Insane
Girl XinhAndroidGame
Like Ủng Hộ AnhVina trên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known

Đọc Truyện Lọ Lem Bướng Bỉnh

Ad AnhVina[ADMIN-ON]
clock29.04.26 / 22.24.41 PM

"Cảm ơn", Max gật đầu với một nụ cười khinh khỉnh.
"Thật buồn khi nghe thấy thế", John lẩm bẩm khi viên quản lý đã đi khỏi. "Với công việc này, rất hiếm khi tôi được gặp một người hai đêm liên tiếp, ở một mình suốt cả tuần", anh tabuồn ru giải thích.
Max cau mày, biết rõ công việc của gã chẳng tiến triển chút nào. Trừ Jude và hai nhân viên chính thức khác, gã cũng hiếm khi gặp gỡ ai đến hai lần. Nhưng chị em nhà Calendar với quyết tâm không bán trang trại của họ là một ngoại lệ hơn là thói quen thông thường.
“Vậy thực sự chuyện gì đã xảy ra với cái tay của Meridew?” gã gợi chuyện.
“À...” John cười toe toét vẻ thạo chuyện. “Ông ta nói là bị bong gân khi đang kê mấy cái tủ đồ, nhưng tất cả chúng tôi đều cho là bà Meridew đã đánh hoặc quăng thứ gì đó vào ông ta!”
Max rướn cặp lông mày đen nhánh lên, "Có bà Meridew sao?".
"Ồ, vâng", người phục vụ xác nhận với vẻ mặt xúc động. "Ông ấy thường đưa bà ta tới buổi tiệc Giáng sinh được tổchức cho nhân viên, đó là một mụ đàn bà đanh đá, anh sẽ mong không bao giờ gặp phải. Bà ta cao to gấp đôi Meridew, chắc chắn là chủ trong nhà. Có lẽ vì thế mà ông ta luôn hách dịch ở đây!", anh taủ rủ kết luận.
Nếu trong hoàn cảnh khác, Max sẽ cảm thấy câu chuyện của người phục vụ về cuộc sống hôn nhân của Meridew thật buồn cười. Nhưng trong lúc này...
Josh nói là đã nghe giọng của gã tấn công anh ta dù không nhớ là ở đâu. Rõ ràng Peter Meridew đã để mắt đến January. Ông ta cũng có mặt trong phòng lúc Josh hôn nàng. Ông ta đã đi quanh quẩn cả tuần với bộ mặt cáu kỉnh. Đồng thời ông ta lại bị thương ở một cánh tay. Và mụ vợ ghê gớm có lẽ đã khiến cuộc sống ở nhà của ông ta vô cùng khổ sở.
Vẫn chỉ là suy diễn nhưng chắc chắn sẽ giúp ích để điều tra sâu hơn.
“Tôi phải về phòng và gọi điện thoại”, gã nói với Johnống nốt ngụm whisky cuối cùng. “Chúc vui vẻ với thời gian còn lạicủa buổi tối nhé”, gã đùa cợt.
"Không có khả năng đó đâu!" John nhăn nhó mặt mày.
Max mỉm cười đồng cảm, rời quầy bar trở về căn hộ của gã. Vẫn còn một số thông tin gã cần xác minh trước khi gọi điện cho cảnh sát, nhưng nếu lập luận của gã là đúng...!
May là người nhận cú điện thoại gọi đến trang trại Calendar, giọng nói tháo vát của cô dễ dàng phân biệt với giọng khàn khàn của January và giọng châm chọc của March.
"Chào May, Max đây", gã vội nói. "Tôi có thể nói chuyện với January được không?"
"Nó không có ở đây", May trả lời gã và dường như có vẻ thỏa mãn trong giọng nói của mình.
Max nhăn mày bởi sự kích động, "Cô ấy đi đâu?".
"Max..."
'"May, tôi cần phải biết", gã nghiêm túc nói.
"Tại sao?", cô ngờ vực hỏi lại.
Bởi vì gã cho rằng January có thể là tâm điểm của cuộc tấn công mới nhất. Bởi vì gã nghi ngờ viên quản lý khách sạn là kẻ đã tấn công. Bởi vì gã cần biết January đang ở đâu lúc này để gã có thể yên tâm là nàng không gặp nguy hiểm!
Nhưng gã không thể giải thích cho May bất kỳ ý nghĩ nào mà không làm cô hoảng sợ, có thể điều đó là không cần thiết!
"Tôi vừa nghe tiếng xe ở ngoài sân", May cáu kỉnh nói, "Anh chờ máy một chút…”.
Max đợi điện thoại tới hơn một phút và bắt đầu băn khoăn liệu có phải January từ chối nghe điện thoại hay không. Nhưng gã không thể trách cứ nàng, lúc tối họ đã chia tay nhau không mấy vui vẻ!
"Tôi đây", cuối cùng thì January cũng nhấc máy và thận trọng trả lời.
Max thở phào nhẹ nhõm khi nghe giọng nói của nàng. Dù Peter Meridew vẫn đang làm việc tại khách sạn, nhưng gã vẫn cảm thấy lo ngại cho sự an toàn của January.
"Em đã đi đâu thế?", những suy luận vừa rồi khiến gã hết sức lo lắng và cao giọng hơn dự định. "Tôi nghĩ em đi thẳng về nhà chứ." Gã cố gắng nói nhẹ nhàng hơn.
"Tôi ghé qua thăm Sara, nhưng đó không phải việc của anh", nàng lạnh lùng.
"Cô ấy thế nào?", gã hỏi han.
"Như anh mong muốn, rất đau khổ", January chỉ trích gay gắt.
Gã sẽ đau khổ gấp đôi nếu như January là người bị tấn công và nỗi lo sợ của gã thành sự thực!
"Max, tại sao anh gọi điện cho tôi?", nàng nóng nảy hỏi.
Gã thở dài, qua giọng nói của nàng gã biết nàng đang rất bực bội, có lẽ là do sự thô lỗ của gã lúc tối. Tôi chỉ muốn hỏi em một câu thôi, January", gã nói nhanh.
"Max..."
"January, chỉ một câu thôi", gã kiên quyết khi thây nàng tỏ ra không kiên nhẫn, "Sau đó, tôi sẽ không làm phiền em nữa. ít nhất là trong đêm nay...!".
Nàng im lặng hồi lâu, trước khi thận trọng đồng ý, "Thôi được, chỉ một câu thôi đấy".
"Em làm việc ở khách sạn được bao lâu rồi?"
''Bao lâu? Max!", nàng thì thầm chán nản, "Chuyện quái này quan trọng gì cơ chứ?"
Nó sẽ trở nên cực kỳ quan trọng nếu suy luận của gã là đúng. Nhưng không định nói cho nàng biết để tránh làm nàng sợ hãi.
"Tôi chỉ muốn biết thôi", gã lảng tránh.
January thở dài đầu hàng. "Khoảng bảy tháng", nàng cáu kỉnh. "Đúng rồi, là bảy tháng", nàng xác nhận. "Tôi bắt đầu làm vào khoảng tháng Năm. Nhưng sao?"
"Đó là tất cả những gì tôi muốn biết", gã nhanh nhảu cắt ngang, đầu óc bắt đầu hoạt động.
Bảy tháng. Bảy vụ tấn công. Có vẻ từ sự nghi ngờ thái quá của gã bây giờ đã dẫn đến một giả thiết khủng khiếp.
"Max..."
"Tôi đã hứa là chỉ hỏi một câu thôi, January", gã tươi tỉnh nói. "Hãy tận hưởng thời gian còn lại của buổi tối nhé!" Gã nhanh chóng cúp máy trước khi nàng kịp hỏi thêm. >Và chắc chắn nàng sẽ làm vậy! Nhưng lúc này chưa phải là thời điểm thuận lợi để có thể cho nàng biết những nghi ngờ của gã về Peter Meridew. Điều đó chỉ khiến nàng thêm sợ hãi và lo lắng.
Nó cũng là nguyên nhân khiến gã băn khoăn phải làm gì tiếp theo!
Tất nhiên không loại trừ khả năng là gã đã phản ứng thái quá, đã đặt ra những tình huống mà đơn giản là không có thật. Tóm lại, tất cả những chứng cứ gã có là sáu nạn nhân trước đó là phụ nữ, chỉ có Josh là ngoại lệ.
Gã nên đến gặp cảnh sát để nói về suy luận của mình, hay nên chờ cơ hội khác? Nhưng thời gian không phải là thứ gã dư thừa!
Một điều gã biết chắc chắn là ý nghĩ trở về Mỹ của gã sẽ bị hoãn lại, gã không định đi bất cứ đâu cho đến khi tình hình khả quan sự thật được phơi bày!
Cho đến khi gã biết rằng January đã được an toàn...
"Vẫn ở đây à?" January chào Max một cách thô lỗ khi nàng tới chỗ làm tối thứ Năm và phát hiện gã vẫn đang ngồi ở quầy bar. "Anh không tìm ra bà già đáng thương nào để quẳng ra khỏi nhà và ném vào tuyết nữa sao?", nàng xỏ xiên. "Chào buổi tối, John", nàng cười thân thiện với anh ta lúc bước về phía cái đàn.
Tâm trạng nàng vẫn đang đan xen giữa cảm giác buồn bực và hoang mang từ cuộc điện thoại của Max đêm qua. Nhưng chủ yếu là cảm giác bực bội, tức tối vì gã dám tra hỏi nàng đã đi đâu hơn là sự hoang mang liên quan tới câu hỏi kỳ lạ chẳng ăn nhập gì của gã.
"Chúc em một buổi tối vui vẻ, January", Max dài giọng khi xoay người trên ghế bar để nhìn nàng. "Và, trừ khi tôi nhầm lẫn, hiện giờ đã chẳng còn tuyết để tôi quẳng bà già đáng thương đó vào, chúng tan thành nước hết rồi!"
"Sếp anh định biến vùng Hanworth Manor thành một khách sạn và một khu liên hợp thểdục thể thao phải không?", nàng châm chọc, rốt cuộc March đã điều tra được thông tin mà họ cần. "Max, đây là Yorkshire chứ không phải miền nam nước Pháp!"
Cặp lông mày gã rướn cao, đôi mắt xanh dương tràn ngập sự chế giễu. ''Em không cho rằng người dân ở Yorkshire cũng cần khỏe mạnh và xinh đẹp sao?"
"Ngược lại, tôi tin là họ cần", nàng cau có. Tôi chỉ nghĩ sếp anh đã không nghiên cứu kỹ thời tiết ở đây. Trận bão tuyết hai ngày vừa rồi là thời tiết điển hình cho khoảng thời gian này trong năm!"
Một khách sạn và một khu liên hợp thể dục thể thao với phòng ở hạng sang cũng như một phòng thể hình, bể bơi trong nhà và dịch vụ chủ yếu là một sân golf mười tám lỗ - mà theo thông tin March cóựa trên kế hoạch sơ bộ thì trang trại của bọn họ nằm giữa sân golf này.
Max lắc đầu, "Đó chỉ là ý kiến riêng của em thôi, January".
"Trái lại, đó không phải là suy nghĩ của mình tôi", nàng đáp trả với vẻ đắc thắng, thông tin March có được là từ "nguồn đáng tin cậy". Nàng không định nói cho Max biết nguồn tin này vì gã và Jude Marshall - dù nàng mới biết sơ sơ về anh ta - là những kẻ sẽ không để yên cho người đã phát tán thông tin về dự án Hanworth Manor nếu họ tìm ra người đó. "Các anh sẽ gặp phải ý kiến phản đối của người dân nơi này", nàng nói thêm đầy thách thức.
Tuy thế, nàng cũng không dám chắc điều đó sẽ đúng trong trường hợp này...
Tỉ lệ thất nghiệp ở đây đang ở mức khá cao và dự án này hứa hẹn sẽ mang lại nhiều cơ hội việc làm ọi người. Nhưng nàng quyết định không nói với Max điều này!
"Không nghi ngờ người phản đối ác liệt nhất sẽ làị em nhàCalendar", Max châm chọc một cách hài hước.
"Không nghi ngờ", nàng lặp lại với vẻ giễu cợt. "Không hiểu sao tôi luôn nghĩ đám bò và cừu của chúng tôi sẽ không thích thú với viễn cảnh những quả bóng golf bay vù vù trên đầu khi chúng đang cố gắng gặm cỏ!"
Max nheo mắt cảnh cáo, "Có lẽ chúng ta sẽ trao đổi về vấn đề này vào lúc khác".
"Đúng vậy, thay vào đó, chúng ta nên nói về cuộc điện thoại kỳ quặc của anh đêm qua", nàng cắt ngang, một lần nữa cao giọng thách thức.
Khuôn mặt gã trở nên dữ tợn khi bước về phía nàng. "Tôi thực sự không mong muốn em hét lên cho cả thế giới biết về cuộc nói chuyện riêng của chúng ta", gã thầm thì cay nghiệt, đảo mắt nhìn xung quanh nhấn mạnh.
Hiện có vài người trong quầy bar ngoài họ, John ở phía sau quầy và một đôi trai gái đang ngồi ở góc phòng rõ ràng chẳng để ý đến ai, họ còn mải thì thào và trao nhau những nụ hôn. Thật khó để nói đó là "cả thế giới"!
January nhún vai bất cần. "Sao?", nàng nhẹ giọng thúc giục, rướn cặp lông mày đen mượt lên dò hỏi. "Điều gì khiến anh quan tâm về thời gian tôi bắt đầu làm việc ở đây?"
"Tôi chỉ tò mò thôi", gã nhún vai.
January cau mày tỏ vẻ khó hiểu, "Anh tò mò sao?".
"Ừ", gã trả lời qua loa. "Em nên chuẩn bị hát đi?", gã đánh trống lảng. "John cho tôi biết Peter Meridew đang có tâm trạng xấu cả tuần nay rồi."
Nàng biết điều này từ lúc bước nhanh qua phòng lễ tân và viên quản lý đã chỉ vào đồng hồ đeo tay của ông ta ngụ ý là nàng đã đến muộn năm phút!Nàng liếc nhìn Max với vẻ bất mãn. "Có lẽ anh nên bớt thời gian tán chuyện với nhân viên khách sạn và tập trung vào công việc mà anh được trả lương đi!"
Miệng gã cong lên thành một nụ cười. “Chị em nhà Calendar là nhiệm vụ của tôi lúc này và em là một người trong đó…"
Hay nói cách khác, gã không định đi đâu mà sẽ ngồi đây cho hết buổi tối.
Tốt!
Nhưng quầy bar dần dần chật kín, hầu hết mọi người đều rất sung sướng được ra ngoài vào buổi tốsau trận bão tuyết vừa rồi và January gần như phớt lờ Max suốt buổi. Suy cho cùng thì anh ta không thể lảng vảng ở Yorkshire mãi được, January tự an ủi bản thân.
Anh ta đã quấy rầy và làm phiền nàng quá đủ rồi!
"Tôi tiễn em ra chỗ đậu xe nhé", gã đề nghị khi nàng đang thu dọn đồ đạc lúc buổi làm việc, mọi người đã lần lượt ra về.
Không bao giờ sau những gì xảy ra ở lần chia tay hôm trước.
"Không cần thiết", nàng nhẹ nhàng từ chối và hoan hỉ nói thêm, "John đã ngỏ ý sẽ đi cùng tôi".
"Trừ phi cô thích đi cùng ngài Golding hơn", John ngượng nghịu xen vào, đóng quầy lại. "Tôi chỉ nghĩ sau những gì xảy ra tối thứ Hai vừa rồi…”anh ta nhún vai.
"Đúng vậy", Max đồng tình nói với anh ta. "Em thấy không January, tôi không phải là người duy nhất cho rằng em nên cẩn thận hơn!"
Nếu anh ta có cảm thấy bực bội vì bị chơi xỏ như này thì chắc chắn cũng sẽ không thể hiện ra mặt, January bất mãn thầm nghĩ. Rồi nhận ra mình thật lố bịch. Nàng đã cố tình chấp nhận lời đề nghị của John vì không muốn đi cùng Max - và bây giờ lại cảm thấy giận dữ vì gã không cố gắng hơn nữa!
"Tôi tin chắc mình sẽ ổn thôi", nàng gắt gỏng với Max.
Max nhún vai, "Cẩn tắc vô ưu".
Nàng ngước mắt nhìn trời đáp lại, "Đêm đã quá khuya cho những lời sáo rỗng!".
Gã lặng lẽ mỉm cười trước khi quay qua người phục vụ quầy bar. "Hãy chắc chắn là anh nhìn thấy cô ấy vào xe và lái đi đúng hướng nhé John, cô ấy có sở thích đâm vào đâu đó!"
Nàng rít lên, "Anh...".
"Ngủ ngon nhé, January." Max cúi đầu hôn nhẹ lên môi nàng. "Tôi tin tưởng giao cô ấy cho anh đấy, John", gã thích thú nói với anh ta.
Nàng ném cho gã một cái nhìn giận dữ trước khi sải bước rời khỏi quầy bar, John cố gắng theo kịp nàng. Có vẻ chân trái của anh ta bị đau nên đi lại hơi khó khăn.
"Tôi bị trẹo mắt cá chân lúc chơi đá bóng cuối tuần vừa rồi", John nhăn nhó giải thích khi January đi chậm lại để "Nó khiến tôi nhận ra mình đã quá già với môn thế thao này!", John than thở.
January không thể đoán đúng tuổi anh ta. Mái tóc hơi bạc nhưng khuôn mặt lại như trẻ con, anh ta có thể nằm đâu đó trong quãng từ hai mươi đến bốn mươi tuổi.
"Anh có thể chơi nó chừng nào vẫn còn thích." Nàng mỉm cười, vẫn còn trông thấy Max khi anh ta bước vào thang máy. "Tôi..."
"January...?"
Nàng quay lại và thấy Peter Meridew đang bước về phía mình. Điều cuố cùng nàng mong muốn sau một buổi tối mệt mỏi!
"Tôi cần nói chuyện riêng với cô, Calendar", viên quản lý quay sang John với cái nhìn hàm ý bảo anh ta đi.
John nhìn nàng nhăn mặt vẻ tiếc nuối. "January, ngài Meridew, tôi sẽ gặp lại cả hai vào ngày mai." Anh ta gật đầu, tỏ ra miễn cưỡng rời đi.
Nàng đã làm gì sai nhỉ? January băn khoăn. Được, cứ cho là nàng đã đến muộn năm phút, nhưng do đêm nay quầy bar đặc biệt đông đúc nên nàng phải hát thêm mười lăm phút nữa...
"Cô có muốn vào văn phòng tôi không?" Peter Meridew cứng nhắc nói.
Và chắc chắn là nàng không muốn! Lạy Chúa, lúc này đã là một rưỡi sáng và nàng phải về nhà, dù người đàn ông này thích ở ngoài càng lâu càng tốt. Hầu hết nhân viền đều rỉ tai nhau là Peter Meridew thường xuyên ở lại rất lâu sau giờ làm vì muốn tránh bà vợ ghê gớm đang đợi ở nhà. Bình thường nàng sẽ cảm thấy tội nghiệp cho cuộc sống gia đình không hạnh phúc của ông ta, nhưng bị làm phiền vào lúc một rưỡi sáng thì sự cảm thông của nàng đã gần như biến mất!
"Liệu ngài có thể để đến tối mai được không?", nàng nhẹ nhàng
Nét mặt ông ta đanh lại. "Hôm nay cảnh sát đã đến tìm tôi về các vụ tấn công diễn ra trong khu vực", ông ta nói ngắn gọn, rõ ràng rất bực bội vì cảnh sát đến khách sạn của ông ta dù với bất cứ lý do gì.
January băn khoăn, "Nhưng có liên quan gì đến tôi?".
"Với cá nhân cô thì không", ông ta thừa nhận. "Tuy nhiên, họ đề nghị chúng tôi nên thay đổi chính sách để đảm bảo an toàn cho nhân viên."
Không hiểu sao January cảm thấy không thích giọng điệu của...! Hơn nữa, nó cực kỳ giống...?
"Vâng?", nàng thận trọng đáp lại.
Peter Meridew cúi nhẹ đầu, "Tôi e là, cho đến khi kẻ tấn công bị bắt và tống giam, chúng tôi phải tạm dừng hợp đồng với cô".
"Sao cơ?" January thở dốc, không nhận ra bất cứ m>i liên quan nào giữa công việc của nàng và các vụ tấn công.
Viên quản lý mím chặt môi. "Đúng vậy. Tất nhiên cô sẽ làm hết tuần này”, ông ta vội vã nói thêm.
"Ngài thật tốt bụng", January lẩm bẩm, quá mệt mỏi - và tức giận - để có hứng thú tỏ ra lịch sự hơn. Thêm nữa, người đàn ông này đã thực sự cho nàng nghỉ việc cuối tuần này!
"Tôi cũng chẳng sung sướng gì hơn cô." Peter Meridew thở dài. "Chúng tôi thực sự hài lòng với công việc của cô. Nhưng hình như có một vị khách đã khiếu nại là cô thường phải rời khách sạn một mình vào lúc trời rất khuya ba lần một tuần..."
"Một vị khách...?" January vội cắt ngang, đưa mắt nhìn thang máy và tin là Max đã đi lên dãy buồng của gã. Nhưng nàng cũng dễ dàng đoánngười khách" đưa ra phàn nàn đó là ai.
Hay đoán ra tại sao anh ta lại làm như vậy! Anh ta thực sự là người của Jude Marshall phải không, quyết tâm làm chị em nàng phá sản nếu không có cách nào mua được trang trại của họ? Trước hết là khiến nàng bị mất việc và sau đó chắc chắn sẽ tới lượt March. Đúng, đó chính xác là kế hoạch của anh ta.
Nàng mỉm cười thân thiện với Peter Meridew. "Tôi tin là cảnh sát không có quyền yêu cầu ngài sa thải tôi phải không?"
"Tôi không sa thải cô, January." Viên quản lý tỏ ra bối rối với ý kiến đó của nàng. "Nhưng sau khi cân nhắc, tôi cho rằng đó là cách tốt nhất để giải quyết vấn đề. Tại thời điểm này",ông ta vội nói thêm. "Tất nhiên chúng tôi cũng không muốn mất cô."
Không, nàng dám cá là họ không muốn; nàng chưa, không bao giờ từ chối bất cứ việc gì được yêu cầu, hoặc đến biểu diễn trong những dịp đặc biệt nếu cần thiết và tiền công cũng thực sự không phải là cao. Nhưng nàng cần việc làm này đểcó thể duy trì trang trại. Nghĩ về trang trại lại khiến nàng liên tưởng ngay đến Max Golding...!
Nàng cố gắng giữ bình tĩnh. "Họ có nói cho ngài là vị khách nào phàn nàn không?", nàng tỏ ra quan tâm.
"Tôi cũng có hỏi, nhưng... họ không muốn nói", Peter Meridew gầm gừ, hiển nhiên là rất bực bội vì viên cảnh sát không chịu hé răng về chuyện này. "Tuy nhiên, tôi thừa nhận làm vậy sẽ giúp cô an toàn hơn, và như thế…"
"Ngài sẽ phải dừng công việc của tôi", January tiếp lời một cách căng thẳng. "Và tôi không thể làm khác được", nàng thất vọng.
Vẻ mặt ông ta dịu lại, "January".
"Không sao, Peter", nàng v, lắc đầu. "Tôi hoàn toàn hiểu nỗi khó xử của ngài" Và ai đã đặt ông ta - và cả nàng - vào tình thế này! "Nếu không còn gì nữa thì tôi phải về nhà bây giờ...?"
"Không có gì", ông ta đồng ý, cảm thấy nhẹ nhõm vì nàng không đôi co thêm về vấn đề này và gợi ý, "Có lẽ tôi nên hộ tống cô ra xe".
January dứt khoát lắc đầu, "Tôi có một vài việc cần phải làm trước đã, nhưng cảm ơn ngài".
N>u Max nghĩ rằng nàng chịu để yên cho anh ta làm vậy thì hẳn anh ta sẽ cực kỳ ngạc nhiên. Vì bây giờ nàng sẽ lập tức lên dãy phòng sang trọng và nói cho anh ta biết chính xác những gì nàng nghĩ về con người và âm mưu bẩn thỉu đó của anh ta.
Lo lắng về sự an toàn của nàng, hừ!
Nếu trong hoàn cảnh khác thì hẳn Max sẽ hết sức vui mừng khi thấy January gõ cửa căn hộ của gã vào lúc một rưỡi sáng. Nhưng chỉ cần liếc qua sắc mặt giận dữ của nàng, đôi mắt màu xám tóe lửa, sự giận dữ quá mức khiến hai má nàng đỏ bừng dù khuôn mặt tái nhợt, cũng đủ cho gã biết nàng không tới đây trong hòa bình!
"Em có muốn vào không? À, em muốn", gã lẩm bẩm giễu cợt khi nàng lách qua người gã đi vào trong, rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại, đi theo nàng vào phòng, cảm thấy vui mừng là giờ gã có thể dừng kiểm tra thư điện tử hơn là đi thẳng vào giường ngủ; có nhầm lẫn nào đó hết sức nghiêm trọng. Tức là có gì đó đã xảy ra từ khi họ chia tay nhau mười lăm phút trước; không phải là January quá say mê gã mà là đang cực kỳ tức giận!
"Uống chút gì không?", gã đề nghị với vẻ đầy hy vọng.
"Không", nàng từ chối thẳng thừng. "Nhưng cứ tiếp tục... với may mắn nào đó, tôi hy vọng nó sẽ làm anh chết ngạt!"
"Hừm, nếu vậy tôi nghĩ mình cũng sẽ không uống gì hết", gã dài giọng cảnh giác.
Chuyện quái gì đã xảy ra trong mười lăm phút vừa rồi? Lần cuối gã gặp January là nàng đang bước ra cửa cùng với John.
"Thật đáng tiếc", January gằn giọng, ném cho gã cái nhìn khi


Chia Sẻ Bài Viết này lên Face Chia sẻ bài: Đọc Truyện Lọ Lem Bướng Bỉnh lên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Viết bình luận
Tags:

Đọc, Truyện, Lọ, Lem, Bướng, Cùng Chuyên Mục

* Truyện voz Gặp gái trên xe khách Update Chap 1-17
* Truyện voz Gặp gấu đi với người yêu cũ Update Full
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Update Chap 21-30 new
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Chap 1-20
* Truyện voz Hồi ký cuộc đời - gấu chó - vợ tương lai Chap 1-3
* Truyện voz : Gấu em có võ Full update
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 20 - 25
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 26 - 34
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Update chap 22 New
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Chap 1-22 Noel
Game Gmob Hot Hetpin
Hosting By XtGem.Com
ANHVINA © 2014
Creater 19-12-2014

Timeload : 0.0062/Giây
Timeout: 12.9%
U-ON C-STAT1/1/817