Hơ, Tô Tiểu Lai ngẩng đầu, nhất thời cả người cứng nhắc
La… La San.
Sao nhìn cô ấy hiện giờ giống như trong giấc mơ đám cưới đêm qua vậy. Kiểu tóc này, chiếc váy trắng này, thật là lạ lùng nha.
Rồi giấc mộng đêm qua bỗng dưng hiện ra trong đầu cô, làm cho cô sợ đến mất cả linh hồn.
Nhìn Tô Tiểu Lai một bộ dáng ngơ ngẩn, La San kỳ quái: “Tiểu Lai, em sao vậy? Sao gặp chị La San lại thành bộ dạng như vậy hả?”
Tâm trí Tiểu Lai vẫn còn đang trôi nổi….
“La tiểu thư, cô quen biết với vị tiểu thư này sao? Cô ấy vừa mới nhìn trúng chiếc áo này, đang mặc thử xem thế nào.” Cô bán hàng xinh đẹp rất thông minh, mở miệng nói một câu hợp thời.
Cô bán hàng xinh đẹp này đúng là người cháy nhà lại đi hôi của mà o[╯□╰">o.
La San là khách quen của cửa hàng, cho nên các nhânviên bán hàng đều rất quen mặt cô.
“Tiểu Lai, nếu em muốn mua chiếc áo nào thì mua đi.” La San nói với Tiểu Lai.
Mua? Cô rốt cuộc cũng tỉnh táo trở lại, vội vàng treo lại chiếc áo trong tay lên mắc: “Không cần…”
“Cũng đúng. Dáng người Tiểu Lai đẹp như vậy, chắc là mặc cái gì cũng đẹp rồi.” La San bắt đầu vuốt mông ngựa, làm cho cô thầm muốn cắn người: “Không cần thử nữa, gói đồ vào cho tôi.”
Hở? o____O
La San sai nhân viên bán hàng gói hàng. Tô Tiểu Lai cảm thấy khó xử.
“Không cần đâu ạ. Em chưa cần…” Từ “mua” cô còn chưa kịp nói ra khỏi miệng thì đã thấy La San rút ra tờ séc viết vài con số vào, rồi đưa cho cô bán hàng xinh đẹp.
Cô gái kia thấy vậy thì cực kỳ sung sướng, hô một tiếng vui vẻ ra mặt…
“Tiểu Lai à, chị quen biết với em bao lâu nay rồi mà vẫn chưa tặng em được thứ gì. Chiếc váy này coi như là chị La San tặng cho em nhé.” La San hiển nhiên không quan tâm đến tiền bạc, vẻ mặt còn thỏa mãn tươi cười.
Tô Tiểu Lai cô dám cự tuyệt sao? Bài học đau thương lần trước ở KFC cộng thêm hai túi đồ ăn vặt to bự đã làm cô bán đứng anh trai mình rồi. Lần này, cô thật không biết La San có chú ý quỷ quái gì đây? Cái gì gọi là có chừng có mực, biết dừng lại đúng lúc, làm ít thì nên ăn ít thôi, Tô Tiểu Lai vẫn là hiểu được đạo lý này.
Lúc này đánh chết cô, cô cũng không thể để chuyện đó tái diễn một lần nữa.
Đã rõ ràng được mục đích, bằng tốc độ nhanh nhất Tiểu Lai đoạt lại chiếc váy xinh đẹp trên tay cô bán hàng xinh đẹp. Ái chà, may mà cô ra tay kịp lúc a, không thì sẽ xảy ra đại sự rồi T______T.
Cô đành nhếch miệng cười cười: “Chị La San à, hôm nay em đi cùng bạn em mua quần áo thôi. Hôm nay em vốn không muốn mua quần áo.”
Vừa lúc Từ Tố từ buồng thử đi ra, Tô Tiểu Lai hướng cô giới thiệu: “Chị La San, đây là bạn em, Từ Tố.”
Từ Tố cũng nhìn lại bên này, nhìn đến La San cô cũng sửng sốt.
“La San?”
Giữa trưa cô vừa nói bậy, buổi chiều liền oan gia ngõ hẹp. Xem ra từ lần sau muốn nói bậy thì phải chọn giờ lành. Amen!
La San đi tới chỗ cô, lãnh đạm cười, chào hỏi: “Từ tiểu thư, xin chào! Cô còn nhớ tôi không? Lần đó cô, Tiểu Lai cùng với Thiếu Phàm, chúng ta còn cùng nhau ăn cơm mà.”
Từ Tố tất nhiên là nhớ rõ rồi. Cô nhớ lần đó, cô đã năn nỉ Tiểu Lai cho tới gặp anh trai cô ấy mà.
Cô lịch sự trả lời: “Tất nhiên là tôi nhớ rõ. La tiểu thư xinh đẹp và hào phóng như vậy, người khác làm sao có thể quên được a.”
Vuốt mông ngựa là một việc làm không bao giờ sai a…
La San cũng không chịu yếu thế, đưa mắt đánh giá một vòng chiếc váy của Từ Tố: “Từ tiểu thư cũng vậy. Mặc quần áo kiểu gì cũng đều toát ra khí chất hơn người nha. Chiếc váy xanh nước biển cùng với kiểu tóc này của cô rất hợp, trông cô thật xinh đẹp.”
Từ Tố tao nhã đáp lời: “Cảm ơn La tiểu thư động viên, tôi so với La tiểu thư vẫn còn kém xa lắm.”
Tô Tiểu Lai đứng ở một bên giống như là người qua đường. Mỹ nữ gặp mỹ nữ quả nhiên là nổ ra “hoa lửa”, mùi thuốc súng nồng nặc xông vào mũi cô rồi nè.
La San cười yếu ớt: “Sao lại vậy? Từ tiểu thư khiêm tốn rồi.” Cô lại nhíu mày: “Chiếc váy này đẹp như vậy, Từ tiểu thư chắc sẽ mua nó chứ?”
Khiêu khích, rõ ràng là khiêu khích…
Mình không thể mất mặt trước cô ta. Một ý nghĩ xuất hiện trong đầu TừTố.
“Đương nhiên rồi, Tiểu Lai, giúp tớ trả tiền đi.” Nói rồi cô thực xa hoa rút ra một chi phiếu màu vàng đưa cho cô.
Khi đưa tờ tiền này ra, Từ Tố trong lòng đau thắt từng khúc ruột. Cô vốn chỉ muốn thử nó một chút thôi, thế xong rồi vỗ mông bỏ của chạy lấy người. Vì sao nửa đường lại xuất hiện ra cái đồ La San đáng chết này chứ? Thực là đúng như lời Tiểu Lai nói, mua xong rồi cháy túi luôn ____.
Nhưng cô hối hận thì đã muộn rồi. Trên đời này khó nhất là mua rồi trả tiền thứ gì đó đắt như trên trời T_________T.
Tô Tiểu Lai nhanh chóng biến thành một nô tỳ, chạy nhanh đến nhận lấy chiếc váy rồi đưa tiền cho cô bán hàng, một mặt lại lo lắng không thôi. Đừng nói là không đủ tiền đó nha, cô không có khả năng ngẩng mặt lên nhìn người ta đâu nha…
Hai phút trồi qua, Tô Tiểu Lai nhắm mắt yên lặng cầu nguyện. Tốt quá, chuyện mất mặt không xảy ra…
“Tiểu thư, mời cô kí vào đây.”
Tô Tiểu Lai cầm lấy tờ hóa đơn, vừa nhìn một cái đã hết cả hồn. Nhoáng cái đã mất tận 5000 bác Mao rồi à T_______T
Cô thầm nghĩ, Từ Tố à, cậu khẳng định là có thù oán với bác Mao nha.
Sau đó ba người cùng rời khỏi cửa hàng Gucci. Từ Tố kéo tay Tiểu Lai, La San đứng ở một bên Tiểu Lai.
“Tiểu Lai a, thật vất vả mới gặp được nhau, chúng ta tìm một nơi uống trà nói chuyện một chút đi.” La San đề nghị.
“Không được rồi, chúng tôi còn muốn tiếp tục đi dạo phố.” Từ Tố giành quyền trả lời của Tiểu Lai. Cô nghĩ rằng người này dúng là âm hồn bất tán, giờ thì nên biến đi thì hơn.
La San nhìn về phía Tô Tiểu Lai, Tô Tiểu Lai hướng cô gật đầu.
“Như vậy à, vừa lúc chị cũng rảnh rỗi, vậy thì chúng ta cùng nhau đi nhé. Tiểu Lai vừa mới nói rằng không phải cùng đi dạo phố với Từ tiểu thư sao? Chúng tôi giúp cô Từ chọn vài món đồ nhé.” La San nói ra thực thoải mái, còn Từ Tố thì hận đến nghiến răng.
Gì chứ? Cô ta chắc chắn là cố ý rồi?
Không thể mắc mưu, không thể để mắc bẫy của cô ta. Cái gì mất cũng được nhưng tiền thì không thể mất thêm được nữa. Hừ, hiện giờ phải nhẫn, nếu không trăm ngày sau sẽ rất đau khổ.
“Tiểu Lai, đột nhiên tớ muốn trở về, anh trai cậu bảo chiều nay mời tớ cùng ở lại ăn cơm mà.” Từ Tố quả nhiên không phải là người dễ chọc.
La San nghe xong, nhất thời tức sùi bọt mép, nhưng rất nhanh khôi phục lại bình tĩnh. Cô hướng Tiểu Lai cười cười, cầm lấy tay cô nói: “Tiểu Lai à, chị La San cũng tới nhà em ăn cơm, em có hoan nghênh không?”
“Việc này…” Tô Tiểu Lai hận không thể lập tức bóp chết Từ Tố. Điều này làm cô thực sự khó xử a. Trước không nói đến anh cô, nói tới cô đã. Cô không hề muốn anh cô gặp La San đâu!!! Trời ơi, thật là đáng ghét.
Phiền não hết sức. Bỗng dưng điện thoại cô vang lên.
Tiểu Lai bắt máy, bên kia đã truyền đến giọng nói với đê-xi-ben rất lớn.
“Tô Tiểu Lai, anh đã bảo em chiều nay không được ra khỏi nhà rồicòn gì? Có phải dạo này anh đã dung túng em quá mức rồi không?”
Giọng nói của anh nghe rất rất rất tức giận nha, mặt anh hiện giờ chắc chắn là xám xịt rồi, trên trán còn nổi gân xanh nữa, không chừng còn đang trút giận lên đồ đạc…
Rất tốt! Để xem người phía sau còn ảo tưởng được nữa không.
-_-///
“Tô Tiểu Lai, em có đang nghe anh nói không thể hả?”
“Nếu em không trả lời, ngày mai anh sẽ giam em trong nhà luôn.” Người ở đầu dây bên kia giận đến mức không thể kiềm chế được nữa rồi.
“Anh, em đang nghe rất…” Tiểu Lai phản ứng tức thì.
“Bây giờ em ở đâu?” Vô cùng tức giận nha.
“Ở, ở…” Tô Tiểu Lai do dự. Anh cô đừng có mà tới đón cô đó, trăm ngàn lần đừng tới đây đó. La San ở đây, nói anh tới đây không phải là muốn gặp La San sao? Phụ nữ ghen tuông quả nhiên là cực kỳ đáng sợ.
“Tô Tiểu Lai,…”
“Anh, em có thể tự về được mà. Em về ngay đây.” Tô Tiểu Lai hốt hoảng.
“Anh hỏi lại lần cuối, bây giờ em ở đâu?”
Cô nghe được tiếng anh mở cửa. Răng rắc.
“Trung tâm thương mại Hoàn Thái ạ.” Được rồi, so với việc La San đến nhà, cô còn sợ sự tức giận của anh trai mình hơn.
“Ở đấy chờ anh, ba mươi phút nữa anh tới.”
(Bạn đang đọc truyện tại NgheAnWap.Com chúc các bạn vui vẻ)
Chương 37
Đốt tiền
Edit: Hidari
Beta: Linh Trưởng + Kim Anh
Tô Tiểu Lai còn chưa kịp cúp điện thoại, La San đã vội vàng hứng thú kéo tay cô, lòng tràn đầy vui mừng hỏi. “Tiểu Lai, anh em sẽ tới đây sao?”.
Tô Tiểu Lai lúc đó đờ đẫn gật đầu, anh cô còn chưa đến đã hưng phấn như thế, đến lúc tới sẽ thành thế nào đây? Aiz, quả nhiên là tình địch lớn nha. Trong lòng không khỏi phiền não, sớm biết sẽ gặp phải La San thế này, cô đã không đi dạo phố rồi, đều do Tố Tố, làm sao mà lại chọn cái giờ lành này đi dạo phố hả??? Thật là bực mình.
“Hay chúng ta tìm một chỗ đợi anh em đi. Đúng rồi, tầng mười có kem Häagen-Dazs, Tiểu Lai, không phải em thích ăn kem ly sao? Chúng ta lên kia chờ anh em cũng được lắm đó.” La San vẫn hưng phấn không thôi như cũ.
Tô Tiểu Lai ở phía sau đương nhiên sẽ không bị vật chất dụ dỗ, đúng là cô thích kem Häagen-Dazs thật, nhưng vì anh cô, cô có thể dứt khoát bỏ qua. Đạo lý làm người cô vẫn còn hiểu được.
“Anh em bảo ở đây đợi anh ấy.” Cô uyển chuyển từ chối.
Nhìn hai người trước mặt bày ra bộ dạng bị làm phiền, La San chỉ có thể từ bỏ, ấm ức nhìn công sức tiếp cận với Thiếu Phàm đang hóa thành công cốc.
Từ Tố mặt lạnh liếc cô ta một chút, đột nhiên mở miệng nói. “La Tiểu thư, Chúng tôi sẽ không để cô đạt được mục đích đâu, cô không cần đợi anh của Tiểu lai đến đón chúng tôi về ăn cơm đâu.” Từ ăn cơm bị nhấn mạnh.
La San tỉnh rụi, không quan tâm đến câu nói kích của Từ Tố, mắt lơ đãng nhìn xung quanh
Nói xong, Từ Tố kéo tay Tiểu Lai đi tới cửa lớn trung tâm thương mại, hồi lâu quay đầu lại, không thấy bóng dáng của La San, cô buồn bực, La San kia không đi ra cùng sao? Rất không giống tác phong của cô ta, không đúng tí nào, hiển nhiên không đúng rồi. ‘_’
Đợi không bao lâu thì Tiểu Lai nhìn thấy anh đang từ từ đi về phía cô, áo sơ mi màu hồng nhạt cùng quần tây đen làm vẻ xuất sắc của anh càng sáng chói dị thường, Tô Tiểu Lai không khỏi đỏ mặt, anh cô hôm nay thật đẹp trai đáng yêu vô cùng nha, từ trước đến giờ cũng chưa từng thấy anh mặc áo màu hồng, ôi chao, cô cứ nghĩ màu đen và màu xám mới là bản sắc của anh chứ. Thật không ngờ tới anh cô có thể nổi bật lên trong màu hồng như thế, một từ thôi, đẹp vô đối.
Nhìn nhìn người qua đường, cô gái nào đi ngang cũng nhìn chằm chằm anh, thật là chán chết mà. >.<
Lại nhìn Từ Tố, cô nàng này cũng đang chảy nước miếng kìa.
Được rồi, anh, vì sao đi đến đâu cũng thành kẻ trêu hoa ghẹo nguyệt thế này hả?
“Sao ngốc nghếch như thế hả? Làm gì mà bần thần ra thế?” Bất tri bất giác, anh đã đến gần cô.
“Không có đâu, anh, hôm nay anh vô cùng đẹp trai nha.” Vô tình bật thốt ra, không ngăn lại được, a, đầu óc không thể tự khống chế rối. TT~TT
Trình Thiếu Phàm ngẩn người một chút, bật cười. “Trước kia anh không đẹp trai chắc?”
“Đẹp trai, anh lúc nào cũng đẹp trai.” Hai má bắt đầu ửng hồng.
“Phụt.” Từ Tố đứng một bên cười ra tiếng, Tiểu Lai ảo não nhìn cô, muốn chết à?
“Thiếu Phàm…”
Trình Thiếu Phàm xoay người, theo tiếng nói nhìn lại, có vẻ hơi sửng sốt, lạnh lùng đáp lại. “Sao em lại ở đây?”.
“Chiều nay em đi dạo phố tình cờ gặp được Tiểu Lai, đúng rồi, Tiểu Lai cũng vừa lúc xem trúng một bộ quần áo, em vốn định mua tặng cô ấy, nhưng cô ấy lại ngại ngùng từ chối.” La San lúc nói những lời này ánh mắt cũng chẳng rời anh một phân.
Tô Tiểu Lai muốn khóc, người gì mà đáng phỉ báng thế, cô nhìn trúng bộ quần áo kia hồi nào, rõ ràng là bị người khác dúi thẳng vào tay cho cô, thật không ngờ tới, không ngờ tới mà, La San cư nhiên nói ra chuyện này.
Đây chẳng phải là kéo dài thời gian, khơi mào đề tài, muốn lôi kéo anh cô đi cùng sao?
Từ Tố nghĩ, con nhỏ này thật là âm mưu, so sánh một chút, Tiểu Lai làm sao có thể là đối thủ của cô ta kia chứ.
Trình Thiếu Phàm nhướng mi nhìn Tô Tiểu Lai. “Phải không, Tiểu Lai?”
Tô Tiểu Lai cúi đầu, không ừ hử gì.
Ghét nhất những người điêu toa, nên đừng mong cô nói chuyện nữa nhá.
Trình Thiếu Phàm cưng chiều vuốt vuốt tóc cô, nhẹ nhàng nói. “Quần áo của em cũng nên thay đổi một chút.”
Gì? Hóa ra ngay từ đầu anh đã ghét cái bà La San mang mặt nạ thục nữ kia sao? A….a…a…thật là đáng thương thay cho La San mà. Ha ha
Trình Thiếu Phàm lại nhìn Từ Tố. “Cô Từ, hôm nay thực xin lỗi, đành mời cô hôm khác đến nhà ăn cơm vậy, Tiểu Lai nhà chúng tôi cần thay đổi trang phục và một số phụ kiện.”
Từ Tố tất nhiên hiểu ý anh, cô biết Trình Thiếu Phàm đang cải tạo Tô Tiểu Lai, cũng đang tốt bụng bớt chuyện cho cô, nên lễ phép trả lời. “Không có gì, chừng nào có thời gian cũng được mà.”
Câu ”Tiểu Lai nhà chúng tôi” kia được hai người nghe vào tai, liền tạo ra hai phản ứng đối lập. Tô Tiểu Lai vui rạo rực như ăn mật mía, anh cô không hề thẹn thùng, trước mặt nhiều người như thế mà vẫn nói được, trong bụng mừng thầm, chuyện không vui ban nãy cũng được cô cho qua. Còn La San thì hận đến ngứacả mắt, vì cái gì mà trong mắt anh ấy chỉ có Tô Tiểu Lai, cô chờ đợi anh nhiều năm như thế, anh vẫn chẳng xem cô ra gì sao? Ngay cả liếc cô một cái cũng tiết kiệm sao?
Từ Tố nhìn La San không cam tâm, trong lòng vui sướng nha, mắt lấp lánh, như vẻ hiện lên một bụng quỷ kế. He he.
“La tiểu thư, không phải ban nãy cô mời tôi đi uống này nọ sao? Vừa lúc tối nay tôi không đi đâu ăn, chúng ta liền tìm chỗ nào đó ăn tối đi.” Cô làm ra vẻ bạn tốt mời mọc.
La San đứng hình, bi phẫn, bị Từ Tố nắm tay lôi đi một đoạn thật dài.
Đến khi phục hồi lại tinh thần, ngẩng đầu lên, Trình Thiếu Phàm đã cùng Tô Tiểu Lai biến mất trong nắng chiều.
Cô ta căm giận nhìn Từ Tố. “ Cô làm cái gì vậy? Thả tôi ra.”
‘Không phải cô nói muốn mời tôi đi uống nước sao? Bổn tiểu thư hôm nay muốn uống rượu, chúc mừng hai vị oan gia gặp lại nhau.” Từ Tố buông tay, hai tay khoanh trước ngực, nhếch môi nhìn cô ta.
“Bệnh thần kinh.”Nói xong liền xoay người đi.
“Cô sợ sao? Sợ uống không lại tôi?” Từ Tố sợ cô ta quay người lại đuổi theo bọn họ, thức thời dùng kế khích tướng, kích cô ta.
Quả nhiên chiêu này hiệu quả.
“Ai sợ? Tôi lớn đến từng này chưa biết sợ ai đâu.” Cô ta nghênh đầu ưỡn ngực, khí thế bức người.
“Vậy thì tốt, đi thôi.”
“Đi. who sợ who? Hừ.”
Kết quả là, hai vị mỹnhân lạnh lùng quyết sống mái với nhau.
***
Một nơi khác, trong thang máy.
Chỉ có hai người.
“Anh, chúng ta đang đi đâu đây?” Tô Tiểu Lai nhỏ giọng, nghi hoặc hỏi, quần áo chẳng phải bán ở tầng trệt sao? Lên tận tầng 12 làm gì?
Trình Thiếu Phàm không trả lời cô, chậm rãi nhích sát lại gần cô, Tô Tiểu Lai cảnh giác, liên tục nhích về phía sau, nhưng không có đường lui, cô bị ép sát góc rồi. Đầu óc đột nhiên nghẽn lại, khoảng cách thế này, làm tim cô đột nhiên tăng tốc, mặt đã sớm ửng hồng, ngón tay ấm áp như có điện, làm người cô nhũn ra bất lực. Giây tiếp theo, anh cúi người xuống, cô nhắm chặt mắt, lòng đầy chờ mong, anh hôn cô sao? Không khí mờ ám làm cô không thể hít thở, sao lại không có nhúch nhích thế, không phải hôn môi sao?
Chỉ nghe thấy hơi thở của Trình Thiếu Phàm vương nhè nhẹ trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô. “Mắt vẫn sưng như vậy, ngày mai không được ra khỏi cửa nữa.”
Tô Tiểu Lai nổ cái bùm.
Trình Thiếu Phàm ngẩng lên, đưa lưng về phía cô, khóe miệng không khỏi thoát ra một nét cười lơ đãng.
Vừa vặn lúc này, thang máy “ding” một tiếng, cửa mở.
Trình Thiếu Phàm lập tức đi ra ngoài.
Tô Tiểu Lai theo sau, trong lòng vẫn còn hồi hộp như hươu chạy, thảm rồi thảm rồi, cô không ngừng được tim đập.
Anh cô vì sao luôn giả vờ như sắp hôn cô thế kia? Hại cô cứ ngu ngơ, vẻ mặt mong chờ…thật là. Phiền lòng quá. TT~TT
Đang rối rắm, chợt có tiếng giục. “ Đang nghĩ gì thế? Mau lên nào.”
Tô Tiểu lai lúc này mới hoàn hồn, phát hiện mình đã ngơ ngẩn cả một lúc lâu.
Đi theo anh vào khu kháh VIP, cô mới thực sự tròn mắt.
Cửa hàng này cũng xa hoa chẳng kém gì cái cửa hàng Gucci vừa nãy Từ Tố dẫn cô đến. Lối vào có một giá sách bày đủ loại tạp chí thời trang thịnh hành nhất, đèn thủy tinh kiểu Âu treo giữa gian, bốn phía có vô số đèn nhỏ ánh vàng, màu vàng hoàng kim ánh lên, càng phú quý xa hoa, chưa luận đến trang hoàng, chỉ cần nhìn đến những tủ kính tinh xảo treo trang phục thôi cũng đã đủ, giầy dép quần áo, thật sự là muôn sắc muôn màu, Tô Tiểu Lai không khỏi sợ ngây người.
Trình Thiếu Phàm di chuyển, phát hiện cô còn đang đứng đờ ở cửa, có chút gấp gáp nói. “Đứng đó làm gì? Vào đi.”
Tô Tiểu Lai lúc này mới tỉnh lại, lút cút vào theo.
Một vị mỹ nữ tóc xoăn cung kính đi đến, chào. “Trình tiên sinh, ngài vẫn khỏe chứ? Hôm nay ngài đến…?” Cô ta không dám đoán bừa mục đích của tổng giám đốc đến đây lần này.
Mỹ nữ tóc xoăn là quản lí khu khách VIP, ở trong ấn tượng của cô ta, Trình tiên sinh chưa bao giờ tới nơi này, đây là lần đầu tiên, đã từng thấy qua anh trên tạo chí, biết rằng anh là tổng giám đốc, anh vừa đến, cô ta liếc mắt đã nhận ra ngay, dù sao tổng giám đốc mỹ nam như thế cũng hiếm có khó tìm.
Ngay sau đó, nhìn thấy cô gái đi phía sau, cô ta cơ hồ cũng hiểu được đôi chút. “Trình tiên sinh có muốn chuyên viên phối đồ đến đây không ạ?”
Trình Thiếu Phàm vung tay, nói. “Không cần, tự tôi chọn được rồi.” Dứt lời, liền nhìn Tô Tiểu Lai đần độn đang ở phía sau kia , gọi. “Tiểu Lai, lại đây.”
Tô Tiểu Lai đi tới, nghĩ kĩ rồi nói. “Anh, quần áo ở đây đều rất sang trọng, em mặc không hợp đâu.”
Trình Thiếu Phàm mặc kệ cô, nói nhanh. “Em tới sofa nghỉ ngơi một chút đi, chứ đợi lát nữa muốn nghỉ cũng không được đấy.”
Tô Tiểu Lai còn chưa hiểu được ý anh, đã thấy anh đi theo mỹ nữ tóc xoăn xem xét ở phía xa rồi.