Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Girl XinhAndroidGame
Like Ủng Hộ AnhVina trên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known

Truyện Teen, Ai Là Định Mệnh Của Ai

Ad AnhVina[ADMIN-ON]
clock30.04.26 / 09.01.21 PM

Lớn thêm chút nữa, tôi bắt đầu phân biệt được cái già ăn được, cái gì không. Còn nhớ có lần mẹ tôi mua một túi đào về, treo sau cánh cửa rồi nói dối tôi trong túi là con rắn, dặn đi dặn lại không được đụng vào, cẩn thận không nó cắn.
Thật sự bà đã đánh giá quá thấp trí thông minh của tôi. Sau khi bà đi khỏi, tôi chăm chú nhìn cái túi một hồi rồi đoán nhất định không phải là con rắn. Bởi vì rắn thì phải động đậy, còn chiếc túi từ đầu đến cuối không thấy động tĩnh gì. Cuối cùng, tôi lấy hết can đảm kéo chiếc ghế lại gần rồi trèo lên thám thính tình hình. Khi nhìn thấy trong túi đích thực là những quả đào chín mọng tươi ngon, tôi vui sướng như mở cờ trong bụng. Không chần chừ gì nữa, mỗi tay ôm một quả, tôi trèo xuống ghế rồi chẳng rửa ráy gì, cho tuột vào mồm ăn ngon lành.
Kết quả là khi mẹ tôi đi làm về liền thấy cảnh tượng tay và miệng tôi đều bị ngứa, khó chịu vô cùng. Trước khi ăn đào mà không rửa thì những chiếc lông tơ của nó sẽ khiến người ta ngứa ngáy, tôi không cẩn thận nên bị dính phải. Bà vừa tức vừa lo lắng, vừa giải quyết vấn đề ngứa ngáy của tôi vừa ra sức giáo huấn tôi một trận.
Cái kiểu vớ được gì ăn nấy như thế có thể không béo được sao? Tôi càng lớn càng giống cái thùng phi di động. Mặt tròn xoe, thân hình đẫy đà, bắp tay, bắp chân trắng nõn nà, mũm mĩm. Khu vực quanh nhà tôi, trai gái lớn bé, những ai biết tôi đều không bao giờ gọi tên tôi mà toàn gọi là “Bé bự”.
Đến tận bây giờ, Chu Nhất Minh vẫn hay gọi tôi như thế. Tôi nghe rất chướng tai, không cho phép anh ta gọi như thế nữa.
“Đừng có gọi nữa được không? Chuyện xưa như Trái đất rồi!”
“Vậy anh trai đổi cho em một cái tên mới nhé, gọi em là Công chúa bự đi! Cách gọi mốt nhất ở trên mạng bây giờ đấy, không có ý kiến gì chứ?”
“Bé bự” và “Công chúa bự” thì có khác gì nhau, người ta ghét nhất là từ “bự” mà, anh ta cố ý trêu chọc mình chứ chẳng phải vô tình. Đương nhiên, khi anh ta trêu tức tôi như thế, tôi cũng có cách khiến anh ta phải ấm ức. Anh ta gọi tôi là Bé bự hay Công chúa bự thì tôi gọi anh ta là Vi sinh vật. Bạn muốn biết Vi sinh vật có nghĩa là gì không? Tạm thời chưa thể nói được, giữ bí mật cái đã!
Bây giờ nói một chút về cái tên Chu Nhất Minh này đã nhé!
Chúng tôi quen biết nhau từ nhỏ, có thể nói anh ta là bạn thanh mai trúc mã của tôi. Hồi nhỏ, bố mẹ tôi và bố mẹ anh ta cùng làm trong nhà máy quân sự. Tính chất đặc thù của nhà máy quân sự là phải xây dựng trong thung lũng sâu, bao quanh là núi non, sông suối và đương nhiên bản làng, đồng ruộng, núi rừng cũng ở gần đó. Người lớn sống và làm việc ở cái nơi khỉ ho cò gáy này đều cảm thấy thật tẻ nhạt nhưng đám trẻ con lại như cá gặp nước, suốt ngày giao du sơn thuỷ, vui mừng khôn xiết.
Trẻ con trong khu dân cư của nhà máy rất nhiều, đa phần ham ăn, ham chơi, đó cũng là bản tính của trẻ con. Lên núi chơi chán thì lại xuống ruộng hái trộm đồ, rất nhiều đứa trẻ làm việc xấu này. Tất cả những nông phẩm có thể cho vào miệng cho đỡ thèm như ngô, dưa chuột, cà chua, khoai lang... do các bác nông dân quanh đó trồng đều bị ăn trộm. Dưa chuột và cà chua thì có thể ăn sống, còn ngô và khoai lang chỉ cần nướng lên là thơm phức, đứa trẻ nào chẳng muốn ăn nên có hư một chút cũng chẳng sao. Tốp năm tốp ba đi ăn trộm, vừa vui lại vừa được ăn ngon.
Khi đó tôi nhỏ tuổi nhất nhưng gan lại không nhỏ chút nào, miệng thèm ăn thì càng chẳng sợ gì, còn dám đi theo đám trẻ lớn tuổi hơn chui vào ruộng rau ăn trộm. Lắm khi đào được một củ khoai lang to, không chiến lợi phẩm của ai sánh bằng, tôi còn tỏ ra kênh kiệu nữa chứ.
Tên cầm đầu nhóm ăn trộm khi đó cũng rất ngưỡng mộ tôi, còn hùng dũng tuyên bố sẽ phong cho tôi làm “thủ lĩnh phu nhân”. Tuy nhiên anh ta cũng chẳng hiểu rõ “thủ lĩnh phu nhân” có nghĩa là gì, tất nhiên tôi cũng không hiểu. Chỉ là thỉnh thoảng chúng tôi nghe thấy người ta nói từ này trên vô tuyến, hiểu mù mờ đó là vị trí cao nhất của nữ giới trong một bang hảo hán.
Khi đó tôi đã rất hạnh phúc hét lên: “A!!! Tôi được làm thủ lĩnh phu nhân rồi!” Ngày ấy thấy vinh dự lắm, giờ nghĩ lại thấy thật buồn cười. Mà tên thủ lĩnh năm đó “sắc phong” cho tôi làm phu nhân sớm đã di cư sang Úc. Ở bên đó kinh doanh buôn bán vài năm, anh ta cũng có một chỗ đứng vững chắc, bây giờ đã có phu nhân chính thức, cưới hỏi đàng hoàng, con chắc cũng vài tuổi rồi. Còn “thủ lĩnh phu nhân” tôi đây, sợ là mười cái đầu của anh ta cộng lại cũng không nhớ nổi là ai nữa.
Thời gian qua mau, mười năm, hai mươi năm đã qua. Những đứa trẻ từng cùng nhau mò mẫm ăn trộm ngày ấy giờ đa phần không còn giao du với nhau nữa. Người duy nhất còn lại sau khi trải qua sàng lọc là Chu Nhất Minh vẫn tiếp tục làm bạn tôi. Trước tiên là do tuổi tác chúng tôi tương đồng, sau là “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”.
Bang “lục lâm hảo hán” năm đó tính ra chỉ có tôi và Chu Nhất Minh là nhỏ tuổi nhất, anh ta lớn hơn tôi ba tháng, còn lại đều là đàn anh hơn tôi ít nhất cũng vài tuổi, nếu không cũng chẳng thể đem hai đứa vắt mũi chưa sạch như chúng tôi đi ăn trộm. Sau này, bọn họ lớn lên rồi trưởng thành, nhất là sau khi vào trung học, ai cũng ra vẻ đàn anh, không thèm chơi với hai đứa học tiểu học miệng còn hơi sữa như chúng tôi. Tôi và Chu Nhất Minh liền trở thành đồng minh, không sợ thân cô thế cô, tiếp tục bị những bắp ngô căng, những trái dưa chuột non ngọt, những quả cà chua chín mọng... vẫy gọi. Chúng tôi còn mở rộng phạm vi hoạt động ra những nhà trồng cây ăn quả như nho, lựu... nữa.
Có rất nhiều hộ gia đình trồng lựu nhưng tiếc là chúng chỉ thích hợp để ngắm chứ không hợp để ăn. Đến kỳ ra hoa, cây rực đỏ như mặt trời ló rạng buổi bình minh nhưng đến mua ra quả, trái lại nhỏ đến tội nghiệp, chẳng to hơn quả trứng gà là mấy, mùi vị cũng không hấp dẫn, ăn còn kém xa nho.
Ở đó khi ấy chỉ có hai hộ gia đình trồng nho, trong đó một hộ nuôi con chó mực rất to để trông nhà. Hai đứa tôi đều sợ phát khiếp, không dám dây vào con thú lông đen có bộ răng nanh sắc nhọn đó. Ngược lại, hộ gia đình kia không nuôi chó nên đã trở thành đối tượng trọng yếu để chúng tôi tấn công.
Bang “lục lâm hảo hán” chúng tôi từ lâu đã kết luận rồi, tôi và Chu Nhất Minh là tay “bắt gà trộm chó” cừ khôi. Khi đi ăn trộm nho, chúng tôi rất thông minh chọn thời gian gây án là trong khoảng từ một đến hai giờ chiều, thời điểm này mọi người đều ngủ trưa, nguy cơ bị “bắt về quy án” sẽ ít hơn. Thủ pháp gây án của chúng tôi là một đứa làm thang cho đứa kia hái, bởi vì giàn nho thường được bắc khá cao, một đứa cao lớn cũng với không tới, hai đứa cõng nhau thì may ra túm được vài chùm rủ xuống.
Một cậu bé và một cô bé cùng nhau đi hái trộm nho, đúng ra thì con trai phải làm thang cho con gái nhưng bất hạnh thay, Chu Nhất Minh không thể cõng một Bé bự như tôi, thế nên tôi đành phải làm thang cho anh ta. Thành thật mà nói, thể trọng của tôi thích hợp làm thang hơn.
Cứ như thế, chúng tôi cùng nhau đi trộm ngô, trộm dưa chuột, cà chua, khoai lang, lựu và nho... Những “đồ ăn trộm” này đã hết sức củng cố tình bạn của chúng tôi, trải qua một thời gian dài “kề vai sát cánh chiến đấu”, “tình hữu hảo” của tôi và anh ta lớn lên từng ngày. Cho đến tận bây giờ, tôi và anh ta vẫn là anh em bạn bè tốt của nhau.
Vì tôi và Chu Nhất Minh là đôi thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau, giờ lại sắp phải đối mặt với tình trạng trai già gái ế nên bố tôi mới có ý nghĩ hão huyền rằng nếu tôi thực sự không kiếm được đối tượng nào phù hợp thì cứ lấy anh ta làm chỗ dựa nửa đời còn lại là được.
Đương nhiên tôi không chịu, Chu Nhất Minh cũng thế. Tiêu chuẩn của anh ta còn cao hơn tôi gấp bội. Anh ta thường phao tin, nếu không phải tuyệt sắc giai nhân thì nhất định không lấy.
Tôi cũng từng vì thế mà chế giễu anh ta: “Anh mà cũng đòi lấy tuyệt sắc giai nhân, đừng có nằm mơ giữa ban ngày!”
Anh ta còn nói vẻ tình ý sâu xa: “Con người ai chẳng có ước mơ, anh trai là người có tham vọng lớn mà.”
Về mặt này, Chu Nhất Minh có tham vọng cao xa, còn lý tượng của tôi cũng “đẫy đà” như dáng người. Tôi luôn hy vọng mình có thể gặp được một người có tư chất tốt như chàng hoàng tử bạch mã, chỉ là không nói ra thôi. Cơ mà, chàng hoàng tử bạch mã của tôi, chàng đang ở đâu, đang ở đâu vậy? Nhanh nhanh xuất hiện đi!
2.
Tôi đang ngồi máy tính chăm chú lên kế hoạch giảm béo thì Chu Nhất Minh gọi điện. Thấy tên anh ta hiện lên trên màn hình điện thoại, bực mình vì bị làm phiền nên vừa bấm nút nghe tôi đã mở miệng quát tháo: “Có chuyện gì? Nói nhanh lên, đang bận, không có thời gian nói chuyện với anh đâu!”
Anh ta nói làm tôi phát cáu: “Du côn!”
Tôi ghét nhất anh ta gọi tôi là Bé bự, thứ hai là du côn, thế nên lập tức không khách khí hét lên: “Ai là du côn, ai là du côn? Anh còn gọi tôi là du côn nữa thì tôi sẽ gọi anh là lưu manh!”
Anh ta chẳng quan tâm, tiếp tục nói: “Du côn, em không cần phải hung tợn như thế, tâm hồn yếu đuối của anh trai vừa bị tổn thương đây này.”
Tôi đúng là xấu tính, vừa nghe nói anh ta bị tổn thương một cái tinh thần phấn chấn hẳn lên, cười hi hi, ha ha. “Anh bị tổn thương hả? Chắc lại đi xem mặt chứ gì?”
Chu Nhất Minh giống tôi, đã đến tuổi lập gia đình từ lâu mà vẫn chưa kiếm được ai. Đối với chuyện này, mẹ anh ta còn sốt ruột hơn bố tôi nhiều, nhờ vả bạn bè khắp nơi tìm đối tượng giúp anh ta. Tháng trước, anh ta còn phải đi xem mặt hai lần, nhưng đáng tiếc cũng chỉ gặp một lần rồi thôi.
“Đúng thế, lại đi xem mặt! Kết quả là thật sự bị tổn thương đến lòng tự trọng!Cô ta ngồi chưa được năm phút đã kiếm cớ bỏ đi mất. Mẹ kiếp, chẳng lẽ anh trai kém cỏi đến thế sao? Cũng có thấp lắm đâu! Cô ta mặt mũi tuy trắng trẻo nhưng hai bên sống mũi đầy tàn nhang, cứ như thể đổ cả lọ vừng lên mặt ấy. Anh trai cũng chẳng thích cô ta. Định lịch sự ngồi thêm một lúc rồi đi, dù sao người ta cũng là con gái, giữ cho người ta chút thể diện, ai dè cô ta lại bỏ rơi anh trước. Em nói xem thế có đau không?”
Tôi cười ha ha, nói: “Thì anh đừng đi xem mặt nữa. Nhất Minh, anh phải biết là dáng dấp anh chẳng cao to gì cho lắm, ấn tượng đầu tiên sẽ rất khó vượt qua.”
“Mẹ kiếp, sao con gái bây giờ lại như thế? Con trai không cao thì làm sao? Không bao giờ nghe câu “chắt lấy cái tinh hoa, bỏ đi cái rác rưởi” à?”
“Đúng đúng đúng, chắt lấy cái tinh hoa, anh Nhất Minh lại là tinh hoa của tinh hoa. Em cũng đang nghĩ cách giảm béo đây, xem có giảm còn khoảng năm mươi cân không, như vậy em cũng có hy vọng trở thành tinh hoa rồi.”
“Bé bự, em lại định giảm cân à? Bao nhiêu năm nay thử đi thử lại rồi, không thấy mệt à?”
“Không mệt, em muốn dần dần trở thành một tuyệt sắc giai nhân.”
Anh ta nói như hất gáo nước lạnh vào mặt tôi: “Em mà cũng đòi làm tuyệt sắc giai nhân...”
Tôi không muốn nghe những lời làm nhụt chí, lập tức tắt máy để chặn họng anh ta rồi tiếp tục kế hoạch giảm cân của mình. Tôi biết mình còn kém xa “tuyệt sắc giai nhân”.
Dung mạo của tôi cũng chỉ xếp vào hạng trung bình khá. Nếu quay lại thời nhà Đường thì vóc dáng của tôi còn có vài phần sánh với giai nhân tuyệt sắc, vì dẫu sao cũng là kiểu “châu tròn ngọc sáng”.
Tôi thích cụm từ “châu tròn ngọc sáng” này, tôi yêu những ai hình dung về vóc dáng của tôi như vậy, tôi rất ghét người ta nói tôi “béo”.
Tuy không phải là tuyệt sắc giai nhân nhưng tôi lại có cái tên rất mỹ miều. Mẹ tôi khi còn trẻ rất thích đọc tiểu thuyết lãng mạn của Quỳnh Dao nên đã đặt cho tôi cái tên rất giống phong cách của Quỳnh Dao. Bố tôi họ Yên, đằng sau cái họ lịch sự tao nhã này, bà đã ghép tên hai từ “Phiên Phi: - Yên Phiên Phi[1">.
[1"> Nghĩa là con chim yến bay nhanh.
Công bằng mà nói, cái tên mẹ tôi đặt khá hay. Ba từ đó kết hợp với nhau giống như một bức tranh thơ mộng vậy. Có điều một nha đầu béo bự như tôi mà được gọi bằng cái tên này, không khỏi khiến người ta có cảm giác người không xứng với tên.
Hồi nhỏ tôi không cảm thấy gì, sau này lớn lên mới thấy cái tên này thật phiền phức. Nhất là sau khi tên trung học, một vài nam sinh trong trường mới nghe tên chưa thấy mặt thì đều mơ tưởng, đến khi tận mắt nhìn thấy lại tỏ ra vô cùng thất vọng: “Cô ấy là Yên Phiên Phi sao? Thân hình như thế thì bay sao nổi.”
Nghe được câu này, tôi thấy rất buồn, chỉ là không nói ra mà thôi. Dẫu sao một cô gái mười mấy tuổi cũng không thể quá ghê gớm, tỏ ra là một người không có giáo dục được. Nếu là hồi học tiểu học thì tôi đã cho họ một trận rồi.
Vì thân hình béo ú nên sau khi vào tiểu học tôi bắt đầu bị người ta chê cười, còn gán cho tôi không ít những biệt danh khiếm nhã như “con lợn béo”... Tôi là đứa có tính “chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng” điển hình, trongn môi trường quen thuộc thì xưng hùng xưng bá nhưng hễ đến chỗ xa lạ thì lại nhát như thỏ đế. Thế nên khi mới vào trường tiểu học, bạn bè có trêu chọc thế nào tôi cũng không dám nói gì, chỉ ngậm ngùi mặc cho người ta bắt nạt.
Về sau có lần tôi bị một nam sinh trong lớp trêu đến mức lòng tự trọng bị tổn thương, không thể chịu được nữa. Tôi muốn quyết đấu “một trận sống còn” với cậu ta nhưng sợ một mình không đấu lại được, liền nghĩ ngay đến Chu Nhất Minh, người đã từng cùng tôi “kề vai sát cánh chiến đấu” nơi đồng ruộng mênh mông, tôi chạy ngay sang lớp bên cạnh cầu cứu anh ta “chi viện tác chiến”.
Chu Nhất Minh đồng ý hỗ trợ ngay. Anh ta đi cùng tôi về lớp học, chỉ về phía cậu bạn đã chế giễu tôi, nói: “Em cứ xông lên, đừng sợ không đánh lại được nó, cứ đè bẹp nó cho anh!”
Được anh ta “xúi giục”, tôi tràn đầy khí thế xông lên, thoáng cái đã vật cậu ta ngã bổ nhào xuống đất rồi đánh ột trận no đòn, những nắm đấm vung tới tấp. Tên nam sinh đó bình thường cũng xưng hùng xưng bá lắm, lần đó bị tôi đánh, la khóc inh ỏi.
Chu Nhất Minh căn bản không giúp gì, chỉ đứng một bên vỗ tay cổ vũ: “Đánh hay lắm, đánh quá đỉnh, đánh đến con chó con phải kêu gâu gâu.”
Trong trận ẩu đả đó tôi đã giành “thế áp đảo” và thắng lợi hoàn toàn. Mặc dù cậu bạn đó khóc sướt mướt chạy đi mách thầy, làm kinh động đến các bậc phụ huynh, sau khi về nhà, tôi bị mẹ phạt quỳ xuống tấm ván giặt quần áo nhưng cuộc ẩu đả đã giúp uy thế của tôi trong lớp học tăng cao, không ai dám chế nhạo tôi béo ị nữa, bằng không tôi mà tức lên thì bọn họ chỉ có nước đi đời nhà ma. Cân nặng của tôi là khuyết điểm nhưng đồng thời cũng là ưu thế, không tin thì cứ đến mà xem, xem tôi vật cậu ta ngã rồi cưỡi lên đấm đá thế nào.
Thời tiểu học không kiêng kỵ chuyện cưỡi lên người bạn nam để đánh, chứ lên trung học rồi tôi chẳng dám ngang ngược như thế nữa. Ngày ấy vì rất nhiều lý do, tất cả các nhà máy được xây dựng vào những năm 90 đều di dời đi nơi khác, cũng phải mất vài năm để di chuyển toàn bộ đến các tỉnh lỵ, giáp ranh với nhà máy lớn ở thành phố. Bố mẹ tôi là những công nhân thuộc tốp cuối cùng rời nhà máy cũ, năm đó vừa vặn tôi tốt nghiệp cấp một nên theo bố mẹ chuyển lên tỉnh học trung học.
Vào môi trường khác, là lính mới nên tôi lại bị lép vế. Ở đây, dẫu gì cũng là địa bàn của người ta, học sinh thành thị ai nấy đều như những chú chim công, còn tôi chẳng khác gì con chim sẻ, đâu dám đối đầu với bọn họ. Cho nên khi bọn con trai trong lớp trêu tôi béo, tôi không dám đấu lại bọn họ, đành ra sức ăn kiêng, ra sức giảm béo.
Ăn kiêng, giảm béo là một việc vô cùng gian khổ, hiệu quả lại rất thấp. Thức ăn hằng ngày chủ yếu là rau củ quả nhưng cũng không dám ăn nhiều, đói đến mức mặt mũi tái xanh tái mét mà cũng chỉ giảm được hai cân.
Cố gắng được một tuần thì thực sự không thể chịu được nữa, tôi ăn một bữa no nê, sau đó đứng lên bàn cân cân thử. Hic, khó khăn lắm mới giảm được hai cân, giờ lại tăng cân rồi.
Bực mình quá! Tất cả thành công cốc rồi, không giảm béo giảm biếc gì nữa! Muốn ăn thì ăn, muốn uống thì uống, cái cân nặng bỏ đi này thích thế nào thì thế ấy. Còn những lời trêu chọc của đám nam sinh kia thì tạm thời coi như gió thoảng bên tai là xong.
Thân hình tôi bây giờ so với ngày ấy đã gầy đi rất nhiều rồi. Ngày trước tôi như cái thùng phi di động, về căn bản là không có eo. Nhiều lần thử giảm béo nhưng lần nào cũng bỏ dở giữa chừng. Sau này có thể gầy được một chút là “nhờ” hai lần thi vào đại học.
Sau khi thi rớt đại học lần thứ nhất, áp lực tâm lý không còn mặt mũi nào nhìn các bậc phụ huynh đã khiến tôi gầy đi trông thấy. Áp lực càng lớn khi lựa chọn ôn thêm một năm rồi thi lại, năm đó tôi lao vào học như điên! Trong khi dốc sức nâng cao thành tích học tập thì không ngờ tôi cũng vì thế mà gầy đi. Lần này vô tình lại giảm béo thành công.
Tuy bây giờ nói là gầy hơn ngày trước nhưng thân hình cũng chưa được thon thả cho lắm, vẫn có thể nói là “châu tròn ngọc sáng” hay đầy đặn. Đây đều là những từ tôi thích nghe.
Dì Thạch biết tôi rất nhạy cảm về khoản này nên trước mặt tôi không những không bao giờ nhắc đến từ “béo” mà ngay cả những từ có liên quan như “mập”, “to” cũng tuyệt đối không nhắc đến. Dì còn hay nói các cô gái phải đầy đặn một chút mới đẹp, giống như một trái đào tươi ngon mọng nước. Nghe dì ấy nói mấy câu này, tôi làm như không nghe thấy nhưng trong lòng cảm thấy rất dễ chịu.
Chiểu theo kế hoạch giảm béo đã vạch ra, tôi một lần nữa hạn chế ăn uống bằng cách ăn chay và ăn ít bữa, phối hợp dùng thuốc giảm béo, tranh thủ hiệu quả của việc “làm ít công to”. Uống thuốc giảm béo ngày đầu tiên đã khiến tôi gặp rắc rối lớn. Đó có phải là thuốc giảm béo thật không đấy? Cứ như thuốc xổ vậy. Cả buổi sáng liên tục chạy như ma đuổi vào nhà vệ sinh như thể muốn đóng đô ở đó.
Cô giáo Lý, đồng nghiệp của tôi, hỏi: “Cô giáo Yên bị bệnh à?”
Tôi trả lời một cách yếu ớt: “Không phải, là do tôi uống thuốc giảm béo.”
“Cái gì? Cô cũng uống thuốc giảm béo à? Cái đó không thể uống tuỳ tiện được đâu, cẩn thận không lại mang vạ vào thân. Cô em chồng tôi cũng vì uống thuốc giảm béo mà bị rối loạn tiêu hoá, phải nằm viện mất nửa tháng đấy. Cô cũng có béo lắm đâu, uống cái thứ ấy làm gì cho hại người.”
Cô giáo Lý doạ một trận phát khiếp làm tôi không dám uống nữa. Hộp thuốc giảm béo này rất đắt nhưng tạm thời phải dừng lại thôi, nếu không, tôi cũng phải nhập viện mất. Tôi chỉ muốn đấu tranh với thân hình của mình chứ không muốn làm vật hy sinh.
Đến giờ ăn trưa, tôi lê đôi chân không còn chút sức lực xuống căng tin lĩnh suất ăn, đây là một trong những nhiệm vụ của tôi. Tôi làm việc ở một trường mầm non thực nghiệm của tỉnh, chức vụ của tôi là giáo viên đời sống. Những người mới tốt nghiệp như tôi khi vào trường đều bị phân làm giáo viên đời sống, chuyên phụ trách việc nấu cơm, rửa bát, cho bọn trẻ ăn, rửa mặt, rửa tay, không ngoại trừ cả việc chùi đít cho chúng nữa; còn giảng bài, dạy múa, dạy hát phải là những giáo viên có thâm niên mới được đảm đương trọng trách này.
Nói thật, tôi cũng chán lắm, học mấy năm sư phạm ra trường lại phải đi chùi đít cho bọn trẻ, có cảm giác như “tài năng bị vùi dập” vậy.


Chia Sẻ Bài Viết này lên Face Chia sẻ bài: Truyện Teen, Ai Là Định Mệnh Của Ai lên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Viết bình luận
Tags:

Truyện, Teen,, Ai, , Định, Mệnh, Của,

Cùng Chuyên Mục
* Truyện voz Gặp gái trên xe khách Update Chap 1-17
* Truyện voz Gặp gấu đi với người yêu cũ Update Full
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Update Chap 21-30 new
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Chap 1-20
* Truyện voz Hồi ký cuộc đời - gấu chó - vợ tương lai Chap 1-3
* Truyện voz : Gấu em có võ Full update
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 20 - 25
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 26 - 34
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Update chap 22 New
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Chap 1-22 Noel
Game Gmob Hot Hetpin
Hosting By XtGem.Com
ANHVINA © 2014
Creater 19-12-2014

Timeload : 0.0006/Giây
Timeout: 8.3%
U-ON C-STAT1/6/1287