Polly po-cket
Girl XinhAndroidGame
Like Ủng Hộ AnhVina trên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known

Truyện Teen – Thật Xin Lỗi , Cút Thôi

Ad AnhVina[ADMIN-ON]
clock30.04.26 / 18.39.40 PM

“Cái này gọi là Lan Hương hoàn, ăn vào trên người sẽ thơm thơm, rất dễ chịu.” Hề Hề rút nắp bình ra, đổ ra một viên, chỉ thấy một viên thuốc như châu tròn ngọc sáng, nhỏ như trứng tằm, màu xanh lục, tỏa ra mùi hoa lan, thật sự vô cùng thơm.
“Cái này dùng để ăn?” Phong Lăng Ba bán tính bán nghi nhận lấy cái lọ.
Hề Hề gật đầu, tiện tay cầm viên thuốc trong tay đưa tới trước mỏ Đại Mao, Đại Mao cắp lấy viên thuốc, ngửa cổ nuốt xuống, chỉ chốc lát sau, trên người Đại Mao tỏa ra hương thơm mê người. Đại Mao oa oa kêu lên hai tiếng, đắc ý nhảy đến trước mặt Nhị Nha vẫy cánh vài cái, khiến cho Nhị Nha thấp giọng rít gào, Đại Mao lập tức bay lên trời, chuẩn bị đi thu hút mấy con chim khác về để chứng minh cho Nhị Nha thấy sức hấp dẫn của nó.
“Oa, thật thần kỳ, đồ tốt như thế, muội thật sự tặng cho tỷ?” Phong Lăng Ba mở to hai mắt, nữ nhân đều thích cái đẹp, ai chẳng muốn trên người mình có hương thơm ngào ngạt, hơn nữa mùi hương còn không giống người bình thường như thế, so với những thứ phấn son tầm thường kia rõ ràng tốt hơn nhiều.
“Tặng cho tỷ.” Hề Hề gật đầu, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
“Hề Hề, đồ quý giá như thế muội giữ lại đi.” Phong Lăng Ba không muốn trục lợi, tặng đồ cho Hề Hề hoàn toàn xuất phát từ yêu thích, không phải để nhận quà đáp lễ của Hề Hề.
“Không quý giá, trong hũ của cha còn rất nhiều.” Hề hề kiên quyết đẩy cái chai về phía Phong Lăng Ba.
Phong Lăng Ba nhìn vẻ khăng khăng của Hề Hề, có chút xấu hổ nhận lấy cái chai, nói: “Vậy được rồi, Hề Hề, cảm ơn muội.”
Hề Hề lắc đầu như trống bỏi: “Tỷ tặng muội nhiều hơn, muội phải cảm ơn nhiều hơn.”
Phong Lăng Ba bật cười ra tiếng: “Được rồi, hai chúng ta đừng cảm ơn nhau nữa, có vẻ quá khách khí rồi.” Sau đó, nàng thanh toán tiền cho người bán hàng, dùng những thứ đã mua trang điểm lên, rồi nhiệt tình kéo tay Hề Hề tới bên cạnh Độc Cô Ngạn.
“Xảy ra chuyện gì vậy?” Đều là người giang hồ, Phong Lăng Ba nhạy cảm nhận ra được sự cảnh giác của Độc Cô Ngạn, hắn nhìn thẳng tắp về phía trước, giống như phát hiện tình huống gì đấy lạ thường.
Độc Cô Ngạn ấn dây cương ngựa vào tay Hề Hề, bỏ lại một câu: “Chờ ở đây.” Sau đó lắc mình rời đi, chốc lát đã không còn bóng dáng.
“A Ngạn!” Hề Hề cầm lấy cương ngựa, định đuổi theo, bị Phong Lăng Ba kéo lại: “Chờ chút, Hề Hề, hiện giờ chúng ta không biết tình hình thế nào, liều lĩnh đuổi theo có thể sẽ gây phiền phúc cho Độc Cô khổng tước, vẫn nên chờ ở đây đi.”
Hề Hề nhìn dây cương trong tay, lại nhìn Phong Lăng Ba, gật đầu, sau đó liền ngồi xổm xuống, hai tay chống má nhìn về phương hướng Độc Cô Ngạn rời đi, ngoan ngoãn ở lại đây chờ.
Phong Lăng Ba nhất thời cảm thấy ngứa tay, Hề Hề sao có thể đáng yêu như thế!
Độc Cô Ngạn ẩn mình ở một nơi bí mật gần đó, nhìn hai người cách đó không xa, nấp ở dưới chân tường phía tây một đại viện, lén lút không biết làm gì. Điều khiến hắn chú ý chính là những người này giống những người bán hàng rong mà hắn đã thấy tại huyện Tụ Vân trước đây, tuy chỉ là những nam tử khuôn mặt bình thường nhưng hai tay lại trắng nõn dị thường, ngón tay dài nhỏ như tay nữ tử.
Những người này phải chăng cùng một băng đảng với những người đã xuất hiện tại huyện Tụ Vân? Vì sao bọn họ lại xuất hiện tại trấn Xích Tùng? Rốt cuộc bọn họ đến từ một tổ chức thế nào, có mục đích gì?
Những nghi vấn này không ngừng xoay quanh trong đầu Độc Cô Ngạn.
Chương 19: Sâu hút máu
Ở góc tường, hai người đó ngồi xổm xuống, giống như đang đào một cái lỗ, sau đó còn lấy ra một con dao nhỏ, cắt đứt cổ tay, nhỏ vài giọt máu xuống phía dưới, rồi vùi thứ gì đó vào, đợi khoảng một khắc sau mới đứng dậy định rời đi.
Độc Cô Ngạn từ góc tường lắc mình đến phía sau bọn họ, dùng tốc độ sét đánh không kịp che tai mà đánh ngã hai người, lật cánh tay bọn họ lên nhìn, quả nhiên bên trên có đồ án giao long đổ máu, có thể thấy rằng bọn họ cũng giống những người đã xuất hiện tại huyện Tụ Vân. Độc Cô Ngạn đi tới chỗ bọn họ vừa ở kiểm tra cẩn thận một lần, phát hiện bức tường phía Tây bị bọn họ đào ra một cái lỗ nhỏ, lỗ nhỏ đó thông vào trong viện, bên trên đặt một cái lá xanh rất lớn, trên phiến lá có hơn mười con sâu nhỏ như ấu tằm. Điều khiến người ta rùng mình chính là những con sâu nhỏ này đang hút máu mà bọn họ vừa nhỏ xuống, đồng thời cũng lớn lên rất nhanh, thoáng một cái đã biến thành kích thước như những con tằm, bắt đầu chạy vào trong viện. Sở dĩ nói là chạy mà không phải bò, vì động tác của bọn chúng nhanh hơn những con sâu bình thường rất nhiều, gần như có thể nhanh như rết, chớp mắt một cái đã biến mất trong bụi cỏ.
Hai hàng lông mày của Độc Cô Ngạn nhíu chặt lại, rốt cuộc những con sâu này có tác dụng gì?
Giấu hai người kia vào phía sau cây đại thụ bên cạnh, một mình hắn nhảy lên, tiến vào trong viện.
Đây là một hậu hoa viên rất điển hình, trồng những loại cây cỏ bình thường, thỉnh thoảng có một số hòn non bộ thấp thoáng, một con đường thông với sân trước. Phía xa loáng thoáng truyền đến âm thanh luyện võ, Độc Cô Ngạn tỉ mỉ tìm kiếm tung tích của những con sâu, nhưng không thấy đâu. Vì vậy, hắn đành phải theo âm thanh đi tới sân trước.
Sân trước là một đạo trường rất lớn, lúc này, đang có hơn ba mươi nam tử đứng tuổi mặc đồng phục áo trắng quần đen xếp thành bốn hàng, đều nhịp luyện quyền cước, miệng còn phát ra những tiếng “ya”, “hô” rất tiết tấu. Phía trước có một người đàn ông trung niên đang chắp tay sau lưng, đi tới đi lui kiểm tra, hẳn là giáo đầu của bọn họ. Có vẻ đây không phải là một võ quán, mà là một tiêu cục.
Bọn họ chuyên tâm luyện võ, chưa phát hiện có người lạ vào trong viện, vẫn đang toàn tâm toàn ý luyện quyền cước. Độc Cô Ngạn lặng lặng ẩn mình trong góc quan sát, đột nhiên phát hiện những con sâu kia đã bò gần tới chân bọn họ.
Hắn còn chưa kịp có động tác gì đã thấy những con sâu này nhanh chóng bò tới, chui vào trong quần áo bọn họ, nhưng dường như bọn họ lại không có bất cứ phản ứng gì, vẫn quy củ luyện quyền cước. Độc Cô Ngạn nhíu mày, nếu những con sâu này là sâu độc, vậy nhất định bọn họ sẽ gặp tai ương, nếu không phải sâu độc, những người kia bỏ bọn chúng vào đây để làm gì?
Hắn lại đợi một lát, nhưng vẫn chưa thấy bọn họ có dấu hiện bị cắn, hơn nữa cũng không phát hiện ra chuyện gì lạ thường. Độc Cô Ngạn đang nghĩ mọi chuyện có chút kỳ lạ thì biến cố đã xảy ra. Chỉ thấy những người vốn đang luyện võ đột nhiên động tác càng ngày càng chậm, trở nên giống như say rượu, lảo đảo xếp thành một hàng, sau đó lại giống như những gì hắn đã nhìn thấy trên núi Tụ Vân, vẻ mặt bọn họ dại ra, đồng loạt đi về phía sân sau. Khi đoàn người đi qua chỗ hắn ẩn nấp, ánh mắt giống như hoàn toàn không có tiêu cự, thậm chí hắn còn cố ý bại lộ chỗ trốn của mình, nhưng không hề có ánh mắt nào hướng về phía hắn.
Lẽ nào những con sâu kia chính là nguyên nhân khiến bọn họ trở thành như vậy? Nếu vậy, một nơi nào đó trong sân này nhất định cất giấu quả Cực Lạc. Độc Cô Ngạn đánh ngã người cuối cùng, vạch áo hắn tìm kiếm, quả nhiên phát hiện con sâu đang bám vào trước ngực người đó. Thân mình con sâu đã biến thành màu đỏ, hiển nhiên đã hút rất nhiều máu. Độc Cô Ngạn dùng một cành cây gẩy con sâu đó, không ngờ nó lập tức rơi xuống, nằm trên mặt đất không nhúc nhích, đã chết. Lại nhìn ngực người kia, ngay cả một vết cắn cũng không có.
Những con sâu này cắn người, nhưng bọn họ lại không hề phát hiện. Nói vậy, những con sâu này cắn người nhưng không gây đau đớn, thậm chí còn nhẹ hơn muỗi đốt, bởi vậy, cho dù bị sâu hút máu, khiến bọn họ trúng kịch độc, bọn họ cũng không hề có cảm giác gì. Độc Cô Ngạn nhanh chóng buông người này ra, tiến lên điểm huyệt tất cả bọn họ. quả nhiên phát hiện trên người bọn họ đều có một con sâu hút máu, đồng thời, đều đã chết. Độc Cô Ngạn lấy từ trong người ra một cái hộp nhỏ, đựng những viên kẹo mà Hề Hề nhất định phải đưa cho hắn, may mà chưa ném đi. Hắn đổ những viên kẹo đủ mọi màu sắc ra, vốn định ném đi, dừng lại một chút, cuối cùng vẫn nhét vào trong lòng.
Dùng cành cây gắp mấy con sâu bỏ vào trong hộp, hắn thử dùng nội lực giúp một người trong số đó ép độc, kết quả không có bất cứ tác dụng gì. Vẻ mặt người kia vẫn mơ màng, ánh mắt thất thần. Độc Cô Ngạn đứng dậy tìm kiếm một lúc, cố gắng tìm ra nơi có quả Cực Lạc, nhưng không có thu hoạch. Lẽ nào bọn họ còn chưa trúng độc? Nhưng phản ứng của bọn họ quả thật giống phản ứng của những người trong võ lâm trên núi Tụ Vân như đúc.
“Vù vù” hai tiếng, một vật gì đó từ trên cao hạ xuống. Độc Cô Ngạn giật mình, thân thể bỗng nhiên xoay tròn, giống như một chiếc lông chim trong gió, tránh sang một bên. Chỉ thấy hai người bị điểm huyệt đã bị giết chết, một đao ngay cổ họng, hơn nữa chỉ trong khoảnh khắc đã hóa thành một vũng nước đen, ngấm vào đất, không để lại bất kỳ dấu vết gì.
Người vừa rồi nhất định còn đang ở gần đây! Độc Cô Ngạn vừa định đuổi theo, lại nghĩ tới những người bị đánh ngã trong viện, sợ rằng đó là kế điệu hổ ly sơn, vội vàng trở lại trong viện, nhưng phát hiện những nam tử đứng tuổi này đã thất khiếu chảy máu mà chết…
Thì ra cho dù bọn họ không ăn quả Cực Lạc cũng khó thoát khỏi cái chết.
“Hề Hề, chúng ta tới chỗ khác chờ Độc Cô khổng tước được không?” Phong Lăng Ba thấy sắp nửa canh giờ rồi mà Độc Cô Ngạn còn chưa trở lại, gương mặt nhỏ nhắn của Hề Hề vì đói mà càng thêm đờ đẫn, liền muốn tìm một chỗ ăn chút gì đó rồi tiếp tục chờ.
Hề Hề lắc đầu, nói: “Tới chỗ khác A Ngạn sẽ không tìm được chúng ta, muội chờ A Ngạn về rồi cùng ăn.”
Phong Lăng Ba trợn mắt nhìn một cái, cô nhóc này rõ ràng đói đến mức giọng nói cũng run lên rồi mà còn cứng đầu, tên Độc Cô khổng tước kia không biết chết ở chỗ nào rồi, đến giờ còn chưa trở lại, nếu đến khi trời tối đen rồi hắn còn chưa trở lại, chẳng lẽ lại nhịn đói đến lúc đó?
Nhìn ánh mắt trông chờ mòn mỏi của Hề Hề, Phong Lăng Ba lắc đầu, đến cửa hàng bánh bao Xích Tùng cách đó không xa mua mấy cái bánh bao trở về, đi tới bên cạnh Hề Hề đang ngồi xổm dưới đất đưa bánh bao cho nàng: “Nào, Hề Hề, ăn trước mấy cái bánh bao lót dạ đi, nếu không sẽ đói chết mất.”
Hề Hề nhìn bánh bao, nuốt nước miếng, những vẫn kiên quyết lắc đầu: “Phong tỷ tỷ, tỷ ăn đi, muội đợi A Ngạn về rồi ăn.”
“Con bé này sao lại cố chấp như thế? Biết bao giờ hắn mới trở lại.” Phong Lăng Ba thật muốn bửa cái đầu Hề Hề ra để xem trong đấy chứa cái gì, rõ ràng đói không chịu nổi nữa rồi còn muốn chờ tên kia về, tên Độc Cô khổng tước đấy có gì tốt đẹp mà chờ!
Nhị Nha đụng đụng đầu vào cánh tay Hề Hề, ao ước nhìn bánh bao trong tay Phong Lăng Ba, oa,…nó cũng đói bụng lâu lắm rồi. Hề Hề chớp chớp mắt, nhận lấy bánh bao trong tay Phong Lăng Ba, Phong Lăng Ba vui mừng cắn một miếng bánh bao chuẩn bị sảng khoái ăn, lại thấy Hề Hề đưa bánh bao tới bên miệng Nhị Nha: “Nào, Nhị Nha, nhanh ăn đi!”
Nha đầu ngốc này! Phong Lăng Ba hoàn toàn bó tay rồi.
Nhị Nha đẩy đẩy cái bánh bao, ý bảo Hề Hề ăn, Hề Hề lắc đầu nói: “Nhị Nha, em ăn trước đi, lát nữa ta sẽ ăn.” Nhị Nha “ngao” lên một tiếng, cũng quay đầu sang chỗ khác, ý bảo Hề Hề không ăn, nó cũng quyết tâm không ăn.
Hề Hề khó xử nhìn cái bánh bao trong tay.
“Này, tên Độc Cô khổng tước kia, ngươi làm cái quỷ gì vậy, giờ mới vác xác về, có biết Hề Hề chờ ngươi đến mức sắp đói ngất đi rồi không?!” Phong Lăng Ba thấy Độc Cô Ngạn từ phía xa đi tới, nhảy dựng lên, điên cuồng gào thét. Hề Hề vội vàng đứng dậy, quả nhiên là A Ngạn, A Ngạn đã trở về.
Độc Cô Ngạn không nhìn Phong Lăng Ba đang tức giận gào thét, chỉ hung dữ liếc mắt nhìn Hề Hề, nha đầu kia đói bụng cũng không biết đi tìm cái ăn sao?
“Có bánh bao, vì sao không ăn?” Hắn tức giận liếc mắt nhìn bánh bao trong tay Hề Hề.
Hề Hề vội vã đưa bánh bao ra: “A Ngạn, ăn bánh bao đi.”
“Hề Hề, hắn đối với muội như vậy, vì sao phải cho hắn ăn? Để hắn đói chết đi!” Phong Lăng Ba tức giận đến mức chửi ầm lên.
“Không cần, cô ăn đi.” Độc Cô Ngạn nhận lấy dây cương vẫn bị Hề Hề nắm chặt trong tay, từ chối chiếc bánh bao mà nàng đưa qua.
“A Ngạn ăn đi.” Hề Hề khăng khăng đưa bánh bao tới trước mặt Độc Cô Ngạn.
Độc Cô Ngạn nhìn chiếc bánh bao trong tay Hề Hề, không nói gì trong một lát, cuối cùng vẫn nhận lấy, khiến cho Phong Lăng Ba hừ một tiếng rõ to. Không ngờ hắn lại bẻ bánh bao thành hai nửa, đưa một nửa cho Hề Hề, nói: “Ăn đi.” Rồi hắn cắn một miếng bánh bao, rất nhanh đã che giấu một chút mất tự nhiên trong giọng nói.
Hề Hề thấy hắn ăn, nhếch khóe miệng thành một nụ cười, cũng cắn một miếng bánh bao, vừa ăn vừa gật đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy nghiêm túc nói với Phong Lăng Ba: “Phong tỷ tỷ, thật là ngon.”
Phong Lăng Ba tặng lại một ánh mắt khinh bỉ miễn phí.
Hề Hề khom người, đưa bánh bao cho Nhị Nha: “Nhị Nha, ăn đi.” Lúc này Nhị Nha mới “ngao” một tiếng nuốt trọn cái bánh bao. Phong Lăng Ba thấy bánh bao có vẻ không địch lại được sức ăn của Nhị Nha nên lại mua thêm hai túi lớn về, trong đó có một túi để Nhị Nha ăn.
“Tìm một quán trọ nghỉ lại đã.” Độc Cô Ngạn nhàn nhạt nói một tiếng, sau đó dắt ngựa đi trước về phía quán trọ Xích Tùng. Hề Hề vội vã theo sau. Phong Lăng Ba nhíu mày, bĩu môi rồi cũng đi tới.
Chương 20: Án mạng ở tiêu cục
Đến một nhà trọ nhỏ thuê hai gian phòng, Độc Cô Ngạn lập tức kéo Hề Hề vào một phòng, khiến cho Phong Lăng Ba kêu to: “Này Độc Cô khổng tước, ngươi muốn làm gì hả?” Trả lời nàng là tiếng đóng cửa “rầm” một cái.
“Tiêu cô nương, cô có biết loại sâu này không?” Độc Cô Ngạn mở nắp chiếc hộp, đưa cho Hề Hề xem.
Nét mặt Hề Hề rất nhạt nhẽo, nhìn hắn, không nói một lời.
Độc Cô Ngạn không biết phải làm sao đành mở miệng nhắc lại: “Hề Hề, cô nhận ra loại sâu này chứ?”
Lúc này Hề Hề mới vui mừng gật đầu nhìn hắn rồi nói: “Muội biết.”
Đôi lông mày đang nhíu chặt dần dần dãn ra, Độc Cô Ngạn lại hỏi: “Đây là loại sâu gì? Có độc không?”
Hề Hề lắc đầu: “Muội không biết.”
“Không phải cô vừa nói biết loại sâu này sao?” Đôi lông mày của Độc Cô Ngạn lại nhíu lại.
“Ừm, bởi vì ở Tụ Hiền lâu muội từng bị nó cắn, nhưng nó đã bị một cước của Nhị Nha biến thành đồ ăn tươi rồi.” Hề Hề ra vẻ tiếc nuối. Nàng vốn muốn bắt chúng lại, đợi khi trở về nhà sẽ đem dọa cha.
“Cô đã từng bị chúng cắn?” Độc Cô Ngạn kinh ngạc hỏi.
“Vâng, ở đây nổi lên vài nốt đỏ nhỏ nhỏ, nhưng sau lại dần biến mất.” Hề Hề vén tay áo lên, chỉ vào cánh tay nhỏ bé nói. Trên đó một vết tích cũng không còn.
“Nhị Nha ăn xong có phản ứng gì không?”
“Ừm, có lẽ Nhị Nha thấy vị của nó không tồi…” Ăn xong còn liếm liếm cái vuốt.
Độc Cô Ngạn trở lên trầm mặc. Vì sao Hề Hề bị cắn mà không trúng độc? Ngay cả con báo trắng kia cũng không có phản ứng gì… Chẳng lẽ không phải cùng một loại sâu?
“Cô xác định chính là loại sâu này?”
“Vâng, bọn nó giống nhau, trông giống tằm.” Hề Hề vừa nói vừa đưa một ngón tay chọc chọc vào trong hộp.
“Đừng chạm vào, có độc.” Độc Cô Ngạn vội vàng kéo tay nàng ra khỏi cái hộp. Nhưng lại nhớ ra nàng vốn là con gái của quái y, có lẽ cha nàng đã cho nàng ăn linh đan diệu dược gì đó, bách độc bất xâm.
“Vâng.” Hề Hề chậm chạm thu lại ngón tay, đôi mắt chớp chớp nhìn hắn, ánh lên vẻ mãn nguyện. A Ngạn hôm nay thật thân thiết nha!
Độc Cô Ngạn lại một lần nữa trầm tư suy nghĩ. Bởi vì sơ xuất của hắn mà hai người kia đã bị diệt khẩu, kẻ thần bí giết bọn họ sau đó cũng không còn tăm tích, hiện giờ manh mối duy nhất chính là xác những con sâu này. Trước khi trở về, hắn cố ý vòng đến trước cửa chính của đại viện xem xét, đây đúng là một tiêu cục, tên là Xích Tùng Chấn Viễn.
Chấn Viễn tiêu cục trong võ lâm rất có danh tiếng, bởi không đơn giản chỉ có một tiêu cục ở đây mà từ Tây Bắc đến Giang Nam, hầu như thành trấn phồn hoa nào cũng có cứ điểm của nó, nhân lực ước đến cả vạn người, được xưng là võ lâm đệ nhất tiêu. Tổng tiêu đầu họ Từ tên Chấn Viễn, khi còn trẻ đã nổi danh trên giang hồ với Phích Lịch thủ[Phích Lịch: sét đánh, bàn tay sét đánh = =" nghe như truyện ma Nguyễn Ngọc Ngạn">, làm người rất coi trọng chữ tín, không chỉ võ nghệ xuất chúng, tài kinh thương cũng đứng hàng đầu, hai mươi năm trước, Chấn Viễn tiêu cục mà ông sáng lập nghiễm nhiên trở thành nơi được tin tưởng và có danh dự nhất trong võ lâm, người người ca tụng. Trong thị trấn Xích Tùng này bọn họ cũng có một phân cục, không ngờ lại gặp phải độc thủ của tổ chức thần bí này.
Những người đó, rốt cuộc có âm mưu gì?
Sự việc xảy ra ngày càng nghiêm trọng hơn so với tưởng tượng. Xem ra phải nhanh chóng đến Ân Châu bàn bạc với bác, không chừng võ lâm sắp dấy lên một trận gió tanh mưa máu.
“A Ngạn.” Hề Hề gọi hắn một tiếng. Hắn trong nháy mắt từ trầm tư khôi phục vẻ bình thường. Bây giờ hắn còn phải mang theo nha đầu này…
“A Ngạn, huynh không vui sao?” Hề Hề thân thiết hỏi thăm hắn. Hai hàng lông mày của huynh ấy đã nhíu chặt lại rồi kia. Nhưng hình như A Ngạn chưa bao giờ vui vẻ cả…
“Ngày mai cô ở lại nhà trọ, không được ra ngoài, biết không?” Độc Cô Ngạn nhàn nhạt nói với nàng.
“A Ngạn, cùng đi không được sao?” Hề Hề trực tiếp hỏi vấn đề nàng quan tâm nhất.
“Ta có chuyện phải làm.” Độc Cô Ngạn đi tới mở cửa, đem Hề Hề đến trước mặt người vẫn dán tai ở cửa nghe trộm, chính là Phong Lăng Ba, nói: “Để ý cô ấy cẩn thận.”
“A Ngạn, huynh định đi đâu, làm gì?” Hề Hề quay đầu lại hỏi.
Độc cô Ngạn hạ tầm mắt, một lúc lâu sau mới nói: “Giải quyết xong mọi việc, ta sẽ trở về.” Nói xong, người nhảy ra khỏi cửa sổ, biến mất.
“A Ngạn.” Hề Hề vội vàng chạy đến trước cửa sổ, nhưng hắn đã biến mất không để lại dấu tích.
“Độc Cô khổng tước thần kinh, rốt cuộc là đang làm cái gì vậy?” Phong Lăng Ba ở phía sau nhỏ giọng nói thầm.
Ngày hôm sau, mọi người trong trấn bàn tán sôi nổi, Phong Lăng Ba ghé vào lầu một của một nhà trọ bình dân, nghe ngóng một hồi đã dần dần lý giải được chuyện gì đang xảy ra. Chuyện là tiêu cục lớn nhất trấn – Chấn Viễn tiêu cục, ngày hôm qua bỗng nhiên gặp họa diệt môn. Không, cũng không thể gọi là diệt môn, bởi người già, phụ nữ và trẻ em đều còn sống, chỉ là mọi người cũng không lý giải được tại sao nam nhân trong nhà võ công đều tốt, vậy mà lại chết bất đắc kỳ tử phía sau hoa viên. Nghe nói lúc này quan phủ đã ra lệnh giới nghiêm toàn trấn, bất luận kẻ nào cũng không được vào thành, cũng không để kẻ nào có thể rời khỏi thành. Dù sao bỗng chốc chết đến ba bốn mươi người, lại đều là người biết võ, quan phủ cũng trở nên lo lắng.
“Độc Cô Ngạn liệu có liên quan đến những chuyện này không? Ngày hôm qua sắc mặt hắn thật khó coi.” Phong Lăng Ba vừa đi đến phòng Hề Hề vừa lẩm bẩm. Nha đầu Hề Hề


Chia Sẻ Bài Viết này lên Face Chia sẻ bài: Truyện Teen – Thật Xin Lỗi , Cút Thôi lên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Viết bình luận
Tags:

Truyện, Teen, , Thật, Xin, Lỗi, ,, Cút, Cùng Chuyên Mục

* Truyện voz Gặp gái trên xe khách Update Chap 1-17
* Truyện voz Gặp gấu đi với người yêu cũ Update Full
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Update Chap 21-30 new
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Chap 1-20
* Truyện voz Hồi ký cuộc đời - gấu chó - vợ tương lai Chap 1-3
* Truyện voz : Gấu em có võ Full update
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 20 - 25
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 26 - 34
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Update chap 22 New
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Chap 1-22 Noel
Game Gmob Hot Hetpin
Hosting By XtGem.Com
ANHVINA © 2014
Creater 19-12-2014

Timeload : 0.0005/Giây
Timeout: 6.1%
U-ON C-STAT1/2/722