Snack's 1967
Girl XinhAndroidGame
Like Ủng Hộ AnhVina trên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known

Truyện Tiểu Thuyết - Mật thê - Trạm Thanh - FULL

Ad AnhVina[ADMIN-ON]
clock29.04.26 / 08.07.55 PM

Chờ chờ, thời gian đã qua 12 giờ rưỡi, Địch Ấp Chấn vẫn chưa kết thúc hội nghị để ăn cơm, Phương Đề Lê nhìn đồng hồ, mày đều nhíu lại. Bữa sáng anh cũng chưa ăn, giờ ăn trưa cũng không đúng giờ, chẳng lẽ lúc cô không ở đây, anh đều tùy tiện như vậy.
“Phương tiểu thư, thời gian đã qua 12 giờ rưỡi, tôi đề nghị cô về đi, CEO hôm nay thực sự bề bộn nhiều việc.” Thẩm Phái Quân chưa từ bỏ ý định muốn đem cô đuổi đi.
“Đúng nha, đã trễ thế này, cô chắc cũng muốn nghỉ ngơi? Cô cũng đi ăn cơm đi không cần tiếp đón tôi.” Đề Lê rộng rãi phất phất tay.
Thẩm Phái Quân sắc mặt từ trắng sang hồng sau đó lại chuyển thành trắng, rất tức giận đi.
Đề Lê vụng trộm giả trang cái mặt quỷ, cô không biết mình có tính xấu. Vô luận thế nào cũng phải tìm được Địch Ấp Chấn, bằng không sẽ bị công ty du lịch oanh tạc điện thoại a.
Ngay tại Thẩm thư ký cố gắng suy xét thế nào đuổi đi của nàng thời điểm, CEO cửa ban công rốt cục mở ra.
“Thẩm thư ký, giúp tôi mua cơm trưa……” Địch Ấp Chấn nói còn chưa xong liền thấy Phương Đề Lê, ánh mắt anh có chút kinh hỉ. “Em sao lại đến đây?”
Phương Đề Lê cười hướng anh nói. “Có chuyện tìm anh, có thời gian ăn trưa không?”
Địch Ấp Chấn trầm ngâm vài giây, liền xoay người cùng Thẩm thư ký nói rõ: “Không cần mua cơm trưa nữa, hội nghị chiều nay hoãn lại một giờ.”,
“Địch tiên sinh, nhưng là……” Thẩm thư ký còn muốn nói cái gì đó, nhưng Địch Ấp Chấn đã xoay người. Biểu hiện này không phải là mệnh lệnh không thể thương lượng sao, muốn cô nghiêm chỉnh chấp hành. Cho nên Thẩm thư kí không mở miệng nữa, nhìn ông chủ mang theo cô gái đáng ghét rời đi.
Địch Ấp Chấn cùng Đề Lê bước vào thang máy, một tay còn chế trụ thắt lưng của cô dẫn ra ngoài. Mà cô hôm nay cũng thực ngoan, không có giãy dụa né tránh. Lần này sẽ có nhiều tin tức bát quái trong công ty đây, lần trước là ngọ thê, không ngờ hôm nay cũng là đi ăn trưa.
Nghĩ đến đây cô liền đỏ mặt.
Dù sao đại lão gia này vẫn đang tức giận không nên chọc vào, đành phải thuận theo anh một lần.
“Cười trộm cái gì?” Anh nghiêng đầu hỏi. “Anh hôm nay bận nhiều việc, đến một nơi gần đây ăn được chứ?”
“Ăn cái gì cũng tốt, gần một chút là được, anh không cần phải đi xa.” Dù sao cô chỉ để ý đến việc anh có ăn cơm với cô hay không, không nhất định phải ăn nhà hàng cao cấp.
“Em còn chưa trả lời vấn đề của anh.” Địch Ấp Chấn tiếp tục truy vấn, dẫn cô vào một nhà hàng gần công ty, nhanh chóng kiếm bàn ngồi xuống.
Nàng vừa cười vừa nói. “Không có gì, chỉ sợ anh về trễ sẽ có thêm nhiều tin đồn thôi.”
“Hôm nay không được, buổi chiều anh có hội nghị quan trọng.” Anh cư nhiên đứng đắn trả lời.
Cô sửng sốt, sau đó đánh mu bàn tay anh một cái, mặt đỏ lên. “Em cũng không phải muốn tìm anh để…… Đi chỗ đó, anh thực sự……”
Không nghĩ tới anh lại nhíu mày làm vẻ mặt không đứng đắn.
Kì thực hôm nay thấy cô chủ động đến tìm, nói anh không vui là gạt người. Đây là lần đầu tiên cô chủ động tìm anh, anh có thể hay không trông cậy vào sự thay đổi của cô, cô có thể người vợ chân chính của anh?
Mà Đề Lê nhìn thấy anh tâm tình rất tốt, không còn dùng thái độ lạnh như băng nói chuyện, tâm tình của cô đương nhiên cũng thả lỏng hơn rất nhiều.
Hai người nói nói cười cười, đồ ăn rất nhanh được mang lên.
“Anh ăn nhanh một chút còn về họp.” Đề Lê thúc giục.
Địch Ấp Chấn nhã nhặn ăn không ít, đợi đến lúc hai người ăn xong mớihỏi: “Em hôm nay đến tìm anh chỉ để ăn cơm hay có việc gì khác?
“A, đúng nha, em quên mất.” Thời gian thoải mái như vậy khiến cô quên việc chính. “Là như thế này, hôm nay cơ quan du lịch gọi điện thoại đến, muốn em tiếp một đoàn, em nghĩ tìm anh thương lượng—”
“Em muốn dẫn đoàn?” Sắc mặt của anh thay đổi, ý cười trong mắt biến mất.
Đề Lê bỗng nhiên cảm thấy da đầu run lên. “Việc này có chút phức tạp, công ty du lịch có chút khó khăn…Nếu em không giúp có khả năng sẽ ảnh hưởng công việc sau này…”
Cô hiểu được, do lần trước không mang lễ vật đến công ty đã làm cho ông chủ mất hứng, hiện tại nếu cô không giúp lần này, chỉ sợ sau này cô sẽ rất khó có đoàn để dẫn đi.
Đối với cô mà nói quyết định này thật khó khăn. Hiện tại cô rất muốn nói tình hình công việc cho anh biết, nhưng cảm giác được hơi lạnh từ anh, cô căn bản không thể lấy đề tài ra mà nói. Thời gian của anh có hạn, nhưng cô trong hai ba câu lại không thể giải thích rõ ràng.
“Em khi nào lại hỏi anh về công việc? Anh có khi nào hạn chế em chưa?” Anh nhàn nhạt nói, “Chuyện này em tự quyết định đi.”
“Nhưng là……” Đề Lê thấy anh đứng dậy thì bắt đầu hoảng. “Nhưng ngày mai em phải đi rôi.”
Thân mình anh cứng đờ. “Em muốn đi thì đi đi.” Nói xong liền đi thẳng đến quầy thanh toán rồi trực tiếp quay về công ty.
Đề Lê đuổi theo, luôn đi cách anh một đoạn ở phía sau nhưng anh không quay đầu một lần. Mãi đến cửa công ty cô mới dừng chân lại.
“Địch Ấp Chấn, em…… em về nhà trước nha?” Cô do dự kêu.
Kết quả anh chỉ dừng một giây liền tiếp tục đi về phía trước.
Phương Đề Lê cắn môi, nhìn bóng lưng của anh, đầu đau mãnh liệt.
Trời ạ, ai tới nói cho cô biết phải làm gì bây giờ?
Tiếng hét trong còn chưa kết thúc thì điện thoại trong túi lại vang lên. Cô lập tức lấy ra xem.
“Uy!” Cô đối với đối phương hét lên một tiếng, bởi vì gọi đến là công ty du lịch, cũng chính là đầu sỏ khiến cô nổi điên.
Quả nhiên cô thành công dọa chết đối phương, ngừng vài giây, bên kia mới chậm rãi mở miệng, “Phương…… Phương tiểu thư.”
Đề Lê nhu nhu thái dương, nhất thời cảm thấy bản thân đang giận chó đánh mèo nên có chút ngượng ngùng, lúc này mới thả lỏng âm thanh. “Hi vọng cô gọi tới là nói với tôi đã tìm được người dẫn đoàn.”
“Không phải, tôi là muốn nói tiểu Ngô…… Hiện nay rất kém, không thể xuống giường được, cho nên nếu cô không đồng ý thì công ty thật sự phải đền tiền vì phá vỡ hợp đồng.” Nhân viên công ty nói nghe thực nản lòng.
Đề Lê bất đắc dĩ thở dài, biết bản thân đã bị đánh bại.
Việc này cùng với xuống địa ngục có gì khác nhau?
Trời ạ, cô đã trêu chọc ai a?
—Hết chương 5—
(Bạn đang đọc truyện tại KenhTruyen.Wap.Sh chúc các bạn vui vẻ)
Vì công ty du lịch đau khổ cầu xin cùng oanh tạc điện thoại, cuối cùng Đề Lê cũng tiếp nhận đoàn này. Cô liền đến công ty lấy tư liệu, cùng hành trình chi tiết.
Về nhà, Địch Ấp Chấn nhìn thấy tài liệu trên tay cô, liếc mắt một cái cũng không mở miệng nói chuyện.
Hôm cô đi, tuy rằng chuyến bay rất trễ nhưng Đề Lê bởi vì muốn đến sân bay sớm một chút nên không thể đợi Địch Ấp Chấn tan tầm, cô liền đi trước. Cô để lại một tin nhắn nói mình phải đi, vài ngày sau sẽ trở về, ghi cả số chuyến bay cùng tư liệu khách sạn mà cô dừng chân cho anh. Cô biết lúc này anh rất giận, cho nên cô để lại một chút thông tin chuyến đi của cô, hi vọng sau khi trở về có thể cùng anh hảo hảo nói chuyện.
Mang theo áp lực cùng sự cô đơn, Đề Lê bước vào làm việc với tâm trạng thật không thoải mái. Người chưa bay khỏi Đài Loan, cô đã bắt đầu nhớ anh, lúc này cô thật muốn làm tiểu nhân ti bỉ vô sỉ mà quay đầu bỏ chạy. Nhưng sự tập hợp của đoàn viên lại đánh mất suy nghĩ của cô, đem công tác bận rộn bao phủ cô.
Mãi đến hiện tại, khi hành trình đã được một nửa, cô đang ngồi tại Brussels (Bỉ) uống cà phê, đoàn viên đều đi mua sắm, cô chỉ có hai giờ nghỉ ngơi ngắn ngủi, trong đầu lúc này đều là hình ảnh của anh.
Ra đi mấy ngày nau, cô quả thực bị dày vò. Bởi vì Tiểu Ngô hứa hẹn lung tung với người ta nên hành trình sắp xếp rất kín, khiến cả đoàn ngày nào cũng xuất phát lúc 6 giờ sáng và hơn mười giờ tối mới trở về khách sạn. Đến khi cô nhận được phòng thì cũng là 12 giờ. Mỗi ngày giấc ngủ của cô đều không đủ, vì giờ giấc không giống nhau nên cô ngay một cuộc điện thoại cũng không thể gọi. Bởi vì lúc này, chỉ sợ anh vẫn chưa rời giường.
Thời gian này thật không thoải mái, lúc cô đi không khí giữa hai người vẫn cứng ngắc, vài ngày nay cô thường nhớ đến anh, phát hiện mình thật là cô gái không lương tâm. Hồi tưởng lại, sự sợ hãi và bất an của cô biến mất không ít, có lẽ anh thật sự yêu cô, có lẽ anh không như cô lo lắng rằng một ngày nào đó tỉnh lại sẽ cùng cô chia tay.
Suy nghĩ mãnh liệt bao phủ cô, ngồi ở đầu đường, gió thổi có chút lạnh, cà phê trong tay thật ấm, cô chỉ hi vọng có thể bay trở về bên cạnh anh.
Anh luôn dung túng cô tự do bay nhảy, mệt mỏi trở về anh lại dịu dàng che chở chiếu cố cô, dùng nhiệt tình cuồn cuộn không ngừng mà bao lấy cô. Sau đó, cô lại đầy đủ năng lượng, lại một lần nữa bay đi.
Nhưng cô thật ích kỉ đi!
Chưa bao giờ nghĩ, lúc cô bay nhảy bên ngoài, anh cũng cần có người quan tâm, cần người chiếu cố.
Cô đối với tình cảm cùng hôn nhân không xác định và bất an, khiến cô mù quáng. Mà sự dung túng của anh lại làm cô trở nên vô tâm không chú ý đến điều gì.
“Trời ạ, thật muốn mau về Đài Loan nha!” Cô cau mày, hốc mắt nhịn không được mà đỏ.
Nhìn xuống đồng hồ, cô ước chừng là mười giờ đêm tại Đài Loan. Đề Lê nhanh chóng cầm điện thoại trực tiếp gọi cho anh.
Chuông vang lên vài lần anh mới tiếp điện thoại, ngắn ngủi vài giây mà cô đã không thể hô hấp. Ngẫm lại thật buông cười, so với khi yêu nhau còn khẩn trương hơn.
“Uy.”
Âm thanh quen thuộc của anh vang lên, tuy chỉ một chữ ngắn ngủn liền làm hốc mắt cô nhanh chóng phiếm hồng, chỉ thiếu chút là khóc ra.
Cô hít sâu vài hơi mới có thể nói chuyện, “Địch Ấp Chấn…Là em!” Âm thanh cô tinh tế ôn nhu, mang theo chút làm nũng.
Anh trầm mặc vài giây. “Có việc gì sao?”
Không biết vì sao, cô nghe thấy tiếng anh thở dài. Nhưng bị hỏi như vậy, cô thiếu chút không đáp nên lời. Lúc anh nhàn nhạt hỏi lại cô “Có việc gì sao”, cô thật sự không nói nên lời “Em rất nhớ anh” trong lòng.
“Cái kia…… Em ở Brussels, anh muốn ăn socola nào không? Socola ở Bỉ nổi tiếng thế giới, anh muốn mua một hộp không?” Cô đưa mắt nhìn quanh, có không dưới mười quán bán socola gần đây, dưới tình thế cấp bách liền hỏi lung tung.
Cô cũng biết anh không thích đồ ngọt, bây giờ lại hỏi anh muốn mua socola không.
Ngay lúc cô cảm thấy anh đang định ngắt máy thì Địch Ấp Chấn chậm rãi mở miệng.
“Vậy mua giúp anh một hộp socola đen Godiva.” Anh thấp giọng nói.
Đó là loại socola cô thích…Thoáng chốc nước mắt không báo trước mà lăn xuống.
“Hảo…… Em vài ngày nữa sẽ trở về, anh nhó ăn cơm cẩn thận, không nên làm việc quá sức nha!” Cô âm thanh buồn bã nói chuyện.
“Anh biết.” Địch Ấp Chấn trả lời.
“Anh gác điện thoại đây, gặp lại sau.” Cô nghe được am thanh của anh khàn khàn nói gặp lại sau, sau đó cô mới ngắt điện thoại ghé vào trên mặt bàn khóc.
Nha, cô muốn về nhà! Ô ô……
Ai ngờ đến ngay cả khóc cũng không thể chuyên tâm, hành vi quái dị của cô khiến phục vụ chạy đến hỏi thăm, tiếp theo đoàn viên của cô cũng ào ào chạy đến.
“Đại Phương, phát sinh chuyện gì? Có phải có người nào bắt nạt cô không?” Đoàn viên nhiệt tâm hỏi, một mặt chuẩn bị đánh nhau.
Đề Lê lung tung lau đi nước mắt, đem đoàn viên kéo qua, sau đó dùng tiếng Anh nói cho phục vụ chính mình không có việc gì, cám ơn quan tâm của hắn.
“Tôi không sao, anh không cần khẩn trương.” Cô lại lau mặt.
“Không có chuyện gì sao khóc?” Chắc chắn có việc rồi!”
Đề Lê nhanh chóng lộ ra khuôn mặt tươi cười. “Vừa nghe bạn tôi thông báo sủng vật của cô ấy bị ốm, tôi khổ sở thay cô ấy thôi, nhất thời kích động mới khóc, anh không cần lo lắng, mau đi dạo phố đi.”
“Sủng vật nha, là mèo hay chó a?”
Phương Đề Lê trên mặt thiếu chút xuất hiện ba đường hắc tuyến. Chẳng lẽ thuận miệng nói dối cũng phải chi tiết vậy a! Ai, cô thật sự chỉ muốn về nhà nha!
***
Rốt cuộc cũng đến ngày về nước.
Đề Lê theo thường lệ ở trên máy bay không thể đi vào giấc ngủ, nhất là chuyến này có chút hưng phấn. Cuối cùng có thể nhìn thấy anh!
Nói đến thật buồn cười, lúc trước nhận lời dẫn đoàn là muốn trốn tránh Địch Ấp Chấn khuôn mặt lạnh như băng kia. Không nghĩ đến khi xuất ngoại thì tâm lại ở Đài Loan. Mỗi ngày bận đến chết tối ngủ còn nhớ anh mà phát khóc!
Cô suy xét hồi lâu liền đưa ra một quyết định trọng yếu —
Cô muốn từ chức.
Như Tiểu Tuyết đã nói, sau này công tác của cô sẽ gặp khó khăn, cô cũng sẽ không làm được gì. Hiện giờ cô chỉ muốn sống yên ổn.
Về sau, cô muốn dùng thời gian ở cạnh anh, vì anh nấu cơm, cùng anh tản bộ, cô cảm thấy thật hạnh phúc khoái nhạc.
Cho dù mấy tháng không có việc lầm, tiền cô cũng đủ dùng, nếu không thì Địch Ấp Chấn sẽ nuôi cô đi? Không biết khi cô tuyên bố quyết định từ chức, có thể khiến anh hết giận cô hay không?
Máy bay đến Đài Loan, cô dẫn đoàn viên qua cửa rồi đi đến nơi nhận hành lí.
“Đại Phương, cô cũng ở Đài Bắc phải không? Chúng tôi có một chiếc xe đến đón, muốn đi về cùng không? Đỡ phiền toái.” Đoàn viên nhiệt tình hỏi cô.
“Không cần, tôi có thể tự trở về, các ơn mọi người.”Đề Lê cười tươi, tâm trạng của cô tốt vô cùng.
“Nga nha, có người đến đón sao!” Đoàn viên hay nói giỡn.
Đề Lê chính là cười cười đỏ mặt, mọi người lại bắt đầu giễu cợt cô.
Cô cùng mọi người tạm biệt, mang hành lí hướng đến đại sảnh sân bay, đáy lòng không ngừng hi vọng có thể nhìn thấy thân ảnh quen thuộc kia.
Cô chưa từng muốn anh tới sân bay đón ô, nhưng hôm nay quả thực có chút chờ mong.
Nhưng ánh mắt hi vọng tìm qua lại trong đám người cũng không thấy được thân ảnh kia. Cô thậm chí lấy điện thoại ra xem có tin nhắn hay cuộc gọi nhỡ gì không. Quay đầu lần nữa tìm tòi trong đám người, rốt cuộc trong lòng không khỏi thất vọng.
Anh không tới.
Yên lặng kéo hành lý, mua vé xe bus, cô ngồi trên hàng ghế đợi, cảm giác thật cô đơn.
Kì quái, trước khi biết anh cô mỗi lần dẫn đoàn trở về đều tự mình đáp xe bus về nhà, cho tới bây giờ cũng không thấy cô đơn như vậy, đều là do anh làm cô hư. Cô lúc trước cũng không phát hiện, xuống sân bay có thể thấy mặt anh là một việc vô cùng hạnh phúc.
Cô sợ đến đón máy bay sẽ làm chậm trễ công việc của anh, quấy rầy anh, mỗi lần trở về cô đều không muốn anh đến đón. Nhưng anh lúc nào cũng không nghe lời mà luôn chạy đến đón cô.
“Tiểu thư, xe đến Đài Bắc đây, mau lên xe nha?” Nhân viên phụ xe hô to với cô, đánh gãy mọi suy nghĩ.
“Hảo hảo hảo, cám ơn anh.” Cô nhanh chóng kéo vali đến xe bus ở phía trước, sau khi thấy nhân viên phụ xe cất hành lícủa cô ở vị trí an toàn thì mới lên xe.
Cô ngồi trên xe mà nhớ lại chuyến trở về Đài Loan lần trước, dưới tình thế cấp bách đã nói anh là mãnh nam, đổi lấy sự chế giễu của mọi người. Cô nở nụ cười làm cho gương mặt sáng bừng lên.C
Cô vẫn nhớ rõ nụ hôn nhiệt liệt của anh khi hai người ở trên xe. Đem trán tựa vào kính thủy tinh lạnh như băng, Phương Đề Lê bắt đầu sợ hãi, có phải hay không anh đã thất vọng về cô?
Cảm giác cô đơn này vẫn tiếp tục đến khi cô về tới nhà. Trở về, căn nhà không có người, cô tắm sơ qua, thu dọn hành lì, cô đơn nằm trên giường đợi anh về.
“Địch Ấp Chấn, anh rốt cuộc mấy giờ mới về nhà?” Xem đồng hồ chạy thật chậm, cô chuyển động cơ thể qua phần giường của anh, cắn lấy gối đầu của anh mà xả hận.
Phương Đề Lê kiên nhẫn chờ, nhưng thời gian cứ trôi qua anh cũng chưa trở về, mà sự mệt mỏi dần dần chinh phục cô.
Trong giây phút cuối cùng trước khi đi vào giấc ngủ, khóe mắt cô co chút ướt át trong suốt.
Cô cuối cùng biết sự dày vò tra tấn khi phải chờ đợi một người.
Chính là, lúc này có phải hay không đã quá muộn?
Cô vẫn có thể tìm về được người đàn ông luôn sủng ái cô ngày xưa sao?
***
Khi Địch Ấp Chấn về đến nhà liền thấy Phương Đề Lê ngủ say trên giường.
Buông đồ trong tay ra, anh vào phòng tắm rửa mặt chải đầu, mãi cho đến khi trong người sạch sẽ hơn một tí mới choàng áo tắm mà đi ra, vị trí của cô trên giường không một chút thay đổi.
Đứng yên lặng ở mép giường, anh cúi đầu nhìn cô. Tóc cô rơi tán loạn, miệng hơi hơi mở, khóe miệng vẫn còn ngậm gối đầu của anh, chỉ sợ cái gối đó đã dính đầy nước miếng của cô.
Anh theo phản xả lấy tay đẩy tóc cô ra, vô tình lại chạm vào mặt cô, lập tức rụt tay lại. Anh biết lần này anh không thể mềm lòng.
Trước khi cô xuất ngoại, anh cùng cô chịu đựng không khí căng thẳng giữa hai người, khống chế bản thân không thể bị đánh bại ánh mắt của cô. Nhưng vẫn là anh đầu hàng trước, kết quả thì sao? Cô vẫn một mực khăng khăng mà ra đi.
Anh vốn nghĩ rằng đã giáo huấn được cô một trận, hẳn là cô sẽ thay đổi một chút. Đúng, cô có một ít thay đổi, nói anh không vui là giả, nhưng không nghĩ tới không được bao lâu cô lại lấy công tác ra bỏ rơi anh, trực tiếp đi nước ngoài.
Anh cho tới bây giờ vẫn chưa oán hận điều gì.
Cho nên anh quyết định, lần này không thể mềm lòng, nhất định phải buộc cô thức tỉnh triệt để.
Có trời mới biết hôm nay anh đã dùng hết bao nhiêu ý chí mới có thể không đẩy cửa công ty mà chạy tới sân bay đón cô. Hơn nữa tan tầm còn ép bản thân ở lại công ty tăng ca. Cô có thất vọng hay không?
Nhìn khuôn mặt tiều tụy của cô, thân hình gầy thành thế này, đáy lòng anh lại đau xót, muốn ôm cô vào lòng, thật tốt mà che chở yêu thương cô, nhưng nếu làm vậy cô vĩnh viễn sẽ không học được cách làm vợ chân chính là thế nào.
Lúc trước bởi vì sợ có gì bất trắc, anh dụ dỗ lừa gạt cô đi kết hôn. Nhưng sau khi kết hôn, không nghĩ đến cô sẽ dùng thái độ này mà chung sống với anh.
“Đề Lê…… Em thật vô tâm.” Anh nhẹ nhàng thở dài, nhưng trong lời nói lại mang theo ý tứ sủng ái.
Tốt lắm, đây mới là vấn đề. Cho dù anh kiên định ý chí không chạm vào cô, nhưng cô lại nằm ở chỗ của anh, anh phải làm sao bây giờ?
“Đề Lê, xoay qua một chút.” Anh nhẹ giọng nói. Trên thực tế là anh cố ý đè âm thanh thật thấp, thấy cô mệt mỏi như vậy, anh không nỡ đánh thức cô.
Cô ở trên máy bay nhất định là không ngủ, trở về Đài Loan còn phải đi xe bus, có phải hay không ở trên xe cô cũng không ngủ được?
Anh nhất thời có chút hối hận đã không đi đón cô.
Khom người ôm lấy cô, động tác của anh hết sức cẩn thận, không hi vọng mình đánh thức cô. Nhưng hơi thở nam tính quen thuộc của anh vẫn làm cô tỉnh lại.
“Địch Ấp Chấn……” Cô kêu lên, ‘Anh đã về nha…” Nói xong lấy tay ôm cổ anh, đưa gương mặt tới ngực anh mà cọ cọ, còn đem cả áo tắm mở ra, trực tiếp cọ xát da thịt anh mới thỏa mãn.
Động tác hồn nhiên này của cô lại làm anh bốc lên nhiệt tình.
Anh gầm nhẹ một tiếng cuối đầu cướp lấy đôi môi khẽ nhếch kia, thô lỗ phát tiết sự bất đắc dĩ của bản thân. Không nghĩ tới, cô một chút cũng không oán giận anh thô lỗ mà ngược lại ôm chặt cổ anh, sau đó kịch liệt hôn trả.
“Đáng giận!” Cô lại phá hủy kế hoạch của anh, làm ý chí anh bay tán loạn, cô gái này thật đáng giận.


Chia Sẻ Bài Viết này lên Face Chia sẻ bài: Truyện Tiểu Thuyết - Mật thê - Trạm Thanh - FULL lên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Viết bình luận
Tags:

Truyện, Tiểu, Thuyết, -, Mật, thê, -, Trạm, Thanh, -, Cùng Chuyên Mục

* Truyện voz Gặp gái trên xe khách Update Chap 1-17
* Truyện voz Gặp gấu đi với người yêu cũ Update Full
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Update Chap 21-30 new
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Chap 1-20
* Truyện voz Hồi ký cuộc đời - gấu chó - vợ tương lai Chap 1-3
* Truyện voz : Gấu em có võ Full update
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 20 - 25
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 26 - 34
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Update chap 22 New
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Chap 1-22 Noel
Game Gmob Hot Hetpin
Hosting By XtGem.Com
ANHVINA © 2014
Creater 19-12-2014

Timeload : 0.0033/Giây
Timeout: 4.2%
U-ON C-STAT1/2/698