XtGem Forum catalog
Girl XinhAndroidGame
Like Ủng Hộ AnhVina trên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known

Đọc Truyện Teen Hoàng Tử Mồ Côi Và Cô Nàng Băng Giá

Ad AnhVina[ADMIN-ON]
clock30.04.26 / 22.18.31 PM


- Nè Trung! Cậu há miệng ra đi!

Vừa nói cô nàng vừa gắp miếng thịt bò thật to huơ huơ trước mặt cậu.

- Cũng được. Cậu cũng chân thành tạ lỗi đó.

Trung nói xong nhắm mắt há miêng thật to.

- A nào…Uhm.

- Sao lâu vậy.

- Xong rồi.

- Đâu…sao…
Trung mở mắt ra thì thấy cô nàng phồng má, đôi môi chúm chím đang nhai miếng thịt.

- Nè, cậu chơi kì vậy.

- Kì gì cơ?- Cô nàng tỉnh bơ.

- Sao nói cho mình mà cậu…

- Ủa mình nói hồi nào đâu…mình chỉ bảo cậu há miệng thôi mà.

- Thì há miệng để cậu đút chứ sao.

- Ai bảo vậy hè. Mình chỉ bảo cậu há miệng ra để xem cậu ăn như thế có miếng thịt nào mắc kẹt kẽ răng thôi mà.

- Cậu…

- Chứ cậu tưởng mình cho cậu thiệt à…Hahaha…

Đang cười nghoặt nghẽo bỗng nhiên cô nàng im lặng, mắt nheo nheo làm ra vẻ đang cố nhớ đến một việc gì đó.

Trung thấy vậy nên thắc mắc:

- Bị gì nữa à?

- Giờ mới để ý...Hình như trước kia mình thấy cậu ở đâu thì phải?

- Vậy à? Nhưng mà thấy ở đâu mới được chứ?

- Để xem nào....À! Nhớ rồi! Mình thấy cậu trên tivi.

- Hả...tivi... Mà hồi nào, sao mình không biết ta...hay là cậu nhìn nhầm?

- Không! Không thể nhầm được...mình nhớ khuôn mặt đó rất rõ mà.

- Ừ, cho là vậy đi! Không ngờ mình nổi tiếng ghê ta...Mà cậu thấy mình trên kênh nào vậy.
- Hình như…là…an ninh....À kênh VTCH8 chương trình an ninh thành phố.

- Ô hay, gì mà an nình thành phố? Bộ mình là tội phạm chắc?

- Không. Mình thấy cậu trong chuyên mục "người tốt việc tốt"

- Ặc...Điều đó là đương nhiên rồi.

- Nhưng cậu đóng vai người xấu mà.

- Éc..Cậu...Không nói với cậu nữa.

Chọc Trung cô nàng thấy thoải mái vô cùng. Trung cũng vậy khi nói chuyện với cô bao nét lo âu, muộn phiền đều tan biến hết như cơn gió thoáng qua xua tan đi cái nóng giữa trưa hè, mang đến hơi thở cuộc sống mới.

---

Những tia nắng xé toạt làn sương mỏng manh xuyên qua ô cửa sổ làm hắn cục cựa tỉnh giấc, liếc nhìn đồng hồ thấy không còn sớm nữa hắn vội lay lay Nam, lúc này anh chàng còn say ngủ.

- Dậy đi học Nam!

- Ờ, cậu vệ sinh trước đi mình dậy liền.

Sau mười phút, hắn bước ra thì thấy Nam ngồi nhìn ra cửa sổ, vẻ mặt trầm ngâm.

- Cậu sao thế? Vào vệ sinh rồi ăn sáng đi học.

- Ừ.

Bầu trời trong xanh báo hiệu một ngày nắng to. Nhưng đâu ai biết được cơn mưa bất chợt sẽ kéo đến khi nào? Nó sẽ làm dịu đi cái oai bức của Sài Gòn, làm mát đi cái bực bội khó chịu của người ta, làm sạch đi bộ mặt thành phố. Và mỗi lần cơn mưa kéo tới, không ít hay nhiều đều đem đến cho người ta cái cảm giác nhất định, dù đó là niềm vui nho nhỏ hay nỗi buồn vô tận. Vì mưa là điểm tựa gợi cho người ta nhớ lại biết bao kỉ niệm xa xưa, và tất nhiên những việc mới xảy ra nữa. Biết bao nụ cười, nước mắt, hạnh phúc, khổ đau đều gắn liền với hình ảnh mưa. Nói đến mưa người ta nghĩ ngay đến nỗi buồn, và khi nỗi buồn chợt dâng lên thì hình ảnh mưa lại hiện ra, mang theo cảm giác buồn man mác. Nhưng sau cơn mưa sẽ còn lại những gì? Có ai biết?

Hôm nay, vẫn là ngày buồn đối với hắn. Hắn và Băng vẫn chẳng chịu mở miệng khi bất ngờ chạm mặt nhau, để rồi lại né tránh cái nhìn của đối phương khi đứng lặng im chẳng biết nói gì. Hắn ngồi nhìn Băng, Băng ngồi nghĩ về hắn, hai suy nghĩ tìm địa chỉ để kết nối với nhau nhưng nào có tín hiệu. Hai trái tim đang cố nghe hơi thở của đối phương nhưng nào biết nửa kia đang nghĩ gì…

Reng! Reng! Reng!

Vừa nghe tiếng chuông hắn ngẩng đầu khẽ liếc sang Băng, cô nàng vẫn im lặng ngồi đó. Ánh mắt xa xăm gởi ngoài ô cửa sổ chờ ngọn gió đến và mang đi, có vẻ cô chẳng quan tâm đến giải lao. Sự do dự cứ bám lấy cô trong thời gian qua, nó đã làm cô suy nghĩ rất nhiều. Và hôm nay, Băng quyết định nói hết những ý định của mình với hắn.

Ting! Ting! Ting!

Điện thoại cô khẽ rung báo có tin nhắn, lười biếng mở ra xem mới biết bên kia người gởi là hắn. Mệt mỏi nhắn lại cô nàng bước ra khỏi lớp đi ra hướng sau trường.

- Cậu có gì muốn nói với tôi sao?- Băng quay mặt không nhìn hắn, lên tiếng trước để phá tan cái im lặng đáng sợ nãy giờ.

- Băng, cậu sao vậy? Rốt cục đã có chuyện gì với cậu?

- Không sao cả. Mà câu này mình hỏi cậu mới đúng.

- Sao lại hỏi ngược lại mình.

- Tại sao… mà thôi, không có gì.

Cô nàng định hỏi hắn vì sao lại lạnh lùng, thờ ơ với mình kể từ ngày hắn ở bệnh viện nhưng nghĩ lại mục đích khi ra đây nên thôi.

- Sao? Có gì cậu cứ nói, làm gì mà cứ úp úp mở mở.

- Mình đã nói không có gì. Mà cậu có chuyện gì nữa nói luôn đi.

- Cậu có thể cho mình biết. Có phải cậu đã…yêu người khác rồi phải không?- Hắn khó khăn nói hết câu, rồi im lặng. Và thật sự lúc này đây, hắn mong sẽ nhận được cái lắc đầu từ cô hơn bao giờ hết.

"Cái gì? Cậu nói gì vậy hả? Cậu cho tôi là người vậy sao?”

“Nhưng tại sao cậu lại cho rằng?"

Băng đấu tranh tư tưởng.

- Cậu…

- Cậu chỉ cần trả lời có hay không là được rồi.

- Nếu tôi nói có thì sao?

- Có phải là cái anh chàng tên Trung kia không?

- Trung? Thế thì sao?

- Nếu vậy chúng mình chia tay đi!

- Cậu thật sự muốn vậy?

- Như vậy sẽ tốt cho cả hai hơn.

- Vậy thì chẳng còn gì để nói nữa…Tôi đi trước đây.

Băng nói xong quay vội chạy đi để không phải yếu lòng mà rơi giọt nước mắt, để hắn không kịp nhận ra rằng hắn đã lầm, để cô không có cơ hội mà nói hết sự thật rằng lòng cô chỉ có hắn thôi. Cô thất vọng về hắn, nhưng cô cũng chẳng muốn giải thích thì thêm lúc này khi mà có người cũng yêu hắn như cô thương hắn vậy. Mấy ngày qua Băng lạnh lùng với hắn bởi cô cảm thấy có lỗi với Phương. Cô đã suy nghĩ rất nhiều và đưa ra quyết định sẽ âm thầm ra đi. Thế nhưng khi cô chưa kịp thực hiện ý định của mình thì hắn đã đề nghị chia tay trước.

Ngày hôm đó, Băng đi vệ sinh nên về muộn. Sắp về lại nghe loáng thoáng tiếng Phương nên Băng định đến rủ cô nàng đi về cùng luôn. Nhưng ai đâu ngờ rằng, một sự vô tình như sự sắp đặt sẵn, Băng đã nghe tất cả cuộc nói chuyện giữa Phương và Nam. Và sự lạnh lùng của hắn mà cô không rõ lý do càng thôi thúc cô đưa ra quyết định này.

Hắn cũng đâu hơn gì cô. Nói ra từng lời đó tim hắn như bị xé toẹt ra thành trăm ngàn mảnh, cổ họng nghẹn đắng. Liệu quyết định của hắn có thật sự đúng? Hắn không biết nhưng cái gì đó đã ầm thầm sai khiến hắn làm vậy.Mệt mỏi lê bước nặng nề về lớp, vẫn thói quen đưa ánh mắt tìm Băng nhưng chẳng thấy cô nàng đâu. Thấy thế, hắn về chỗ ngồi nằm gục xuống bàn chán nản.

- Nè Phong.

- …

- Phong.

- …

- Cậu sao vậy, có chuyện gì à?

- …

- Cậu không muốn nói thì thôi vậy.

Nam thấy bộ dạng của hắn mà lắc đầu ngao ngán.

Buổi học lại chậm chậm trôi qua, hắn cảm giác thời gian như ngừng trôi. Hắn đã thu nụ cười lại tự bao giờ. Khuôn mặt với nụ cười nở trên môi, ấm áp lại được bọc lại bằng chiếc mặt nạ khó coi, lạnh tanh, u ám. Suốt thời gian còn lại của buổi học hoặc hắn chỉ nằm gục trên bàn hoặc đôi khi đưa cặp mắt vô hồn lên bảng.

Hai chiếc bóng in đậm trên mặt đường lướt nhanh trong cái nắng hầm hầm oai bức, hai cái đầu theo đuổi ý nghĩ riêng của mình nhưng cũng chẳng đi về đâu cả. Nam có linh cảm mối quan hệ giữa hắn và Băng có gì đó nghiêm trọng rồi, Nam muốn giúp hắn nhưng hắn lại đảm nhận vai diễn người câm trong vở khi "Anh không biết nói" thử hỏi làm sao mà giúp được đây.
Nhìn cái mặt không chút cảm xúc cộng với thái độ lạnh lùng của hắn, khách vào quán đều è dè, và có chút khó chịu. Ai cũng thấy hắn lạ, lạ lắm, nhưng họ không hiểu nguyên do. Mà có lẽ chẳng mấy khách hàng nào quan tâm đến vấn đề đó, có chăng chỉ là mấy cô nàng vào quán nhằm mục đích ngắm hắn và tiếp cận hắn thôi.

- Nè, ông tướng kia! Làm gì mà khó coi thế?

- …

- Sao…Khinh tui không thèm trả lời luôn hả?

- …

- Phong.

- Muốn nghĩ sao thì tùy.

Từng tiếng hắn phát ra tỏa ra hơi lạnh như băng.

- Cuối cùng cũng lên tiếng rùi đó. Tui tưởng cậu câm chứ?

- …

- Nè…Có chuyện gì buồn phải không?

- …

- Cậu đừng như thế được không? Nếu có chuyện gì buồn thì hãy tìm người chia sẻ chứ đừng im im như vậy. Không những bản thân cậu khó chịu, bức bách mà ngay cả mọi người xung quanh họ cũng phiền lòng, thất vọng vì cậu…Cậu hiểu không?

Vậy đấy, hết Nam đến Như rồi đến gã quản lý rồi mọi người, cứ thế mỗi người không ít thì nhiều đều hỏi thăm, khuyên hắn nhưng hắn lại cảm thấy khó chịu hơn. Hắn muốn yên tĩnh, hắn cần có khoảng lặng để suy nghĩ về mọi việc đã xảy ra.

Tan giờ làm việc hắn bảo Nam về trước đi còn mình thì đi dạo. Ban đầu, Nam không chịu nhưng nhìn ánh mắt đó cậu cũng hiểu việc để hắn suy đi nghĩ lại mọi chuyện chắc sẽ tốt hơn.
Đút tay vào túi quần, từng bước chân nhè nhẹ phát ra tiếng động khe khẽ, ánh mắt buồn thăm thẳm vẫn giấu dưới hàng mi dày. Hắn ngẩng mặt lên trời nhưng chẳng thấy ngôi sao nào, đèn điện giăng đầy ánh sáng chói lòa như lớp áo giấu đi cái sâu thẳm, khoát lên mình cái hào nhoáng bề ngoài vốn có của cuộc sống.

- Nè Trung, hôm nay mình vui lắm.

- Thế à! Thật không đó.

- Mình nói thật đó.

- Sao hôm nay hiền vậy, mọi khi hay chơi mình lắm mà.

- Hì hì…Ai bảo tại cậu ngây thơ quá chi…Hôm nay tha cho cậu đó.

- Chắc ngày mai Việt Nam công bố chế tạo thành công tên lửa vượt đai dương quá.

- Sao vậy?

- Thì chuyện lạ chứ sao.

- Thế thì khi nào gặp cậu mình sẽ không chọc cậu nữa hen.

- Sao vậy?

- Thì để Việt Nam mình chế tạo thành công tiếp cái khác như bom hạt nhân chẳng hạn.
- Trời. Chịu bà cô này luôn.

- Này. Mình còn trẻ nha. Không được kêu bà cô đó…nghe già lắm.

- Ờ, không gọi bà cô nữa. Mà gọi là bà ngoại được hông?

- Không!!!!!!!!!

- Thôi đến giờ mình về rồi. Mình đi đây.

- Ừ. Ngủ ngon! Ba nhớ.

- Cậu nói ba nhớ gì cơ.

- Thì nhớ không được ngáy, nhớ không được chảy ke, nhớ không được tè dầm khi ngủ chứ nhớ gì.

- Cậu được lắm…Hứ!

Vừa nói Vân Anh vừa quay mặt đi.

- Nè nè…Giận rồi à? Mình đùa thôi mà.

Trung nói với theo.

- …

- Thật đó. Mình chọc cho cậu vui chút thôi mà.

- Hứ, không thèm.

- Thôi coi như mình quá lời. Cho mình xin lỗi nghen.

- Cậu xin lỗi tức là cậu có lỗi với mình. Mà có lỗi là phải tạ lỗi. Mà tạ lỗi là sao nhỉ?

Vân Anh cười cười vẻ mặt gian gian.

- Thôi được rồi, lần này mình nợ cậu. Giờ tối rồi, để hôm sau mình đền.

- Ừ, cũng có thành tâm đó. Thôi mình vào nhà đây, cậu cũng về ngủ đi đừng đi lang thang nữa coi chừng ma nó bắt bây giờ.

- Ừ, cậu ngủ ngon.

- Ừ, cảm ơn. Cậu cũng vậy. Ngủ ngon.

Cậu đứng nhìn theo bóng Vân Anh khuất dần sau cánh cổng đến khi mất hút trong nhà, vừa nhúc nhích mũi chân định bước đi thì nghe sau lưng trầm trầm giọng nói:

- Cậu cũng được đấy nhỉ?

Nghe giọng quen quen nhưng không nhớ rõ là ai, Trung xoay mình ngoảnh đầu lại, quăng ánh mắt nơi phát ra tiếng nói. Người kia vẫn đứng yên, cậu cố nheo nheo mắt để nhìn rõ hơn, chợt cậu nhớ ra vội hỏi lại.

- Cậu có phải là Phong không?

- Tôi có chuyện cần nói với cậu. Đi theo tôi.- Nói rồi hắn bỏ đi.

- Này Phong! Có chuyện gì không nói ở đây được sao?- Cậu nói với theo.

Hắn quay lại cộc lốc:

- Một lát thôi.

Thấy thái độ hắn như vậy, Trung cũng chẳng hỏi gì thêm nữa, chỉ nhanh chóng bước theo hắn.

Khoảng năm phút sau, hắn dừng lại. Cậu thấy vậy cũng ra lệnh đôi chân đứng im. Nhưng thật bất ngờ, chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì cậu đã lãnh nguyên một cú đấm uy lực ngay giữa mặt.

- Úi! Cậu…cậu…- Trung lồm cồm bò dậy vẻ mặt nhăn nhó vì đau, ngơ ngác vì chẳng hiểu nguyên cớ vì sao.

Hắn không nói không rằng tiếp tục tấn công Trung.

- Phong, cậu làm gì vậy?- Dứt lời Trung lách người né đòn của hắn vừa đáp đến.

Mặc dù, cậu không hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng trong tình huống như thế này cậu chẳng biết làm gì ngoài việc vừa né đòn của hắn vừa luôn mồm:

- Đủ rồi đó! Cậu nói xem nào, có chuyện gì mà cậu vô duyên vô cớ đánh tôi?

- Tại sao…lại làm vậy với Băng?- Hắn dừng lại thở hổn hển ngước mắt nhìn Trung.

- Ý cậu…là sao? Nói…rõ…xem nào.

- Tại sao cậu…có Băng rồi mà còn tán tỉnh Vân Anh?

- Hả? Cậu nói gì vậy?- Trung ngớ người trước câu hỏi của hắn

- Phong! Rốt cục cậu có biết mình đang nói gì không vậy?

- Không đúng sao?

- Nè. Cậu biết gì thì thưa thốt không biết thì dựa cột mà nghe đừng ở đó mà ăn nói hồ đồ.
Đến đây hắn cũng không hiểu chuyện gì đã xảy ra luôn.

- Ý cậu là sao?- Hắn thắc mắc hỏi lại

- Mình với Băng không cái gì cả, ngoài cái gọi là tình bạn bình thường thôi

- Tình bạn…Tình bạn…

Hắn ngẩng mặt lên trời lại nhếnh môi cười mửa miệng.

- Cậu không tin à?

- Tình bạn mà…bla bloa

Kế đó hắn đã nói ra hết những gì hắn nghe cuộc đối thoại giữa Băng và Trung hôm đó.

- Sao…cậu còn chối nữa không?

- Hê hê hê…hóa ra là vậy…cậu hiểu lầm rồi.

- Hiểu lầm?

- Đúng vậy! Nếu cậu nghe Băng nói những lời xé nát lòng tôi và cả những câu Băng nói chỉ yêu mình cậu sau đó thì…

- Cậu đừng có ngụy biện…chính Băng đã thừa nhận rồi. Cô ấy yêu cậu.

- Sao? Yêu tôi? Cậu có bị sao không đấy? Đúng cô ấy yêu tôi nhưng đó là những gì thuộc về quá khứ rồi. Giờ cô ấy chỉ có mình câu thôi…Cậu hiểu chưa?

- Nhưng sao…

- Rốt cục cậu đã nói gì với Băng mà cô ấy nói vậy?

- …

- ậu không muốn nói thì thôi nhưng cậu nên nhớ tôi và Băng giờ chỉ tồn tại khái niệm tình bạn thôi. Tôi đã nói hết tin hay không tùy cậu. Mà cậu nên tìm hiểu lý do vì sao Băng nói những lời đau lòng để chia tay cậu đi chứ theo tôi thấy hình như Băng có tâm sự hay gặp chuyện gì đó nên…

- …

- Thôi giờ cũng muộn rồi tôi về đây. Cậu suy nghĩ kĩ lại đi…chứ tình yêu khó gặp lắm đừng để vuột mất rồi chừng đó hối hận.

- Xin lỗi... !Xin lỗi…cậu về chuyện hồi nãy.- Hắn ấp úng.

- Không sao. Chỉ là hiểu lầm thồi mà.- Trung rộng lượng bỏ qua.
Hắn vẫn lặng im suy nghĩ về câu nói của Trung.

"Có phải Trung nói đúng?”

“Chẳng lẽ mình sai sao?”

“Mình đã không quan tâm tới suy nghĩ, cảm nhận của Băng.“

“Nhưng tại sao Băng không phủ nhận mà gật đầu?“
“Tại sao Băng không giải thích mà im lặng?”

“Rốt cục là vì sao?”

“Vì sao như vậy?"

Ngay hôm sau, hắn chủ động tìm Băng định bụng hỏi rõ mọi chuyện.

- Buông ra.

Hắn kéo cô nàng ra sân sau đi vội vã làm tay Băng khá đau.

- Rồi…Cậu nói đi.

- Nói?

- Sao cậu lại nói dối mình là cậu yêu Trung.

- …
- Cậu nói đi!

- Tôi không có nói tôi yêu Trung. Cái đó là chính cậu nói chứ không phải tôi.

- Thế thì sao cậu lại nói đã yêu người khác?

- Điều đó cậu không cần biết. Giờ chúng ta tạm thời chia tay đi. Nên có thời gian để nhìn nhận lại mọi việc. Có thể người cậu cần không phải là tôi thì sao?

- Ý cậu là gì?

- Ý gì thì sau này cậu sẽ hiểu thôi. Không có chuyện gì thì tôi đi trước đây.

- Khoan đã.

- Còn gì nữa?

- Có phải cậu có tâm sự gì hay gặp chuyện gì không?

- …

- Cậu nói đi.

- Không.

- Thật chứ?

- Thật. Cậu không tin?

- Cậu đừng có giấu mình. Chắc chắn là có chuyện gì rồi.

- Tôi đã nói không mà. Cậu không tin thì thôi. Tôi đi đây.

Trong lúc hắn và Băng nói chuyện thì Nam hẹn Phương ra căn tin bảo có chuyện liên quan tới hắn và Băng muốn hỏi.

- Có chuyện gì thì cậu nói đi. Phương vẫn giữ khoảng cách với Nam

- Cậu có biết chuyện Băng và Phong chia tay chưa.- Nam nhích lại đưa đầu tới gần Phương nói khẽ.

Phương bất ngờ hỏi lại

- Sao, sao cậu biết. Mà sao họ chia tay?

- Mình cũng chẳng rõ nữa. Nhưng mới lúc nãy thấy Phong kéo Băng đi vội chắc có chuyện gì nữa sao ý?

- Lạ nhỉ? Hai người này có xảy ra xích mích gì đâu mà chia tay.

- Thấy Phong như vậy mình mệt mỏi lắm. Mình định hỏi cậu xem có cách nào…

- Ừ để đó…Mình xem sao.

Nói xong Phương đứng dậy buông một cậu rồi đi:

- Thôi tôi có việc đi trước.

- Ừ.
Nam chẳng biết nói gì, chỉ đành "ừ" trong cổ họng.

Đã hai hôm nay, Phương cố gắng tìm hiểu chuyện Băng và hắn nhưng vẫn chẳng thu được kết quả gì. Bản thân cô cũng rất khó chịu khi thấy hai người như vậy. Phương không biết nên làm gì để giúp hắn và Băng trở lại như trước kia, cô cảm thấy mình thật vô dụng, cô biết chắc có ẩn tình gì đây nhưng không tài nào nghĩ ra đó là gì.

- Chị Phương! Chị có tâm sự gì à?

- …

Ánh mắt Phương vẫn xa xăm nhìn vào khoảng không vô định.

- Chị sao vậy?

- Không có gì, chị vẫn bình thường mà.

- Vâng, mà em có chuyện muốn hỏi chị, không biết có nên nói không?

- Có chuyện gì em cứ nói.

- Chị có tình ý gì với Nam không vậy?

- Hả, sao em nghĩ vậy?

- Tại em thấy cậu ta hình như thích chị rồi. Vả lại có hôm em thấy chị và Nam kẻ sau người trước đi ra cổng khi trường chẳng còn mấy người.

- Ừ, hôm đó Nam có chuyện muốn nói riêng với chị nên chị về hơi muộn.

- Nói riêng? Vậy sao lại có chị Băng nữa?

- Hả, Băng? Ủa…khi đó chị thấy lớp Băng về hết rồi mà.

- Em không biết nhưng em thấy lúc đó người đi ra đầu tiên là chị, sau đó là Nam rồi cuối cùng là chị Băng đi ra.

Phương giật mình hỏi lại:

- Em chắc chứ? Liệu có nhìn nhầm không?

- Không đâu. Em chắc chắn một trăm phần trăm mà.

"Băng về sau…Băng chia tay với Phong…thái độ của Băng hơi lạ…


Chia Sẻ Bài Viết này lên Face Chia sẻ bài: Đọc Truyện Teen Hoàng Tử Mồ Côi Và Cô Nàng Băng Giá lên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Viết bình luận
Tags:

Đọc, Truyện, Teen, Hoàng, Tử, Mồ, Côi, , , Nàng, Băng,

Cùng Chuyên Mục
* Truyện voz Gặp gái trên xe khách Update Chap 1-17
* Truyện voz Gặp gấu đi với người yêu cũ Update Full
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Update Chap 21-30 new
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Chap 1-20
* Truyện voz Hồi ký cuộc đời - gấu chó - vợ tương lai Chap 1-3
* Truyện voz : Gấu em có võ Full update
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 20 - 25
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 26 - 34
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Update chap 22 New
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Chap 1-22 Noel
Game Gmob Hot Hetpin
Hosting By XtGem.Com
ANHVINA © 2014
Creater 19-12-2014

Timeload : 0.0004/Giây
Timeout: 5.5%
U-ON C-STAT1/9/1007