Tô Tiểu Lai dè dặt, “Anh à, cái kia…” Cô gãi gãi đầu, đột nhiên không hiểu chính mình đang muốn nói gì, nghẹn một lúc lâu mới bật được một câu, “Ba mẹ em đâu rồi?”
“Anh cho người đưa họ về căn hộ rồi.”
Tô Tiểu Lai “À” một tiếng, rồi không nói tiếp.
Thời gian trôi qua mỗi phút yên lặng.
Cứ như vậy, im lặng một lúc, Trình Thiếu Phàm đột nhiên đưa tay vuốt tóc cô, thở dài, trong lòng khổ sở.
“Tiểu Lai, anh rất nghiêm túc.” Ánh mắt nóng rực chuyên chú nhìn cô, đôi mắt màu đen trong veo như dòng suối nguồn.
“Cái gì?” Phản ứng đầu tiên của cô mãi mãi như thế này, ngốc ạ.
Tô Tiểu Lai căng thẳng rụt đầu lại, trong đầu trống rỗng, ở thời điểm này bắt đầu ngừng suy nghĩ.
“Tiểu Lai, anh nói anh thích em.” Anh nhìn thẳng vào mắt cô, khuôn mặt anh tuấn đang trông đợi, hoàn toàn tập trung nghiêm túc.
Nói trắng ra như vậy, cô hẳn cũng hiểu lòng anh rồi chứ?
Giây phút đó, trái tim cô bị xáo trộn.
Cô bối rối quay đầu ra chỗ khác, nói năng lộn xộn, “Em … em, anh … em … Sao anh lại thích em được? Có phải anh nói đùa không đấy?”
Trình Thiếu Phàm cười khổ, mang vẻ tự giễu, “Nói đùa à? Anh giống người hay nói đùa vậy sao?”
Anh nghiêng đầu, cực kì bình tĩnh nói, “Không thích em, anh sẽ không phải cố gắng học tấp thật tốt trong thời gian ngắn để sớm về nước như vậy?”
“Không thích em, anh sẽ không phải lấy hết dũng khí thổ lộ với em trong buổi phỏng vấn trên truyền hình?”
“Không thích em, anh sẽ không phải lúc nào cũng giữ chặt em bên người giống như một đứa trẻ?”
“Không thích em, anh sẽ không hôn em, không tuyên bố trước mặt mọi người em chính là vị hôn thê của anh?”
Tô Tiểu Lai thoáng chốc hóa thạch, nhiều cái thích như vậy khiến cho cô trong thời gian ngắn không tiêu hóa được.
“Tô Tiểu Lai, em biết không? Anh luôn rất tự tin, nhưng em chính là điểm yếu duy nhất của anh.”
Anh thở dài, khởi động xe, chạy về hướng khu căn hộ.
Thời khắc anh khởi động xe đó, Tô Tiểu Lai thấy hối hận, cuộc đời cô từ lúc sinh ra đến giờ đây là lần đầu tiên có người thổ lộ mà, không khí lãng mạn như vậy sao lại bị chính mình đạp đổ thế??? Không phải tim cô cũng đập mạnh không ngừng sao? Không phải cô cũng thấy cảm động hay sao? Không phải cô cũng có cảm giác an toàn khó hiểu sao? Sao cô lại có biểu hiện như vậy để anh trai một mình diễn kịch một vai thế? Sao cô không đồng ý luôn đi, tốt xấu gì đây cũng là một người đàn ông tuyệt phẩm cực kỳ đẹp trai mà?? A a a …
Hai người một trước một sau trở về căn hộ, trong khi Trình Thiếu Phàm tắm rửa, Tô Tiểu Lai ngồi ở phòng khách hóa đá cả nửa ngày, nhìn xung quanh nhà, bỗng cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, đột nhiên bóng đèn sáng hiện lên trong đầu, điềm xấu dần dần lộ ra, cô vội vàng chạy tới gõ cửa.
Cửa quả nhiên bị khóa trái bên trong.
Tô Tiểu Lai khóc không ra nước mắt, ba mẹ cô sao có thể làm vậy chứ? Ngẩng đầu nhìn đồng hồ, mới có mười giờ ba mươi thôi, ôi chao, trước kia bọn họ đâu có ngủ sớm như vậy, sao hôm nay không hề thương lượng đã dâng hiến con gái như vậy chứ, “bộp” một tiếng, “Ba mẹ, mau mở cửa ra!!!”
Lại hai tiếng “bộp, bộp” tiếp, bên trong vẫn không có chút động tĩnh nào.
Tô Tiểu Lai tức giận, cô biết người ở bên trong chắc chắn chưa ngủ, “Ba, mẹ, con biết hai người còn chưa ngủ, mau mở cửa ra đi mà.”
Mắt thấy anh trai vừa tắm rửa xong, cô vội vàng đến mức đá thẳng chân vào cửa.
Đầu tiên ba cô cũng không nhịn được, định đứng dậy mở cửa cho con gái, kết quả lài, bị mẹ cô túm áo đè xuống, “Ông ra đó làm gì? Không được mở cửa, mau nằm yên đó.” =.=
Ba cô làm sao là đối thủ của mẹ cô được, đành phải thở dài nằm yên đó.
“Tôi không ngủ nữa, bà cứ yên tâm giao khuê nữ nhà mình cho Thiếu Phàm, vạn nhất xảy ra chuyện gì thì sao? Dù sao vẫn chưa kết hôn cơ mà.”
Mẹ cô vẻ mặt quỷ dị cười, “Ha ha, có thể xảy ra chuyện gì chứ? Cùng lắm là cho chúng ta một đứa cháu ngoại chứ gì, tôi còn mong ước vậy đấy.”
Ba Tô không lên tiếng nữa, xoay người ra chỗ khác.
Mẹ Tô lại rất hưng phấn, lấy khuỷu tay huých huých ba cô, “Này ông, ông muốn cháu trai hay cháu gái vậy?”
Ba cô ngẫm nghĩ rồi nói, “Mặc kệ là cháu trai hay cháu gái, tôi đều thích hết.”
Mẹ cô cười ha ha rạng rỡ, “Đúng là không có chí hướng gì, để tôi nói đây, sinh cả hai luôn, tốt nhất mang thai đôi, một đứa giống Thiếu Phàm, một đứa giống Tiểu Lai, ai dà, thật tốt biết bao, haha.” Mẹ cô cười toe toét đến quên tổ quốc.
Ba cô thở dài một tiếng, “Bà này…”
Bên ngoài vẫn còn rất ầm ĩ, lại vài tiếng “bộp bộp”, nhưng không hề có người ra mở cửa.
Tô Tiểu Lai thấy sốt ruột, đây có phải ba mẹ đẻ của mình không đấy???
“Đã muộn rồi, còn ồn ào gì thế?” Trình Thiếu Phàm vừa lúc sấy tóc xong đi ra từ phòng tắm.
Tô Tiểu Lai đứng ở cửa thư phòng, vẻ mặt oan ức, “Ba mẹ ngủ ở phòng em rồi …”
“Vậy em ồn ào làm gì?”
“Thế em ngủ sao đây?”
“Em là vị hôn thê của anh, đương nhiên là ngủ với anh rồi.” Nói xong lập tức đi vào phòng ngủ.
Gì chứ?
Một tiếng sét xanh xẹt qua …
Vì câu nói kia mà cô càng kiên định quyết tâm gọi cửa, cô hét thật to, “Ba mẹ con biết hai người còn chưa ngủ, ba mở cửa ra đi, ba ngủ với anh trai để con ngủ với mẹ đi.”
Người ở bên trong vẫn không có phản ứng.
Người bên ngoài lại lao tới, “Tô Tiểu Lai, em mau tắm rửa sạch sẽ rồi ngoan ngoãn trở về phòng ngủ, sáng mai anh còn phải đến công ty!!!”
“Nhưng quần áo của em đều ở trong phòng, làm sao em tắm rửa được đây?”. 囧囧 rồi.
“Quần áo của em để ở phòng tắm đấy, có thể mẹ đặt ở đó.”
A!!!
Lại 囧囧囧!!
Được rồi! Đúng là mẹ cô có dự mưu từtrước.
Tô Tiểu Lai tắm rửa gần một tiếng vẫn không chịu đi ra, cô đang rối tung rối mù lên đây, bởi vì mở ngăn tủ quần áo trong nhà tắm ra, cô thấy rất rất kinh dị, đây-mà-là-quần-áo-ngủ-của-cô-sao?? Sao lại biến thành bộ vải mỏng manh như trong suốt thế này?? Cái này mà mặc lên người, đời này cô sẽ không muốn gặp ai nữa… Đã vậy anh cô còn mới… A a trời ơi, dọa người đến chết mà…
Cô không dám ra khỏi phòng tắm, thật hy vọng anh giờ đang ngủ, sẽ không quan tâm đến cô, cứ kệ cô ở phòng tắm tự sinh tự diệt đi!!!
Im lặng cầunguyện nào…
Nhưng vẫn không được, đợi cho đến khi Trình Thiếu Phàm gõ cửa, suýt chút nữa cô đã ngủ ở trong phòng tắm luôn rồi, “Em tính ở bên trong mà tắm cho đến sáng mai sao?”
Lúc này Tô Tiểu Lai mới vuốt vuốt đầu tóc, quẫn bách nói, “Có thể lấy cho em bộ quần áo khác được không?”
Trình Thiếu Phàm cũng không làm khó cô, đưa cho cô một chiếc áo T-shirt to.
Đến lúc cô thay quần áo xong, đi vào phòng ngủ, Trình Thiếu Phàm vẫn còn ngồi trên giường liên tục đổi kênh tivi, cô đứng ở cửa, gãi đầu nói, “Anh, em ngủ ở sofa là được rồi.”
Anh tắt tivi đứng dậy kéo cô vào giường, đóng cửa lại, cầm lấy chiếc khăn lông trên giường, hạ lệnh cho cô, “Ngồi xuống.”
Tô Tiểu Lai sửng sốt một chút, nhưng vẫn vâng lời ngồi xuống.
Tiếp theo đó, mái tóc ướt sũng đột nhiên được phủ chiếc khăn, anh nhẹ nhàng lau tóc cô.
Cơ thể Tô Tiểu Lai cứng ngắc, mặt thoáng đỏ lên.
Đã bao giờ cô thấy anh trai dịu dàng như lúc này chưa nhỉ? Cái này không phải ảo giác chứ? Nếu đúng như vậy thì mau làm cho cô tỉnh táo lại đi.
Cảm giác tóc dần khô, anh bật máy sấy, thở dài trách cô.
“Không biết chăm sóc mình chút nào, xong rồi, ngủ đi.”
Ngủ ở đâu? Có đánh chết cô cũng không ngủ một giường với anh đâu, giờ phút này cô mới thấy nhớ chiếc sofa đến mức nào…
Còn không cho cô nhớ chiếc ghế sofa anh đã tắt đèn, “Nhanh lại đây ngủ đi, sáng mai anh còn phải đến công ty.” Ngữ khí đã bắt đầu khó chịu.
Tô Tiểu Lai cắn răng, rón rén nằm lên giường, trời ạ, mép giường ở đâu nhỉ?? Cái giường này to quá thể mà!! Tắt đèn không nhìn thấy gì nên mãi mới tìm thấy chỗ mép giường, cô từ từ dịch sang tránh xa hung thần kia, đột nhiên một cánh tay vươn tới, kéo lấy người cô, “Em nằm xa thế làm gì? Nhỡ may nửa đêm ngã xuống đất thì làm sao đây?”
Tô Tiểu Lai giãy dụa, “Em, em thích nằm dựa vào mép giường ngủ.”
“Phải bỏ cái thói quen không tốt đấy đi, sau này chỉ được để anh ôm em ngủ.”
Gì chứ?
Tô Tiểu Lai lại giãy dụa muốn thoát thân, nhưng anh lại càng ôm chặt hơn, cuối cùng vẫn bị khuất phục nằm trong lòng anh, hơi thở ấm áp mà nam tính bao phủ khiến cô khó thở, “Ngoan nào, đừng nhúc nhích nữa, ngủ đi.”
Xong rồi, bây giờ cô muốn động đây cũng không được nữa, hoàn toàn bị anh giam chặt trong lồng ngực. A a a, cô không còn không khí mà thở nữa rồi.
Đêm khuya, ánh trăng xuyên qua cửa sổ, soi ánh sáng yếu ớt vào bên giường.
Trong lồng ngực ấm áp của anh, cảm nhận được hơi thở vững vàng mạnh mẽ, người nào đó không thấy buồn ngủ, mắt mở to, mượn ánh trăng mông lung kia cô nhìn anh thật kĩ, mái tóc mềm mại vương lộn xộn trên trán, lông mi dài đậm trong bóng tối càng làm tôn lên khuôn mặt tuấn mỹ với hàng lông mày giãn ra, khóe miệng khẽ nhếch lên, thì ra lúc ngủ anh có bộ dạng thế này, so với lúc anh tỉnh còn đáng yêu hơn nhiều. Cô giống như phát hiện một Đại Lục mới, ánh mắt không thể dứt ra khỏi.
Ma xui quỷ khiến thế nào tay cô lại vươn lên muốn chạm vào khuôn mặt yên tĩnh của anh, đột nhiên, cơ thể bị anh ôm chặt hơn, cô sợ tới mức vội vàng rút tay về, tim đập thình thịch sợ hãi, không phải cô thích anh đấy chứ? Ý tưởng đáng sợ đó giống như ma chú nháy mắt ăn sâu vào suy nghĩ của cô.
Xem ra, tối nay cô lại mất ngủ.
(Bạn đang đọc truyện tại NgheAnWap.Com chúc các bạn vui vẻ)
Chương 33
Bà mẹ gian xảo
Edit: Hidari
Beta: Kim Anh
Sáng sớm, lúc tỉnh dậy, tư thế ngủ của bọn họ đã có sự thay đổi kinh thiên động địa.
Nắng sáng dịu nhẹ chiếu vào phòng, Trình Thiếu Phàm chậm rãi mở mắt ra, chỉ thấy Tô Tiểu Lai đầu tựa trước ngực anh, ôm chặt thắt lưng anh, toàn bộ thân người đều áp sát vào anh, sự thay đổi này thật là hài kịch hóa mà.
Anh nhẹ nhàng đẩy cơ thể cô ra, ý muốn đặt cô trên giường, ai ngờ, cô lại ôm chặt hơn nữa, khuôn mặt nhỏ nhắn trên ngực anh cọ cọ, miệng còn rầm rì như anh đang phá mộng đẹp của cô, Trình Thiếu Phàm thực sự bó tay, sợ làm cô tỉnh giấc, đành phải xem đồng hồ báo thức, xem bộ dạng này, chắc là phải ngủ tới lúc mặt trời lên tận đỉnh đầu mất. Anh khẽ nhếch khóe môi, tay nâng đầu cô, mắt khẽ nhắm lại lần nữa. Quên đi, hôm nay cứ coi như bỏ bê công việc vậy.
Ba Tô mẹ Tô sáng sớm đã dậy, mẹ cô lôi kéo ba cô rời nhà đi mua đồ ăn, nói là lâu như vậy rồi người nhà không tập trung đông đủ như hôm nay, nên làm một bàn đầy đồ ăn ngon, chúc mừng chuyện tốt. Mua đồ ăn về đã mười giờ, mà cửa phòng ngủ vẫn đóng chặt.
Mẹ cô cười quỷ dị, đem đồ ăn lập tức đi vào nhà bếp.
Ba cô ở phòng khách xem TV, càng xem càng không an tâm, trong lòng gào thét sao không ra đi, sao không ra đi. Thế nên chương trình trên TV tự nhiên xem không vào, vì vậy ông đứng trước cửa phòng bọn họ đi tới đi lui. Mẹ cô từ trong bếp đi ra, nhỏ giọng nói với ba cô. “Ông cũng rảnh nhỉ, lại đây giúp tôi làm đồ ăn đi.”
Ba cô sao mà nhàn được, là đang khẩn đó nha. Kỳ thật ba cô là một người vô cùng tôn trọng truyền thống, nếu không phải chứng kiến Trình Thiếu Phàm trưởng thành, nhất định sẽ không để mẹ Tô nháo đến thế, nhưng hiện tại tình hình này vẫn rất đáng lo nha, dù sao họ vẫn chưa bàn tới chuyện kết hôn mà.
“Đã gần mười một giờ rồi, tôi thấy tốt nhất vẫn là gọi bọn chúng dậy.” Ba cô nói xong liền giơ tay chuẩn bị gõ cửa.
Mẹ cô một bước bay qua, nắm lầy tay ba cô, trừng mắt nhìn. “Ông làm vậy để làm gì hả? Chúng nó muốn ngủ ngon một giấc ông cũng quấy rầy, theo tôi thấy, chắc chắn là hôm qua đã rất rất mệt mỏi ha ha.”
Ba cô nhẹ lời khuyên bảo. “Bà này, đừng đoán già đoán non nữa, cũng nên gọi bọn chúng ra ăn cơm… »
Hai tay mẹ Tô chống nạnh, hình tượng người đàn bà chanh chua đanh đá đãtrở lại. “Tôi nói không gọi là không được gọi…”.
Tiếng nói này đủ lớn, cuối cùngTô Tiểu Lai tỉnh lại từ trong mộng, mắt hơi mở, ánh mắt lơ mơ, đầu tiên là dụi mắt, rồi lau nước miếng trên miệng, thế này thật là thoải mái toàn thân nha, giường này đúng là… mềm mại êm ái mà, trong lòng không khỏi thở dài, chủ nghĩ tư bản tàn ác chính là giúp con người hưởng thụ nha~
Người bên dưới bị đè cuối cùng cũng mở miệng, giọng điệu không mặn không nhạt. “Em còn tính đè lên mình anh bao lâu nữa?”
Tô Tiểu Lai kinh hoàng.
“A…” La to một tiếng.
Tiếp theo chút thông minh của cô theo hướng nhìn lên người anh mà mở ra, cơn ngái ngủ biến mất, che miệng lại, cô trừng lớn mắt nhìn Trình Thiếu Phàm. “Em, em… sao lại…lại…”
“Lại nằm trên người anh ngủ cả đêm cộng với cả buổi sáng nay nữa, đúng không?” Trình Thiếu Phàm rời rạc gân cốt, bị đè lâu như vậy đúng là đủ mệt.
Tô Tiểu Lai vô cùng bối rối 囧囧囧, sao cô lại đè anh cả một đêm mà không hề có cảm giác, ư, sai lầm nghiêm trọng rồi. TT~TT
Cô khiếp sợ nhìn anh. “Anh, em xin lỗi…”
Biểu hiện của Trình Thiếu Phàm rất ôn hòa, không có dấu hiệu gì là nổi giận, nheo mắt lại nhìn cô. “Em đè anh cả một đêm không đủ, còn chảy cả nước miếng lên quần áo của anh.” Nói xong chỉ chỗ nước miếng đó cho cô xem. [==//////////">
Mặt Tô Tiểu Lai nhất thời đỏ lựng lên như đít khỉ, chuyện dọa người cứ từng chút từng chút đến thế này…
Cô cắn răng, vẻ mặt vô cùng không tự nhiên. “Em, em ra ngoài trước…”
Cô ủ rũ mở cửa, kéo cánh cửa ra. Hai người đang dán lỗ tai ngoài cửa nghe lén ngã nhào vào phòng, Tô Tiểu Lai hoảng sợ, Trình Thiếu Phàm cũng từ trên giường đứng lên. Mẹ cô đứng vững lại, lắc lắc cánh tay, nói như không. “A, đều dậy cả rồi, chúng ta muốn gọi các con ăn cơm, phải không, ba nó?”. Nói xong nháy nháy mắt nhìn ba cô.
Ba cô sửng sốt, nhưng lập tức phụ họa. “Đúng vậy, cũng đã mười một giờ rồi, đồ ăn đã chuẩn bị xong cả.”
Mẹ cô đứng một bên tươi cười. “Đúng vậy, hai con mau rửa mặt, rồi đi ăn cơm.” Nói xong liền lôi ba cô chạy nhanh như chớp ra khỏi phòng.
Con lại hai người trong phòng, anh nhìn em, em nhìn anh, chẳng biết ai đang nghĩ gì.
Cơm trưa.
Bốn người ngồi quanh một bàn, có cảm giác giống gia đình bốn người hòa thuận.
Trên bàn là một mâm đầy ắp đồ ăn, mẹ cô lại còn nhiệt tình gắp cho hai con, không ngừng thúc giục cô ăn. “Tiểu Lai à, đây là thịt nướng con thích nhất đấy, còn có sườn xào này, đưa bát đây, ăn nhiều một chút, gần đây xem con gầy quá. “
“Thiếu Phàm, con cũng nhiều một chút đi, gần đây mẹ đã học được cách chiên thịt gà có hương vị thế này, sao nào, ăn ngon không?”
Chưa đến một phút, bát của hai người đã vun lên thành núi.
“Vâng, mẹ Tô làm đồ ăn thì nhất định là ngon rồi.” Mẹ cô với Trình Thiếu Phàm vô cùng hợp rơ nhau luôn, bởi vì trong nhà này Trình Thiếu Phàm rất hay nịnh hót mẹ, điểm ấy đã sớm bị Tô Tiểu Lai nhìn ra. Bất luận mẹ cô muốn làm cái gì, anh đều nhất nhất làm theo, đôi lúc cô thấy, hai người đó mới là mẹ con thực sự ấy chứ.
Giọng mẹ cô yêu thương cưng chiều.
“Ôi giời, con gọi mẹ Tô làm gì, nên đổi lại thành mẹ có hơn không?” Mẹ cô tuyệt nhiên chẳng bao giờ khiêm tốn.
Tiểu Lai “phụt” một tiếng, ngụm cơm phun ra ngoài, lệ từ khóe mắt sắp trào ra.
Trình Thiếu Phàm ngồi bên cạnh vỗ vỗ lưng cô, lại còn đưa cho cô khăn tay, không hề trách cứ cô. “Lớn như vậy rồi, mà chẳng bao giờ cẩn thận, đến khi nào em mới làm cho ba mẹ an tâm được đây?”
Ba mẹ? Đúng là sửa xưng hô nhanh thật nha ~.~
“Khụ khụ khụ.”
Tô Tiểu Lai càng nghẹn dữ hơn, nước mắt đã chảy thành hai hàng ròng ròng.
Chuyện sao lại thành thế này chứ? Hai ngày nay đã xảy ra những chuyện rất kinh hoàng, cô nhất thời không thừa nhận nổi.
Ngay sau đó, cô nhìn khuôn mặt tươi cười của mẹ, không khí này thật giống một gia đình.
Trong thời gian ngắn ngủi Trình Thiếu Phàm cùng ba cô bàn chuyện làm ăn này nọ, mẹ cô cũng biết giữ kẽ không xen mồm vào. Bỗng nhiên, mẹ cô như nhớ ra cái gì đó, vỗ đùi, ngắt ngang bọn họ, “Đúng rồi, thiếu chút nữa quên, Thiếu Phàm, mẹ thấy nhà con có một thứ rất hay nha.”
Tim Tô Tiểu Lai bỗng thấy hoảng loạn, một dự cảm xấu dâng lên trong lòng, mẹ cô không phải là muốn tạo ra một chuyện tình kinh thiên động địa đó chứ? Cô chỉ biết chắp tay cầu nguyện, mong sao tất cả chuyện này đều nhanh nhanh chấm dứt đi. TT___TT
Trình Thiếu Phàm bày ra một vẻ mặt hứng thú. “Vâng, mẹ, nhìn trúng cái gì trong nhà thì cứ nói thẳng, cùng một nhà cả mà, khách khí làm chi.”
Cùng một nhà cả mà, xem miệng lưỡi ngọt như mật kia kìa, mẹ cô trong lòng mừng rỡ, run rẩy cả người.
Tim Tô Tiểu Lai đập thình thịch, không lẽ…
Quả nhiên…
“Mẹ nhìn trúng cái giường lớntrong phòng Tiểu Lai đó…” Mẹ cô giả bộ làm vẻ ngượng ngùng.
Lúc này ba cô chợt cười sặc sụa, ba Tô đáng thương không kịp đợi có người đến an ủi.
Chợt nghe mẹ cô nói tiếp. “Cái giường lớn kia thật là vô cùng thoải mái nha, giường ở nhà thật quá cứng, mẹ thì lại bị bệnh đau lưng, mẹ nghĩ có thể…” Đây chẳng phải là khổ nhục kế sao, ôi chao, mẹ cô thật là gian xảo.
Không cần đợi cô nói, ba cô liền lên tiếng. “Giường trong nhà không phải mới thay cái mới sao? Hai ngày trước bà còn tấm tắc khen ngủ thoải mái lắm mà…”
Câu còn chưa nói xong, chợt nghe “Ai da “ một tiếng, mẹ cô đạp một phát vào chân ba cô.
Tô Tiểu Lai chỉ có thể cảm thán trong lòng, mẹ cô mới là người vô địch nha, ba đáng thương của cô, giờ phút này, cô chỉ có thể dành cho ba một ánh mắt thương hại thôi.
“Vâng, hai ngày sau con sẽ cho người chuyển qua.” Trình Thiếu Phàm đương nhiên là hiểu được ý nghĩ của mẹ cô, hai người đã đạt tới trình độ ăn ý khó ai sánh được, hơn nữa còn càng ngày càng tăng.
Nghe hết câu này, trái tim bé bỏng Tô Tiểu Lai bắt đầu vỡ ra trăm mảnh.
Cô giương mắt nhìn, vừa lúc bắt được ánh mắt đồng tình của ba, tình phụ tử có thể nói là tâm tưởng liên thông nha~
Tiếp theo, cô lại phải nghe mẹ và Trình Thiếu Phàm nói chuyện.
“Thiều Phàm à, ba ngày nay để con phải bận bịu rồi, hôm nay chúng ta dự định trở về nhà.” Mẹ cô nói.