Địch Ấp Chấn không nói gì cười cười, lấy ra chìa khóa mở cửa đi vào.
“Em đem đồ ăn đổ ra, anh tắm rửa một chút đi!” Đề Lê cười nói.
“Hảo, nhưng em đừng có ăn vụng hết.” Anh xoay người đi vào phòng ngủ.
Ước chừng mười phút sau, Địch Ấp Chấn đã tắm xong, ngồi ở trước bàn ăn, đối mặt với dưa cải tình yêu của vợ.
“Còn nóng, ăn nhanh chút, canh đã hâm lại rồi.” Cô giống như học sinh tiểu học tranh công, đưa đũa và thìa cho anh. Được rồi, cho dù cô ngu ngốc trong nấu nướng nhưng với đồ ăn bên ngoài cô cũng biết dùng lò vi sóng để đun nóng. Như vậy cô có tính là khôngtệ lắm không?
Địch Ấp Chấn tiếp nhận bắt đầu ăn
Đề Lê hai tay di di, cười mỉm nói: “Nếu anh tiếp tục giận em, em không biết phải làm gì bây giờ.”
“Nha?” Anh nghe vậy ngẩng đầu lên. “Em xác định anh đang giận em sao?”
Đề Lê sửng sốt. Sao cô cảm giác anh đang đào hố cho cô nhảy vào nhỉ?
“Chẳng lẽ không đúng sao?” Cô chần chờ hỏi.
Đáp án của cô quả nhiên không đúng bởi vì anh đem thìa trong tay thả ra, không ăn nữa.
“Em ngay cả anh tức giận hay không cũng không biết……” Địch Ấp Chấn vốn ôn nhu giờ lại nổi đóa lên. “Vậy em nói đi, anh vì sao tức giận?”
“Anh sao lại tức giận rồi? Vì am nói làm tình nhân cũng không tệ, không phải sao?” Phương Đề Lê cũng không có ngốc đến loại trình độ này, anh ngày đó khi nghe cô nói câu kia liền thay đổi sắc mặt, cô đã nghĩ vài lần, bây giờ có thể xác định, “Em chỉ thuận miệng nói, không phải nghiêm túc.”
Ngày đó bị nhân viên của anh bao quanh, trong lòng cô rất khổ sở, chính là cô không nghĩ lấy chuyện này ra làm nũng với anh, cô chỉ thấy mình không đủ tốt, không thể trách người khác. Đương nhiên cô cũng cảm thấy bị thương, cảm thấy mất mát a! Nhưng tâm tình này cô phải nói ra như thế nào?
“Trọng điểm không ở những lời này.” Địch Ấp Chấn lại cảm thấy đau đầu. Cô gái này không thể làm cho anh bình tĩnh một chút sao? “Em không nghĩ tới chúng ta đã kết hôn nửa năm, em trừ bỏ không chịu thay đổi thân phận thành vợ của anh, lại có thể nói làm tình nhân cũng không sao. Em nói anh có thể không tức giận sao?”
“Nhưng em là vợ anh mà,” Đề Lê bị tiếng gầm nhẹ của anh dọa sợ, anh rất ít khi kích động như vậy. “Là vì em luôn công tác ở nước ngoài cho nên anh…”
“Không phải, không phải, không phải.” Anh giận trừng mắt với cô. “Là lòng của em. Em không để bản thân mình dựa vào anh, không chịu đem anh thành người có thể tin tưởng, trong lòng em, căn bản anh không phải là người mà em muốn nắm tay cả đời.”.
Anh tiếp tục lên án.
Sắc mặt của cô có chút tái nhợt, trừng mắt lên, miệng ngập ngừng, hoàn toàn không nghĩ anh để ý đến việc này, càng không nghĩ cảm giác của anh lại như thế. “Không phải, không phải như thế……”
Chỉ một thoáng cô mới hiểu được, chính bản thân cô đem nỗi sợ hãi ẩn sâu trong đáy lòng, cho rằng không cần đối mặt thì có thể giải quyết được. Cô biết mình luôn giữ lại tình cảm bản thân, chỉ sợ yêu quá sâu, vạn nhất mất đi anh rồi, cô không thể chịu đựng. Cho nên cô cố tình không quá dựa dẫm vào anh, không nghĩ đến làm cho anh thống khổ.
“Không phải như vậy, vậy em nói là thế nào?” Cơn tức của anh không giảm. Hiện tại anh không thể nhận một đáp án tùy ý như trước. Anh cho rằng nếu mình không giải quyết như bây giờ, anh cố gắng năm năm cũng vô ích.
“Là…… Cái kia……” Cô thật sự không biết nói rõ thế nào. Chừng đó suy nghĩ giấu trong lòng, cô nghĩ lấy ra, mà nay anh muốn cô nói triệt để, cô quả thật quá hỗn loạn, làm sao có thể?
“Không nghĩ nói?” Anh lạnh lùng hỏi, ôn nhu trên mặt đều không còn. Xem thái độ lùi bước của cô, anh ngay cả hứng trí cãi nhau cũng không có.
“Không phải, là không biết nói như thế nào, em cần…… Địch Ấp Chấn, em cần một chút thời gian……” Cô khẩn cầu nhìn anh.
“Như vậy chờ em chuẩn bị tốt lại nói sau!” Anh nhàn nhạt bỏ xuống câu này, đứng dậy rời bàn ăn.
Nhìn bóng lưng anh rời đi, Đề Lê đem mặt chôn trong tay, âm thầm rên rỉ.
Trời ạ, cô lại làm mọi chuyện hỏng bét, vốn cho rằng có thể giải quyết mọi chuyện, nay sự việc càng đi xuống. Nên làm gì bây giờ?
—Hết chương 4—
Sáng sớm hôm sau, 6 rưỡi sáng Phương Đề Lê đã rón ra rón rén xuống giường , nhịn không được quay lại nhìn lén dáng vẻ đang ngủ của anh mấy lần.
Ai, nhìn anh khi ngủ ôn hòa cỡ nào, cô bất giác đưa tay sờ mặt anh. Đây cũng là động tác cô hay làm, đặc biệt vào ngày nghỉ, anh có thể cùng cô ngủ trễ một chút, nên lúc cô tỉnh lại vẫn có thể thấy anh bên cạnh mà đưa tay sờ mặt anh. Đương nhiên kết quả cuối cùng chính là đánh thức anh sau đó hai người lại nhiệt tình triền miên.
Nhưng hôm nay vạn nhất nếu làm anh thức giấc, chắc chắn anh sẽ trưng ra khuôn mặt lạnh lùng mà nhìn cô, sẽ khiến cô không biết phản ứng thế nào. Tóm lại rời giường trước nói sau.
Cô đi vào phòng tắm, cố gắng làm nhanh vệ sinh cá nhân, chải đầu rửa mặt đơn giản, thay áo ngủ liền cầm ví tiền ra cửa.
Phương Đề Lê chưa từng rời nhà sớm như vậy, cảm giác mặt trời không giống bình thường, cầm ví tiền xuyên qua ngõ lớn phố nhỏ, cô đã lâu lắm mới đi mua bữa ăn sáng.
Ai, muốn làm người vợ hiền thật không dễ dàng. Trước kia cô không học nấu ăn nên chỉ ra ngoài giải quyết vấn đề này, nói tiếp thì hổ thẹn, từ khi kết hôn, phần lớn đồ ăn đều là do anh chuẩn bị cho cô, nhưng cô lại rất ít khi quan tâm đến anh.
Có lẽ cô nên thay đổi một chút, làm nhiều việc hơn vì anh, có thể tiêu trừ một chút bất an trong lòng anh. Địch Ấp Chân chưa từng ghét bỏ cô, chưa từng yêu cầu gì ở cô nhưng cô vẫn cảm giác được khoảng cách xa xôi giữa hai người, đến một ngày nào đó có lẽ anh cũng sẽ phát hiện, chi bằng bắt đầu thay đổi, hai người sẽ chậm rãi vượt qua cảm giác không an toàn này.
Chiếu cố anh là một việc, cô cũng đang lo lắng có nên thay đổi công việc hay không, hoặc thay đổi lịch trình chỉ dẫn đoàn ở Đài Loan, như vậy thời gian cô ở nhà sẽ nhiều hơn một chút.
Trong đầu suy nghĩ vòng vo, đến khi nhớ lại bóng lưng của anh khi xoay người rời đi hôm qua, trong lòng liền cảm thấy cay đắng. Cô lần đầu thấy bản thân thật ngu ngốc, có lẽ Địch Ấp Chân nói không sai, cô đã không đem tâm sự bản thân cùng anh chia sẻ cho dù cô thực thương anh.
“Oa a, cư nhiên đã hơn bảy giờ, mau mau mau, mau về nhà.” Phương Đề Lê nhìn đồng hồ trên tay không khỏi muốn té xỉu, nhanh chân cầm theo bữa sáng chạy về nhà.
Hơn mười phút sau, cô đã đến cửa nhà, mới mở cửa bước vào phòng khách liền nhìn thấy Địch Ấp Chấn đứng ở cửa phòng, vẻ mặt kích động phẫn nộ trừng mắt nhìn cô. “Em chạy đi đâu vậy?”
“Em……” Phương Đề Lê bị anh nhìn đến hoảng sợ. “Em đi mua bữa sáng.”
Kết quả khi anh nhìn thấy túi trên tay cô thì sắc mặt tốt hơn một chút. “Không có việc chạy ra ngoài mua bữa sáng làm gì? Mấy giờ đã ra cửa?”
“Em……” Cô chưa kịp trả lời anh đã xoay người về phòng.
Phương Đề Lê thở ra.
Anh vì sao không vui? Bởi vì cô đi mua bữa sáng?
Mấy giờ đã ra cửa? Người bình thường không phải hay ăn sáng giờ này sao?
Hồi tưởng sự kích động cùng phẫn nộ của anh, trong đầu cô hiện lên một suy đoán—
“Không phải là anh ấy không thích mình ra khỏi nhà chứ?” Nghĩ xong mắt cô tỏa sáng, môi nở nụ cười.
Trời ạ, anh thực sự đáng yêu nha.
Cô thật muốn chạy tới mà ôm ấp thân mật một phen, nhưng hiện tại làm như vậy anh sẽ trở mặt sao?
Miệng hàm chứa ý cười, cô bắt đầu đem sandwich trà sữa lấy ra, bày biện ngay ngắn chỉnh tề trên bàn.
Thu xếp ổn thỏa, Phương Đề Lê thực giống em bé ngồi ngay ngắn ở bàn, chờ anh rửa mặt chải đầu đi ra.
Kết quả đợi 20 phút, ngay lúc cô muốn đi gọi anh thì cửa phòng mở, Địch Ấp Chân mặt tây trang trong tay cầm theo cặp tài liệu đi ra.
“Anh nhanh một chút, bữa sáng sắp nguội rồi.” Cô hướng đến anh nói.
Ai ngờ anh chỉ đến gần nhìn cô rồi nói một câu: “Anh không ăn bữa sáng.”
“Không ăn bữa sáng?” Cô kinh ngạc đuổi theo. “Làm sao lại không ăn? Cứ như vậy đến trưa mới ăn, sẽ ảnh hưởng…”
Anh liếc nhìn cô một cái. “Chẳng lẽ bình thường em có ăn sáng sao?”
Trên mặt của anh viết – em như vậy thì không có tư cách nói anh.
Phương Đề Lê nghẹn họng nhìn trân trối. “Đó là do em ngủ trễ, cho nên……”
Ai ngờ anh căn bản không nghe cô giải thích liền đóng cửa mà rời đi.
“Thế nào như vậy? So với tưởng tượng thật không giống nhau, ít nhất nên ăn xong bữa sáng tình yêu sau đó thân thiết một chút với bà xã rồi mới đi làm chứ? Người yêu bình thường không phải như vậy sao?” Cô tức giận dậm chân.
Có lẽ là thật sự rất suy sụp, Phương Đề Lê ngồi trở lại bàn ăn, liều mình đem hai phần ăn sáng mà nhét vào miệng. Kết quả bụng cô căng muốn nổ tung, ngồi nghỉ trên sô pha một giờ mới có thể đứng dậy đi lại.
Con đường trở thành vợ hiền này là nhấp nhô!
***
Ở trên sofa nằm hơn một giờ, Phương Đề Lê đứng dậy nhìn nhìn đồng hồ treo tường, phát hiện mới chín giờ. Ai, cô thật sự không phải hiền thê lương mẫu nha, cứ ở nhà như vậy thật chán. Đang lo lắng không biết làm gì thì điện thoại liền vang lên.
“Uy, xin hỏi Phương Đề Lê tiểu thư sao? Tôi ở cơ quan du lịch.” Thanh âm bên kia điện thoại tương đối lễ phép.
“Là tôi, có việc gì sao?” Phương Đề Lê kinh ngạc hỏi. Cô đã bị họ lãng quên một thời gian, chẳng lẽ bây giờ họ muốn cô tiếp tục dẫn đoàn sao?
“Đại Phương, hiện tại có đoàn cần cô dẫn, cô có thể đi chứ? Tôi đã xem qua visa của cô, vẫn chưa hết hạn, không cần làm lại cái khác…” Nhân viên công ty thân thiện nói.
“Không cần làm lại? Đợi chút, tôi ngay cả thời gian làm lại visa cũng không có? Đoàn đó đi ngày nào?” Phương Đề Lê nguyên bản vui vẻ ai ngờ lại có cảm giác không ổn.
“Cái kia thôi…… Thời gian có chút gấp, cho nên hôm nay cô nhất định phải đồng ý với tôi, bằng không sẽ không kịp.” Đối phương nói chuyện bắt đầu hơi giận dữ.
Phương Đề Lê xoắn xoắn sợi tóc. “Còn một ngày là đi sao?”
“Ngày mai. Còn kịp, cô không cần lo lắng, tư liệu chúng tôi đều chuẩn bị tốt, cô chỉ cần hôm nay đến công ty lấy tư liệu ngày mai mang theo đoàn viên lên máy bay là tốt rồi. Cô có kinh nghiệm dẫn đoàn rất phong phú, công ty chỉ có thể nhờ cô.” Đối phương mềm mỏng nói.
“Ngày mai?!” Phương Đề Lê bắt đầu cảm thấy đau đầu. “Sao hôm nay mới nói? Có sai lầm gì sao? Không cần nói vòng vèo, nói thật ra đi, muốn tôi tiếp đoàn như vậy thì tôi cũng phải biết tình hình thực tế, cứ như như vậy đối với tôi và khách hàng đều không công bằng.”
0
Trời ạ, ngày mai? Làm sao có thể gấp như vậy? Cô cùng Địch Ấp Chân còn chưa bắt tay thân thiện, anh chưa nguôi giận nếu cô cứ rời đi, không phải là càng căng thẳng sao?
Nhưng nghĩ đến dáng vẻ lạnh lùng kia, cô không khỏi có ý nghĩ muốn bỏ trốn trong đầu. A, không nên không nên, dù thế nào thì vẫn phải cùng anh hảo hảo nói chuyện.
“Ai nha, kì thực là do Tiểu Ngô dẫn đoàn, nhưng đêm qua anh ta bị viêm hệ tiêu hóa nghiêm trọng, hiện tại vẫn ở bệnh viện điều trị. Cô nói không đổi người được không? Đoàn này chúng tôi phải tìm người kinh nghiệm phong phú mới dẫn được…”
“Kỳ thực đoàn này rất khó khăn nên mới để tôi dẫn phải không? Tiểu Ngô luôn báo giá dẫn đoàn thấp, sau đó để khách tự bỏ tiền túi ra, luôn bị khách hàng mắng không phải sao?” Phương Đề Lê lạnh lùng nói.
Tiểu Ngô này ở công ty du lịch rất có tiếng, mỗi lần đi đều cùng khách hàng phát sinh tranh cãi, nhưng bởi vì lập không ít công cho công ty mà công ty luôn mắt nhắm mắt mở. Nếu cô tiếp đoàn này, nhất định sẽ nếm mùi đau khổ.
“Ai nha, Đại Phương, không đâu, bởi vì mọi người đều đãcó đoàn dẫn nên mới nhờ cô, trừ cô ra công ty không biết tìm ai. Cầu xin cô giúp đỡ một lần đi.”
“Có nhiều người vẫn hay bí mật mà dẫn đoàn đi, tìm người khác đi.” Cô không hi vọng trong lúc này mà rời đi.
“Bí mật dẫn đoàn tuy rằng không ít, nhưng năng lực lại yếu, visa cũng có vấn đề. Nếu cô không đáp ứng, công ty chỉ có thể bắt Tiểu Ngô dẫn đoàn. Anh ta bệnh như vậy, cô nhẫn tâm sao?”
“Cũng không phải do tôi hại anh ta.” Phương Đề Lê đối với đối phương đáp trả.
“Đương nhiên không phải, nhưng tình hình bây giờ rất vội, cầu xin cô.” Đối phương rất khẩn khoản mà cầu xin.
Phương Đề Lê chần chờ.
“Cầu xin cô, công ty cam đoan sẽ tận lực phối hợp với cô, còn có lần sau sẽ sắp xếp đoàn tốt cho cô dẫn. Xin cô…”
“Tôi hiện tại không thể đáp ứng, phải cùng người nhà thương lượng đã.” Người nhà cô nói đương nhiên là Địch Ấp Chấn, mặc kệ thế nào, cô phải cùng anh thảo luận một chút!
Việc này thật khó xử, cô bị người ta cầu xin mà mềm lòng, nhưng tình huống trước mắt không thích hợp đi xa. Chết tiệt, sớm không đến trễ không đến, hiện tại lại tìm cô dẫn đoàn khẩn cấp như vậy, nên đi hay không đi đây?
“Vậy cô có thể mau chóng cho đáp án hay không? Bởi vì chúng tôi thật sự rất gấp…”
Phương Đề Lê mãnh mắt trợn trắng. “Tôi sẽ cố gắng, nếu không anh có thể tìm người khác, không chừng sẽ có người tiếp.”
“Hảo hảo, vậy sau khi cô quyết định thì gọi đến công ty thông báo một tiếng.” Đối phương vui vẻ treo điện thoại, dường nhe là cô đã đáp ứng rồi vậy.
Kì thực cô không hiểu, cho dù visa vừa khéo phù hợp yêu cầu, mọi người ai cũng không vui khi nhận đoàn này, vì sao công không trực tiếp cự tuyệt?
Ở phòng khách đi lại vài vòng, cô vẫn cầm lấy điện thoại gọi cho Địch Ấp Chấn. Không nghĩ tới anh không biết có điện thoại hay là cố ý tắt máy, cũng có thể đang họp nên không thể tiếp điện thoại, tóm lại không liên lạc được.
“Làm sao lại không nghe? Bình thường không phải đều tiếp điện thoại sao?” Phương Đề Lê tìm điện thoại văn phòng của anh.
Kì thực cô muốn tìm đến công ty gặp anh, nhưng sợ anh đang họp không nghe điện thoại, nếu đến đó không phải phiền anh sao. Bình thường chưa tính, anh lại đang giận cô, vẫn là không nên đi. Vì thế cô tìm được điện thoại tại văn phòng, kết quả —
“Đây là văn phòng CEO tập đoàn Nguyên Tố, xin chào!” Thẩm thư kí thanh âm không thể chê vào đâu được, rõ ràng lại đơn giản, có lễ nhưng không quá mức thân thiện.
Đề Lê vừa nghe đến thanh âm kia liền biết là Thẩm thư kí tiếp điện thoại, nhưng cô vẫn trấn định lễ phép mở miệng. “Xin chào, tôi tìm Địch Ấp Chấn tiên sinh.”
Đối phương thực rõ ràng tạm dừng vài giây.
“Địch CEO hiện tại không thể tiếp điện thoại, xin hỏi có việc gì? Có cần tôi nhắn lại không?” Ngữ khí lúc này biến lạnh vài phần.
Đề Lê vụng trộm ói ra đầu lưỡi, cô gái này đang làm cái gì? Cô là vợ cũng chưa từng trách cô ta bám lấy chồng mình, cô ta dám dùng ngữ khí đuổi ruồi này nói với cô?
“Tôi là Phương Đề Lê, xin hỏi anh ấy họp tới mấy giờ? Bởi vì gọi di động không được mà tôi có việc gấp tìm anh ấy.”. Đề Lê kiềm chế nói chuyện.
“Nếu Địch tiên sinh không có khởi động máy, chứng tỏ Địch tiên sinh không muốn nhận điện thoại quấy rầy của người như cô. Mời để lại số của cô, tôi sẽ thông báo với Địch tiên sinh.”
“Cô……” Đề Lê nghe xong thật muốn bóp chết cô ta, quên đi. “Hảo, cô nói với anh ấy gọi điện lại cho tôi, về phần số điện thoại thì không cần…Anh ấy hẳn là biết số điện thoại của nhà mình.” Câu cuối cùng cô cố ý nói nhẹ nhàng, nhưng có mười phần rung động. Nói xong liền cúp máy, lười nói chuyện với Thẩm thư kí.
Có lầm hay không? Làm sao xem cô như ruồi bọ mà đuổi? Giống như cô ta không ra mặt che chắn thì ông chủ sẽ bị nhện tinh ăn thịt vậy. Hừ, nếu nói đến ăn thịt anh, cô cũng đã ăn qua vài lần rồi.
Nghĩ đến đây cô lại đỏ mặt.
“A –” Cô hướng lên trời hét lên một tiếng. “Hiện tại rốt cuộc là cái tình huống gì? Phiền chết.”
Đề Lê ở trong nhà đến giữa trưa vẫn không nhận được điện thoại của Địch Ấp Chấn, không biết anh bận hay là không muốn trả lời, làm cô thật sự lo âu.
Mặt khác công ty du lịch cứ gọi cô liên tục, muốn cô nhận lời họ. Mỗi lần cô đều nghĩ là Địch Ấp Chấn nên rất nhanh tiếp điện thoại nhưng lại thất vọng.
Khi tiếng chuông lần nữa vang lên, cô nhịn không được ôm đầu, cảm thấy mình sắp nổi điên rồi. Tiếp điện thoại bên kia liền mở miệng.
“Đại Phương sao? Phương tiểu thư sao? Quyết định chưa? Người nhà cô nói thế nào? Muốn chúng tôi đến nói giúp cô không?”.
“Ngừng!” Đề Lê rốt cục chịu không nổi. “Nếu tôi tìm còn không ra chồng mình, cô nghĩ cô có thể tìm anh ấy nói chuyện sao?” Thật là tức chết cô, mặc kệ là Thẩm thư kí kia hay công ty du lịch, cô sắp điên rồi.
“Ách…… Tôi chỉ là muốn hỗ trợ.” Đối phương bị cô hung dữ liền nhanh chóng nói.
Đề Lê thở dài. “Cô gọi liên tục cho tôi như vậy cũng vô dụng, cho dù tìm được chồng tôi, anh ấy cũng không đồng ý cho tôi đi đâu, tôi đề nghị cô nên tìm người khác đi.”
“Nếu có thể tìm người khác tôi không cần quấy rầy cô a!”
“Tôi mặc kệ, chờ tôi hỏi xong sẽ thông báo với cô, không cần gọi tới nữa.” Đề Lê nghiêm trọng cảnh cáo đối phương, sau đó không gặp lại mà trực tiếp ngắt điện thoại.
Treo điện thoại, cô ở trong nhà suy nghĩ, cuối cùng cầm lấy túi xách cùng chìa khóa, trực tiếp đến tập đoàn Nguyên Tố tìm người.
***
Lên taxi, không đến nửa giờ đã đến tòa nhà tập đoàn Nguyên Tố.
Lần này cô cùng bảo vệ trực tiếp chào hỏi, mặt cười nói “Phiền toái giúp tôi liên lạc với thư kí CEO.”
Bởi vì bảo vệ còn nhớ rõ cô, vì thế liền vội vàng gọi và chuyển điện thoại cho cô.
“Thẩm thư ký, tôi là Phương Đề Lê. Trừ khi cô hiện tại có thể khiến Địch Ấp Chấn mở miệng nói tôi đừng đi lên, bằng không hiện tại tôi lên tìm anh ta.” Cô trực tiếp giết Thẩm thư kí trở tay không kịp.
Bất quá cách này hiển nhiên có hiệu quả.
“Cái gì…… Cô nói cái gì?” Thẩm thư ký thật đúng là bị cô làm kinh sợ, ngay cả lời nói cũng không rõ ràng.
“Chờ một chút sẽ biết.” Đề Lê lộ tươi cười sáng lạn sau đó gác điện thoại, xoay người hướng bảo vệ phất phất tay. “Lầu 25 tôi biết, tôi lên rồi nha, cám ơn anh.”
Bảo vệ còn cùng cô vẫy vẫy tay, trên mặt cũng nở một nụ cười.
Phương Đề Lê nhanh chân thừa dịp Thẩm thư kí không thể ngăn cản mà vào thang máy lên thẳng tầng 25, tránh việc cô ta gọi bảo vệ giữ cô lại. Ai, thật muốn mắng Địch Ấp Chấn, muốn gặp anh phải tốn sức như vậy.
Thang máy đến lầu 25, cô bước ra liền thấy Thẩm thư kí một mặt cứng ngắc đứng dậy.
Phương Đề Lê nhìn thiếu chút cười nhạo ra tiếng.
“Phương tiểu thư, Địch tiên sinh hiện tại đang có hội nghị, không có thời gian gặp cô.” Thẩm Phái Quân ngữ khí lạnh lùng, ngay cả sự khách khí cũng giảm đi.
Phương Đề Lê nhún vai.
“Không quan hệ, tôi có thể chờ, dù sao giữa trưa, anh ta cũng phải ăn cơm.” Nói xong cô đi đến bàn tròn lần trước ngồi xuống, cầm báo lên xem, nhìn Thẩm thư kí tức giận đứng một bên.
Phương Đề Lê dùng báo chí che khuất mặt, khóe miệng cười cười. Ai, nếu không phải hôm nay cô có chính sự, nếu không sẽ đùa với thư kí của anh một chút, rất thú vị a. Nếu các cô ấy biết Địch Ấp Chấn đã kết hôn, không biết sắc mặt sẽ khó coi thế nào, đến lúc đó chỉ sợ cô càng bị chỉ trích nhiều hơn bây giờ.