The Soda Pop
Girl XinhAndroidGame
Like Ủng Hộ AnhVina trên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known

Truyện Teen – Cô Nàng Mạnh Mẽ

Ad AnhVina[ADMIN-ON]
clock01.05.26 / 07.31.41 PM

“Tôi đi kêu xe, anh đứng đây chờ đi.”
Hộ tống chàng hồi dinh thì đã hơn mười giờ tối, anh chàng tự đi tắm. So với Tần Mạch thì tôi còn rành cái nhà này hơn, nên trong lúc anh tắm thì tôi y như mẹ hiền lụi cụi đi tìm quần áo sạch cho anh thay rồi bắt một nồi cháo trắng, vừa nấu vừa sỉ vả chính mình: Sao mà mình nhân từ dữ vậy không biết!
Tần Mạch quay về phòng ngủ, tôi bưng cháo đứng bên giường kêu khẽ: “Này, ăn chút cháo rồi ngủ, nếu không sáng mai lại đau bao tử nữa.”/
Anh hơi hé mắt, thấy chén cháo trong tay tôi, ngoan ngoãn ngồi dậy húp một hơi cạn sạch. Tôi lấy chén lại định mang đi thì tự nhiên người này giống y như bị giật kinh phong, chồm tới bắt tôi lại, tôi chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, bên tai còn nghe tiếng chén vỡ, Tần Mạch nằm đè lên người tôi, dùng ánh mắt nguy hiểm đánh giá tôi.
Tôi bình tĩnh hỏi lại: “Anh muốn làm gì đó sao?”
“Em đến là vì đồng ý với anh à?”
Phản ứng tôi hơi chậm một nhịp trước câu hỏi của anh, ngẫm nghĩ một hồi mới hiểu anh hỏi tôi có đồng ý với lời đề nghị làm bạn gái anh mấy hôm trước không.
Nghĩ ra rồi tôi bình thản nhìn anh đang lẳng lặng chờ câu trả lời rồi hỏi: “Anh thích em không?”
Anh nhíu mày, chần chờ hồi lâu, trả lời có chút mông lung: “Anh không biết.”
“Nhưng sao bây giờ?” Tôi thở dài bất đắc dĩ “Hình như em đã thích anh rồi, mà còn là rất thích nữa.”
Mắt anh sáng bừng, ánh sáng ấm áp của ngọn đèn dường như nhảy múa trong mắt anh làm tim tôi nhảy loạn, bờ môi chậm rãi vờn qua vờn lại bên tai tôi: “Một khi đã như vậy, chúng ta quen nhau đi.”
“Không cần.” Tôi nói thật bình tĩnh, “Bởi vì em thích anh nên chúng ta không cần ở chung một chỗ.”
Người anh hơi cứng lại: “Tại sao?”
“Tần Mạch a.” Tôi thở dài nói, “Em biết giải thích cho anh như thế nào đây vì em có cảm giác có nói gì thì anh cũng không hiểu.”
Anh có vẻ không vui khi bị tôi coi thường, chỉ yên lặng nhìn tôi chằm chằm. Tôi thôi nhẹ vào ngực anh: “Quên đi, chờ mai anh tỉnh táo rồi mình nói tiếp.” Tôi vặn vẹo thân mình muốn thoát ra khỏi thân anh.
Anh ôm chặt thắt lưng tôi: “Đừng nhúc nhích.”
“Không nhúc nhích thì làm sao mà ra, anh tránh đi.”
Hô hấp của anh dần dần nặng nề, môi chạm môi, tôi ngây người, ngoan ngoãn nằm yên, tay anh lần mò vào trong quần áo tôi, những ngón tay lạnh lẽo của anh chạm đến đâu đều khiến tôi rùng mình, nổi da gà từng chập.
Tôi cố đẩy ngực anh ra, anh tóm chặt hai tay tôi đặt trên đỉnh đầu: “Đã nói rồi, nằm yên….””
“Tần Mạch, không được.”
Anh không để ý đến tôi, dường như đã hạ quyết tâm bá vương thượng cung. Chân tôi giãy đạp lung tung nhưng chỉ trong chốc lát đã bị trấn áp, môi lại kề môi, lần này đầu lưỡi của anh cũng tiến vào dò xét trong khoang miệng tôi, vừa giống như khiêu khích vừa giống như làm tôi ngậm miệng lại.
“Tần Mạch…” Tranh thủ lúc hiếm hoi có thể tách ra một chút, mặc kệ đầu lưỡi của anh còn vờn trong miệng, tôi mơ hồ nói: “Anh phải nhớ rõ nha, tôi có phản kháng đó.”
Anh dường như đang cười: “Ăn no ấm…”
… dậm dật lung tung!!!.
Chương 24: Em dựa vào đâu mà nói anh không thích em
Mặt tôi vừa đỏ vừa nóng đến mức có thể nhúm lửa được, mắt nhắm tịt, miệng kêu tắt đèn.
Anh áp miệng không cho tôi ồn ào, với tay tắt đèn, cả căn phòng chìm trong bóng tối, trong bóng tối tiếng thở dốc của tôi và anh càng vang lên nghe rõ mồn một.
Đầu ngón tay của anh nhảy múa trên da thịt tôi, kích thích từng đợt run rẩy
“Tần, Tần Mạch mở đèn, anh mở đèn đi.”
“Đừng ầm ỹ.” Anh vừa nói, vừa cởi bỏ quần áo trên người tôi, ngón tay thon dài vuốt nhẹ một đường từ trên xuống dưới lưng tôi, lực đạo không mạnh không nhẹ khiến cả người tôi cong lên, dường như thoát lực. Tôi cắn răng, thầm nghĩ, người này sao mà khéo tìm được điểm nhạy cảm vậy…
Anh dụi đầu vào gáy tôi, làm như ma cà rồng mà mút mạnh vào vùng da trên động mạch chủ trên, không cần nghĩ cũng biết ngày mai tại nơi đó chắc chắn sẽ xuất hiện một trái dâu tây thật lớn.
Giỡn sao, ngày mai chị đây còn vác xác đi làm nữa đấy! nếu để người ta nhìn thấy thì cái mặt của chị biết để đâu.
Tôi ẩy đầu của anh xuống, anh cũng không chống cự mà xuôi theo ý tôi nhích xuống một chút, đến xương quai xanh tì cắn nhè nhẹ.
“Tần Mạch.” Giọng tôi khàn khàn, thở dốc nói, “Sao anh… Sao anh không giống với lần trước vậy?”
Anh gia tăng tốc độ, vừa nhích dần xuống phía dưới vừa hỏi: “Lần trước anh làm sao?”
“Làm ngay… Lần trước, làm ngay, làm nhanh, làm tới luôn…”
Tôi nghe tiếng cười của anh trên người mình, cười sung sướng nhưng vẫn gợi cảm: “Hà tiểu thư. Em đang khuyến khích anh hả?”
“Tần tiên sinh… Anh đã muốn ăn sạch em rồi.”
“Rất ngon. Em thả lỏng một chút.”
Bàn tay vốn đang nắm chặt ra giường của tôi dần buông lỏng rồi hoàn toàn đặt trên lưng anh, ôm anh thật chặt như muốn tìm cảm giác an toàn.
“Anh vào đây.” Mới nửa câu thì thân dưới của anh đã bắt đầu rục rịch.
“Chờ… Đồ cà chớn….” Tôi bị anh làm trở tay không kịp, móng tay hung hăng bấm vào lưng anh nhưng hình như sự đau đớn càng thêm kích thích anh, động tác của anh càng điên cuồng hơn hại tôi sắp tắt thở, không ngừng gọi tên anh giống như ngoại trừ hai chữ Tần Mạch ra thì trong đầu tôi không còn gì khác.
Trong sự rung động, hòa hợp giữa hai thân thể, tiếng rên của tôi càng mềm mại, do hưng phấn ngón chân duỗi thẳng rồi hét to, anh cũng ôm tôi thật chặt và khàn khàn gọi tên tôi. Tất cả âm thanh đó hòa quyện thành một bản nhạc tuyệt vời, quanh quẩn trong đầu rất lâu mới biến mất.
Nhưng đến khi kiệt sức, gió êm sóng lặng, âm thanh đó lại biến thành năm chữ đẫm máu: Không mang bao cao su.
Sau một đêm điên cuồng thì sáng sớm hôm sau đàn bà lãnh đủ. Tôi tỉnh lại, xoay thắt lưng một chút rồi chậm rãi nhắm mắt lại ngủ tiếp. Trong chốc lát, tôi cảm thấy phần giường kế bên mình hơi hẫng một chút, tôi hí mắt ra thì thấy Tần Mạch đã mặc quần áo đi xuống lầu. Tôi xoay trở có chút khó khăn, lôi cái chăn trùm mình lại thật kín.
Làm cách nào đối mặt với anh đây? Tuy rằng hôm qua anh ta có dùng sức để cưỡng ép nhưng tôi cũng đâu có chống trả mà hình như còn nhiệt tình nghênh đón nữa, cho nên chuyện ai ăn ai cũng khó nói lắm.
Nhưng mặc dù tôi và anh đã làm chuyện ấy cũng không đồng nghĩa tôi muốn có quan hệ yêu đương với anh. Tần Mạch vì muốn hoàn thành một nhiệm vụ trong cuộc sống nên cần đến tôi, nếu tôi không thích anh ta thì tốt rồi, giao dịch này thật dễ dàng nhưng oái ăm là tôi thích anh, vậy tôi làm sao mà mang tình cảm của mình ra mà đổi chác, mua bán, vì tình yêu mà có sự toan tính thì nhất định người có tình cảm trước như tôi nhất định không thể toàn thân an lành mà thoát ra, đến lúc đó người bị tổn thương nhiều nhất chính là tôi thôi.
Tôi không thể chơi trò tình yêu vì tôi không thể chịu nổi thi thua cuộc.
Tôi nằm trên giường suy nghĩ miên man, Tần Mạch đã bưng một chén cháo đến.
“Ngồi dậy ăn sáng.” Ngữ khí thản nhiên, không nghe ra cảm xúc gì, giống như là chúng tôi đã là vơ chồng lâu năm và đây là một ngày bình thường trong cuộc sống vợ chồng của chúng tôi vậy.
Tôi muốn giả bộ ngủ cũng không được nữa nên thành thật mở mắt ra, ló đầu ra khỏi chăn, nhìn anh: “Anh đem quần áo lại đây dùm em với.”
Anh cũng không làm khó tôi, nhặt quần áo vất lên giường rồi dọn dẹp cái chén vỡ tối qua. Tôi lò mò mặc áo trong chăn sau đó nâng thắt lưng ngồi dậy. Ngay lúc đó anh đi vào, ánh mắt không dời khỏi cổ tôi, tôi nhanh tay che cổ lại quát khẽ: “Nhìn cái gì, đi ra ngoài.”
Anh cười đắc ý mà trong mắt tôi y như là tiểu nhân được lợi, tôi nổi gân trán sắp sửa mắng người, anh cũng thức thời lui ra ngoài. Tôi sâu sắc cảm nhận việc bị một người đàn ông tìm hiểu tính nết của mình là chuyện khó chịu cỡ nào.
Thừa dịp anh ra ngoài, tôi vọt xuống giường mặc lại quần, xin lỗi tôi không thể tả tỉ mỉ thắt lưng của tôi bị hành hạ như thế nào, mặc quần xong, tôi xoay người chạy ra ngoài thầm nghĩ thừa lúc vẫn còn kiềm chế không sa vào tình cảm với Tần Mạch thì mau nhanh chân bỏ của chạy lấy người, sau đó về nhà đưa số của anh vào blacklist, không dính dáng gì với nhau nữa.
Chạy đến đầu thang, tôi dừng lại, tôi ở đầu trên, anh ở đầu dưới, tôi run rẩy, anh lạnh nhạt.
“Ăn hết cháo chưa?” Anh nhẹ nhàng hỏi giống như không phát hiện bộ dạng muốn bỏ chạy của tôi. Tôi trầm mặc không nói lời nào, định bụng sẽ ngồi xuống nói mọi chuyện cho rõ ràng, anh bỗng dưng lên tiếng: “Trong bếp còn cháo, để anh múc chén khác cho em.”
Cháo trong bếp không phải tôi nấu tối qua sao…Bày đặt mượn hoa hiến phật. Tôi bĩu môi gọi anh lại: “Tần Mạch, chúng ta nói chuyện đi.”
Anh nhíu mày: “Có quan trọng không?”
“Rất quan trọng.”
“Được rồi.” Anh quay lại bàn ăn, ngồi xuống, tôi cũng ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn đối diện với anh. Chúng tôi nhìn nhau trong chốc lát, bất tri bất giác ánh mắt giằng co với nhau, nhận thấy không khí đứng đắn dần dần trôi đâu mất, anh thôi không chơi trò đấu mắt với tôi nữa mà nhìn sang chỗ khác “Em định nói gì?”
Tôi đằng hắng một tiếng rồi nói: “Nói thật, Tần tiên sinh, em cảm thấy quan hệ của chúng ta tiến triển hơi nhanh, anh thay đổi thái độ với em đột ngột quá khiến em khó tin được, cho nên em tự hỏi…”
“Em nghi ngờ cũng đúng” anh trong tư thế sẵn sàng tiếp chuyện “Không tin anh là đúng, Hà Tịch, không ngờ em xuất hồ ý liêu cũng thật có lý trí.”
Khóe miệng tôi giật giật: “Anh đang khen em hả?”
“Dĩ nhiên không thể phủ nhận, anh đã có dự liệu nên mới thay đổi thái độ với em.” Anh nói, “Sau việc xảy ra, mẹ đã nói rất nhiều với anh bao gồm cả việc lập gia đình, anh đã ngần tuổi này mặc kệ là trong sự nghiệp hay trong cuộc sống vẫn cần có một gia đình……” Anh dừng một chút, dường như trong nhất thời không tìm thấy từ thích hợp để hình dung.
Nhưng tôi hiểu ý anh, lúc anh cần thì vừa lúc tôi ở cạnh bên nên tôi trở thành mục tiêu của anh. Không thể không nói tốc độ hành động của Tần Mạch rất nhanh, người đàn ông như anh, khi đã quyết định một việc thì chưa đạt được mục đích nhất định không bỏ qua, cho nên chỉ cần một ngày đã quay ngoắt thái độ 180 độ, dù sao đối với anh, vệc quyến rũ một phụ nữ cũng không tốn nhiều công sức lắm, tuy rằng thủ đoạn của anh vụng về đến nỗi làm cho người ta nhìn thấy ghê người. Bất quá tôi còn muốn cảm thánh một câu: trước khi anh muốn quyến rũ tôi thì tôi đã động lòng với anh rồi …
Tôi tiếp lời anh: “Tần Mạch, hôm nay em cũng nói thẳng với anh. Em thích anh nhưng chưa tới mức chết đi sống lại. Đề nghị này nếu anh đưa ra trước khi em thích anh thì không chừng em sẽ thoải mái chấp nhận nhưng hiện giờ thì em không dám bởi vì anh không thích em. Tuy rằng chúng ta bên nhau nhưng em lại không có cảm giác an toàn, em là người hẹp hòi, hơi tùy hứng lại không dám trèo cao mà em lại ghét nhất việc suy đoán, nghi đông nghi tây nên nêu em với anh ở cùng nhau thì em cũng chẳng yên ổn gì cho nên……”
“Hà Tịch.” Tần Mạch ngắt lời tôi. Anh hơi nghiêng mình về phía tôi mang theo một cảm giác áp bách, ánh mắt sáng quắc nhìn tôi chằm chằm, “Dựa vào đâu em chắc chắn anh không thích em?”
Tôi ngẩn ngơ: “Vậy… Anh thích em sao?”
“Đây chính là điểm phức tạp.” Tần Mạch lại tựa lưng vào ghế, ngón tay gõ nhẹ trên mặt bàn, hơi hơi nhíu mi, cứ như đang phải đưa ra một quyết định lựa chọn liên quan đến sự sinh tử tồn vong của một nước vậy.
“Em nói đi, em cảm thấy anh đối với em như thế nào?”
Câu này mà cũng dám hỏi… Tôi cắn chặt răng, dằn lòng không mắng người nhưng tức nước vỡ bờ cuối cùng cũng nhịn không được vỗ bàn quát to: “Làm sao em biết anh cảm thấy thế nào, tóm lại trong tình cảnh hiện giờ, chúng ta không được, rã đám đi.” Tôi đứng dậy chạy lấy người.
Tần Mạch chau mày, chồm qua bàn nắm chặt cổ tay tôi, dường như hơi tức giận: “Chưa thử qua sao em biết không thể. ” Anh nói tiếp, “Không thử qua anh nhất định không từ bỏ.”
” Thử có ý nghĩa mạo hiểm, em không thích mạo hiểm.”
” Tại sao không mình một cơ hội.” anh nhìn thẳng tôi, ánh mắt kiên định như nhìn một mục tiêu, “Hà Tịch, vì sao em không thử làm cho anh thật sự yêu em.”
Tôi gỡ từng ngón tay đang nắm chặt cổ tay mình ra: “Em cho rằng vĩnh viễn anh sẽ không.”
“Đừng xem thường mình.” Anh cũng bỏ tay ra, lùi lại ngồi thoải mái trên ghế “Anh lại thấy em hoàn toàn có khả năng đó.”
Tôi mấp máy định nói gì để phản bác lại nhưng lại bị dáng vẻ của anh dụ hoặc nên nghẹn cả nửa ngày cũng không phun ra được một chữ.
“Em cứ về suy nghĩ lại đi.” Cuối cùng anh cũng tha tôi, tôi như bại binh chạy trối chết ra cửa. Ra đến trước cửa, tôi nghe anh ở trong phòng thì thầm như tự nói, “Tết âm lịch quả thật làm cho người ta tự vấn về cuộc sống của mình đã trôi qua như thế nào …”
Đúng vậy… Bởi vì một tuần nghỉ tết sẽ có đủ thứ người hỏi về cuộc sống cá nhân của bạn. Mà cuộc sống cá nhân của tôi lại hoàn toàn tịch mịch không có người thứ hai!
http://WapVip.Pro/
Chương 25: Về nhà
A thành cách C thành không xa nên tôi không mất nhiều thời gian để trở về. Hồi mới ra trường đi làm thì mỗi tháng tôi còn về nhà một lần, sau đó Dương Tử ra nước ngoài, cha mẹ lại lo lắng về việc hôn nhân nên mỗi lần thấy mặt đều hỏi tôi về chuyện này, rồi bà mẹ tính nết thất thường do ảnh hưởng thời kỳ tiền mãn kinh của tôi bất cần biết tôi và Dương Tử đã chia tay hay chưa cũng kéo tôi đi coi mắt.
Ngày qua ngày, công việc đã đi vào quỹ đạo mà tôi cũng không dại gì về nhà nghe mẹ lải nhải nên thường trốn đến tết t mới mò về nhà.
Năm nay…
Tôi tay xách nách mang gõ cửa nhà, mắt mèo trên cửa bị ai đó che tối thui, giọng mẹ tôi từ trong vọng ra: “Ai vậy? Còn biết đường về nhà à.”
“Mẹ, con nè.” Tôi thành thành thật thật lên tiếng.
Có tiếng lục đục mở cửa, mẹ tôi khoanh tay đứng trước cửa: “Cả năm không ló mặt về đây, cô mặc kệ hai vợ chồng già này chết sống như thế nào phải không?”
Tôi trơ mặt nhào đến làm nũng: “Hắc hắc, mẹ, tại con bận nhiều việc mà, mẹ xem tiền thưởng cuối năm của con nè, nếu con không cày cực khổ thì làm gì ông chủ thưởng con nhiều vậy? Con về ăn tết với mẹ cho vui cửa vui nhà nha.”
Nét mặt của Trịnh nữ sĩ cũng là mẹ hiền của tôi hơi dịu lại, vỗ vỗ vào tay tôi: “Xem như con có lộc ăn, vào nhà đi. Đêm nay nhà mình ăn bánh chẻo, ba con nhào bột, ba mẹ cùng…gói.”
“Ngon quá, con về nhà thích nhất là ăn bánh chẻo của mẹ.”
“Tịch Tịch, về rồi hả con??” Ba tôi cười hì hì, từ phòng bếp đi ra, miệng vẫn nhai nhóp nhép.
Mẹ già vừa thấy liền phát hỏa: “Hà Đại Đông, con gái còn chưa về mà anh cũng không chờ nổi’ sao?”
Ba tôi tiếp tục cười: “Không phải đã về sao, lúc anh nghe tiếng em mở cửa mới ăn miếng đầu tiên thôi.”
“Để tôi coi anh ăn gì?”
“Vỏ bánh.”
“Anh dám gạt tôi? Mỡ chảy đầy miệng kìa! Hà Tịch, con về rồi thì ráng khuyên ba con, đã bị cao huyết áp còn thích ăn nhiều thịt! Hà Đại Đông! Anh còn ăn nữa hả, nhìn cái bụng anh kìa, giống như bà bầu mấy tháng vậy.”
“Nhìn rất phúc hậu phải không.”
Tôi nghe bọn họ cãi nhau rồi rửa tay bước vào bếp bưng nồi bánh chẻo ra, lúc tôi bày biện ra bàn xong xuôi thì mẹ tôi vẫn đang chọt chọt bụng ba tôi mà cằn nhằn, còn ba vừa nuốt bánh vừa cười ha hả.
“Mẹ, ăn cơm, ăn cơm, đói bụng rồi.”
Bữa cơm thứ nhất sau khi về nhà trôi qua trong không khí vô cùng náo nhiệt. Hôm sau tôi hộ tống hai vị đi sắm tết đến chiều thì đến nhà ông nội dùng bữa cơm tất niên.
Nhà ông nội của tôi ở tại một khu tập thể, diện tích không lớn lắm, mà gia đình mấy đời đều sinh con trai nên hàng năm các gia đình đều tề tựu về đây nên càng đông đúc. Gia đình tôi có truyền thống đón giao thừa ở nhà ông nội, ông cụ lại sợ vắng vẻ nên cứ mỗi tối giao thừa ở đây rất đông vui và ầm ĩ.
Bên ngoài đang đốt pháo, nhóc trai anh họ lớn của tôi năm nay ba tuổi, đang bước vào giai đoạn khủng hoảng tuổi lên ba, vì tranh xem ai đốt pháo nổ to hơn mà la hét ầm ỹ, gào rống chói tay, một nhà anh họ không ai có thể trấn áp được mà đứa nhỏ càng la càng hăng. Tôi chịu không nổi, nhét hai cái kẹo que vào miệng nó rồi hăm dọa nếu nó tiếp tục la lối thì tôi sẽ nhét luôn hai cục đường vào mũi cho nó biết tay. Tiếng thét ngưng bặt, nhóc con có vẻ khiếp sợ khi nhìn bộ mặt hung ác của tôi.
Mọi người đều đồng tình với hành động của tôi sau đó hùa theo cùng uy hiếp đứa nhỏ không cho nó gây náo loạn nữa.
“Vẫn là Tịch Tịch có cách trị mấy đứa nhỏ này.” Chị dâu tôi cười nó “Thằng quỷ nhỏ này ở nhà không ai trị được, hôm nay gặp phải khắc tinh rồi.”
Tôi cười gượng, quệt mồ hôi.
Chị dâu cười phe phé rồi ngồi xuống cạnh tôi: “Tịch Tịch, năm nay em đã hai lăm chưa?”
“Ách… Ha ha, năm trước đã hai mươi lăm rồi.”
“Này, cũng hai mươi lăm, có bạn trai chưa sao chị không nghe gì hết vậy?”
Đến rồi, đến rồi! Tôi thở dài trong dạ, rốt cuộc cũng tránh không được kiếp này…
“Ha ha.” Tôi nặn ra một nụ cười thật tươi ” Cũng còn sớm mà, em bận rộn công việc nên không có thời gian quen bạn.”
“Làm việc thì làm việc nhưng không thể trì hoãn chung thân đại sự được.” Chị dâu nói, “Tuy là ở tuổi em kết hôn thì hơi sớm nhưng tốt xấu gì cũng phải có bạn trai, hai người tiếp xúc lâu ngày rồi sau này về ở cùng nhà thôi.”
“Ha ha, không vội, không vội.” Tôi lau mồ hôi, chột dạ nhìn mẹ đang lườm mình.
Trước khi ăn bữa cơm tất niên này, tâm trạng tôi thấp thỏm không yên, chỉ sợ lâu lâu lại có người họ hàng rảnh chuyện nào đó nhảy ra nói câu “Chà, Tịch Tịch, cô/dì/chú/bác có biết một người cũng được lắm, định giới thiệu cho con quen biết.” Nhưng sau khi ngồi vào bàn tôi mới nhận ra, tiêu điểm của buổi tiệc tất niên năm nay là một người khác.
Đó là chị họ, con ruột của cô tôi, chị ấy lớn hơn tôi nửa tuổi, lúc nhỏ cũng có chơi chung, tình cảm coi như thân thiết nhưng khi lớn lên, hai nhà đều chuyển đi thì việc liên lạc dần trở nên thưa thớt, thêm vào đó sau khi tôi ra trường, làm việc ở thành phố khác thì việc liên lạc với nhau càng hiếm hoi..
Nguyên nhân chị ấy trở thành tiêu điểm là vì chị vừa thông báo sẽ kết hôn với bạn trai sau hai năm tìm hiểu, lễ cưới sẽ được tổ chức vào tháng ba năm sau. Nghe tin này tôi buồn vui lẫn lộn, thậm chí kích động sém chút không thở nổi, vui là vì tết này mọi người sẽ quên sự tồn tại của tôi còn buồn vì trong Hà gia còn độc nhất mình tôi là chưa ai đến rước….
Tôi nắm chặt chiếc đũa, vùi đầu gắp thịt ăn, không để ý ánh mắt mang lực sát thương cực lớn của mẹ mình, không cần đoán cũng biết, hôm nay lại phải về nghe một trận cằn nhằn rồi.
Áp lực gia đình đối với phụ nữ Trung Quốc thật lớn, không cần thân bằng quyến thuộc đến “Ân cần thăm hỏi”, chỉ với ánh mắt cực kỳ ai oán của mẹ tôi cũng đã làm tôi đứng ngồi không yên rồi.
Về đến nhà, mẹ tôi không nói lời nào, chỉ chằm chằm nhìn tôi rồi thở dài quay đi. Lòng tôi càng hoảng, tự giải thích: “Không phải con không chịu tìm mà thật sự là tìm không ra! Chuyện này vẫn tùy thuộc vào duyên phận thôi, có phải không, ba?” Tôi nhìn ba cầu cứu, ông cười ha ha đáp, “Đúng vậy, đúng vậy, chuyện này không thể gấp được.” vừa nói vừa kéo mẹ tôi:


Chia Sẻ Bài Viết này lên Face Chia sẻ bài: Truyện Teen – Cô Nàng Mạnh Mẽ lên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Viết bình luận
Tags:

Truyện, Teen, , , Nàng, Mạnh, Cùng Chuyên Mục

* Truyện voz Gặp gái trên xe khách Update Chap 1-17
* Truyện voz Gặp gấu đi với người yêu cũ Update Full
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Update Chap 21-30 new
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Chap 1-20
* Truyện voz Hồi ký cuộc đời - gấu chó - vợ tương lai Chap 1-3
* Truyện voz : Gấu em có võ Full update
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 20 - 25
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 26 - 34
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Update chap 22 New
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Chap 1-22 Noel
Game Gmob Hot Hetpin
Hosting By XtGem.Com
ANHVINA © 2014
Creater 19-12-2014

Timeload : 0.0006/Giây
Timeout: 8.8%
U-ON C-STAT1/2/1162