“Theo ngươi thấy tổ chức thần bí đứng đằng sau chuyện này? Bọn họ có mục đích gì?” Phỉ Mặc nhìn về phía Huyền Phong tỏ ý khen ngợi, tiếp tục hỏi.
“Trực tiếp nhất là làm hại võ lâm vùng Trung Nguyên. Có lẽ cái chết của lục đại chưởng môn cũng có liên quan tới tổ chức thần bí này. Điều thuộc hạ lo lắng là mục đích của bọn họ chỉ sợ không đơn giản như vậy.”
“Ngươi cho rằng bọn họ có âm mưu lớn hơn nữa?”
Huyền Phong nặng nề gật đầu.
Phỉ Mặc nở nụ cười, hắn vẫy tay bảo Huyền Phong tiến lên trước, sau đó chỉ chỉ cái trán Huyền Phong giống như người lớn dạy dỗ trẻ con, ung dung nói: “Tiểu Phong Phong, hôm nay các chủ này mới nhận ra ngươi thật sự suy nghĩ rất nhiều nha, cẩn thận có nếp nhăn đấy, ha ha ha.”
Vẻ mặt Huyền Phong thoáng một cái biến thành đen sì. Còn tưởng các chủ hiếm khi nào lại nghiêm túc như thế, thì ra chỉ là giả bộ…
Trong mật thất tối om, một ngọn…đèn u ám nhỏ như hạt đậu, một thân ảnh gầy gò, hai tay vắt sau lưng, đang yên lặng ngẩng đầu nhìn bức tranh trên vách tường. Bức vẽ kia dài khoảng bốn thước, rộng chừng một thước, ngọn đèn lờ mờ cũng khó có thể che lấp màu sắc tươi đẹp của nó, từ xa nhìn lại, nó giống như một tấm bản đồ thần bí, nhìn gần lại rõ ràng là hình một con rồng màu vàng bay lên trời, nhe nanh múa vuốt, rất có ý tứ. Không ngờ, nhìn kỹ lại, trên đỉnh đầu của nó, nơi vốn là cặp sừng dài, lại bị cắm hai chiếc đinh sắt rất lớn, máu tươi chảy từ đầu rồng xuống, chảy vào đôi mắt mở lớn của nó, nhuộm đỏ con ngươi của nó, nhìn qua khiến người ta giật mình khiếp sợ.
“Bẩm đường chủ, Khố Y có việc bẩm báo.” Một giọng nam đột nhiên vang lên trong không gian, thoáng chốc đánh tan bầu không khí u ám.
“Vào đi.” Bóng người gầy gò kia quay lại, trên mặt lại đeo một chiếc mặt nạ màu bạc, che khuất một nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra hai mắt đen như trời đêm, từ mũi trở xuống đều lộ ra ngoài.
Cánh cửa đóng chặt của mật thất mở ra từ bên ngoài, đúng là có cơ quan điều khiển, từ ngoài nhìn vào chỉ là một bức tường hết sức bình thường mà thôi. Một nam tử nhỏ gầy từ ngoài đi vào, áo đen quần đen, ngay cả gương mặt cũng dùng khăn đen che kín không một khe hở, không khỏi làm cho người ta tò mò bề ngoài của hắn rốt cuộc như thế nào mà không thể để người ta nhìn thấy, vì sao phải quấn chặt như thế, không thấy khó chịu hay sao?!
“Nói đi, chuyện gì?”
“Đã xác định thân phận của đám người chưa trúng độc, là Khê Vân các ở Bắc Mạc, ngoài ra còn có Độc Cô Ngạn của Độc Cô thế gia và một tiểu nha đầu không một chút võ công.”
“Khê Vân các? Độc Cô Ngạn? Đều là cao thủ tuyệt đỉnh, không bị trúng độc cũng không có gì lạ. Còn tiểu nha đầu kia, lại không có võ công?!”
“Thuộc hạ cũng không rõ, nhưng quan hệ của cô ta và Khê Vân các không đơn giản, thuộc hạ phát hiện Phỉ Mặc coi cô ta như bảo bối.”
“Tạm thời không nên đụng tới Khê Vân các. Tiểu nha đầu kia có chỗ nào đặc biệt sao?”
“Không có gì đặc biệt, vừa ngây thơ vừa ngốc, nhưng thú cưng của cô ta lại có chút thú vị, là một con báo trắng không bình thường và một con quái điểu.”
“Chắc là từ trong núi chạy tới tìm hiểu sự đời thôi, chưa cần để ý tới cô ta. Độc Cô Ngạn có động tĩnh gì không?”
“Hành động của chúng ta dường như đã khiến hắn chú ý, mấy ngày nay hành tung của hắn bất định, khinh công của hắn lại quá tốt, thuộc hạ… lần nào cũng không đuổi kịp hắn, xin đường chủ trách phạt.” Nam tử toàn thân đen kịt quỳ xuống nhận tội.
“Quên đi, chuyện này cũng không thể trách ngươi, võ công của hắn trên giang hồ chỉ sợ khó tìm đối thủ. Ngươi tiếp tục làm tốt việc của ngươi là được, dù sao nhiệm vụ của chúng ta ở huyện Tụ Vân đã sắp hoàn thành rồi, để xem bọn chúng có thể điều tra ra cái gì, ha ha…”
Tiếng cười mang theo vẻ trào phúng, trong khung cảnh bức vẽ con rồng máu chảy đầm đìa, lộ ra một tia quỷ dị…
~*~
Chương 9: Hang động bí mật.
Đêm không trăng, gió lớn, rất thích hợp để làm chuyện xấu, cũng như theo dõi.
Độc Cô Ngạn giả thành một người trong đoàn, cùng họ tiến vào hang động. Động trong núi này vô cùng sâu, cửa động lại hẹp, chỉ đủ cho một người đi qua. Đi vào trong khoảng một khắc, phía trước trở lên rộng hơn, có một tia sáng lóe lên, giống như ánh sáng phản quang từ mặt nước, chập chờn trông vô cùng kỳ dị.
Hắn lợi dụng chút ánh sáng này tranh thủ quan sát xung quanh động, đi qua đường mòn nhỏ như ruột dê vừa rồi là đến trung tâm động, không gian được mở rộng, hơn nữa đỉnh động cũng rất cao, ước chừng hai mươi trượng. Xung quanh lòng động là những tảng nhũ thạch lớn, với nhiều hình dạng khác nhau, có những tia sáng từ nơi nào đó chiếu đến khiến cảnh trong động rất đẹp nhưng cũng vô cùng kỳ quái. Vách động trơn nhẵn, tưởng như có người đã tỉ mỉ mài thành, trông giống như một cái gương đồng, có thể phản chiếu lờ mờ hình ảnh của con người lên đó.
Mọi người giống như đã quen thuộc với hang động này, đều tự tìm cho mình một chỗ để ngồi xuống, Độc Cô Ngạn cố ý đi chậm lại, nhìn xem tiếp theo bọn họ muốn làm gì. Chỉ thấy mọi người vươn nắm tay vào những cái lỗ bên trong khối thạch nhũ bên cạnh, giống như đang tìm kiếm gì đó, một lúc sau, lấy ra một loại quả màu đỏ thẫm, nhỏ như trứng chim bồ câu, nhìn qua giống như quả dại. Sau khi lấy được thứ quả đó, trên khuôn mặt vốn ngây dại của họ hiện lên tham vọng kì lạ, mỗi người đều nhanh chóng nhét thứ quả đó vào miệng, nhai vài cái rồi lập tức nuốt xuống, thỉnh thoảng chất lỏng hồng hồng theo nước miếng chảy xuống, giống như máu tươi.
Độc Cô Ngạn cũng tìm một chỗ ngồi xuống, từ bên trong khối thạch nhũ cũng tìm được một quả màu đỏ thẫm, hắn lẳng lặng giấu quả đó vào trong áo, rồi lặng lẽ quan sát phản ứng của những người xung quanh.
Những người này sau khi ăn thứ quả ấy, hai chân khoanh lại, hai tay đặt lên đầu gối bắt đầu ngồi thiền. Một lúc sau, trên đỉnh đầu họ tỏa ra một làn khói hồng, làn khói đó dần dần ngưng tụ thành một lớp sương mù màu đỏ như máu trên trán, trên mặt cũng bắt đầu chảy ra những giọt nước đỏ, từng giọt từng giọt, vừa giống mồ hôi vừa giống máu, toàn bộ khuôn mặt họ đỏ lự, nhìn vô cùng kinh khủng. Những giọt nước theo quai hàm chảy xuống, tụ lại ở vòm họng hình thành một viên ngọc, càng lúc càng lớn, nhưng không rơi xuống, mà dần dần đông cứng lại giống như trân châu, trong suốt và mượt mà. Những hạt trân châu ngày càng lớn thì khuôn mặt những người này ngày càng trắng bệch. Cuối cùng, màn sương mù màu đỏ cũng tan ra, ở phía dưới vòm họng như mọc ra một viên ngọc lưu ly đỏ to bằng quả nho, trông vừa buồn cười vừa đáng sợ. Còn khuôn mặt những người kia như không còn một giọt máu, giống như thịt cũng không còn, chỉ còn lại một lớp da, chính xác chỉ còn da bọc xương.
“Rầm” một tiếng, một người ngã xuống mặt đất, sau đó như một phản ứng dây chuyền, tất cả những người còn lại cũng đồng loạt ngã xuống, không động đậy. Độc Cô Ngạn nhanh chóng tiến lại gần đưa tay kiểm tra hơi thở, bọn họ đều đã chết. Nhìn sang, những hạt ngọc đỏ như máu đã trở lên cứng rắn, từ vòm họng bọn họ rơi ra, lăn sang một bên. Hắn nhẹ nhàng nhặt một viên lên, nhìn kỹ một lát rồi bỏ vào trong áo.
Nhận thấy bên ngoài cửa hang có tiếng động, hắn liền nhảy lên, nấp vào sau một khối thạch nhũ.
Người đi vào động chính là tiểu nhị mà Hề Hề đã nhìn thấy. Đầu tiên, hắn đi đến chỗ người chết, đá mỗi người một cái để kiểm tra xem họ đã chết thật chưa, tiện thể nhặt luôn những hạt huyết châu bên cạnh đặt vào trong một cái hộp gỗ. Hắn đứng lên, kiểm tra số lượng người, rồi lại đếm đếm số ngọc trong hộp, nhưng số lượng không trùng khớp, hắn kiểm tra lại lần nữa, kết quả vẫn thế. Hắn nhíu hai mày lại, toàn thân trở nên cảnh giác.
Phía sau khối thạch nhũ, Độc Cô Ngạn vẫn bất động, tiếp tục nín thở. Tiểu nhị dò xét xung quanh, không phát hiện thấy điều gì bất thường. Định đi ra khỏi động thì phát hiện một cậu nhóc gầy gò cũng ở trong động, nhìn trang phục trên người cậu bé hắn đoán chắc đây là tiểu môn đồ mới của bang Thanh Hồng. Hắn cười cười như hiểu ra, lẩm bẩm một câu: “Thì ra còn có một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch, không có công lực, lãng phí một quả Cực Lạc thượng hạng của ta.”
Sau đó, tiểu nhị khiêng từng người một ra ngoài. Đến người cuối cùng, hắn mang cả chiếc hộp theo, Độc Cô Ngạn nghĩ rằng hắn định đi liền rời khỏi chỗ ẩn nấp đi theo hắn, nấp phía sau, tận mắt chứng kiến toàn bộ những việc hắn làm.
Sau khi xử lý mọi việc xong xuôi, tiểu nhị kiểm tra lại chiếc hộp, rồi vừa đi về phía trước vừa khẽ hát một điệu dân ca, đi tới một bụi cỏ cao đến nửa thân người, hắn vạch đám cỏ chui qua thì thấy hiện ra một miệng giếng cạn, hắn thả người nhảy xuống. Sau đó, Độc Cô Ngạn cũng nhảy xuống không chút do dự.
Đại Mao vẫn luôn theo phía sau, nhìn thấy Độc Cô Ngạn nhảy xuống miệng giếng cũng nhanh chóng lao xuống theo, nhưng miệng giếng quá nhỏ, thân hình nó lại lớn, nhất là đôi cánh, làm thế nào cũng không thể chui qua được, nó thử đi thử lại mấy lần, cái mỏ như mũi dùi của nó suýt chút nữa là dẹp lép mà vẫn không cách nào vào trong giếng được. Bất đắc dĩ bay quanh giếng mấy vòng, không biết làm thế nào nó liền bay về tìm tiểu chủ nhân báo cáo.
Sau khi Đại Mao bay đi, có một bóng người khác từ trong bóng tối đi ra, nhanh chóng đi vào trong động.
Giếng cạn sâu khoảng mười trượng, sau khi chạm đất, Độc Cô Ngạn phát hiện phía dưới giếng này là một mật đạo. Hắn lách người theo tiểu nhị đi hết đường này sang đường khác, sau khoảng hai khắc, không khí trong mật đạo trở lên thoáng đãng hơn, có lẽ đã đến cửa mật đạo. Tiểu nhị hưng phấn nhảy nhót vài bước, đứng trước một khối nham thạch lớn. Độc Cô Ngạn đứng nhìn hắn cách đấy không xa, thấy hắn đưa hai bàn tay chạm vào một chỗ trên tảng đá, khối nham thạch tách ra làm hai tạo thành một khoảng trống rộng khoảng nửa thân người, tiểu nhị thân người gầy gò, chỉ nghiêng người một cái đã có thể đi qua, khối nham thạch lại chậm rãi hợp lại như cũ.
Độc Cô Ngạn tiến lại gần nhìn, thì ra trên tảng đá có hình đôi bàn tay lõm xuống, chắc đây chính là chìa khóa để đi qua cánh cửa này. Hắn duỗi hai bàn tay đặt lên đó, cánh cửa cũng từ từ mở ra một khe nhỏ, cũng may thân hình hắn tương đối gầy, nếu là một người vạm vỡ đã không thể đi qua cánh cửa này.
Hắn phát hiện sau cửa đá là một mật đạo liên tục, không có cửa sổ, trước mặt cũng chỉ có một cửa thông ra ngoài. Sở dĩ nói liên tục bởi vì trước mặt hắn lúc này là một bức tường, trên bức tường là một cánh cửa hình trăng non, phía sau dường như còn một mật đạo khác, còn lại tất cả đều là tường trơn nhẵn.
Không nhìn thấy bóng dáng tiểu nhị kia nữa, chắc hắn đã đi qua cánh cửa hình vầng trăng kia.
Độc Cô Ngạn đi qua cánh cửa hình vầng trăng, quả nhiên bên trong là một hang động khác. Bên trong không giống mật thất, mà lại giống như ở trong một cái giếng cạn khác, bởi vì phía trước có một số tia sáng lờ mờ chiếu đến. Bốn phía tối đen như mực, nhưng cũng không phải sự cản trở đối với hắn, hắn nhìn thấy rất rõ có một sợi dây thừng buông thõng từ trên xuống, tiểu nhị đang leo lên bằng sợi dây thừng đó, chờ khi không nhìn thấy tiểu nhị nữa, Độc Cô Ngạn cũng đi tới chỗ sợi dây thừng, dùng khinh công tuyệt đỉnh của hắn, chỉ mượn lực ở giữa sợi dây một lần đã nhảy lên đến đỉnh, thoáng nhô đầu ra nhìn xung quanh kiểm tra, phát hiện ra đây chính là sân sau của nhà bếp Tụ Hiền lâu! Hắn ở trong động sâu, đột nhiên nhớ ra đúng là ở sân sau có một cái giếng bỏ không! Mà tiểu nhị đang đi lại ở phía trước, đã thay bộ trang phục màu xám tro thường ngày.
Chẳng trách hắn có thể quay về Tụ Hiền lâu sớm hơn Hề Hề, thì ra còn có con đường bí mật này. Chỉ là, rốt cục hắn là ai? Mưu hại những đồng đẳng võ lâm này với mục đích gì?
Trong chớp mắt, Độc Cô Ngạn từ miệng giếng nhảy lên, lắc mình một cái, lập tức biến mất.
“Nhị Nha, A Ngạn với Đại Mao đi đã lâu rồi sao chưa thấy quay lại?” Hề Hề quấn người trong chăn, vẫn không ngủ được lăn đi lăn lại trên giường, nàng đã chạy đến cửa sổ nhìn mấy trăm lần, phòng bên cạnh vẫn không có động tĩnh gì.
“Ngao.” Nhị Nha ngẩng đầu lên, tao nhã duỗi lưng một cái, dù sao nó cũng chẳng quan tâm đến con quạ đen xấu xí ấy làm gì! Đen như vậy, tính tình cũng xấu như vậy, làm sao có thể có tai họa gì chứ, không thể chết được!
“Bọn họ có thể gặp phải nguy hiểm gì không?” Hề Hề lo lắng liên tiếp hỏi. Ôm chăn từ trên giường nhảy xuống, nàng nóng lòng đi xung quanh Nhị Nha, khiến nó hoa mắt, không thể làm gì hơn là dùng hai chân trước ôm lấy mắt.
“Không được, chắc chắn bọn họ đã xảy ra chuyện, ta phải đi nhờ Mặc ca ca giúp đỡ.” Chăn nàng cũng không bỏ xuống, mà khoác lên người đi thẳng ra ngoài. Nhị Nha đành phải theo sau.
“Mặc ca ca.” Phỉ Mặc vừa tắm xong, đang ngồi trên giường, chợt nghe tiếng Hề Hề gọi ầm ĩ. Nha đầu kia lúc này lại tìm hắn, không phải không ngủ được, bắt hắn kể truyện cổ tích đấy chứ…
“Vào đi.” Cửa không khóa, Hề Hề vừa đẩy cửa ra đã vọt vào.
“Thế nào, Tiểu Hi Hi sợ Mặc ca ca ngủ một mình không ngon, muốn tới ngủ chung sao?” Phỉ Mặc thấy nàng khoác chăn chạy vào, trong nháy mắt, hắn cười đến mức trăng sao kém sáng, hoa cỏ kém tươi.
Tiếc là phong thái tuyệt mỹ đó nha đầu kia một chút cũng không nhận ra.
“Mặc ca ca, huynh còn chưa ngủ, thật tốt quá, huynh hãy nhanh nhanh gọi người đi giúp A Ngạn, huynh ấy cùng Đại Mao đến bây giờ vẫn chưa trở về.” Hề Hề bước lên, nói rất nghiêm túc, ánh mắt còn lóe lên sự kích động.
“…” Phỉ Mặc đột nhiên rất muốn vỗ trán thở dài. Sức hấp dẫn của hắn trước giờ vẫn không ai địch nổi, vậy mà trong mắt nha đầu kỳ quái này lại chẳng khác nào cỏ dại trong gió thu, không có nửa điểm thu hút với nàng.
“Mặc ca ca, nhanh lên một chút, nhanh lên một chút. Nếu chậm trễ A Ngạn xảy ra chuyện gì thì sao?” Hề Hề thúc giục.
“Yên tâm, A Ngạn kia của muội không kẻm cỏi như vậy đâu.” Phỉ Mặc thong thả cầm áo khoác trên giường lên, chậm rãi mặc vào, động tác chậm chạp như thể cái áo này có một trăm tám mươi cái nút buộc, Hề Hề nóng vội đến mức đầu tóc sắp dựng thẳng lên, nhưng trong ánh mắt của Phỉ Mặc, vẻ mặt nhạt nhẽo kia của nàng hoàn toàn không có vẻ thúc giục, vì vậy hắn vẫn chậm rãi gấp ống tay áo, vuốt thẳng vạt áo.
Phỉ Mặc còn chưa mặc xong quần áo, đã có một tiếng “Oa” vang lên, chứng tỏ Đại Mao đã trở về.
“Đại Mao.” Hề Hề nhanh chóng trở về phòng. Quả nhiên trong bóng đêm nhìn thấy Đại Mao đang tiến về bệ cửa sổ.
“Đại Mao, sao em lại quay về? A Ngạn đâu?” Sẽ không gặp phải chuyện gì nguy hiểm chứ?!
“Oa oa, oa oa.” Đại Mao vỗ vỗ cánh, lại dùng đầu cọ cọ vào cánh tay của Hề Hề, ý bảo nàng đừng qua lo lắng. Lúc này, Hề Hề mới tạm yên lòng.
“Vậy hiện giờ A Ngạn đang ở đâu?”
http://WapVip.Pro/
Chương 10
Chương 10: Giao chiến hỗn loạn
Nàng đang hỏi Đại Mao, bỗng nhiên, một bóng người màu đen từ trước mái hiên xẹt qua, nhanh như chớp.
Rất nhanh lại có một bóng đen nữa hiện ra, cuối cùng là một cái bóng trắng.
Hai cái bóng đen phía trước nàng không thèm để ý, nhưng cái bóng cuối cùng dù có hóa thành tro nàng cũng nhận ra, đó chẳng phải A Ngạn thân yêu nhà nàng sao!
“A Ngạn, A Ngạn!” Nàng gọi với theo bóng lưng hắn đang đi xa, đáng tiếc người kia không vì tiếng gọi của nàng mà dừng lại, nhảy lên hai ba cái rồi biến mất ở phía xa.
“Đại Mao, em nhanh dẫn đường, nhất định A Ngạn không nghe thấy ta gọi rồi.” Hề Hề vội vàng vơ lấy hộp kẹo trên bàn, sau đó mang theo Đại Mao và Nhị Nha vội vàng chạy ra ngoài. Khi đi qua phòng Phỉ Mặc, nhìn thấy hắn còn đang chậm chạp sửa lại đầu tóc, nàng vội vã ném lại một câu: “Mặc ca ca, huynh nhanh lên một chút!” Lời ở lại, người đã chạy xuống lầu, xông thẳng ra ngoài cửa.
Tiểu nhị bước ra từ chỗ rẽ nối với khu nhà bên trong, con mắt âm trầm nhìn chằm chằm vào bóng lưng đang dần biến mất của Hề Hề, sau đó cũng lặng lẽ đi theo.
Phỉ Mặc đứng ở cửa phòng vẫy tay, Huyền Phong lập tức tiến lên nghe lệnh.
“Cũng đi xem sao.” Nha đầu kia chạy cũng quá nhanh rồi… Tốt xấu gì cũng phải chờ hắn mũ áo chỉnh tề đã chứ.
“Vâng.”
Đây quả thật là bọ ngựa bắt ve, hoàng tước ở phía…sau, sau nữa là một con rắn mối, sau rắn mối là một con báo… [tác giả: chuỗi sinh vật thật hài hòa nha…">
“Đại Mao, có thấy A Ngạn không?” Nàng cưỡi trên lưng Nhị Nha, điên cuồng lao ra ngoài thành, dọc đường chưa nói đến bóng người, ngay cả ma cũng chẳng thấy.
“Oa.” Đại Mao trả lời khẳng định, nó bay trên cao, đương nhiên thấy xa. Nhị Nha tức giận nhe răng nanh với Đại Mao, sau đó tiếp tục mệt nhọc chạy về phía trước.
Lại chạy thêm vài dặm nữa, quả nhiên phát hiện trên khoảng đất trống trước lối vào núi Tụ Vân có hai bóng người một đen một trắng, chỉ là, hai người đó đang bị một đám người vây ở giữa.
“A Ngạn…” Hề Hề ngây người. Rõ ràng chỉ có ba người, vì sao đột nhiên lại xuất hiện nhiều người như vậy? Lại còn cậy đông bắt nạt ít, thật quá đáng!
Độc Cô Ngạn liếc mắt nhìn thấy Hề Hề đã đuổi theo đến đây, nhất thời cau mày. Cô nàng này nửa đêm không ngủ, chạy tới đây làm gì? Cô ta cho rằng trò đuổi bắt này vui lắm sao?
Sau khi từ miệng giếng đi ra, hắn phát hiện tiểu nhị vẫn sắm vai người bình thường như trước, không có hành động tiếp theo, nhưng trên người y không mang theo hộp huyết châu đã lấy được trước đó nữa, hiển nhiên là y đã để lại chiếc hộp đó trong mật đạo, chứng tỏ trong mật đạo còn có một nơi bí mật khác. Vì vậy, hắn quay lại tìm hiểu, kết quả là còn chưa tới được cánh cửa hình trăng khuyết đã phát hiện có hai bóng đen đang giao đấu, trong đó có một bóng người hắn nhìn rất quen mắt, rất giống hộ vệ Huyền Phong của Khê Vân các.
Một bóng người khác dùng khăn che mặt kỳ quái che hơn một nửa cái đầu, vừa nhìn thấy hắn tiến đến lập tức lách người chạy ra khỏi mật đạo từ một cánh cửa ngẩm, hai người vội vàng đuổi theo, đuổi tới miệng núi Tụ Vân, không ngờ tên kia đã phái người mai phục ở đó.
“Tại hạ không muốn làm hai vị khó xử, nhưng lòng hiếu kỳ của hai vị bằng hữu quá lớn, nhìn thấy thứ không nên thấy, vì vậy, xin lỗi, hôm nay, dưới chân núi Tụ Vân này chính là nơi vùi thây hai vị rồi.” Nam tử che mặt kia nói xong lập tức phất tay, hơn mười người mặc đồ đen vây quanh vây quanh Độc Cô Ngạn và người kia nhào tới trong nháy mắt.
Chỉ thấy ánh sáng bạc liên tiếp chớp lên, hai tay Độc Cô Ngạn điều khiển kiếm, uyển chuyển như rồng bay lượn, nhẹ nhàng như chim nhạn vượt biển, thong thả ứng phó với hơn mười người xung quanh, không chút yếu thế. Còn bóng người có vẻ giống Huyền Phong cũng giao đấu không có vẻ gì như sắp thua cuộc, thân hình chuyển tới chuyển lui, vô cùng thành thạo.
“A Ngạn, cố lên!” Hề Hề yên lặng cổ vũ cho người yêu dấu ở trong lòng, miệng còn không quên ngậm kẹo. Nàng xem đến mức hai mắt không nỡ chớp một cái, trong mắt, trong tim tràn đầy hình ảnh phong độ của hắn, căn bản không nghĩ rằng đứng đờ người ngay trước mắt kẻ xấu sẽ rất dễ bị công kích.