Girl XinhAndroidGame
Like Ủng Hộ AnhVina trên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known

Tiểu Thuyết - Anh! Em Sai Rồi Full

Ad AnhVina[ADMIN-ON]
clock01.05.26 / 15.58.59 PM


Tô Tiểu Lai ngẩng đầu nhìn anh, ngắm bông tai kim cương lóe sáng trong ánh nắng mặt trời, cười khúc khích: “Anh cùng em xuống dưới chơi đi? Trời nóng như thế, ngâm mình trong nước thật là thích nha.”

Dịch Xuyên Thần nhìn sơ một cái liền đoán ra nha đầu này không biết bơi, nói nhanh, “Anh không có trẻ con như em, em xem xem dưới nước chỉ có trẻ em và ba mẹ của chúng, vậy mà em vẫn còn ngang nhiên đi xuống đấy mà chơi à? Em thậm chí còn không biết bơi nữa, phải không?” Giọng điệu rõ ràng đang mỉa mai.

Bị nói trúng chỗ đau, Tô Tiểu Lai mở miệng, có chút dỗi nói: “Hừ, anh chờ xem, anh của em biết bơi, em sẽ nhờ anh ấy dạy…”

Vẻ mặt Dịch Xuyên Thần cười xấu xa cắt ngang cô: “Nhớ ngày đó, anh còn là thầy dạy bơi của anh em đấy, em gái Tiểu Lai à, có muốn anh làm thầy giáo cho em không?”

Tô Tiểu Lai há mồm, đang muốn nói gì đó. Lúc này điện thoại của Dịch Xuyên Thần reo, nhìn tên người gọi, sắc mặt khẽ biến, anh quay sang nói với Tô Tiểu Lai: “Em chơi trước đi, anh đi nghe điện thoại.”

Nói xong bước đến bóng cây cách đó không xa, “Alô, La San…”

Bên kia truyền đến âm thanh nôn nóng, hỗn loạn: “Xuyên Thần, cậu biết chưa? Người anh ấy thích lại là Tiểu Lai, tớ nên làm gì bây giờ?”

Xem ra La San đã xem chương trình đó, anh thở dài nói: “Buông tay đi! Đừng ngày càng lún sâu hơn nữa.”

“Tớ không muốn!” La San dừng hai giây, châm chọc hỏi: “Không phải cậu thích Tiểu Lai sao?”

“Cậu nói hươu nói vượn gì đó?” Dịch Xuyên Thần nóng nảy, khuôn mặt đỏ gần một nửa.

“Nếu cậu không thích em ấy thì tại sao suốt ngày cứ quanh quẩn bên tớ hỏi chuyện về em ấy.” La San là một người tinh mắt, rất giỏi quan sát.

Dịch Xuyên Thần im lặng, vô thức đưa mắt nhìn về phía Tô Tiểu Lai, không thể phủ nhận, anh rất quan tâm Tô Tiểu Lai, luôn không tự chủ được mà nghĩ về cô, nhưng mà anh vẫn chưa xác định được đó có phải là thích cô hay không.

Thậm chí sau này biết được Trình Thiếu Phàm thích Tô Tiểu Lai, anh cũng không có ý định giậu đổ bìm leo, chiếm trước tiên cơ.

“Được rồi, khoan nói chuyện này đã, tớ phải cúp máy đây, còn có chút việc.” Nói xong liền định cúp máy.

“Khoan đã, không phải cậu đang ở cùng với Tiểu Lai đó chứ?”

“Làm sao cậu biết?” Dịch Xuyên Thần giật bắn người.

“Thiếu Phàm đi khắp nơi tìm em ấy, chiều nay tớ đến nhà Trình Thiếu Phàm, định chúc mừng sinh nhật em ấy… Còn nữa, tớ hẳn là phải cảm ơn cậu, chương trình kia chắc là Tiểu Lai chưa xem được phải không?”

“Buổi tối tớ sẽ đưa cô ấy về, tớ cúp máy đây.” Dịch Xuyên Thần cất điện thoại, thở dài một hơi, quyết định hôm nay đưa cô ấy đi chơi liệu có phải là sai lầm?

********

“Em ăn cay được à? Ngon lắm à?” Dịch Xuyên Thần thật sự không nghĩ rằng các quán ăn lề đường lại ngon như vậy, nhìn người ngồi đối diện đang ăn rất ngon lành.

“Tất nhiên, anh có muốn ăn chân gà nướng không? Không ổn rồi, cay quá, em đi sang bên cạnh mua ly kem đây.” Miệng vẫn còn đang ngốn thức ăn, cô đứng dậy.

Dịch Xuyên Thần ngăn cản cô, “Được rồi, để anh đi mua cho.”

“Cảm ơn.” Tô Tiểu Lai vừa nói xong liền ngồi xuống, cầm bạch tuột nướng ăn chăm chú.

Một lúc sau, Dịch Xuyên Thần cầm một ly kem quay lại, thấy cô vẫn đang ngồi ăn, dưới ánh đèn mờ nhạt, nước mắt Tô Tiểu Lai vì cay mà chảy ròng ròng, anh không khỏi nhíu mày, “Cay như vậy mà em còn ăn?”

“Ha ha, đây gọi là lấy cay để lấn át cay.” Nói xong đứng dậy đoạt lấy ly kem trên tay anh.

Hai người im lặng một lúc, Dịch Xuyên Thần đột nhiên mặt mày nghiêm túc hỏi: “Này Tiểu Lai, không phải em bị bỏ đói mấy chục ngày đấy chứ?”

Haha không biết người này đã thiệt hại với cô cả ngày chưa? Hiển nhiên là quá thiệt hại rồi!!! Dù sao cái gì muốn ăn cũng đều ăn rồi, ngày hôm nay thật hài lòng, liệu ngày sinh nhật như hôm nay còn có thể lập lại… nên dùng từ gì để diễn tả nhỉ, đúng rồi, thích điên cuồng, một mức độ thích rất cao nha.

“Này, không phải hôm nay anh mời khách sao? Em muốn ăn cái gì thì ăn, ăn không biết ngừng nghỉ cũng được?” Tô Tiểu Lai nhìn cái que nhỏ trên bàn cảm thán, đã hai tháng nay cô không được ăn chơi thỏa thích, không được đề cập đến quán ăn lề đường với anh cô nếu không muốn tìm đường chết.

“Em thật là thẳng thắn, anh em bỏ đói em à?” Dịch Xuyên Thần cảm thấy kỳ quái, Trình Thiếu Phàm không thể nào keo kiệt đến độ ngay cả quán ăn lề đường cũng tiếc.

“Anh em dĩ nhiên là không bỏ đói em rồi, nếu không thì làm sao ăn nói với ba mẹ em, chỉ là anh ấy đối với em quá nghiêm khắc, anh ấy chẳng phải là kiểu người như thế sao? Khó mà nói…” Nói đến đây, cô chần chờ một chút, nhìn mắt Dịch Xuyên Thần, hoài nghi nói: “Ôi, em nói với anh, anh sẽ không nói lại với anh của em đấy chứ? Không được, hai người rất thân, em không nói tiếp vẫn tốt hơn.”

“Làm sao có thể? Anh em có hành động cứ như ông hoàng ấy, đôi khianh cũng thấy khó chịu!” Đây gọi là gì, chính là dẫn dắt từng bước.

Tô Tiểu Lai khẽ chớp mi, phút chốc hai mắt sáng rực, đây gọi là gì, chính là sau mười năm bị áp bức rốt cuộc cũng tìm được đảng phái, tìm được tổ chức, tìm được nhân dân, tìm được đồng bào a, cuối cùng cô đã có được chuỗi ngày mưa, vì thế vỗ mạnh đùi một cái, nói: “Đồng chí à, tôi nhiều năm nay đã chịu đau khổ dưới sự áp bức của anh trai.”

Nói xong còn lấy tay lau đi nước mũi 0

Tô Tiểu Lai một khi kích động lên sẽ không giống người nữa, không để tâm đến Dịch Thần Xuyên có theo kịp nhịp điệu của mình hay không, cô bất thình lình vươn bàn tay dính đầy nước sốt của mình nắm lấy tay anh rất lâu, giống như những người đồng hương được gặp nhau vậy, đôi mắt lưng tròng nước mắt.

Đợi đến khi Dịch Thần Xuyên có thể phản ứng lại thì bàn tay anh đã được phủ bởi một lớp mỡ dày rồi.

Bao nhiêu cảm xúc bị dồn nén, Tô Tiểu Lai bắt đầu thao thao bất tuyệt, than khóc kể lể lịch sử đau thương của mình trong nhiều năm qua, “Em nói cho anh biết, anh của em đó, đúng là vắt chày ra nước đến cực hạn mà, không ai trên đời này có thể nhỏ nhen hơn anh em được đâu. Anh biết không, lúc học sơ trung, các cô gái thích anh em đều chạy đến tìm em, nhờ em giúp bọn họ đưa thư tình, đương nhiên là phải có hối lộ nho nhỏ chứ em chẳng làm không công bao giờ đâu. Buổi tối khi về nhà, vốn là em định đưa tận tay cho anh em, nhưng mà nghĩ lại anh em thường ngày hay có những hành vi ác độc với mình, em bắt đầu giở thủ đoạn, thừa lúc em ngồi một mình ở băng sau trong xe ô tô, len lén làm rơi cặp của anh ấy, nhân cơ hội đem tất cả thư tình bỏ vào. Đợi đến khi về nhà, em âm thầm đi nói cho ba em biết anh ấy trên trường nhận rất nhiều thư tình của nữ sinh, kết quả có thể đoán được, anh em nhất quyết không thừa nhận, sau đó em liền mở cặp của anh ấy ra, tiếp theo anh ấy bị ba em dẫn vào thư phòng dạy bảo suốt hai giờ. Em cứ tiểu nhân trả thù anh ấy, không ngờ anh ấy còn khen em, nhưng thực ra anh ấy âm thầm lấy mất đồng hồ báo thức của em suốt hai tuần liền, hại em trong khoảng thời gian ấy ngày nào cũng đi muộn, ở trường bị thầy giáo la, về nhà bị ba mắng, anh xem xem, anh em không phải là người quá quá nhỏ nhen hay sao?”

=_=///

Cái này không phải là do em gây chuyện trước sao, nếu là anh không chừng sẽ giấu đồng hồ báo thức của em suốt một tháng? Dịch Xuyên Thần nhịn không được nghĩ thầm.

Nhưng ngoài mặt là tỏ vẻ đồng tình, vỗ bàn một cái:”Thật không chịu được, anh của em thật là đáng giận mà!”

“Anh cũng nghĩ thế à? Còn nữa, nhắc đến quán ăn lề đường thì anh em còn đáng trách hơn nữa, anh em chắc là người đến từ sao Hỏa, so với người trái đất chúng ta thật là khác xa nhau mà, từ khi anh ấy vào nhà em, em chẳng thể ăn đồ ăn lề đường nữa, anh ấy so với ba mẹ em còn nghiêm khắc hơn nữa, không ngày nào không mắng em, tại sao em lại có một ông anh biến thái, lấy nỗi đau của người khác làm niềm vui như thế này chứ?” >”<

Câu nói này tràn ngập sự oán hận rất sâu, rất sâu a!

Tô Tiểu Lai khi nói câu này không những oán hận mà còn đầy phẫn nộ.

Nhưng mà Dịch Xuyên Thần lại thấy đây là một loại quan tâm, Trình Thiếu Phàm trước giờ đã để tâm đến ai như vậy sao? Cả thế giới này, có thể làm cho cậu ta thành một người dịu dàng chỉ sợ có mình Tô Tiểu Lai. Trong lòng Dịch Xuyên Thần không khỏi có chút ghen tuông, nếu đổi ngược lại Tô Tiểu Lai ở bên cạnh anh nhiều năm như vậy, anh đảm bảo mình sẽ không làm cho cô ghét mình như thế.

Nghĩ vậy, Dịch Xuyên Thần vừa nhìn đồng hồ thấy thời gian không còn sớm, quyết định đưa Tô Tiểu Lai về, ngẫm lại Trình Thiếu Phàm cả ngày nay chắc bồn chồn không yên thì cảm thấy buồn cười, một Trình Thiếu Phàm không gì không làm được mà giờ đây cũng có ngày bất lực trước chuyện tình cảm. Bất quá với anh mà nói, hôm nay biết được Tô Tiểu Lai không thích Trình Thiếu Phàm, thậm chí có phần chán ghét, anh thấy mình cũng còn có cơ hội, Trình Thiếu Phàm cũng không kiểm soát được chuyện tình cảm của mình.

Tô Tiểu Lai vừa nghe phải đi về, tâm trạng xuống dốc không phanh, làm sao giải thích đây? Anh chắc đang rất giận dữ mà //____//.

Đến khi Dịch Xuyên Thần lấy xe xong, nhìn thấy Tô Tiểu Lai giữa đường phố đông đúc ôm chặt lan can nào không khỏe à?”

Tô Tiểu Lai rên, bụng đau thắt lại, không đứng dậy nổi, Dịch Xuyên Thần đứng bên cạnh lo lắng muôn phần, quyết định thật nhanh: “Đi bệnh viện nhé? Nào, anh cõng em.”

Dứt lời liền ngồi xổm xuống, Tô Tiểu Lai vừa nghe đi bệnh viện, khuôn mặt nhỏ nhắn sợ hãi đến mức trắng bệch, nói lắp bắp vài chữ, “Không… không đi bệnh viện… không cần…”

Dịch Xuyên Thần nhìn dáng vẻ khổ sở của cô, đành phải ra chiêu cưỡng ép, đứng dậy bế cô lên, ai ngờ nha đầu này tay nắm chặt lan can, toàn thân cố dùng sức trụ lại, mặc cho anh kéo thế nào cũng không nhúc nhích, đành phải ngồi xổm xuống lần nữa, nhỏ nhẹ khuyên: “Tiểu Lai, ngoan, buông tay, anh đưa em đi bệnh viện.”

Lúc này bụng Tô Tiểu Lai rất đau, trán rịn ra không ít mồ hôi lạnh, dưới tình thế cấp bách này, người duy nhất hiện ra trong đầu cô là Trình Thiếu Phàm, “Gọi… gọi điện thoại cho anh em, được không?”

Dịch Xuyên Thần cho tới bây giờ chưa nghĩ sẽ gặp phải tình huống này nên có chút hoảng loạn, một tay đỡ cô, một tay lấy điện thoại gọi cho Trình Thiếu Phàm, người phía bên kia rất nhanh nghe máy.

“Thiếu Phàm, Tiểu Lai đang ở cạnh tớ, em ấy có vẻ không được thoải mái, không thể đứng nổi, em ấy lại nhất quyết không chịu đi bệnh viện…”

Trình Thiếu Phàm ở bên kia nghe được, lập tức cắt ngang anh, giọng lộ rõ vẻ khẩn trương, “Đừng đưa em ấy đi bệnh viện, cậu còn nhớ đường đến biệt thự của tớ không, đưa cô ấy đến đó, tớ về ngay đây.”

“Ừ, được.” Dịch Xuyên Thần vội vàng cúp điện thoại.

Ở bên cạnh nghe anh gọi điện, Tô Tiểu Lai cả người vì quá đau đớn mà thần trí bắt đâu mơ hồ, mơ mơ màng màng cảm giác được có người ôm mình, sau đó liền ngồi vào trong xe.

--K e n h t r u y e n .P r o--

Chương 29





Dưỡng bệnh

Edit: Vitamin B2

Beta: Kim Anh

“Tiểu Lai có phảiđã ăn đồ gì đó không hợp vệ sinh không?”

Dịch Xuyên Thân không khỏi bội phục ánh mắt của vị bác sĩ tư nhân nhà họ Trình này: “Đúng vậy. Hôm nay tôi không nên đưa cô ấy đến quán ăn ven đường.” Anh vô cùng ảo não nói.



“Xem ra là viêm dạ dày cấp tính, giống với lần bị bệnh cách đây ba năm trước. Haizz!” Nói xong, bác sỹ liền xoay người nói phân phó hai ba câu với cô y tá trẻ tuổi đứng phía sau anh.

“Con bé Tiểu Lai này, không lúc nào là không làm cho người khác thôi lo lắng. Lần đó đau đến như thế, vậy mà vẫn không biết nghe lời gì cả. Thật sự là muốn làm người khác lo lắng đến chết mà. Mà sao giờ này rồi mà thiếu gia vẫn chưa trở về nhỉ?” Lần này là lão quản gia của biệt thự nhà họ Trình, dì Chu.

Tô Tiểu Lai mệt mỏi và ôm chặt lấy bụng mình nằm trên giường, mơ hồ nghe thấy giọng nữ mềm mại vang lên: “Bác sỹ Vương, sẽ phải truyền cho cô ấy hai chai dịch phải không ạ?”

“Đúng vậy. Tối nay sẽ truyền hai chai, ngày mai sẽ…” Bác sỹ Vương còn chưa nói xong thì lại nghe thấy người nào đó nằm trên giường bắt đầu rên rỉ.

Một đám người vây xung quanh giường Tiểu Lai, nhưng mà vẫn không hiểu nổi là cô đang nói cái gì.

Dịch Xuyên Thần đành phải đưa tai tới gần miệng cô, vì thế mà mới nghe được giọng cô đứt quãng nói: “Tôi, tôi…không cần… không cần…truyền dịch đâu…. Tôi sợ…sợ kim tiêm lắm…”

“Tiểu Lai, ngoan nào. Truyền dịch xong thì bụng mới hết đau.” Dịch Xuyên Thần dịu dàng vỗ về Tiểu Lai, đồng thời đánh mắt ra hiệu cho cô trợ lý trẻ kia.

Cô gái kia lập tức hiểu ý liền cầm bông vô trùng xát xát trên mu bàn tay Tiểu Lai, rồi chích đầu kim tiêm vào tay cô. Tiểu Lai hoảng sợ mở to hai mắt, tỉnh cả ngủ rồi nhìn thấy trên tay cô y tá kia cầm bông xát xát tay cô, cô sợ hãi giằng lại tay mình, nằm nghiêng về một bên không cho cô y tá giữ tay. Sau đó tất cả mọi người nghe thấy một giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên: “Sao lại thế này?”

Mọi người quay đầu, chỉ thấy Trình Thiếu Phàm vội vàng đi đến bên giường Tiểu Lai, hai tay giữ chặt rồi ôm lấy người Tiểu Lai, nhẹ nhàng đặt cô lên đùi mình, nhíu mày giọng trách cứ: “Em đừng động đậy nữa, có biết như thế bụng lại càng đau không?”

Tô Tiểu Lai nằm trong lòng anh bỗng nhiên trở nên an phận rất nhiều, nhưng sắc mặt cô thì ngày càng nhợt nhạt. Đầu óc cô không ngừng kêu “không truyền dịch đâu”, cô cũng không quan tâm mặt anh trai mình đã đen thành dạng gì, cô mở to hai mắt đã đầy nước, nắm chặt lấy tay anh, nói: “Anh, không cần truyền dịch có được không?”

Trình Thiếu Phàm do dự hai giây, gương mắt nhìn thẳng bác sỹ Vương hỏi: “Có thể không truyền dịch được không, bác sỹ? Chỉ cần uống thuốc giảm đau thôi được không?”

Bác sỹ Vương khó xử nói: “Chuyện này… Thiếu gia, truyền dịch cũng chỉ vì muốn tốt cho Tiểu Lai thôi.” Ông trong lòng cảm thấy khó tin, từ khi nào thiếu gia lại cùng với Tiểu Lai làm chuyện ngốc nghếch thế này?

Dịch Xuyên Thần đứng ở một bên cũng sửng sốt. Sao Trình Thiếu Phàm lại có thể cưng chiều cô ấy đến mức này? Đây vẫn là Trình Thiếu Phàm, một con người dù gặp bất cứ chuyện gì vẫn có thể bình tĩnh sao?

Tiểu Lai nắm chặt lấy tay Thiếu Phàm hơn, trong bụng lại quặn lên một lần nữa, toàn bộ người cô gồng cứng lại, mồ hôi lạnh liên tục toát ra. Trình Thiếu Phàm nhận thấy biểu hiện khác thường của cô, anh nắm chặt lấy tay cô, rồi nói với bác sỹ: “Nhanh lên, truyền dịch đi!”

Một tiếng hét “A” thảm thiết vang lên, kim tiêm hùng dũng chui vào cổ tay nhỏ bé của Tiểu Lai.

Trình Thiếu Phàm thở phào nhẹ nhõm, chậm rãi đặt cô nằm ngay ngắn xuống giường, rồi anh nhìn từng giọt từng giọt nước chai dịch đi vào mạch máu của cô. Sự đau đớn của cô cuối cùng cũng giảm bớt, vừa mệt mỏi vừa nháo loạn, chỉ chốc lát là cô liền chìm sâu vào giấc ngủ.

Anh cúi thấp đầu, cầm lấy khăn mặt ẩm nhẹ nhàng lau hết mồ hôi trên trán cô, lúc tầm mắt anh chuyển xuống khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn còn vương những giọt nước mắt, đột nhiên trong lòng bỗng thấy nặng chịch, vô cùng khó chịu. Anh đứng lên và rời khỏi phòng.

Đi ra khỏi phòng, anh căn dặn dì Chu thay quần áo cho Tiểu Lai giúp anh, tránh để cô bị cảm lạnh.

***

Trong đại sảnh của Trình gia.

Trình Thiếu Phàm ôn hòa ngồi trên ghế mặt đối mặt với Dịch Xuyên Thần, không khí bao trùm hơi thở lạnh lẽo làm cho ai đó hô hấp khó khăn. Trình Thiếu Phàm không nói gì, hai mắt hung hăng nhìn chằm chằm vào Dịch Xuyên Thần. Dịch Xuyên Thần bị ánh mắt của anh làm cho ớn lạnh, cả người nổi hết cả da gà, cuối cùng cũng mở miệng phá vỡ không khí trầm mặc ấy: “Chuyện đó, mình… Mình hôm nay… thôi được rồi. Chuyện của Tiểu Lai là lỗi của mình, mình vốn không biết Tiểu Lai không ăn được những món ven đường, nếu không mình nhất định sẽ không đưa cô ấy…”

Trình Thiếu Phàm đột nhiên cắt ngang lời anh, giọng nói cao hơn và mang theo sự tức giận vô cùng: “Tiểu Lai không hiểu chuyện, cậu đi cùng chẳng lẽ cũng không hiểu chuyện sao?”

Dịch Xuyên Thần rõ ràng có chút khó xử: “Mình, mình biết hôm nay là sinh nhật cô ấy nên cũng muốn làm cô ấy vui vẻ mà thôi.”

Thà anh đừng nói ra câu này có khi còn tốt hơn, Thiếu Phàm lại càng tức giận hơn: “Dịch Xuyên Thần, cậu cũng biết hôm nay là sinh nhật Tiểu Lai, còn không thèm nói với tôi một tiếng mà đã đưa cô ấy đi. Tôi mặc kệ là cậu đối với Tiểu Lai có ý đồ gì, tốt nhất là lập tức từ bỏ ý định đó đi. Tôi sẽ không cho phép bất cứ ai thừa cơ lợi dụng đâu.”

Dịch Xuyên Thần hiện giờ cũng thấy tức giận. Chẳng lẽ anh không có quyền theo đuổi hạnh phúc của chính mình hay sao? Đây quả nhiên là tác phong mạnh mẽ của Trình Thiếu Phàm.

“Cậu nói vậy là có ý gì? Tiểu Lai thích ai cậu biết được à? Nhỡ đâu cô ấy không thích cậu thì sao?”

Đây chính là vấn đề mà Thiếu Phàm anh lo sợ nhất. Một câu Dịch Xuyên Thần nói ra đã có thể đánh trúng tim đen của anh. Nhưng Trình Thiếu Phàm sẽ không để cho người khác nhìn thấy bộ dạng sợ hãi của mình, vì thế anh vẫn rất khí phách mở miệng: “Được thôi. Vậy chúng ta cùng mỏi mắt trông chờ xem sao.”

Dịch Xuyên Thần đi rồi, Trình Thiếu Phàm vẫn ngồi ở đại sảnh hút hết điếu thuốc rồi mới đi lên lầu.

Khi Tô Tiểu Lai tỉnh lại, đầu vẫn cảm thấyđau nhức, cô nhìn quanh một lượt trong phòng. Không đúng nha, đây không phải phòng của cô. Đây là đâu vậy? Chẳng lẽ đêm qua cô lại không về kí túc xá. Chết rồi, thảm rồi. Nếu để cho anh trai cô biết, thể nào cô cũng bị ăn mắng thậm tệ cho coi.

Lúc này, dì Chu mở cửa, từ từ đi vào phòng: “Tiểu Lai, tỉnh rồi à? Con cảm thấy khỏe chưa?”

“A, dì Chu. Tại sao dì lại ở đây?” Tiểu Lai ngồi dậy, vẻ mặt kinh ngạc.

“Tiểu Lai à, con bị bệnh đến mức trở nên hồ đồ sao? Tối hôm qua con vừa nháo vừa khóc, thiếu gia đã phải trông con cả đêm không rời đấy?” Dì Chu quan sát cô. Thật đúng là ngây ngô ngốc nghếch, thảo nào thiếu gia lại lo lắng cho con bé này như vậy.

Vẻ mặt của Tiểu Lai vẫn mờ mịt. Dì Chu nhìn cô như vậy, cô đành phải cố gắng nhớ lại mọi chuyện của đêm qua. Cuối cùng cô bỗng dưng bừng tỉnh.

“Dì Chu, anh con cũng ở đây ạ?” Tiểu Lai không khỏi căng thẳng đứng bật dậy. Bây giờ trong đầu cô là một mảnh hỗn loạn, làm sao cô có thể nghĩ ra được nhiều kịch bản cho tốt được đây ////_////

Dì Chu hình như là nghĩ ra điều gì đó, nói: “Đúng rồi, sáng sớm nay thiếu gia phải sang Mỹ, nghe nói là lão thái gia bị bệnh, ông ấy còn dặn là phải mang theo cháu đi, nhưng thiếu gia nhìn bệnh tình của cháu hiện giờ, quyết định không đưa cháu đi cùng nữa.”


Chia Sẻ Bài Viết này lên Face Chia sẻ bài: Tiểu Thuyết - Anh! Em Sai Rồi Full lên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Viết bình luận
Tags:

Tiểu, Thuyết, -, Anh!, Em, Sai, Rồi, Cùng Chuyên Mục

* Truyện voz Gặp gái trên xe khách Update Chap 1-17
* Truyện voz Gặp gấu đi với người yêu cũ Update Full
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Update Chap 21-30 new
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Chap 1-20
* Truyện voz Hồi ký cuộc đời - gấu chó - vợ tương lai Chap 1-3
* Truyện voz : Gấu em có võ Full update
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 20 - 25
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 26 - 34
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Update chap 22 New
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Chap 1-22 Noel
Game Gmob Hot Hetpin
Hosting By XtGem.Com
ANHVINA © 2014
Creater 19-12-2014

Timeload : 0.0006/Giây
Timeout: 8.4%
U-ON C-STAT1/3/1436

Duck hunt