XtGem Forum catalog
Girl XinhAndroidGame
Like Ủng Hộ AnhVina trên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known

Đọc Truyện Lọ Lem Bướng Bỉnh

Ad AnhVina[ADMIN-ON]
clock28.04.26 / 07.21.59 PM

"January...?" Max vươn tay tới nâng cằm nàng lên, ánh mắt trở nên săm soi khi phát hiện ra vẻ nhợt nhạt trên mặt nàng.
"Tôi thực sự phải đi bây giờ, Max", nàng lúng túng nói với gã, thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng nàng cũng tìm được chùm chìa khóa ở đáy túi xách. "Trời đã quá khuya..."
"Hoặc quá sớm", gã nhẹ nhàng cắt ngang. "Điều đó phụ thuộc vào quan điểm của em, đúng không?", gã khiêu khích. "Tôi muốn gặp lại em, January", gã nói với nàng một cách kiên quyết. "Ngày mai, em đi ăn trưa cùng tôi nhé?"
Nàng sẽ đi? Nàng có thể không? Nàng có dám không?
Bởi vì không nghi ngờ rằng nếu nàng đồng ý gặp lại người đàn ông này thì sẽ lại có những nụ hôn say đắm như vừa nãy, rằng lần tiếp theo có thể sẽ không còn đường lui nữa - rằng ngay cả bây giờ người nàng vẫn nóng bừng lên bởi sự đụng chạm của gã!
Nhưng liệu nàng có thể không bao giờ gặp lại Max được không? Liệu nàng có thể tránh xa khỏi gã, khỏi những cảm xúc hoàn toàn mới mẻ nàng vừa trải qua trong vòng tay gã và có thể bình yên trong suốt phần đời còn lại không? Nàng có đủ nghị lực để làm thế không? Hay nàng có muốn làm thế không?
"Bữa trưa mai có lẽ là được", nàng chấp nhận với giọng khàn khàn, run rẩy. Thậm chí nàng còn không dám nhìn vào mắt gã, sợ rằng gã s phát hiện ra ham muốn vẫn đang cháy rực trong mắt nàng. Sự ham muốn mãnh liệt như chiếm hết toàn bộ cơ thể nàng...
"Có lẽ là được không phải là câu trả lời chắc chắn." Miệng gã cong lên vẻ buồn rầu. "Nhưng tôi tin là nó sẽ xảy ra", gã đành tự bằng lòng với câu trả lời của nàng. "Em có ổn không khi lái xe trong thời tiết này?", gã ngước lên nhìn trời, tuyết rơi dày hơn bao giờ hết.
Còn lựa chọn nào khác không? Qua đêm với gã trong căn hộ sang trọng của gã chăng? Nàng chưa từng nghĩ vậy! Nàng có thể đáp lại gã bằng những cảm xúc hoàn toàn mới - và có chút đáng lo ngại - nhưng như vậy không có nghĩa nàng sẵn sàng lao vào vòng tay gã trong lần đầu hẹn hò.
"Tôi sẽ ổn thôi", nàng khẳng định, thầm ước tay mình đừng run như thế lúc mở khóa cửa xe. "Max, đây là miền Bắc nước Anh và tuyết rơi là chuyện bình thường. Nếu anh để mình phụ thuộc quá nhiều vào thời tiết thì sẽ chẳng làm được cái gì hết."
"Được rồi", gã miễn cưỡng đồng ý. "Chúng ta sẽ ăn trưa ở đâu nhỉ?", gã vội hỏi khi nàng bước vào trong xe.
Nàng ngước nhìn gã. "Ở thị trấn được không? Vào khoảng mười hai rưỡi? Một quán rượu cách đây khoảng hai dặm có phục vụ bữa trưa vào Chủ nhật rất ngon." Làm việc tại khách sạn nên nàng không muốn bị Peter Meridew bắt gặp khi đang ăn trưa cùng khách. Đặc biệt là một vị khách như Max!
"Được", Max chậm rãi gật đầu, đột ngột cúi người xuống chắn ngang cửa xe để January không đóng lại được. "Em sẽ không đổi ý chứ?", gã trầm giọng hỏi.
Nàng đã từng như vậy - vài lần! Nhưng, không... lần này nàng sẽ không thay đổi!
Tôi sẽ có mặt ở đây lúc mười hai rưỡi, nàng khẳng định, chợt run rẩy khi một cơn gió lạnh buốt kéo theo tuyết tràn vào xe. Nàng cố tình nhăn nhó.
"Ồ, xin lỗi", Max xấu hổ lẩm bẩm, lùi lại để nàng đóng cửa xe. Hạ kính cửa xe xuống, nàng nhẹ nhàng bảo gã, "Anh nên vào tr>ng đi". Và thầm tạ ơn trời đất vì chiếc xe cà tàng đã nổ ngay khi mới khởi động. Đó là một chiếc xe cũ kỹ, nó thường xuyên khiến nàng khốn khổ vì không nổ được máy. "Anh đang bị ngâm nước đó!" Nàng nhắc nhở khi thấy tuyết bám trên bộ lê và đôi giày da đắt đỏ của gã đang dần tan.
Bây giờ nàng sẽ...?
"Nếu em không phiền tôi sẽ đứng đây chờ đến khi em đi khuất", Max nói với nàng một cách dứt khoát. "Ít ra đó là điều tôi có thể làm lúc này!"
Rõ ràng gã không quen với việc mong muốn của mình bị gạt sang một bên nên January không thể làm gì khác, nàng đành mỉm cười. "Tôi sẽ gặp anh vào ngày mai", nàng vẫy tay và lái xe đi.
Nàng thân mật vẫy chào John khi chạy ngang qua xe anh ta để ra khỏi bãi đỗ, trước khi nhanh chóng mất hút vào con đường vắng vẻ trước mặt.
Nếu nàng nói rằng lái xe về nhà thật dễ dàng thì hẳn là đang nói dối, vì nhà nàng cách đây khá xa và phần tệ nhất là đường dẫn vào trang trại, đó là con đường đất gập ghềnh toàn dấu xe bò. Cuối cùng nàng cũng lái được xe vào sân, nhẹ nhõm tắt máy, bước ra khỏi xe và vận động để rũ bỏ sự căng thẳng ở các cơ vai đang đau nhức.
Nhưng, nàng tự thừa nhận sự căng thẳng này không phải do quãng đường về nhà khó khăn. Đó là do Max, sự phản ứng và cả sự lo lắng của nàng với gã.
Tuy nhiên, căng thẳng biến mất hoàn toàn khi nàng ngắm nhìn khung cảnh xung quanh trang trại và vùng sườn đồi bị tuyết phủ kín, một cảm giác yên bình dần xâm chiếm trong lòng. Mảnh đất này, trải dài ngút tầm mắt, thuộc về ba chị em nàng. Đôi khi cuộc sống thật khó khăn, họ phải làm việc cực nhọc mà kết quả thường không như mong đợi, đôi lúc thời tiết và môi trường không ủng hộ họ, nhưng nó là tất cả những gì họ có.
Không gì - và không ai - có thể thay đổi được điều đó...
Nàng đã muộn so với giờ hẹn chính xác là mười phút, Max sốt ruột, cau có liếc nhìn đồng hồ trên tay khi bồn chồn đi đi lại lại ở sảnh chờ của khách sạn.
Luôn là một người khắt khe về giờ giấc với các cuộc hẹn nên Max cảm thấy bực bội gấp đôi vì sự chậm trễ của January. Thứ nhất là gã ghét cay ghét đắng những người trễ hẹn. Thứ hai - việc January không có mặt lúc mười hai rưỡi như nàng đã hứa, có thể là dấu hiệu nàng sẽ không đến!
Lý do thứ hai chính là điều đáng bực nh>t.
Có phải do gã đã quá cuồng nhiệt với nàng đêm qua? Có lẽ gã không nên hôn nàng say đắm như vậy chăng?
Nhưng khi ôm nàng trong tay, gã hoàn toàn mất kiểm soát bản thân. Thực ra gã còn muốn nhiều hơn một nụ hôn!
Cơ thể nàng mềm mại và ấm áp, bộ ngực hấp dẫn của nàng ép chặt vào ngực gã khiến gã phải vận dụng hết khả năng kiềm chế của mình để không nhấc bổng nàng lên và bế thốc vào căn hộ sang trọng của gã. Gã muốn khám phá mọi centimet trên cơ thể ngọt ngào của nàng bằng tay và môi gã!
Dừng lại, Max, dừng lại, gã điên cuồng ra lệnh cho bản thân. Gã đã mất ngủ cả đêm qua vẫn chưa đủ sao. Đầu tiên gã lo lắng liệu nàng có về nhà an toàn không, rồi ước rằng nàng sẽ gọi lại khi về đến nhà. Sau đó là mong muốn mãnh liệt được nhìn thấy và chạm vào nàng khiến gã hết sức khó chịu. Gã không thể nhớ được lần cuối cùng gã ham muốn mãnh liệt một người đàn bà - nếu như gã đã từng - tới c nửa đêm phải đi tắm nước lạnh để giải tỏa như vậy là khi nào.
Gã lại nhìn đồng hồ, nàng đã muộn tận mười lăm phút...
"Thưa ngài, ngài Golding phải không?"
Gã cáu kỉnh thừa nhận, nhìn người lễ tân đang ngập ngừng gọi với sang.
"Tôi tin là có một cuộc gọi cho ngài." Cô ta chỉ vào chiếc điện thoại ở cuối bàn đang nhấp nháy tín hiệu gọi đến.
Có lẽ là Jude gọi tới để hỏi han về công việc, Max thầm nghĩ, buồn bực cầm ống nghe. Đây là điều cuối cùng gã mong muốn lúc này!
"Tôi nghe đây", gã gắt gỏng nói.
"Max phải không?" January hỏi lại vẻ không chắc chắn.
Gã buộc thả lỏng người, kiềm chế không thể hiện sự bực tức của mình - và thất bại thảm hại"Em đang ở chỗ quái nào thế?", gã hét lên; nàng gọi điện cho gã tức là nàng đang không trên đường tới đây - hay thực tế là không định tới đây!
"À, hiện giờ em đang ở nhà."
"Lẽ ra em đã phải ở đây!", gã cắt ngang, tay bóp chặt ống nghe.
"Nhưng vài phút trước xe em bị đâm xuống rãnh", January tiếp tục. "Max, em xin lỗi", nàng thì thầm. "Thực sự em đã chuẩn bị để tới đó lúc mười hai rưỡi, nhưng bánh xe bị trượt do tuyết trơn, em bị mất kiểm soát và... đâm xuống rãnh. Em gọi cho anh ngay khi có thể..."
"Em có bị sao không?" Max vội vàng ngắt lời, giận dữ với chính mình vì đã nổi giận với nàng. Nếu như nàng bị thương...! Gã không dám nghĩ tiếp!
"Chỉ có một cục u nhỏ trên đầu thôi", January gạt đi. "Nhưng xe thì bị hỏng nặng..."
''Quên cái xe đi", Max xen vào. "Xe thì có thể dễ dàng thay thế. Nhưng em thì không>"Ồ, có thể với anh thì chuyện thay xe là dễ dàng." Nàng cười bi thảm. "Em e là mình không giàu có như vậy. Nhưng đừng bận tâm về nó", nàng đổi đề tài. Bây giờ em không thể tới ăn trưa cùng anh. Vậy chúng ta ăn tối cùng nhau được không? March nói rằng chị ấy sẽ không cần xe tối nay nên em có thể mượn, miễn là em không lao xuống rãnh lần nữa", nàng thở dài.
Trong đầu Max vẫn tràn ngập hình ảnh nàng ngã sõng soài trong rãnh, viễn cảnh gã suýt mất nàng thật khủng khiếp, khi đó gã chỉ còn biết tìm kiếm nàng trong vô vọng!
"Tôi đến đón em không phải là dễ dàng hơn sao?", gã căng thẳng đề nghị. "Như vậy, nếu có người đâm xuống rãnh thì đó sẽ là tôi!"
"Không, không cần thiết phải làm vậy", nàng lức kêu lên.
"January, liệu em có thể bỏ suy nghĩ nếu tôi gặp gỡ mọi người trong gia đình em có nghĩa đó là lời tuyên bố đính hôn", gã nóng nảy cắt ngang, "Và chỉ đế ý tới vấn đề an toàn được không? Tôi thực sự không muốn..."
"Max, vấn đề không phải là gia đình em nghĩ gì...", giọng nàng thoáng vẻ ngượng ngùng. "... Sự thật là em sống ở một vùng hẻo lánh, cao tít trên đồi. Việc chỉ dẫn anh đến được đây quả thật là cơn ác mộng."
Nếu vậy, việc hình dung nàng lái xe xuống cũng là cơn ác mộng với gã. Gã...
"Có lẽ chúng ta không nên gặp nhau hôm nay", January điềm tĩnh nói tiếp. "Thời tiết có vẻ không ủng h chúng ta, và..."
"Không!" Max hốt hoảng cướp lời. "Không, January, tôi sẽ rất khổ sở nếu không được gặp em hôm nay." Gã không thể trải qua một đêm giống như đêm qua được.
"Em cũng vậy...", giọng nàng nhẹ như gió thoảng.
Nhẹ tới mức Max không dám chắc đó là giọng nàng hay chỉ là sự tưởng tượng của gã. Hy vọng đó là giọng của nàng!
"Thôi được, bữa tối vậy", gã trầm giọng. "Tại đây, lúc bảy rưỡi nhé."
"Được", nàng nín thở đồng ý. "Ồ, trước khi cúp máy, Max, có một vấn đề nho nhỏ...", nàng tinh nghịch nói thêm.
"Gì vậy?", gã lập tức cảnh giác, cảm giác căng thẳng trở lại.
"Anh có cho rằng sẽ rất có ích nếu em biết được họ của anh không?", nàng đùa cợt. "Có một chút khó khăn vài phút trước khi em gọi điện tới và phải hỏi Patty xem có vị khách nào có cái nhìn rất dữ tợn đang đi tới đi lui ở sảnh chờ không... vì em không biết phải gọi tên anhế nào!"
Ý tưởng này chưa bao giờ lóe lên trong đầu gã. Nhưng bây giờ nghĩ về nó, gã phát hiện ra mình cũng chưa biết họ tên của nàng, có vẻ điều này là không quan trọng lúc đó.
Lúc này nó cũng không quan trọng, với gã nàng vẫn là January, người phụ nữ mà gã ham muốn dữ dội, đã chiếm trọn suy nghĩ của gã. Tuy vậy, gã có thể hiểu được mục đích của nàng...
"Golding", gã cười vui vẻ và nói. "Maxim Patrick Golding."
Đầu dây bên kia chợt im bặt. Một sự im lặng đột ngột, căng thẳng.
"January...?", gã vội lên tiếng khi thời gian chậm chạp trôi đi mà đầu dây bên kia vẫn lặng ngắt.
"Có phải anh vừa nói họ của anh là Golding?", cuối cùng nàng nghẹn ngào hỏi lại.
"Đúng vậy." Max lo lắng. "January..."
"Anh là M. P. Golding phải không?" Nàng cao giọng sững sờ, không tin vào tai>
Max nắm chặt ống nghe, có gì đó không đúng, rất rất không đúng. "Đúng, tôi vừa nói với em như vậy", gã chậm chạp xác nhận, không hiểu có chuyện gì với tên họ của mình. Gã chỉ lờ mờ nhận thức được có điều gì đó không ổn.
Tại sao January trịnh trọng nhắc lại tên gã như vậy, M. P. Golding, như thể gã là tác giả của cuốn sách nào đó, hay...? Hay là...!
"January, họ của em là gì?", gã vội hỏi lại với linh tính về một điềm gở.
"Với tên gọi như January, March và May. Tôi chắc là, nếu ngài cố gắng, ngài có thể tự nghĩ ra được, ngài Golding ạ! Nếu thực sự ngài cần phải tìm hiểu!", nàng lạnh lùng nói thêm. "Tạm biệt!"
"January..." Max đột ngột im bặt, buồn bã nhận ra tiếng cạch khô khan của >ng nghe bị dập mạnh xuống và gã đang độc thoại.
Max từ từ đặt ống nghe xuống, vết hằn đỏ trên má như một đòn giáng mạnh mẽ bằng búa tạ vào đầu. January, March và May. Ba tháng trong năm. Tên các tháng theo lịch Gregory[1">.
[1">Lịch Gregory là một bộ lịch mới do giáo hoàng Gregory XIII đưa ra năm 1582. Lịch Gregory chia thành mười hai tháng với 365 ngày, cứ bốn năm thì thêm một ngày vào cuối tháng Hai tạo thành năm nhuận là loại lịch Dương lịch phổ biến hiện nay.
Calendar...
Hoàn toàn trùng hợp, January có hai chị gái, tên của họ đều là các tháng trong năm, họ của nàng hẳn phải là Calendar!
Chết tiệt, chết tiệt, chết tiệt!LỌ LEM BƯỚNG BỈNH
Chương 4

"January, em định đi chỗ quái nào thế?" May hoài nghi gặng hỏi khi đi theo nàng ra ngoài sân.
January thậm chí chẳng thèm dừng lại, tiếp tục sải những bước dài ngang qua sân và thô lỗ trời. "Tất nhiên là đi kéo cái xe của em ra khỏi rãnh.”
"Nhưng việc đó đâu cần phải làm gấp, hãy chờ tới khi thời tiết quang đãng hơn", May phản đối lý do nàng đưa ra khi January trèo lên ca bin máy kéo. "Hơn nữa, em nói rằng có thể nó bị hỏng rất nặng cơ mà." Chị gái nàng cau mày khó hiểu.
Có khả năng là như vậy, hầu như toàn bộ cửa trưóc ở một bên xe bị bẹp dúm khi va vào một cạnh của rãnh nước.
Nhưng dù sao lúc này tuyết cũng đã ngừng rơi và January cần phải làm gì đó. Nàng phải khiến mình hết sức bận rộn để không có thời gian nghĩ ngợi quá nhiều. Không phải nghĩ vềbất cứ thứ gì nêu có thể!
M. P. Golding! Nàng nhận ra cái tên này ngay lập tức, nhớ rõ ràng đó là chữ ký trong thư của viên luật sư mà họ nhận được
Giáng sinh - từ Tập đoàn Marshall - đề nghị mua lại trang trại của họ. Đó cũng là tên của người đã tới trang trại và nói chuyện với May cũng về việc mua trang trại...?
January vẫn không thể tin được chuyện này! Nàng không thể ngừng nghĩ về nó dù cố gắng bằng mọi cách...
"May, em không thể đế mặc nó ở đó được", nàng khăng khăng.
"Nó có thể ở đó một vài ngày cho đến khi tuyết tan bớt đi", chị gái nàng còn cương quyết hơn.
January lắc đầu dứt khoát. "Em sẽ kéo nó lên bây giờ."
"January, có chuyện gì xảy ra với em thế?" May băn khoăn nhìn nàng. "Sáng nay, trước khi xảy ra tai nạn, em rất tươi tắn và vui vẻ. Hay vết u trên đầu em nguy hiểm hơn là chúng ta nghĩ. Có khi chị phải gọi cho bác sĩ Young…”
"Em không cần bác sĩ đâu, May. Dù sao cũng chẳng có bác sĩ nào có thể chữa được vết thương của nàng. Nàng buộc mình phải bình tĩnh lại, mỉm cười với chị gái. "Chỉ là một cục u nhỏ thôi chị", nàng nhấn mạnh - cơn đau nhói ở thái dương chẳng có nghĩa lý gì so với vết thương đang nhức nhối trong lòng nàng. Và chẳng loại thuốc nào có thể chữa lành được nó cả. "Coi kìa, em chỉ định xuống xem có thể kéo nó ra khỏi rãnh hay không thôi. Với lại không khí trong lành có thể sẽ tốt cho em.” Nàng đành xuống nước và trấn an chị gái.
May có vẻ không bị thuyết phục bởi lý lẽ đó, khó hiểu nhìn nàng. "Chẳng phải em định ra ngoài tối nay sao?"
January chớp mắt, không dám nhìn thẳng vào mắt chị gái.ổi kế hoạch rồi , nàng đáp qua loa. "Kìa, trời lạnh lắm, sao chị không vào nhà đi?", nàng giục chị gái và mỉm cười hứa hẹn. "Em sẽ không ở ngoài này lâu đâu."
"Thôi được", May thở dài. "Chị sẽ pha một ấm trà nóng chờ em."
January âm thầm thở phào nhẹ nhõm trước sự đầu hàng muộn màng của chị gái, bắt đầu khởi động cái máy kéo ồn ào trước khi thân thiết vẫy chào May và lái ra khỏi sân trang trại.
Nàng thực sự cần thời gian yên tĩnh một mình. Để cân nhắc lại những việc đã xảy ra trong hai ngày vừa qua. Để xem xét chính xác Max Golding đã làm gì trong hai ngày đó!
Bất chấp những gì gã đã nói trước khi nàng đột ngột cắt đứt cuộc nói chuyện qua điện thoại, nàng vẫn tin rằng gã đã biết nàng là một trong ba chị em nhà Calendar trong suốt khoảng thời gian đó.
Liệu đó có phải là lý do thực sự gã theo đuổi nàng không? Liệu nó có phải là một phần trong kế hoạch xảo quyệt của gã nhằm chia rẽ chị em nàng và chiếm đoạt trang trại của họ không?
Đó là nỗi sợ hãi khủng khiếp nht của nàng, nỗi khiếp sợ đã góp phần khiến nàng bị sốc nặng khi phát hiện ra chính xác gã là ai. Bởi khi gã hôn nàng đêm qua, January biết rằng nàng đã yêu gã, nàng đã thực sự yêu Max.
Gã không giống bất kỳ người đàn ông nào nàng từng biết. Gã sở hữu vẻ tự tin tuyệt đối làm yên lòng người khác, cực kỳ thông minh cũng như rất tinh tế và không phải nghi ngờ gì về sự giàu có của gã.
Nàng đã thực sự rung động mãnh liệt bởi gã!
Nhưng liệu có phải nàng bị gã cố tình quyến rũ không? Đó là câu hỏi luôn luôn xoáy vào trái tim vỡ nát, đau khổ của nàng.
Một điều nàng biết chắc chắn là: Ngay khi có thời gian suy nghĩ rõ ràng về vấn đề này, Max sẽ ngay lập tức xuất hiện ở trang trại. Bởi vậy, thêm một lý do thích đáng nữa để nàng tránh xa khỏi trang trại càng nhiều càng tốt trong vài ngy tới.
Nhưng cuộc đời cũng thật trớ trêu, ngay khi nàng vừa vòng qua khúc cua gấp trên con đường mòn bị tuyết phủ kín thì gặp ngay một chiếc ô tô đang bò chầm chậm từ phía đối diện, chặn mất lối đi của nàng. Và người ngồi phía sau tay lái rành rành là Max Golding!
January vội vàng phanh gấp để tránh húc vào xe gã khiến chiếc máy kéo bị giật mạnh, rõ ràng Max cũng giật mình, đạp phanh cùng lúc với nàng. Bánh xe gã không có khả năng bám đất như xe kéo của nàng nên bị trượt xuống dốc một đoạn mới dừng lại được.
January gườm gườm nhìn như thể muốn ăn tươi nuốt sống gã, điều cuối cùng nàng mong chờ là Max lái xe tới đây ngay sau khi nàng đột ngột cúp điện thoại. Nàng cho rằng sẽ có một vài giờ suy nghĩ, tìm ra cách nào đó để đối phó với gã. Có thế nàng sẽ có hai mươi tư tiếng nếu Max cũng cần chừng đó thời gian để suy tínhống nàng.
Tuy nhiên, ngay lúc gã vừa chui ra khỏi xe thì nàng nhận ra mình đã nhầm lẫn như thế nào. Gã không mặc "bộ lê và đi giày được làm thủ công" mà May đã rất vui sướng khi thấy chúng bị dính bê bết bùn đất hôm qua - và cũng gây ấn tượng mạnh mẽ với nàng đêm qua. Hôm nay gã mặc áo len dài tay màu xanh và quần jean, đi đôi ủng chuyên dùng để đi bộ - hiển nhiên gã đã có kinh nghiệm ăn mặc thế nào cho phù hợp với việc đến thăm một trang trại.
Tay nàng siết chặt bánh lái khi gã đi tới bên máy kéo, thái độ của gã rất nghiêm túc. Gã định nói gì với nàng? Họ còn có thể nói gì được với nhau?
Tấn công là cách phòng thủ tốt nhất, cha nàng đã từng nói như vậy. Nàng mở cửa ca bin, trèo xuống, chân ngập sâu trong tuyết, đầu ngẩng cao thách thức, chờ Max đến gần.
"Tôi không biết chuyện này trước đó, January", gã đột ngột lên tiếng.
Nàng nhếch môi, khinh miệt. "Không biết cái gì thưa ngài Golding? Không biết họ của tôi là Calendar chăng? Rằng tôi là một trong ba người chủ của trang trại mà tập đoàn ngài đang cố gắng mua phải không? Xin thứ lỗi cho, tôi thấy điều đó thật hoang đường>Và thực sự nàng không tin vào điều đó. Dường như có quá nhiều điều trùng hợp, rằng Max là viên luật sư - người đại diện ột tập đoàn lớn của Mỹ đã gửi thư đến chị em nàng lúc đầu. Rằng gã chính là người đã gặp gỡ May tại trang trại hôm qua. Rằng gã cũng là người đã cố gắng thuyết phục chị em nàng bán trang trại.
Quá nhiều sự ngẫu nhiên trong tất cả các trường hợp này. Thậm chí, cứ cho là sự trùng hợp như vậy có thể xảy ra thì cũng khó có thể tin được là Max lại thẳng thắn nói với nàng rằng gã không hề biết nàng là một trong ba chị em cực kỳ bướng bỉnh, đã cự tuyệt số tiền mà gã đưa ra dưới danh nghĩa Tập đoàn Marshall.
Khuôn mặt Max trông hết sức nghiêm trang. "Nếu em không tin thì tôi cũng đành chịu, tôi chỉ có thể nhắc lại rằng thực sự cách đây vài phút tôi hoàn toàn không có khái niệm gì về họ của em hay em là ai?"


Chia Sẻ Bài Viết này lên Face Chia sẻ bài: Đọc Truyện Lọ Lem Bướng Bỉnh lên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Viết bình luận
Tags:

Đọc, Truyện, Lọ, Lem, Bướng, Cùng Chuyên Mục

* Truyện voz Gặp gái trên xe khách Update Chap 1-17
* Truyện voz Gặp gấu đi với người yêu cũ Update Full
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Update Chap 21-30 new
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Chap 1-20
* Truyện voz Hồi ký cuộc đời - gấu chó - vợ tương lai Chap 1-3
* Truyện voz : Gấu em có võ Full update
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 20 - 25
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 26 - 34
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Update chap 22 New
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Chap 1-22 Noel
Game Gmob Hot Hetpin
Hosting By XtGem.Com
ANHVINA © 2014
Creater 19-12-2014

Timeload : 0.0013/Giây
Timeout: 10.6%
U-ON C-STAT1/3/813