Nghe tôi hỏi câu này, Phương Thả thoáng chốc nhíu mày: “Cô không hài lòng? Tôi lại thấy cô chướng mắt, nhà tôi có mấy người thì liên quan gì đến cô chứ?”
“Anh!” Phương Dĩnh hình như bị chọc giận, Phương Thả liếc xéo tôi một cái, gọi nhân viên đến dọn thức ăn lên. Phương Dĩnh ngại ngùng phân bua, “Chị dâu, thật ngại quá, ba mẹ tụi em mất sớm, một tay anh hai nuôi hai đứa em nên khó tránh đôi khi bảo bọc quá kỹ…”
“Không sao” Miệng tôi muốn rút gân “Dù sao chị cũng không định kết hôn với anh em, hai đứa đừng kêu chị là chị dâu.” Trong nhà mà có người tính tình mẫn cảm như vậy thì ai chịu cho nổi.
Phương Kiệt là em út, nhìn qua chỉ khoảng mười sáu, mười bảy tuổi là cùng, nó nghe tôi nói xong liền kề tai nói nhỏ: “Chị cũng đến ăn miễn phí hả?”
Cái mặt già nua của tôi hơi hơi đỏ lên, ho khan một tiếng nói: “Tại vì có một mình nên không muốn nấu cơm…”
Phương Thả lạnh lùng nói: “Trễ cả tiếng dư sức nấu xong bữa cơm rồi.”
“Phương tiên sinh.” Tôi bắt đầu có chút tủi thân, xui xẻo nguyên ngày, bụng thì lép kẹp đến nỗi muốn ngồi xuống ăn bữa cơm miễn phí mà còn bị người ta xa lánh. Tôi trừng mắt, lạnh giọng, “Đến trễ là lỗi của tôi nhưng nếu anh không chờ nổi thì cứ việc đi về, không ai cản. Mà hôm nay tôi cũng không đến đây để nghe anh trách móc. Anh mời tôi bữa cơm này hả? Hai chúng ta có quan hệ gì? Anh lấy quyền gì mà lên mặt chỉ trích tôi?” bài đăng được viết tại AnhVina.Wap.Sh Phương Thả xanh mặt, Phương Kiệt ngồi kế bên lập tức giữ chặt anh ta lại, Phương Dĩnh cười nói: “Chị đừng giận, tính anh em hồi đó đến giờ là vậy đó.” Phương Kiệt cũng nhỏ giọng nói thầm: “Anh, nhịn chị ấy đi, khó khăn lắm mới có tiệc ăn miễn phí, em không muốn về nhà nấu mì ăn liền đâu.”
Tôi dần dần cảm thấy có gì không đúng ở đây, theo như sáu căn cứ mà mẹ tôi đưa ra thì gia đình anh ta phải rất có điều kiện mới đúng vậy tại sao còn dẫn theo hai đứa em đến ăn cơm miễn phí cho dù phải ngồi đợi mòn mỏi cả tiếng đồng hồ. Theo tính tình của Phương Thả, thì anh ta không phải là người có thể làm chuyện như thế này.
“Anh…” Tôi định hỏi thẳng Phương Thả, nhưng nhìn sắc mặt của anh ta tôi chỉ đành hừ lạnh một tiếng quay sang nói chuyện với em gái anh ta, “Anh trai em không phải là luật sư sao? Sao mà…” tôi không biết tìm từ nào để nói tiếp nên ngậm miệng lại.
Ngược lại, Phương Dĩnh cũng không thấy xấu hổ, cười sang sảng, hào phóng nói: “Thật ra thu nhập của anh em cũng không tệ, nhưng phải nuôi em học đại học còn Kiệt học trung học nên chi phí hơi lớn, vì vậy cuộc sống cũng hơi eo hẹp.”
Là thiếu thốn..
“Hơn nữa tính tình anh ấy lại dễ gây mích lòng, cho nên…”
“Phương Dĩnh.” Cuối cùng Phương Thả cũng lên tiếng, lạnh lùng liếc một cái, Phương Dĩnh chu miệng nhưng cũng ngoan ngoãn im lặng.
Vừa vặn thức ăn được dọn lên, ánh mắt tôi dán chặt vào đĩa bít tết thơm ngào ngạt, quên sạch luôn hoàn cảnh gia đình của ai kia. Dao nĩa sẵn sàng, bốn người không ai nói với ai câu nào, bàn ăn chìm vào im lặng. Cho đến khi tiếng dao nĩa khua nhau trên bàn ăn từ rất nhanh, nhanh, chậm dần thì tôi mới ngẩng đầu lên, trên bàn chỉ còn một đống hỗn độn. Chỉ có Phương Thả cầm một ly rượu vang, sắc mặt ôn hòa nhìn hai đứa em ăn như vũ bão.
Cuộc sống phải nuôi hai đứa nhỏ thật không dễ dàng, tôi nghĩ với tính tình của hắn, vì hai đứa em này chắc chắn chịu không ít uất ức, vì vậy dù bộ dạng cũng không tệ lắm, nhưng vẫn không tìm được bạn gái. Trong nhất thời tôi lại có cảm giác đồng cảm với anh ta.
“Cô Hà.” Anh thản nhiên quét mắt nhìn tôi, “Lấy cái vẻ mặt giống như nhìn thấy gà mái đẻ trứng của cô lại đi.”
Tôi đằng hắng, rất biết phối hợp nhìn ra chỗ khác. Ăn cơm xong, chúng tôi rời nhà ăn trong ánh mắt thán phục của nhân viên phục vụ. Gật đầu chào nhau xong tôi quay người bước đi, đi chưa được vài bước, bỗng nhiên nghe Phương Kiệt gọi: “Anh ơi, em đau bụng.”
Tôi kỳ lạ quay lại thì thấy Phương Dĩnh cũng cúi gập người: “Anh, em cũng hơi…”
Phương Thả thoáng chốc hoảng hốt, tay chân luống cuống, không biết phải đỡ ai, tôi quay lại: “Anh cõng Phương…Kiệt, tôi đỡ Phương Dĩnh đi bệnh viện thôi.”
“Không, không đi.” Phương Dĩnh lắc đầu quầy quậy, “Vào bệnh viện vừa khám vừa mua thuốc rất tốn tiền.”
“Nhưng mà…” Tôi vừa mở miệng muốn khuyên, Phương Thả đột nhiên phục hồi tinh thần, rất có lý trí hỏi tôi một câu: “Cô có đau bụng không?”
Tôi lắc đầu nói không đau. Phương Thả thở ra: “Tôi hiểu rồi…tụi nó ăn nhiều quá…”
Khóe miệng tôi méo xệch, nhìn hai đứa nhỏ đang ngồi: “Thiếu niên anh hùng.” Tôi định kêu taxi, Phương Dĩnh chết sống không chịu, cuối cùng vẫn là tôi đỡ nó còn Phương Thả đỡ Phương Kiệt chậm rãi đi về nhà bọn họ.
Ba người họ ở trong một ngôi nhà 60m vuông cũ kỹ, lúc lên lầu đèn hàng hiên khi chớp khi tắt rất dọa người. Tôi đứng dưới lầu thì thấy xe của Phương Thả – là loại xe Trường An bôn bôn. Lúc đó tôi chợt nghĩ phải update 6 yêu cầu của mẹ mình lên mới được…
Sau khi đem được hai đứa nhỏ vào nhà, tôi mệt mỏi, đặt mông ngồi lên sô pha, Phương Thả hét to: “Đừng!” Tiếng thét còn chưa tới tay thì tôi đã nghe tiếng sô pha kêu cái ầm, thân thể hẫng một cái, lọt tuốt vào trong cái ghế….
Tôi nghĩ, hôm nay chắc thần xui xẻo không chuyện gì làm nên chỉ bay vòng vòng quanh đầu tôi mà thôi.
Phương Thả cố hết sức mới lôi tôi ra khỏi cái lòng sô pha, tôi đỡ trán, thở dài: “Sô pha nhà anh đã hư như vậy rồi sao lại còn làm như đồ nguyên vẹn mà để trong phòng? Định hại mấy người không được cho phép mà dám ngồi như tôi sao?”
Phương Thả gặp thấy cái bản mặt khổ sở sắp khóc của tôi liền cho tôi một câu giải thích có vẻ mang tính người nhất: “Là của ba mẹ mua hồi trước, Phương Dĩnh không cho nhưng…”
Tôi nghèn nghẹn trong cổ, trong nhất thời không biết nên nói cái gì mới tốt.
Cho hai đứa nhỏ uống thuốc tiêu xong, tôi xách túi định ra về. Phương Dình lớn tiếng: “Hôm nay cảm ơn chị nhiều lắm! Bây giờ đã khuya rồi, một mình chị về rất nguy hiểm, anh đưa chị về đi.”
Tôi lắc đầu cự tuyệt. Phương Thả nhìn tôi rồi cầm lấy áo khoác: “Giờ này hết xe buýt rồi, để tôi đưa cô về.”
Ngồi trên cái xe tàn tàn kia, tôi hơi tò mò hỏi: “Nếu đã khó khăn như vậy còn tham gia môi giới kết hôn làm gì? Tôi nhớ phí hội viên cũng không thấp lắm.”
“Phương Dĩnh ghi danh cho tôi.” Anh ta vừa lái xe vừa trả lời, “Nó nói sang năm nó tốt nghiệp rồi, tôi cứ yên tâm tìm bạn gái rồi kết hôn.”
Tôi gật gù: “Anh có đứa em gái thật ngoan.”
Hắn gật đầu, trầm mặc thật lâu mới nói: “Chuyện hôm nay, cám ơn cô.” Nghe ra đây không phải là những lời được ra hắn không phải thường nói nói như vậy, hai chữ cám ơn rất là cứng ngắc.
Tôi lại nở nụ cười: “Anh giống y như một người tôi từng quen. Nhưng so với anh, anh ta còn ngạo mạn hơn, vĩnh viễn không bao giờ chịu nhún mình.” Từ nhỏ đến lớn, Tần Mạch không phải lo chuyện áo cơm, cá tính kiêu ngạo của anh vừa do trời sinh vừa do hoàn cảnh tạo thành, anh có ngạo khí chính là nhìn qua bề ngoài lạnh lùng nhưng lại ẩn chứa cuồng vọng bên trong. Nhưng Phương Thả lại không có cái ngạo khí này, có lẽ cuộc sống túng bấn cũng khiến người ta phải cuối đầu, có thanh cao thì cũng phải bị dẫm đạp bởi thực tế nghiệt ngã.
Không lâu sau xe đã đến trước nhà, tôi xuống xe, vẫy tay tạm biệt. Anh ta do dự một chút, nửa thử, nửa chần chờ nói: “Phương Dĩnh rất thích cô, nếu…”
“Phương tiên sinh.” Tôi ngắt lời, “Anh đã quên những gì chúng ta nói khi gặp mặt lần đầu tiên rồi.”
Tôi vẫn nhớ như in một người đàn ông dù rất muốn đá văng anh ta ra khỏi não.
Anh trầm tư trong chốc lát, rồi nói: “Là tôi đường đột. Hẹn gặp lại.”
Tôi dừng lại ở ven đường nhìn theo xe anh rời đi, thở dài một tiếng rồi đi về nhà. Nhưng ngoài dự kiến là chiếc xe việt dã màu đen kia vẫn đậu chình ình trước nhà tôi mà một người đàn ông mặc áo khoác đen đứng cạnh cửa xe lại nhìn tôi đăm đăm.
Tôi ngẩn ra, trong ánh đèn đường mờ nhạt, trong bầu không khí lạnh lẽo, ánh mắt của chúng tôi chạm vào nhau.
“Tần tiên sinh.” Tôi cười nói, “Tôi còn nợ anh cái gì hả?’
Anh trầm mặc một lúc lâu rồi nói: “Không có, tại anh quên nói với em một câu.”
Tôi mỉm cười chờ đợi, anh nói: “Hà Tịch, anh đã về.” Khóe môi tôi thoáng chốc cứng đờ, anh đạm mạc trào phúng, “Nhưng bây giờ chắc hẳn anh không cần phải nói lời này nữa rồi.”
Anh mở cửa xe, khởi động máy, phun khói nghêng ngang chạy mất. Tôi vén sợi tóc lòa xòa trên trán thì thầm: “Tạm biệt không tiễn.”
Chương 36: Tuyên chiến
Hôm sau là Chủ nhật, sau một ngày sinh mệnh hoàn toàn bị tàn phá, tôi ngủ vùi cho đến chiều. Ngủ đến đầu nhức như búa bổ cũng không muốn rời giường cho đến khi Trình Thần đập cửa ầm ầm gọi dậy, tóc tai bù xù, chân mang dép lê, tôi ra mở cửa cho chị, còn chị cao hứng kéo tay, đánh giá tôi từ trên xuống dưới sau đó dùng giọng mờ ám hỏi: “Tối hôm qua được không?”
Tư duy của tôi vẫn chưa kịp phản ứng như bình thường thì chị cười hề hề nói tiếp: “Thôi không cần hỏi nữa, nhìn em mệt mỏi uể oải như vầy là biết tình hình chiến đấu tối qua kịch liệt đến đâu rồi.”
Tôi hé mắt nhìn chị, sau đó lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai, xông lên bóp cổ chị rồi đè xuống sô pha: “Chị còn dám nhắc chuyện tối qua! Còn dám nhắc sao! Tại sao Tần Mạch lại đến! Như thế nào lại đến!” Nói xong cũng không thèm nghe chị trả lời, chị lật người chị lại dùng tay quánh lên mông chị ta một trận, “Lần sau chưa được sự đồng ý của em mà lại làm ra chuyện như thế này thì em tuyệt giao với chị.”
Trình Thần vô duyên vô cớ bị đòn, đánh xong hả giận tôi ngồi trên sô pha ngửa cổ uống nước. Chị làm ra vẻ đáng thương nhìn tôi, lấy mớ khăn giấy trên bàn vờ vịt lau nước mắt trong tưởng tượng: “Chị chỉ muốn giúp em thôi, hôm qua trong buổi tiệc chị mới biết anh ta vẫn chưa có bạn gái, mà em cũng chưa có bạn trai. Lúc trước hai người chia tay là do ở xa quá, bây giờ anh ấy đã về đây, hai người quay lại với nhau mới tốt. Chị nghĩ vậy nên…ai dè em lại cứng đầu như vậy!”
“Cứng đầu?” Tôi lạnh lùng cười, “Đúng vậy, em thương ảnh nên hai năm trước ảnh nói chúng ta yêu nhau đi thì em liền quen ảnh, sau đó ảnh nói muốn ra đi, em cũng để ảnh đi, ảnh ở sân bay chỉ đơn giản nói một chữ yêu khiến em như con ngốc một lòng chờ ảnh, sau ảnh lại tự nói mình ích kỷ, nên chia tay thôi, em cũng chiều theo. Hai năm sau, ảnh quay về, nói muốn bắt đầu lại với em một lần nữa. Mắc cười! Ảnh nói muốn bắt đầu thì em phải một lần nữa bắt đầu sao? Trình Thần, có khi nào chị thấy Hà Tịch này làm chuyện không có tiền đồ như vậy chưa?”
Trình Thần nghiêng đầu suy nghĩ rồi lắc đầu.
Tôi tiếp tục cười: “Tần Mạch là người có bản lĩnh, tự cao tự đại thành tính, mà em cũng không phải là con rối mặc người ta điều khiển. Nếu anh ấy muốn quay lại thì dựa vào bản lĩnh theo đuổi em thêm một lần nữa, em nhất định khiến ảnh chết không toàn thây.”
Trình Thần lặng lẽ run rẩy, rồi do dự hỏi tôi: “Nhưng… không phải em vẫn còn thích anh ấy sao?’
Ngón tay tôi hơi cứng đờ, không nói gì, Trình Thần lại thấp giọng nói: “Chị cảm thấy anh ấy cũng còn tình cảm với em…” Trình Thần thở dài một hơi nói, “Tại em không nhìn thấy bộ dáng của Tần Mạch hôm qua, một giây trước còn chuyện trò vui vẻ với người khác nhưng giây sau khi nghe chị nói em xảy ra chuyện đang ở tại đồn cảnh sát thì mặt anh ấy trắng bệch, đặt ly rượu xuống là vội vã đi ngay, chạy xe đến nửa đường mới nhớ gọi điện hỏi chị em ở đồn cảnh sát nào.”
Tôi nhớ lại đầu ngón tay âm áp run run chạm vào má tôi, lòng chùng xuống nhưng chùng phân nửa lại cứng lên, tôi nhéo tay Trình Thần chất vấn: “Em gọi cho chị để nhờ giúp đỡ, chị không thèm hỏi một câu liền tắt máy, lỡ em có việc gì khẩn cấp thì sao? Trình Thần, chị cũng thật độc ác.”
Trình Thần cười mỉa pha trò: “Chuyện chị có thể giúp thì Tần Mạch cũng có thể, không thể nghi ngờ năng lực của anh ta được. Em xem, mọi chuyện đã giải quyết êm xuôi rồi đó thôi. Nói, hôm qua rốt cuộc em đã xảy ra chuyện gì?”
Tôi thật sự không còn tâm tình nào kể lại chuyện mì sợi và hành lá nữa nên phất phất tay, chấm dứt đề tài này.
Trình Thần thấy sắc mặt tôi khó coi, liền kéo tôi đi bát phố còn nói mới khám phá ra một tiệm bánh ngọt rất ngon, rất tốt cho việc giải tỏa tâm trạng khó chịu của tôi lúc này.
Tôi cũng rảnh rỗi liền xách túi đi theo Trình Thần. Tiệm bánh chị nói nằm ở phía đông thành phố, trang trí đẹp, món ăn ngon nhưng chính là anh chủ đẹp trai mới là điểm thu hút Trình Thần đến quán này. Tôi uống một ngụm chè bột cọ sago, liếc Trình Thần một cái nói: “Thôi đi, chị đã ba mươi rồi còn dùng ánh mắt như bốc hỏa như vậy nhìn người ta, bộ chị không biết mắc cỡ hả.”
“Nhằm nhò gì.” Trình Thần nói, “Theo đuổi cái đẹp là bản tính con người, em xem cái mông mượt mà chưa kìa…”
Miệng tôi giật giật: “Mắt chị nhìn xuyên qua đồ vật được hả? Người ta đứng tít trong quầy bar mà chị còn nhìn thấy được cái mông của người ta! Em nghĩ chị nên dùng ánh mắt phóng đãng này chiếu xuống khúc dưới của Thẩm Hi Nhiên dùm em đi”
Trình Thần chu mỏ, không cam lòng dời ánh mắt ra chỗ khác.
“Ah? Chị!” Một giọng nữ ngọt ngào lọt vào tai, tôi đảo mắt thì thấy Phương Dĩnh trong bộ đồ phục vụ đi đến. Cô chào tôi: “Thực khéo, lại gặp chị rồi.”
“Ừ.” Tôi rất thích cô bé sáng sủa này nên cười hỏi, “Em làm ở đây hả?”
“Dạ, dù sao cũng rảnh rỗi nên đến đây làm kiếm ít tiền mua đồ gia dụng.”
Tôi gật gật đầu, hơi đau lòng, thường thì các cô gái tuổi này thường kiếm ít tiền để mua đồ ăn vặt hay đồ trang điểm linh tinh gì đó nhưng cô bé lại muốn mua đồ trong nhà, người với người thật là khác biệt. Trong lòng tôi cảm thán bèn hỏi: “Chi nghe nói em đã sắp tốt nghiệp đại học, em học ngành gì vậy?”
“Em học thiết kế nội thất.”
Tôi vừa nghe, trong lòng cân nhắc một lúc liền rút danh thiếp ra đưa cho cô bé: “Trùng hợp chị cũng làm nghề này, sau này có khó khăn có thể đến tìm chị.”
Phương Dĩnh vui sướng nhận danh thiếp, lập tức lấy bút viết lên tờ giấy thông tin khách hàng tên tuổi, ngành học, năm sinh của mình, cuối cùng còn thòng thêm một câu làm tôi bật cười ra tiếng: Sở trường —— chăn nuôi các loại động thực vật.
Trình Thần cũng thấy cô bé này đáng yêu nên trêu chọc một phen rồi mới thả người đi.
Ăn xong, chào tạm biệt anh chủ tiệm đẹp trai và Phương Dĩnh, tôi và Trình Thần càn quét khu mua sắm. Tối đến, về đến nhà tôi quăng một đống túi to túi nhỏ, thả người xuống sô pha, tâm trạng cũng hưng phấn ít nhiều.
Quả nhiên, đàn bà phải tiêu tiền mới thoải mái mà…
Hôm sau đi làm, Tạ Bất Đình gọi tôi đến văn phòng, đưa một tập hồ sơ nói: ” Đây là một dự án của khách hàng cũ, cố gắng làm tốt.”
Tôi lật vài tờ, xem sơ qua chỉ là trang trí căn hộ bình thường mà thôi. Tôi nói: “Sếp à, tôi còn một dự án thiết kế cho khu mua sắm, không còn thời gian trống đâu, dự án này anh giao Tiểu Lý làm đi, cậu ấy đã theo tôi lâu như vậy, cũng nên tin tưởng vào năng lực của cậu ấy.”
“Cô chuyển dự án kia cho người khác.” Tạ Bất Đình không ngẩng đầu lên, nói, “Khách hàng này chỉ đích danh cô, nói phong cách thiết kế của cô rất hợp với sở thích của anh ấy.”
Lòng ta bỗng nhiên xẹt qua một dự cảm xấu…
“Cô cũng đã từng thiết kế cho anh ta một lần rồi mà, kết quả rất tốt mà anh ta cũng thưởng cô không ít.”
Tôi đẩy tập hồ sơ về phía Tạ Bất Đình: “Tôi không nhận.”
Cuối cùng Tạ Bất Đình cũng phải ngẩng đầu nhìn tôi, ông ta đẩy gọng kính lên hỏi: “Hà Tịch, cô lại đến kỳ giật kinh phong sao?”
“Mặc kệ ông nói gì tôi cũng không nhận dự án này, việc trang trí khu mua sắm kia đang vào giai đoạn quan trọng nhất, đưa người khác tôi không yên tâm.”
“Đây không phải là vấn đề cô cần lo…”
“Nếu không cho tôi làm khu mua sắm thì tôi tình nguyện nhận vụ sửa nhà kia, còn không được nữa…tôi xin nghỉ đông.”
Tạ Bất Đình bị tôi chọc giận đến mặt mày tái xanh, tái mét, ông ta chỉ vào tôi vừa phun ra được ba chữ “Cô giỏi lắm!”, đang muốn đập bàn mắng người thì điện thoại reo, ông ta hung hăng trừng mắt, liếc tôi một cái rồi nghe điện thoại, trong nháy mắt từ thái độ ông nội người ta trở thành con cháu người ta: “Được, để tôi nói với cô ấy, vâng, đang bàn bạc, đang bàn bạc…”
“Giám đốc Tạ, nếu là điện thoại của khách hàng kia thì ông cứ đưa cho tôi, tôi sẽ không làm ông khó xử.”
Tạ Bất Đình còn đang do dự, không biết bên kia điện thoại nói gì đó, ông ta mới đưa điện thoại qua, tôi cầm điện thoại ra đến khu uống nước ngoài văn phòng mới lên tiếng.
Bên kia im lặng.
Tôi nói: “Tần Mạch, anh có chuyện gì nói thẳng ra đi.”
“Rất đơn giản.” Giọng nói của anh vẫn trầm thấp mà tao nhã như trước, “Chia tay người đàn ông kia, quay về với anh.”
Tôi suy nghĩ một hồi mới vỡ lẽ ra người đàn ông anh đang nói là ai, bèn bĩu môi: “Tần tiên sinh, anh không biết hành vi của mình đang quá phận sao? Càn quấy không phải là phong cách của anh.”
“Bây giờ là đúng vậy.”
Nghe thấy giọng điệu lưu manh này khiến tôi bóp trán đến nổi gân xanh, kiềm chế cơn điên sắp bộc phát: “Tần Mạch, hai năm nay cuộc sống của tôi đã theo quy luật mới, anh cũng vậy nên bây giờ cần gì phải nhất quyết phá vỡ nó? Cho tôi một con đường cũng như tạo một con đường cho anh vậy.”
Anh trầm mặc thật lâu mới cười lạnh một tiếng: “Chỉ có em mới có cuộc sống mới mà thôi.” Đang lúc tôi còn ngây người, anh bồi tiếp: “Hà Tịch, lúc trước anh có thể phá vỡ quy luật trong suốt hai mươi lăm năm của em thì bây giờ anh cũng có thể đánh tan cái quy luật hai năm này.” Ngữ khí mãnh liệt mà bá đạo.
Tôi nổi sung, cười lạnh một tiếng: “Được, anh cứ xuất chiêu đi. Anh dám chết chẳng lẽ tôi không dám chôn?” Nói xong cũng không đợi anh trả lời liền tắt máy.
Lúc trả lại điện thoại cho Tạ Bất Đình, tôi nghiêm túc nói: “Khách hàng nói không cần tôi phụ trách việc này nữa, ông giao cho ai cũng được.” Nói xong xoay người bước đi.
Tạ Bất Đình nổi giận đùng đùng gọi tôi lại, quăng một tập hồ sơ khác vào tay tôi: “Cô không phải làm việc sao, tân trang căn hộ, một mình cô làm cho tôi, đi đi!”.
Tôi tỉnh bơ nói được rồi đi ra cửa. Lúc dựa tường xem xét phần công việc từ trên trời rơi xuống này, tôi không khỏi dở khóc, dở cười.
Tần Mạch ơi là Tần Mạch, anh đúng là đồ sao chổi mà!
http://WapVip.Pro/
Chương 37: Xoá sạch… Đứa nhỏ?
Hôm sau, trước tiên, tôi đến nhà khách hàng. Lần này, khách hàng của tôi là một phụ nữ trung niên khoảng bốn mươi tuổi, họ Lâm, gương mặt chị ấy thoạt nhìn trẻ hơn tuổi nhưng lại tiều tụy, tái nhợt. Nhà chị là một biệt thự nhỏ ở vùng ngoại ô, nhà đã mua được mười năm nhưng trong nhà vẫn có phòng giống như chưa có người từng ở qua.
Nhà này chị được chia khi ly hôn, hai người đã kết hôn gần hai mươi năm, không con cái, chồng cũ chị bận rộn công việc thường xuyên vắng nhà, chị lủi thủi trong nhà như góa phụ cuối cùng chịu không nổi bèn đưa đơn ra tòa xin ly hôn. Chị muốn sửa chữa lại ngôi nhà này vì mỗi đồ vật, góc nhà đều gợi nhớ về người chồng cũ mà chị thì lại hoàn toàn muốn quên đi quá khứ.