng biết là hắn đưa Băng đến đây.
Hắn nhớ hình như Vân Anh nói thằng An có hỏi hắn gì đó nhưng hắn không nghe rõ, mà thực ra hắn có nghe họ nói đâu. Hắn về lớp mà tâm hồn cứ nghĩ về Băng, hắn không biết sao cô ấy lại bị ngất như thế, trước giờ đâu có bị thế đâu.


Reng! Reng! Reng!

Tiếng chuông báo hiệu kết thúc buổi học mệt mỏi. Ai cũng phờ phạt trông tội nghiệp.
Lúc này, Băng cũng thấy đỡ hơn nhiều, người đã bớt mệt, chỉ cản thấy hơi đói đói thôi. Vội về lớp lấy cặp thì thấy hắn đi ra, tay xách cặp cô.

- Cậu…khỏe rồi à.- Hắn hỏi không được tự nhiên.

- Uhm. Đỡ nhiều rồi, sao biết mà…

- À! Nãy nghe mấy đứa trong lớp nói cậu bị ngất đang nằm trên phòng y tế nên mình định cầm cặp lên đưa cậu.

- Uhm. Cảm ơn! Mình về.

- Cậu chưa khỏe hẳn mà, hay để mình đưa về. Cậu đi như vậy không an toàn đâu.

- Cảm ơn. Nhưng có người đón mình rồi.

- Uhm! Mà sao nghe mấy đứa nói cậu bị suy nhược à?

- Không có gì! Hơi mệt nên vậy.

- Uhm.

- Nhớ giữ gìn sức khỏe.- Hắn chép miệng khi cô đã đi.

Bùm…bùm…bùm.

Kít………….

Băng lạnh lùng lên leo lên xe một người con trai mà hắn không quen biết.

\"Thì ra là vậy. Cậu từ chối mình vì cậu đã có người khác. Mình ngốc thật. Sao không nhận ra sớm hơn nhể?\"- Hắn nhếnh môi, nụ cười nửa miệng xót xa pha chút cay đắng.

- Phong! Cậu đi đâu thế? Mình bảo chờ mình đi vệ sinh chút mà.- Vân Anh thấy Phong định bước về thì gọi lại.

- À! Hồi nãy…Mà không có gì.- Hắn ngập ngừng.

- Có chuyện gì à?

- Ờ. Không. Cậu đi vệ sinh xong chưa? Mình về đây.- Hắn lại lúng túng khi nói chuyện với Vân Anh, đầu óc hắn lại bay đi du ngoạn sơn thủy nơi đâu đó.

- Nè. Chẳng lẽ cậu bỏ mình đi bộ sao Phong?

- Chứ cậu không đi xe sao?

- Sao cậu ngốc thế hả? Nếu mình đi xe thì bảo cậu chờ mình đi vệ sinh làm gì?

- Uhm. Thôi về nhanh đi, chút nữa mình có việc rồi.

Hôm nay, đột nhiên cái gọi là tình bạn và tình yêu của hắn liên tục biểu tình, đòi quyền tự quyết. Vì lí do gì nhỉ?

Tại sao hắn thay đổi nhanh thế?

Trên chiếc xe đạp ấy, hắn không còn cô đơn, lặng lẽ suốt con đường về nhà nữa. Sau lưng hắn giờ đây, khoảng trống đã được che lấp. Nhưng đó chẳng phải là tình yêu của hắn. Vì đối với Vân Anh, hắn vẫn đang nuôi dưỡng một thứ tình cảm nhưng nó chỉ dừng lại ở mức tình bạn, một tình bạn đẹp mà hắn chẳng bao giờ nghĩ rằng mình có thể tiến xa hơn.

- Cậu đi đâu vậy?- Vân Anh lay lay cánh tay hắn hỏi.

- Về nhà cậu.

- Mà biết nhà tớ chỗ nào không mà đi vậy.

- Ờ quên. Nhà cậu nằm đường nào, nãy giờ quên hỏi.

- Xí. Chưa hỏi đường mà bày đặt chở người ta về nữa chớ.

- Ờ tại mãi suy nghĩ nên quên hỏi.

- Cậu cứ đi đi, vừa đi mình vừa chỉ cho.

- Mà nãy cậu nghĩ gì zợ?

- Không có gì.

- Hứ. Không nói thì thui.

Nhìn sơ qua, dễ dàng thấy được rằng “Vân Anh hôm nay không giống hôm qua”. Cô đã thay đổi? Cô chú ý cách ăn mặc hơn, nhõng nhẹo hơn với hắn. Cô đang từng bước thực hiện kế hoạch mà cô đã đặt hết tâm huyết vào nó.

Kít…

- Mình vào nhà đây. Cậu về cẩn thận.

- Uhm.

- À quên! Cậu cho mình số điện thoại của cậu đi. Lần trước, mình thay sim lạc mất số cậu rùi.- Trước khi hắn quay đầu xe về cô không quên hỏi số điện thoại của hắn.

- Hở…hèn gì…

Có vẻ hắn vừa nhớ tới điều gì đó.

Về nhà tắm xong, hắn đạp xe tới chỗ làm luôn, dù sao lúc này hắn muốn làm gì đó để quên đi chuyện khi nãy.

Hắn chả biết ông chủ là ai, chỉ biết rằng tay quản lí nơi đây là gã bụng phệ. Và có vẻ gã đã ấn tượng và mến hắn hôm hắn bước vô xin việc. Quán cà phê nơi hắn làm không to, không hoành tráng như những quán khác. Quán này được cái nhiều cây hơn chỗ khác, lấy thiên nhiên làm chủ đạo. Một cảm giác thoải mái, dễ chịu pha chút nỗi buồn là những gì là ai vào quán nãy cũng cảm nhận được.

Cái nắng như thiêu đốt, cái ồn ào vội vã, cái bon chen của mảnh đất Sài Thành đã thành \"thương hiệu\". Đi tìm sự thanh thản, dễ chịu trong tâm hồn lẫn thể xác, hỏi rằng Sài Gòn liệu có mấy nơi như thế. Một phần cũng vì lý do đó mà ông chủ mới đặt tên quán là \"Tuyết rơi mùa hè\"- lý do còn lại là ông chủ quán rất kết bài \"Tuyết rơi mùa hè\" do Hà Anh Tuấn trình bày.

- Ê Phong! Sao tới làm sớm zậy mày? Chưa tới giờ thay ca mà.- Gã quản lí thấy Phong thay đồ bước ra liền hỏi.

- Chào anh! Dạ không sao ạ! Giờ em cũng đang rảnh.

- Uhm. Thui vậy cũng được.

- Vâng! Em đi làm đây.

Giờ này quán khá đông khách nên mọi người phục vụ cũng khá mệt. Tụi phục vụ ở đây đa phần nghỉ học sớm, hoàn cảnh khó khăn, nhưng không vì thế mà tình cảm trong họ mất dần đi. Trái lại, mọi người nơi đây luôn vui vẻ, trao nhau nụ cười, chẳng ngần ngại chia sẻ niềm vui, nỗi buồn với nhau. Một cảm giác thân thiết, gần gũi nhanh chóng bao quanh hắn, và nó làm hắn thấy chút ấm áp cõi lòng hơn. bài đăng được viết tại AnhVina.Wap.Sh Trạc tuổi hắn, cũng là nhân viên của quán, còn có một cô bé mà hắn không biết tên. Nhưng nhìn vẻ bề ngoài thì cô không đẹp lạnh lùng như Băng, cũng không đài cát như Vân Anh, vẻ đẹp ở cô là vẻ đẹp ngây thơ, trong sáng. Ngày đầu làm việc nơi đây hắn không biết cô đã say nắng hắn rồi, hắn không biết lại thêm một trái tim nữa lại loạn nhịp vì hắn.

- Hi Phong!- Cô bé lại tìm cách làm quen hắn.

- À… ờ…Chào cậu.

- Chưa tới giờ thay ca mà sao cậu tới sớm thế?

- Cũng không sớm lắm đâu. Cũng gần tới giờ rùi mà.

- Thôi cậu nghỉ ngơi chút đi, đúng giờ rùi làm.

- Sớm chút cũng đâu sao, với lại quán đang đông khách mà.

- Uhm. Thôi vậy cũng được. Mình đi làm đây.

Nói rồi, hắn vội bước tới khu hắn phục vụ. Thằng làm ca trước chịu trách nhiệm phục vụ mấy bàn nơi này làm chưa hết giờ nên khi thấy hắn tới cũng hơi ngạc nhiên.

Lát sau, một số thanh niên choai choai cả trai lẫn gái, tóc tai xanh xanh đỏ đỏ vàng vàng, vài thằng còn bấm khuyên tai, kéo vào quán, hắn nhìn chẳng mấy thiện cảm. Cả bọn kéo vào quán cười nói oang oang, tự nhiên đùa giỡn, đôi khi buông vài ba câu tục tiễu gây cảm giác khó chịu cho những người tìm sự bình yên, thanh thản nơi đây.

Hắn thấy vậy bước tới:

- Dạ xin lỗi! Anh chị có thể giữ trật tự một chút không ạ.

- ĐM. Bọn tao nói thế nào kệ đéo bọn tao. Mày lấy tư cách gì ra nói này nói nọ.- Tên tóc vàng hùng hổ.

- Dạ! Em chỉ nói thế thôi. Nếu anh chị còn gây ồn ào, ảnh hưởng tới mọi người thì em mời quản lí quán ra nói chuyện.

- Mày uy hiếp bọn tao à.- Tên tóc xanh lên tiếng.

- Dạ không. Em chỉ mong mọi người thực hiện đúng nội quy của quán thôi.

- Thôi đi. Nãy bọn mày rên mệt nói vào quán nghỉ ngơi một lát, giờ vào rồi không im cái mồm mà nói nhiều thế? Tên tóc đỏ giờ mới lên tiếng.

“Hình như trong bọn, tên tóc đỏ là người có tiếng nói nhất hay sao mà vừa mở miệng thì đồng loạt mấy cái mồm đều ngậm lại.”- Hắn nghĩ.

Hắn thấy không khí dịu bớt nên đưa cái menu cho tên tóc đỏ rồi hỏi:

- Dạ! Anh chị gọi gì ạ!

Ngoại trừ tên tóc đỏ uống cà phê không đường, số còn lại toàn cà phê sữa đá và nước cam. Hắn hơi tò mò với tên tóc đỏ này, hắn có cảm giác tên này không phải làm người xấu, không phải như vẻ bề ngoài. Như một phản xạ tự nhiên, dường như bất cứ ai hễ gọi cái loại không đường đó thì dòng suy nghĩ “chắc họ đã trả qua nỗi đau nào đó trong quá khứ” lại chạy dọc qua đầu hắn.

- Tao đi vệ sinh chút.- Tên tóc đỏ nói với cả bọn.

- Nè cậu. Chỉ giùm anh nhà vệ sinh được không?- Gã quay sang hỏi hắn.

- Dạ anh đi thẳng quẹo phải là thấy à.

- Uhm. Cảm ơn.

- Dạ không có gì.


Trong khi hắn vào mang nước ra cho cả bọn thì cô bé làm cùng hắn gặp chuyện.

- Cô em, ngồi nói chuyện với bọn anh đi mà.

- Anh làm ơn buông tay em ra.- Cô bé nài nỉ.

- Thì cô em ngồi nói chuyện với bọn anh thì anh sẽ buông.

- Anh có buông ra không?- Cô hơi mất bình tĩnh.

- Cô em càng tức giận trông càng xinh nhỉ? Giờ anh không muốn uống cà phê nữa anh muốn uống vú sữa được không?- Hắn nói xong cả bọn cười to.

- Nếu anh muốn uống gì thì buông tay tôi ra tôi kêu người tới phục vụ anh, chỗ này không phải khu vực tôi quản lí.

- Nhưng anh muốn uống nước vú sữa do em phục vụ thôi.- Tên tóc vàng tiếp tục cợt nhả.

Cô cố dằn lòng:

- Được rồi. Nếu vậy anh thả tay em ra thì em mới vào bưng ra cho anh được chứ.
- Cần gì khổ vậy em, ở đây có vú sữa rồi. Em ngồi vắt đi, anh uống nóng luôn.- Bọn chúng sảng khoái cười ha hả.

Cô bé ngây thơ, ngơ ngác chẳng hiểu gì hết:

- Ở đây làm gì có trái vú sữa nào đâu.

- Sao lại không có. Nó đây này.- Thấy vậy hắn chỉ tay vào ngực cô với vẻ mặt dâm đãng.

Cô tức giận quát:

- Đồ khốn!

Vừa quát, cô vừa cố giằng tay ra khỏi tên tóc vàng. Do dùng lực quá mạnh nên cô mất thăng bằng ngả ngửa ra sau. Đúng lúc đó, hắn cũng vừa kịp mang nước ra nên hắn dùng tay còn lại đỡ cô bé.

Hắn đã loáng thoáng nghe những gì tên tóc vàng bỡn cợt cô bé nên bảo:
- Cậu qua oder bên kia đi, chỗ này ở mình lo.

- Thằng chó kia. Mày thích xía vào chuyện của bọn tao lắm à?- Tên tóc xanh lên tiếng.

- Thôi cậu cứ đi trước đi, chỗ này để mình lo.- Hắn lại nói với cô bé.

- Con nhỏ kia! Mày đi đâu hả. Tao còn chưa cho phép mà, mày nên nhớ khách hàng là thượng đế.- Tên tóc vàng to tiếng.

Nãy giờ chỗ này đã là trung tâm của sự chú ý rồi, đúng lúc nước sôi lửa bỏng tay quản lí lại biến đâu mất tiêu.

- Cậu cứ vào…- Hắn chưa nói hết câu với cô bé thì tên tóc vàng đã nhảy tới tung cú đấm thật uy lực. Nhưng hắn không phải kẻ vừa, khẽ lách người né cú đấm tay vẫn bê khay nước mà hắn vẫn không làm đổ giọt nào.

Liền đó, tên tóc xanh cũng rời khỏi chỗ ngồi bay tới đạp hắn. Còn hắn, hắn không muốn đánh trả, hắn chỉ né đòn.


Choảng! Rầm!

Khay nước trên tay hắn cố giữ nhưng không được nữa.

Nghe ồn ào, mấy anh bảo vệ nên liền chạy vào xem thử có chuyện gì. Bọn bảo vệ thấy người mình bị tấn công liền la inh oải rồi sấn tới đứng chắn trước mặt hắn.

Đúng lúc này, tên tóc đỏ cũng vừa bước ra. Hắn không nói không rằng tặng thằng tóc vàng và thằng tóc xanh mỗi thằng một cái bạt tai rồi lạnh lùng phán \"về\". Gã rút hai tờ năm trăm nghìn bỏ trên bàn rồi biến mất. Nhưng trước lúc quay đi, có gì đó biến đổi khác thường trên nét mặt tên tóc đỏ khi mà gã nhìn cô bé. Ánh mắt tên tóc vàng và tên tóc xanh gân lên vẻ rất tức giận nhưng không dám cãi lời.

Đợi đến lúc cả bọn rời hết khỏi quán thì mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.
Mấy anh bảo vệ liền quay sang hỏi hắn có chuyện gì nhưng hắn chỉ nói có chút hiểu lầm thôi, bảo không có gì đáng bận tâm cả.

- Cảm ơn cậu về sự việc xảy ra lúc nãy.- Khi ai nấy trở về vị trí làm việc cô bé mới tiến lại gần hắn.

- Ờ. Không có gì. Thôi cậu làm việc đi, mình cũng còn nhiều việc chưa làm.
Nói rồi hắn bước sang bàn bên cạnh khi thấy một nam một nữ vừa ngồi vào bàn kế bên.

- Xin hỏi, anh chị dùng gì ạ.- Hắn hơi cúi mặt hỏi vị khách nam.

- Làm phiền cậu cho tôi một cam vắt, một cà phê sữa đá.

- Vâng! Anh chờ chút, có ngay ạ.Vừa ngẩng đầu lên, hắn sững sờ khi đập vào mắt mình là khuôn mặt Băng, và cô cũng ngạc nhiên nhìn hắn. Sực nhớ lại lúc tan học hồi chiều hắn nghĩ thầm \"thì ra là anh này\". Bình thản quay vào trong mang nước ra mà hắn không biết rằng có một sự nhầm lẫn trong ý nghĩ của mình.

- Á!- Chỉ kịp kêu một tiếng cô bé ngã nhào vào hắn.

Vì bất ngờ nên hắn bị cô nàng đẩy ngã ngửa ra sau, và nằm trên mình hắn. Giờ khoảng cách giữa hai môi chỉ là con số không tròn trĩnh. Hai người, bốn con mắt mở to hết cỡ nhìn nhau. Mất vài giây để kịp nhận ra tình cảnh của mình, hắn vội đẩy người cô ra. Cô bé lung túng, rối rít xin lỗi hắn. Hắn thì chẳng biết nói gì nên đành bỏ vô trong. Thì ra, cô định gọi hắn bảo quản lí cần gặp nhưng do mang giày cao gót không quen nên cô bị vấp ngã va vào người hắn, rồi còn cướp đi firt kiss của hắn nữa chứ.

Băng sững sờ khi quay lại thấy cảnh hắn và cô bé đang \"trao nhau nụ hôn vội vàng\". Mỗi người giờ một tâm trạng, một suy nghĩ khác nhau. Băng đang cố nén cơn \"ghen\" mặc dù biết đó là tai nạn, nhưng ngay lập tức cô tự trấn an bản thân \"mà mình lấy tư cách gì mà ghen với tuông chứ”. Cô bé có vẻ thẹn thùng đỏ mặt, nhưng sau đó nghĩ lại thì thích thú mỉm cười nhẹ. Hắn thì thôi rùi \"tình ngay lí gian\", nhưng vội nghĩ lại mối quan hệ giữa mình và Băng hắn nhủ thầm \"chẳng có gì\".

Mặc dù vậy, hắn vẫn không ngừng để ý đến Băng. Hắn thấy người con trai kia cười cười nói nói rất nhiều, còn Băng chỉ im lặng, lâu lâu gật đầu vẻ lười nhát. Trong cuộc nói chuyện của họ, hình như loáng thoáng hắn nghe thấy tên mình được nhắc đến.

Nhìn bóng dáng quen thuộc rời khỏi rời khỏi quán cà phê cùng người con trai khác tim hắn lại nhói lên khó chịu.

Thấy hắn đứng im bất động cô bé lay lay tay hắn:

- Nè…Cậu làm gì mà đứng như tượng vậy

Giật mình hắn đáp:

- À! Không có gì.

- À…Mình xin lỗi chuyện lúc nãy nha.

- Thôi bỏ đi. Nhắc tới chuyện đó làm gì nữa, chỉ là sự cố ngoài mong muốn thôi mà.
Làm đến 6h nghỉ giải lao, hắn bưng dĩa cơm ra ngồi một góc khuất ít ai tới, ngồi ăn một mình.

- Tìm thấy rồi.- Cô bé reo lên khi thấy hắn đang ăn cơm một mình

- Thấy gì cơ?- Hắn ngơ ngác.

- Thì tìm thấy cậu chứ thấy gì nữa trời.

- Mà tìm mình chi?

- Tui thích tui tìm được hông.

- Ờ. Nếu cái gì mình thích mà không ảnh hưởng tới ai thì cậu cứ làm.

- Sao không ăn chung với mọi người cho vui lại chạy ra đây ngồi zậy?

- Thích.

- Hứ.

- …

- Cho mình hỏi một câu được không?- Cô bé có chút thắc mắc.

- Ờ. Hỏi đi.

- Sao cậu lại đi làm thêm vậy? Nghe anh Đức (gã quản lí) bảo cậu vẫn đang học lớp 11 mà.

- Chứ sao cậu lại làm ở đây?- Hắn hỏi lại.

- Mình cần va chạm cuộc sống nhiều hơn, như thế sẽ trưởng thành hơn, với lại ở nhà chỉ học bài không chán lắm.

- Còn cậu chưa trả lời câu hỏi mình mà.- Cô nhắc.

- Mình cần tiền.

- Cậu mới học lớp mười một mà cần tiền chi? Không có tiền sao không xin ba mẹ mà đi làm thêm làm gì?- Cô nghiêng đầu nhìn hắn thắc mắc.

- Nhưng… họ đã… mất rồi.- Hắn hơi ngập ngừng buông từng tiếng

- Ơ…Mình xin lỗi, mình không biết. Mình vô tâm quá.- Cô bối rối vẻ mặt hối hận.
Hai lòng bàn tay úp vào nhau, nắm thật chặt:

- Không sao. Mọi thứ dù sao đã thuộc về quá khứ.

- …

Ánh mắt xa xôi hướng về một nơi nào đó, hắn chợt mỉm cười nhẹ khi tương tượng rằng ba mẹ hắn sẽ đoàn tụ ở một nơi rất xa, rất xa.

Hôm nay, hắn khác hẳn hôm qua. Một sự thay đổi nhanh chóng mà mọi người ai cũng nhận ra nhưng không hiểu rõ vì sao.

Có ai biết rằng tối hôm qua, hắn về nhà. Vô tình như một sự sắp đặt sẵn hắn đã bắt gặp bức thư ba hắn viết cho hắn cách đây ba năm.



\" Gởi con trai yêu quý của ba!

Ba là người lo xa, mẹ con hay nói như vậy, mà cũng đúng vì ba không lạc quan như người ta và cũng vì thế mà ba không biết ngày mai ba sẽ còn sống hay không. Đây là khuyết điểm lớn nhất của ba mà ba không thể khắc phục được, ba mong rằng con đừng bao giờ giống ba điểm này nha con.

Nhưng vì tính ba là thế nên ba không ngăn được mình viết mấy dòng này để gởi con trai phòng khi ba qua đời đột ngột, không biết trước lúc nào để căn dặn thêm con mấy điều này.

Con à! Con là con trai duy nhất của ba mẹ nên ba mẹ rất yêu thương con, điều đó chắc con biết rồi đúng không. Điều ba mong muốn là dù xảy ra chuyện gì đi chăng nữa thì con hãy mạnh mẽ lên, không được phép gục ngã, con phải bước tiếp dù trái tim nhỏ bé của con bị trăm ngàn mũi dao cắt xẻ. Được như vậy ba mới nhẹ lòng mà đi, được như vậy thì coi như con đã trả trả hiếu cho ba mẹ rồi đấy, con trai à.
Dù Trái đất này có ra sao, bản thân con như thế nào đi nữa thì ba mong nụ cười sẽ mãi đậu trên môi con, không bay mất.

Ba chỉ nói thế thôi, điều ba mong chỉ có thế, con nhớ giữ gìn sức khỏe nhen con trai\"

Thân!

Ba của con.”

Vậy đó, hai hàng nước mắt lặng lẽ bò xuống gò má của hắn khi đọc xong những dòng tâm sự của ba. Và đó cũng là lý do hắn đã đứng dậy mạnh mẽ mà ai bắt gặp đều có thể cảm nhận được một sự thay đổi đột ngột giữa ngày hôm qua và hôm nay trong con người của hắn.


Chia Sẻ Bài Viết này lên Face Chia sẻ bài: Đọc Truyện Teen Hoàng Tử Mồ Côi Và Cô Nàng Băng Giá lên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Viết bình luận
Tags:

Đọc, Truyện, Teen, Hoàng, Tử, Mồ, Côi, , , Nàng, Băng,

Cùng Chuyên Mục
* Truyện voz Gặp gái trên xe khách Update Chap 1-17
* Truyện voz Gặp gấu đi với người yêu cũ Update Full
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Update Chap 21-30 new
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Chap 1-20
* Truyện voz Hồi ký cuộc đời - gấu chó - vợ tương lai Chap 1-3
* Truyện voz : Gấu em có võ Full update
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 20 - 25
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 26 - 34
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Update chap 22 New
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Chap 1-22 Noel
Game Gmob Hot Hetpin
Hosting By XtGem.Com
ANHVINA © 2014
Creater 19-12-2014

Timeload : 0.0006/Giây
Timeout: 7.9%
U-ON C-STAT1/2/998