Ring ring
Girl XinhAndroidGame
Like Ủng Hộ AnhVina trên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known

Tiểu Thuyết - Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy

Ad AnhVina[ADMIN-ON]
clock03.05.26 / 08.54.16 PM


Trong phòng trà, Tiểu Hạ ngận ngừ hồi lâu, nửa giấu nửa giếm lái sang thành “câu chuyện của một người bạn”, không ngờ dưới con mắt cú vọ cùng lòng dạ thâm sâu khó lường của Trần Duyệt, cô nàng đã thành công vạch trần âm mưu của Tiểu Hạ. Tiểu Hạ dở khóc dở cười, chỉ hận không thể bịp ngay miệng của Trần Duyệt lại, cười xin dung tha : “Trần Duyệt, xin cậu nhỏ tiếng một chút được không? Sao lại nói là Thẩm Nhược Phi? Không phải thằng nhóc đó!”

“Cậu gạt ma chứ gạt sao được tớ? Ai mà chẳng biết, thằng nhóc đó thích cậu!”

“Cậu đừng nói bậy!”

“Nhìn vào ánh mắt là biết người đàn ông có thích người đàn bà đó hay không mà! Tuy cậu “Thần Nữ vô tâm” nhưng người ta lại “Tương Vương ôm mộng” bao năm nay rồi. Cậu ta thích cậu, đến người ngoài như tôi cũng nhận ra, chỉ có cái đầu đặc mít của cậu là không hề cảm thấy thôi!”

Tích : Tương Vương mộng Thần Nữ Vô Tâm

Thời chiến quốc, Vu Sơn Thần Nữ thương thầm Sở Tương Vương, lén trốn xuống trần gian mong được tương ngộ. Tương Vương vừa nhìn thấy Vu Sơn Thần Nữ liền yêu tới kinh thiên động địa, nguyện kết duyên vợ chồng, bách niên giai lão, nhưng lại bị luật Tiên – Phàm ngăn cản, không thể như nguyện. Tương Vương hồi cung vẫn ngày ngày thương nhớ tới Vu Sơn Thần Nữ, Thần Nữ cảm động tấm chân tình của Tương Vương, sau khi dung hợp trong mộng cùng Tương Vương, để lại ngọc bội rồi biệt ly. Tương Vương vội đặt chân tới Vu Sơn, một lòng muốn gặp người con gái trong tim, Thần Nữ tái hiện, nói với Tương Vương tiền duyên đã hết, khuyên ngài nên thu lại tâm tình, chuyên tâm cai trị xã tắc, đừng tới quấy nhiễu thiên đình.

“Đừng có nói bậy! Còn nói nữa là tớ cạch chơi với cậu đó!” Tiểu Hạ sa sầm mặt lại, lòng rối như tơ vò.

“Được, không nói là được chứ gì!”

Nhác thấy tâm trạng Tiểu Hạ không tốt, Trần Duyệt hứng khởi phối hợp im miệng. Cô nhấp ngụm trà hoa hồng hỏi : “Cậu định thế nào?”

“Cái gì định thế nào?”

“Việc của Thẩm Nhược Phi đó!”

“Cho dù mẹ tớ có mắng chết thì tớ cũng không sống cùng với nó nữa. Con trai trưởng thành muốn tìm bạn gái là chuyện vô cùng bình thường, sống cùng với tớ, cả hai đều bất tiện. Tớ sẽ cố gắng xóa sạch chuyện ngày hôm qua, coi như chưa từng xảy ra chuyện gì cả!”

“Phan Tiểu Hạ! Cậu thật là đồ ngốc! Thẩm Nhược Phi có điểm nào không tốt chứ?”

“Không phải là tốt hay xấu…….” Tiểu Hạ đau đầu nói : “Nó là đứa em tớ trông nom từ bé tới khi lớn! Tối qua chỉ là chuyện ngoài ý muốn! Sao cậu nghe mãi mà vẫn không hiểu vậy?”

“Hai người có phải quan hệ huyết thống đâu! Em trai gì chứ?”

“Nhưng tớ luôn coi nó là em trai. Cảm giác hiện giờ tớ không thể tiếp nhận nổi! Được rồi! Lùi lại mười nghìn bước mà nói, giờ nó có là một kẻ xa lạ không khiến tớ có cảm giác phạm tội đi chăng nữa thì tớ cũng không thể nào hẹn hò với nó được! Tớ 28 tuổi sắp thành gái già, còn nó mới 25 tuổi phong nhã hào hoa! Phụ nữ già nhanh hơn đàn ông! Tớ luôn thích mẫu đàn ông chín chắn thận trọng, thích hưởng thụ cảm giác được bảo vệ. Tớ không muốn làm bà mẹ già hầu hạ một chàng trai trẻ như “cây lau nước” tươi tốt xanh mượt, sau đó đợi hắn đủ lông đủ cánh rồi thì bị đá sang một bên, cô đơn tới già!”

“Phan Tiểu Hạ! Hai người cách nhau có 3 tuổi thôi! Hơn nữa tình chị-em có gì mà đáng sợ như vậy? Cậu nghĩ quá khoa trương rồi đó!”

“Bạn cùng phòng thời đại học với tớ cũng rơi vào mối tình chị-em……Chính mắt tớ chứng kiến cô ấy vì tên nhóc đó mà giặt quần áo, làm bài tập hộ, sau đó còn đưa hết tiền sinh hoạt cho hắn, nói chung là cung cúc phụng hầu từ A – Z. Năm đó, ai ai trong trường cũng tưởng hai người họ sẽ kết hôn, ai ngờ, hắn tốt nghiệp xong liền viện cớ “công việc chưa ổn định tạm thời chưa thể kết hôn”, cô ấy lại cứ ngây ngốc chờ đợi thêm mấy năm nữa. Năm ngoái, hắn cuối cùng cũng được thăng chức, mua được căn hộ khang trang, liền quay ngoắt một trăm tám mươi độ, nói chia tay với cô ấy, dùng một lý do vô cùng thường thấy : “Chúng ta không hợp nhau” để cắt đứt quan hệ! Nếu như đã không hợp nhau, sao hắn không chia tay ngay từ đầu? Sao sau khi được chăm sóc, hầu hạ như ông trời, vững cánh bay cao rồi mới thông suốt là hai người không hợp? Lại chỉ “hợp” với cô nữ sinh chăm chăm “làm bồ không làm vợ” cơ chứ?”

“Tên đó thật quá ti tiện!” Trần Duyệt phẫn nộ.

“Thế nên mới nói đừng nên đi tìm một gã đàn ông trẻ hơn mình, nuôi “ong tay áo” rồi dâng cho người khác làm chồng. Đó là việc vô cùng dại dột! Tình chị – em vô cùng mệt mỏi! Tớ muốn tìm một đối tượng chỉ cần điều kiện hai bên tương xứng để kết hôn, cho dù có chút cảm tình nhưng không hẳn là tình yêu cũng chẳng sao. Tớ chỉ muốn kết hôn để cha mẹ an lòng mà thôi! Nếu như ở bên Thẩm Nhược Phi……..cho dù hai bên gia đình có đồng ý, hay không cảm thấy tớ lừa gạt “nhi đồng”, cũng không nề hà tuổi tác trải nghiệm của cả hai,thì tớ vẫn cảm thấy đó là bi kịch………Cứ cho là Nhược Phi vô cùng yêu tớ đi, nhưng giữa hai chúng tớ có rất nhiều mâu thuẫn, ảnh hưởng của xung đột đó có thể khiến hai bên gia đình trước tới giờ luôn “thân như thủ túc” phải phản mặt thành thù! Kết luận, từ phương diện nào nhìn vào thì tớ và nó ở bên cạnh nhau là chuyện tuyệt đối khôngthể!”

“Phan Tiểu Hạ, sao cậu lại biến thành như vậy? Tình cảm là thứ có thể ngồi phân tích mà ra đáp án sao? Cậu sao có thể như “rùa rụt cổ” vậy?”

“Là sợ hãi……..Uông Dương đã làm cho tớ cảm thấy sợ hãi! Tớ chỉ muốn kết hôn, không hề muốn tình yêu!”

“Haizz……..Tên Uông Dương khốn nạn đó! Thực ra, cậu nói cũng đúng, chúng ta đã từng này tuổi rồi, không còn trẻ trung gì cho cam, năm 20 thất tình, đau khổ sẽ có bạn bè tới an ủi, nhưng năm 28 tuổi mà đau khổ vì thất tình thì chỉ chứng tỏ cậu không có mắt nhìn người, đầu óc có vấn đề! Trong hôn nhân, điều kiện là tiên quyết, cảm tình là thứ yếu, nếu chỉ vì tình yêu mà mù quáng lao đầu vào hôn nhân thì sẽ không có kết cục viên mãn. Cho nên là, cả đời này, tớ sẽ không kết hôn!”

Trần Duyệt nói đoạn, nét mặt tăm tối, dường như đang nghĩ tới những việc đau lòng của bản thân! Qua một hồi, Trần Duyệt mới vỗ vỗ vai Tiểu Hạ, cố nặn ra nụ cười an ủi : “Cậu yên tâm! Chúng ta là những phụ nữ thế kỷ 21, chúng ta vào được đại sảnh, xuống được phòng bếp, viết được mật mã, truy được dị thường, giết được ngựa gỗ, vượt được tường rào, lái được xe đua, mua được villa, vật được bò tót, đánh được lưu manh! Cậu thấy chúng ta không thể có được hạnh phúc hay sao?”

“Vậy cậu đi đâu để tóm về được một tuyệt thế mĩ nam ‘ngủ được dưới sàn đất, sống được ngoài hành lang, quỳ xuống nạy chủ trọ, khâu được cả áo quần, nhá được cả cơm thừa, kê được cả đơn thuốc, ẵm được cả trẻ con, nuôi được cả tiểu thư, nhịn được cả hiu quạnh, tranh cả với sói dữ’ đây?” Tiểu Hạ nghiến răng trèo trẹo hỏi lại.

“Ai ya! Đáng ghét! Chỉ biết đả kích tự tin của người ta!”

“Ha ha….Trần Duyệt! Tớ sống ở nhà cậu được không?”

“Hả?”

“Tạm thời tớ không biết đối mặt với thằng bé đó thế nào…….”

“Cho nên cậu lựa chọn “lẩn tránh”?”

“Không phải là “lẩn tránh”, là muốn tạm thời ngồi trấn tĩnh lại tâm tư! Này! Cậu đừng có mà không có nghĩa khí thế chứ! Nhớ năm đó khi cậu thất tình……..”

“Dừng! Dừng! Tớ để cậu ở tạm là được chứ gì? Không như thế lại mang muối xát vào vết thương của người ta!”

“Cảm ơn!” Tiểu Hạ mỉm cười nói.

“Vậy, Thẩm Nhược Phi phải làm sao? Không phải thằng bé đó đang bị thương à?”

“Thương tích không nặng, có thể tự xoay xỏa!” Tiểu Hạ bực bội : “Còn có bản lĩnh………tớ tin là nó không chết đói được đâu! Nếu không thì tìm cho nó một bà giúp việc về chăm sóc là được!”

“Chậc, chậc, chậc, có thể bức Tiểu Hạ vốn luôn “mềm lòng” của chúng ta tới mức độ này, tên nhóc Nhược Phi đó quả là cao tay……..Này, đây là chìa khóa nhà tớ, cậu đi đánh lấy một cái rồi về nhà tớ ở tạm, tớ nói trước nghen, cậu ở nhà tớ thì được, nhưng phải giúp tớ dọn dẹp nhà cửa đó!”

“Biết rồi! Có điều, nấu cơm thì đừng có trông chờ gì ở tớ nhé……” Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy - Chương 13
Chăm sóc

Ngữ khí của Uông Dương đầy vẻ ghen tức, khiến cho người khác nghe không lọt tai, nhưng Tiểu Hạ giờ đang nhờ cậy người ta nên không tiện trở mặt với hắn, chỉ đành nén giận, nuốt cục tức xuống. Bộ dạng mím môi nén giận của cô trông giống hệt cái bánh bao, Uông Dương giấu ý cười sau lớp kính dày, cùng lúc cũng nhạy bén cảm thấy đây là thời khắc quan trọng có thể thay đổi quan hệ của hai người. Anh ta rất rõ thương tích của Tiểu Hạ không cần thiết phải bó bột nhưng………

Như vậy có thể rút ngắn khoảng cách giữa hai người!

Một tiếng sau……..

Tay Tiểu Hạ giờ dày thêm một lớp thạch cao trăng trắng tròn tròn, cô nhìn lớp thạch cao đó cười khổ. Cô không hiểu thương tích của Nhược Phi nặng như vậy mà chỉ cần tĩnh dưỡng độc hai tuần, vết thương của cô không cảm thấy đau lắm lại phải bó bột, hơn nữa, tạo hình của cô hiện giờ thật sự “đẹp” tới ngẩn ngơ! Cô không có tâm trạng lãng mạn đến mức đi kí tên lên lớp thạch cao trắng muốt đó làm kỷ niệm, chỉ cần nhìn lớp thạch cao cứng ngắc là cô đã có cảm giác kích động tới phát khóc rồi.

“Anh đưa em về nhà!”

Uông Dương nhìn Tiểu Hạ một mình bước ra khỏi bệnh viện, vội vàng đuổi theo. Tiểu Hạ quay đầu lại hỏi : “Anh không cần phải trực ca đêm sao?”

“Anh đổi ca với đồng nghiệp rồi!”

“Nhưng anh cũng đã trực được một nửa ca đêm rồi đó thôi!”

“Anh thấy đưa em về nhà càng quan trọng hơn!”

Ánh mắt Uông Dương vô cùng chân thành, Tiểu Hạ liếc nhìn đường phố vắng tanh một thoáng, do dự một lát, rồi miễn cưỡng lên xe Uông Dương nhưng suốt dọc đường cô không hề nói câu nào. Không khí yên ắng đó khiến cả hai đều ngượng ngập, Uông Dương bật đài, trên đài đang phát bài “Mười năm” của Trần Dịch Tấn, giai điệu bi thương hòa cùng giọng ca trầm khàn vang vọng trong không trung khiến người khác buồn đến não lòng.

Nếu như hai từ đó không hề run rẩy nói ra,

Em sẽ không đau khổ như hiện giờ

Có nói như thế nào thì cũng chỉ là biệt li

Nếu như không có kỳ vọng vào ngày mai

Hãy nắm tay nhau như đang du ngoạn

Qua nghìn bậc thang mở vạn cánh cửa, luôn có một người muốn đi trước

Cái ôm chặt nếu như không thể khiến bước chân dừng lại

Em nguyện trước khi ly biệt

Được cùng nhau chia sẻ hạnh phúc ngắn ngủi, cùng nhau lau khô lệ sầu

Mười năm về trước

Em không quen biết anh, anh không thuộc về em

Chúng ta vẫn như vậy, đi bên cạnh một người xa lạ

Dần dần bước qua con đường thân thuộc

Mười năm về sau

Chúng ta là bạn vẫn có thể chào nhau

Chỉ là cảm giác dịu dàng đó không thể tìm lại vòng ôm ấm áp khi nào

Tình nhân cuối cùng vẫn không thoát khỏi kiếp bạn bè

Đến khi làm bạn cùng anh qua nhiều năm

Mới hiểu được rằng, nước mắt của em

Vì anh tuôn rơi, cũng vì người khác mà nhạt nhòa………….

………………

Uông Dương lặng lẽ lái xe, Tiểu Hạ im lặng nghe bài hát, chỉ cảm thấy nỗi thương cảm không nói lên lời đó bao trùm lấy toàn thân cô. Cô cùng Uông Dương quấn quýt bên nhau hơn mười năm, nhưng kết quả vẫn chỉ là hai chữ “bạn bè” ________Hoặc giả, có lẽ không phải là “bạn bè” mà chỉ là quan hệ so với “bạn bè” còn thẹn thùng hơn!

“Em yên tâm, vết thương đó không nặng, chỉ cần kiên nhẫn điều trị thì sẽ không để lại bất kì hậu di chứng nào. Em ở nhà một mình không tiện, có cần anh……..”

“Không cần! Tôi có người giúp việc!” Tiểu Hạ cự tuyệt.

“Người giúp việc không thể hiểu mọi chuyện bằng một bác sĩ!”

“Đúng vậy! Nhưng bác sĩ đâu có trách nhiệm “dính” lấy bệnh nhân để chăm sóc nhỉ? Hay là nói, anh vẫn còn lối nghĩ không nên có với “cô bạn gái cũ” này?”

Tiểu Hạ cười lạnh nhìn Uông Dương, lời nói ra quá đỗi sắc bén, còn sắc mặt Uông Dương thoáng chốc tối sầm lại, cuối cùng biến thành tĩnh lặng như mặt nước “Biển Chết”. Tay anh ta đập mạnh vào vô lăng: “Tiểu Hạ, anh biết, em hận anh!”

“Hận? Bác sĩ Uông xem trọng bản thân quá rồi đó!Anh là ai? Có quan hệ gì với tôi? Tôi sao phải hận anh?”

“Bất kể em nói thế nào, em ở thành phố S này không có lấy một người thân, anh biết em bị thương, đương nhiên sẽ có trách nhiệm chăm sóc em!”

“Tôi không cần thứ trách nhiệm đó!”

“Cứ quyết định như vậy đi! Nếu như em không đồng ý thì anh sẽ đứng lì ở dưới lầu đợi______Bà Lí nhất định sẽ mời anh lên nhà chơi, uống vài tách trà, đương nhiên nhân tiện anh cũng sẽ nói về chứng viêm khớp của bà ấy, sau này, người trong tiểu khu này sẽ vô cùng hứng thú với anh đó!”

“Anh đang uy hiếp tôi?” Tiểu Hạ phẫn nộ.

“Không phải là uy hiếp! Chỉ là muốn tới thăm em mà thôi!”

Uông Dương bình tĩnh nói xong lặng lẽ nhìn Tiểu Hạ, còn cô thì bị thái độ của hắn dọa cho ngây người. Dĩ vãng như từng đoạn phim ùa về trong khoảnh khắc, hồi ức đẹp đẽ như cơn sóng thần ập tới phá tan đập nước lí trí!

Giai điệu bi thương của một người cô độc trên đất khách quê người, đột nhiên nén chặt tới mức khiến cô không thể thở nổi, cô vốn quen với việc gì cũng kiềm nén trong lòng, đã quên mình cũng chỉ là một cô gái yếu đuối, cũng có lúc khát vọng yêu thương, cũng có lúc cảm thấy mệt mỏi!

Nhưng cô không có một bờ vai để dựa dẫm, không nương tựa vào bản thân thì nương tựa vào ai đây? Người con gái khác mệt rồi thì có thể nghỉ ngơi, nhưng cô chỉ có thể vĩnh viễn một mình cô độc lao về phía trước!

“Tùy anh!”

Có lẽ quá nhiều việc không vừa ý nảy sinh khiến thể xác lẫn tinh thần cô đều rã rời, cũng có lẽ vì cảnh đêm tĩnh mịch khiến cô cảm thấy mệt mỏi, cho nên cô thầm chấp nhận lời đề nghị của Uông Dương. Thậm chí còn ác độc nghĩ Uông Dương nếu đã muốn “chăm sóc” cô, lấy công chuộc tội như vậy, thì cô cũng chẳng dại gì mà bỏ lỡ cơ hội “trừng trị” gã đàn ông đó.Uông Dương đương nhiên không biết “mưu đồ bất chính” của Tiểu Hạ, lòng mừng rơn nhưng mặt vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh nói : “Cảm ơn!”

Tiểu Hạ không trả lời.

Mấy ngày tiếp theo, ngoài dì giúp việc chăm sóc ra, Uông Dương chỉ cần tan ca là chạy tới nhà cô. Chỉ cần nhìn thấy gã đàn ông đó là Tiểu Hạ lại phiền muộn rối rắm, ỷ vào mình là bệnh nhân, yêu cầu hắn làm đủ mọi thứ vô lý______

Tiểu Hạ : “Bác sĩ Uông, tôi muốn ăn dưa hấu, anh xuống lầu mua cho tôi một quả!”

Uông Dương : “Vừa nãy không phải em muốn ăn táo sao?”

Tiểu Hạ : “Tôi đổi ý rồi!”

Uông Dương : “Được! Anh đi mua cho em!”

Tiểu Hạ : “Tốt nhất là mua 10 quả về, còn nữa, tôi không muốn tay của người ngoài đụng vào trái dưa hấu thân yêu của tôi!”

Uông Dương : “……….”

Tiểu Hạ : “Bác sĩ Uông, tôi muốn đi bơi!”

Uông Dương : “Tay em bó bột làm sao mà đi bơi được!”

Tiểu Hạ : “Chi bằng, anh mặc quần bơi để tôi cảm nhận chút phong cảnh bên bờ biển đi!”

Uông Dương : “……….”

Tiểu Hạ dốc sức, ra toàn câu đố làm khó Uông Dương, nhưng Uông Dương vẫn chỉ nhường nhịn mỉm cười, không hề tức tối, cáu bẳn. Tiểu Hạ vốn không phải là người ngang tàn ương ngạnh, sự dịu dàng của Uông Dương khiến cô mềm lòng, nên cũng ngại không còn đòi hỏi hạch sách những yêu cầu không nên có với Uông Dương nữa. Dì giúp việc thấy Uông Dương là người tốt tính, liền thầm thì với Tiểu Hạ : “Cô Phan, tính cách anh chàng này hay thật đó, cô Phan có phúc hưởng thụ lắm nhé!”

“Tôi và anh ta không có quan hệ gì cả!”

“Vậy sao? Nhưng dì thấy anh ta……….”

“Dì đừng nói bậy!” Tiểu Hạ nghiêm mặt.

Uông Dương không hề nhắc tới chuyện trước kia, chỉ tỉ mỉ chỉ đạo cho dì giúp việc nấu những món vừa dễ tiêu hóa vừa bổ cho cô ăn. Anh ta nhìn bát xương hầm thơm phức mà dì giúp việcbưng cho Tiểu Hạ, chau mày nói : “Đừng cho cô ấy ăn đồ nhiều dầu mỡ, dân gian có câu “ăn gì bổ nấy” nhưng người bị bệnh về xương thì không nên ăn những món này. Nứt xương giai đoạn đầu cần để da bớt sưng tấy, cho nên những đồ dầu mỡ gây ứ đọng không được ăn mà theo nguyên tắc phải ăn đồ dễ tiêu, ăn nhiều đồ như rau cải, món làm từ đậu phụ, hoa quả tươi, canh cá không được ăn, đồ ăn cay chua nhiều dầu mỡ thời kì đầu không được ăn, đặc biệt là xương hầm, loại thức ăn cao nhiệt lượng này. Nếu không thì sẽ ứ huyết, tắc mạch máu, khiến cho bệnh trầm trọng hơn, cho nên, dì nấu cho cô ấy những món làm từ rau xanh là được!”

“A? Còn có chuyện này nữa sao?” Dì giúp việc kinh ngạc.

“Cháu là bác sĩ ngoại khoa, xin dì cứ yên tâm! Cháu chỉ muốn tốt cho cô ấy mà thôi!”

*****

Chân tướng

Uông Dương nói đoạn, dịu dàng nhìn Tiểu Hạ, Tiểu Hạ nhìn anh ta, bỗng cảm thấy tim đập chậm một nhịp, vội vàng viện cớ để chạy trốn. Vào đến phòng, cô sờ lồng ngực đang đập bình bịch của mình, cười khổ : “Phan Tiểu Hạ, không phải mi nói sẽ mượn cớ hắn chăm sóc mi rồi xuống tay hành hạ hắn sao? Sao giờ lại mềm lòng như thế rồi? Mi từ trước tới giờ luôn thua hắn, lại muốn bị lừa lần thứ hai nữa sao? Không được mềm lòng như vậy nữa……..Thẩm Nhược Phi! Lúc cần thì cậu lại đi đâu mất rồi? Rốt cuộc khi nào cậu mới quay trở lại đây………?”

Dưới sự chăm sóc tỉ mỉ chu đáo của Uông Dương, Tiểu Hạ rất nhanh, rất mau đã có thể tháo bột và thoải mái vận động. Hôm nay Uông Dương tới nhà Tiểu Hạ, nhưng cô lại dựa người vào cửa, cười như không cười : “Bác sĩ Uông!Tay của tôi đã khỏi rồi, anh còn đến nhà tôi để làm gì vậy?”

“Anh quên cái sạc pin điện thoại!”

“Sạc pin?”

Nhân lúc Tiểu Hạ còn đang vô cùng mơ hồ, Uông Dương liền thản nhiên đi vào trong phòng khách, cầm cái sạc pin trên so-fa lên. Tiểu Hạ thầm trách mình thất thần để hắn có cơ hội lọt vào nhà, bèn lạnh lùng nói : “Tìm thấy rồi, sao anh vẫn còn chưa đi vậy?”

“Tiểu Hạ, anh sẽ không bỏ em đi nữa đâu!”

“Bác sĩ Uông! Trò đùa này không hề buồn cười chút nào đâu!” Tiểu Hạ cười khẩy : “Mau đi đi, làm ầm lên thì hai ta đều mất mặt cả thôi!”

“Tiểu Hạ, anh rất khát, có thể rót cho anh cốc nước không?” Uông Dương kiên trì lì mặt không đi.

“Uông Dương! Anh rốt cuộc muốn làm gì? Muốn uống nước thì ra cửa hàng mà mua!”

“Uông Dương?………Lần này không phải là “Bác sĩ Uông”! Năm năm rồi………đã năm năm nay anh không được nghe thấy em gọi anh như vậy! Ha ha….”


Chia Sẻ Bài Viết này lên Face Chia sẻ bài: Tiểu Thuyết - Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy lên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Viết bình luận
Tags:

Tiểu, Thuyết, -, Tình, Yêu, Thì, Ra, Ấm, Áp, Như,

Cùng Chuyên Mục
* Truyện voz Gặp gái trên xe khách Update Chap 1-17
* Truyện voz Gặp gấu đi với người yêu cũ Update Full
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Update Chap 21-30 new
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Chap 1-20
* Truyện voz Hồi ký cuộc đời - gấu chó - vợ tương lai Chap 1-3
* Truyện voz : Gấu em có võ Full update
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 20 - 25
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 26 - 34
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Update chap 22 New
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Chap 1-22 Noel
Game Gmob Hot Hetpin
Hosting By XtGem.Com
ANHVINA © 2014
Creater 19-12-2014

Timeload : 0.0019/Giây
Timeout: 10.8%
U-ON C-STAT1/1/1239