Snack's 1967
Girl XinhAndroidGame
Like Ủng Hộ AnhVina trên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known

Tiểu Thuyết,Ăn Xong Chùi Mép

Ad AnhVina[ADMIN-ON]
clock30.04.26 / 17.29.57 PM

Tôi theo quán tính định trả lời, nhưng chợt nghĩ lại đoạn đối thoại này hình như không phù hợp, anh ta chỉ là ông chủ của tôi có phải là chồng tôi đâu, coi mắt ở đâu lúc nào với ai thì tại sao phải nói cho anh ta biết? Hơn nữa giọng điệu y như đang thẩm vấn phạm nhân vậy!
Nghĩ vậy, tôi không trả lời, chỉ khúm núm nhỏ giọng nói, “Chuyện này… Tổng giám đốc, hình như cái này là chuyện riêng của tôi.”
Lục Tuyển Chi không nói gì chỉ trừng to hai mắt nhìn tôi, sắc mặt tối sầm, làm cả người tôi sởn hết cả gai ốc…
Tôi sợ tới mức im thin thít cúi đầu, không dám nói thêm câu nào, vậy rốt cuộc là đồng ý hay không đồng ý thế?
Sáng hôm nay công ty tổ chức hội nghị công nhân viên chức, thân là thư ký của tổng giám đốc, tôi chịu trách nhiệm ghi chép nội dung hội nghị, đúng 9 giờ, nhân viên công ty ngồi chật kín phòng hội nghị rộng rãi sáng ngời, nhân viên nam nữ phân ra ngồi hai bên trái phải, lúc vừa vào phòng, tôi lập tức nhìn về phía bên trái, mấy đồng nghiệp nam ngồi hàng đầu tướng tá cũng bảnh bao lịch sự lắm, tuy là không phải xuất sắc như Lục Tuyển Chi nhưng mà cũng có thể coi là đẹp trai, thật không hổ danh là công ty lớn, quả nhiên nhân tài vô hạn!”
Phòng hội nghị yên tĩnh và trang trọng, một lúc sau, Lục Tổng giám đốc thong dong trầm tĩnh đi vào phòng, bước lên khán đài dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, đôi mắt đen trong trẻo, sáng như trăng rằm, bình thản liếc nhìn cả căn phòng, ưu nhã gật đầu, tuyên bố hội nghị bắt đầu.
Tôi lấy ngón giữa đẩy mắt kiếng, Lục Tuyển Chi mặc một bộ âu phục cắt may khéo léo, đôi mắt đen như màu mực và sâu như một đầm nước, lông mi cong dày, chiếc mũi cao thẳng, làn da trắng nõn tôn thêm khí chất nho nhã của người trí thức, dáng vẻ kiên định bình tĩnh trên khán đài càng tự tin mê người.
Dáng vẻ này đương nhiên là làm bao nhiêu cô gái mê như điếu đổ, nhìn ánh mắt si mê hâm mộ của cả đám nhân viên nữ, tôi rất muốn nói cho họ biết, rằng họ đã lầm, sai lầm rất ư là to lớn, dáng vẻ giả dối, giả dối đến cực điểm, một con sói đội lốt cừu chính tông !
Hội nghị kéo dài hơn một tiếng, ngay khi tôi đang chán gần chết, ghi chép đến mỏi cả tay, Lục Tuyển Chi cuối cùng ngừng lại, mỉm cười nói, “Hội nghị hôm nay đến đây kết thúc, mọi người có ý kiến gì không?”
“Tổng giám đốc, dạo gần đây mọi người làm việc rất cực khổ, công ty không phải nên tổ chức hoạt động vui chơi gì đó sao?” Bởi vì hội nghị chấm dứt, toàn bộ phòng họp như ong vỡ tổ nháo nhào lên, một đồng nghiệp nam đứng dậy la lên.
Lục Tuyển Chi cũng không nghiêm nghị như lúc nãy, hiền hòa gật đầu cười nói, “Đúng lúc ngày mai công ty có tổ chức một hoạt động vui chơi tập thể, đồng nghiệp nào đồng ý tham gia, thì cứ đến đăng ký với thư ký của tôi, không muốn tham gia thì có thể nghỉ một ngày.”
Nghe như thế, mọi người phía dưới phấn khích hẳn lên, tôi cũng vui vẻ ra mặt, thật sự là quá tốt, vậy là không cần phải xin nghỉ phép rồi! Ai ngờ ngay lúc tôi đang cười tươi, Lục Tuyển Chi liếc nhìn tôi đầy ẩn ý, trịnh trọng bổ sung, “Ngoại trừ thư ký tổng giám đốc.”
Tôi còn chưa kịp hỏi tại sao thì một đồng nghiệp nam mặt mày hớn hở lên tiếng trước, “Tổng giám đốc, hoạt động lần này định tổ chức ở đâu? Nếu như chỉ đến nhà hàng nào đó ăn uống no say một bữa, chúng tôi không đồng ý đâu nha!”
“Đương nhiên, không chỉ các người mà ngay cả tôi cũng không đồng ý, tôi cũng không tán thành đi nhà hàng ăn uống, như vậy chẳng vui chút nào cả.” Thái độ Lục Tuyển Chi rất điềm đạm, chẳng hề lên giọng ông chủ gì cả.
Người kia nghe xong liền mừng rỡ, một nam đồng nghiệp khác sốt ruột hỏi, “Tổng giám đốc, rốt cuộc là đi đâu vậy?”
Lục Tuyển Chi nhếch miệng cười đầy ẩn ý, “Nếu nói huỵch toẹt ra thì đâu còn gì bất ngờ, tóm lại là một chỗ có rất nhiều cô gái không mặc áo ngực.” Nói xong, còn cố ý bổ sung, “Hoạt đồng lần này không phù hợp với đồng nghiệp nữ, nhưng tôi hy vọng các đồng nghiệp nam sẽ hăng hái tham gia.”
Lời vừa nói ra, cả phòng hội nghị phấn khích reo hò, mấy đồng nghiệp nam y như xông pha đánh trận, mặt mày hào hứng hừng hực, máu sói sôi trào, đồng nghiệp nữ thì hai má đỏ ửng len lén nhìn Lục hồ ly, ánh mắt bẽn lẽn thẹn thùng…
Trong lòng tôi càng thêm xem thường và khinh bỉ nhìn Lục Tuyển Chi, quả nhiên là bề ngoài tô vàng nạm ngọc bên trong thối tha vô lại, đúng là một tên đàn ông suy đồi suy nghĩ bằng nửa thân dưới, vậy mà dám tổ chức nhân viên công ty mình đi hộp đêm! Quả thật là bại hoại trong bại hoại mà!
Sau khi hội nghị giải tán, tôi lập tức bận tối mày tối mặt, bởi vì tất cả đồng nghiệp nam trong công ty đều đến ghi tên đăng ký với tôi, tôi vừa làm tròn bộn phận ghi ghi chép chép, vừa thầm than trách ông trời tại sao lại tạo ra quá nhiều đàn ông xấu trên đời này.
Lập danh sách đăng ký xong, Lục Tuyển Chi kêu tôi đem danh sách lên cho Dư trưởng phòng ở lầu năm, tôi nhìn vẻ mặt ung dung bình tĩnh của người nào đó, bất mãn chế nhạo, “Thượng lương bất chính hạ lương oai, ông chủ nào nhân viên nấy!” (上梁不正下梁歪 – Thượng lương bất chính hạ lương oai: đại loại như câu gần mực thì đen, gần đen thì sáng or người đi trước không làm gương, kẻ đi sau hành xử lệch lạc.)
Lục Tuyển Chi đang xem tài liệu bỗng ngẩng đầu, chậm rãi nói, “Cô không phải là nhân viên tôi sao?”
Tôi bị chặn họng, không biết phản bác lại thế nào, chỉ phải cầm danh sách mặt mày chằm dằm đi ra khỏi phòng, sau lưng truyền đến một chuỗi cười ha hả.

Cầm danh sách đến thang máy đi lên lầu năm gặp Dư trưởng phòng, một ông bác khoảng năm mươi tuổi, vừa nhìn thấy tờ danh sách tên chằng chịt, vẻ mặt đột nhiên hoảng hốt, sau đó lại thở dài buồn bực làu bàu, “Kỳ lạ, sao mà hoạt động lao động công ích lần này lại có nhiều nhân viên tham gia thế nhỉ?”
Tôi ngẩn người ra, khó hiểu nhìn ông ta, “Hoạt động lao động công ích?”
Dư trưởng phòng vẻ mặt hiền hậu tràn đầy vui mừng, ca ngợi, “Đúng vậy, tôi vốn còn tưởng giờ không ai nhiệt tình tham gia mấy cái này nữa chứ, mấy chuyện cực nhọc quá lắm cũng chỉ có vài người chịu tham gia mà thôi, không ngờ công ty chúng ta lại có nhiều thanh niên tốt như vậy…”
Tôi càng nghe càng không hiểu, sốt ruột hỏi, “Rốt cuộc là hoạt động gì thế?”
Dư trưởng phòng nhìn tôi, “Còn hoạt động gì nữa, thì đến trường tiểu học Hi Vọng sửa bàn ghế bị hư !”
Tôi hiểu rồi, trường tiểu học Hi Vọng, một nơi đa phần con gái không mặc áo ngực…
Bởi vì sửa bàn ghế rất tốn thể lực, cho nên hoạt động lần này không thích hợp cho đồng nghiệp nữ tham gia…
Vì vậy hôm nay lúc gần tan ca, tôi thay mặt Tổng giám đốc thông báo với mọi người, nhân viên nào không đăng ký tham gia thì có thể nghỉ một ngày, nhân viên nào đã đăng ký thì sáng mai đúng 7:00 tập hợp ở cổng công ty, toàn bộ đến trường tiểu học Hi Vọng làm hoạt động lao động công ích, vừa thông báo xong, toàn bộ đồng nghiệp nam rên la gào thét, còn tất cả đồng nghiệp nữ thì ôm bụng cười lăn lộn.
Trước khi đi về, tôi mặt mày u oán đến trước mặt Lục Tuyển Chi, “Sao ngày mai toàn bộ đồng nghiệp nữ có thể nghỉ, chỉ có tôi là không được?”
Anh nhìn nhìn tôi, trịnh trọng đáp, “Bởi vì cô là thư ký tổng giám đốc.”
Tôi 囧, lại hỏi, “Vậy tại sao chỉ ngoại trừ thư ký tổng giám đốc?”
Anh mỉm cười, nghiêm túc nói, “Bởi vì thư ký tổng giám đốc chính là cô.”
Tôi, “…” = =
Anh cứ thỏa sức mà trêu đùa tôi đi! Coi chừng đùa đến hộc máu mà chết!Chương 9: Ăn cơm

Vì để đảm bảo đến cuộc hẹn coi mắt đúng giờ, hôm nay trước khi hết giờ làm, đầu tiên là tôi áp dụng phương pháp mềm mỏng sau lại chai lì lẽo đẽo theo năn nỉ, gần như là xuất hết vốn liếng của mình ra, cuối cùng ông chủ Lục cũng hứa cho tôi nghỉ nửa ngày, nhưng lại chỉ có thể nghỉ buổi sáng, đây là loại người gì thế hả !?! Biết rõ tôi buổi chiều có việc bận, vậy mà chỉ cho tôi nghỉ buổi sáng, chẳng khác nào là không đồng ý chứ!
Ngay lúc tôi thất vọng não nề, gom đồ chuẩn bị về nhà, Lục Tuyển Chi đang nhìn màn hình vi tính bỗng ngẩng đầu lên, nói tỉnh bơ, “Đúng rồi Hạ Diệp, khoan về đã, đợi lát nữa đi với tôi đến trung tâm thành phố.”
Vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện xin phép nghỉ không được chấp nhận, thay vì phục tùng nịnh bợ nghe theo, tôi tức giận mặc cả, “Cái này cũng coi như là làm thêm ngoài giờ, thế có tính tiền tăng ca không?”
Anh nhàn tản nghiêng người nhìn tôi, thái độ rất kiên quyết, “Không có.”
Vừa nghe xong, tôi lập tức gắt gỏng, “Vậy thì không đi!”
Lục Tuyển Chi nhướng mày hơi nghiêng đầu soi mói đánh giá quần áo trên người tôi từ đầu đến chân, liền nhún vai một cái tỏ vẻ nuối tiếc, “Được rồi, vậy thì thôi đi, tôi còn định dẫn cô đến trung tâm thương mại mua vài bộ quần áo nữa chứ…”
Hóa ra là thấy tôi mặc đi mặc lại cũng có mấy bộ quần áo này, sợ tôi làm ảnh hưởng hình tượng công ty nên muốn thay đổi diện mạo của tôi ấy mà! Ôi chao má ơi, đây chính là may mắn từ trên trời rơi xuống!
Lòng tôi hân hoan háo hức hai mắt sáng rỡ, thái độ lập tức thay đổi 180°, vội vã lao đến trước mặt Lục Tuyển Chi, so với Lí Liên Anh nịnh nọt Từ Hi còn khéo hơn, “Tổng giám đốc, anh chẳng những có một đôi mắt tinh tường, luôn quan sát tỉ mỉ mọi thứ chung quanh mình, mà còn rất quan tâm chu đáo đến nhân viên, ra tay rất hào phóng, bản tính lại cởi mở phóng khoáng, anh chính là người thổi bùng ngọn lửa hừng hực trong lòng tôi giữa trời đông giá rét, khiến tôi cảm thấy đất trời như ấm áp hơn bao giờ hết! Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta đi nhanh lên đi!”
Lục Tuyển Chi, “…”
Vì vậy, sau mười phút, chúng tôi đã đến trung tâm mua sắm trong thành phố, nhìn khu trung tâm nườm nượp người ra vào, quần áo hàng hiệu chói lóa nhan nhản trong cửa hàng, lòng tôi sung sướng như muôn hoa bừng nở, ra quả ngọt lịm mọng nước đến nỗi nó sắp vỡ tung ra, phải biết là tất cả hàng hóa ở đây chỉ có “đại gia” mới mua nổi đấy, một đôi vớ cũng hơn trăm tệ rồi, huống chi là “mua vài bộ quần áo”, mua hết chắc nhiều tiền lắm đây! Tôi vô cùng hí hửng mong chờ hai tay xách đầy mấy túi quần áo, nhìn ông chủ Lục hào phóng quẹt thẻ trả tiền .
Ước mơ của tôi cuối cùng cũng thành hiện thực rồi, nhưng hình như là hơi khác với suy nghĩ ban đầu của tôi thì phải…
Trong cửa hàng thời trang nam chuyên cung cấp những nhãn hiệu nổi tiếng, tôi há hốc mồm đứng chết lặng trong đống quần áo nam sang trọng mới cóng, khuôn mặt ngây dại đờ đẫn nhìn Lục Tuyển Chi mặc đồ còn bắt mắt hơn cả mấy ca sĩ diễn viên nổi tiếng đang từ trong phòng thử quần áo đi ra. Thiết kế sang trọng, đường cắt tinh xảo càng tôn thêm vóc dáng cao ráo, vẻ đạo mạo, lịch lãm và cuốn hút của anh, Lục Tuyển Chi nhếch miệng cười duyên, hỏi, “Bộ này thế nào?”
Định thần lại, tôi muốn cười nịnh lấy lòng nhưng lại có chút do dự, “Nhìn rất đẹp. Nhưng mà…”
Không để tôi nói xong câu “nhưng mà…”, anh đã thản nhiên nói với nhân viên cửa hàng, “Gói lại đi.” Sau đó chọn một bộ quần áo mặc ở nhà đi vào phòng thử lần nữa.
Không lâu sau, anh thay bộ khác đi ra, nhìn anh mặc bộ quần áo ở nhà này vừa thoải mái vừa gần gũi như đứa con trai lớn của nhà hàng xóm, làm người ta bị cuốn hút cứ muốn tiến đến gần hơn.
Anh cười nhìn tôi, lại hỏi, “Còn bộ này thì sao?”
Tôi nhẹ gật đầu, “Cũng được. Nhưng…”
“Gói lại.” Anh cũng chẳng để tôi nói hết thì đã quay sang nói với nhân viên cửa hàng, sau đó lại cầm tiếp một bộ quần áo mặc ở nhà khác vô phòng thử.
Lúc Lục Tuyển Chi thay xong đi ra, tôi ngẩn ngơ trong giây lát, trong tự nhiên có chút gợi cảm, trong sự bình thường pha chút cao quý, trong giản dị lại có chút lịch lãm…
Anh quơ quơ tay trước mặt tôi, hỏi, “Sao hả? Bộ này được chứ?”
Tôi vội lấy lại tinh thần, gật đầu tán thưởng, “Rất đẹp. Nhưng mà…”
Anh xoay người lần nữa, “Gói lại.”

Cho đến khi hai tay tôi xách đầy túi quần áo hàng hiệu mắc tiền, ông chủ Lục quẹt thẻ trả tiền liền đi ra khỏi cửa hàng, lúc này tôi rốt cục mới có cơ hội mở miệng nói.
“Tổng giám đốc, anh không mua quần áo cho tôi sao?”
“Tôi tại sao mua cho cô?”
“Lúc nãy ở văn phòng rõ ràng anh nói…”
“Tôi nói gì?”
“Anh nói muốn dẫn tôi đến trung tâm mua sắm, mua vài bộ quần áo…”
“Đúng vậy, không phải bây giờ tôi đã dẫn cô đến trung tâm mua sắm, cũng mua vài bộ quần áo rồi à?”
“…” Đồ gian manh, lại bị chơi xỏ nữa rồi! Thì ra là muốn tôi đến đây làm ôsin miễn phí!
Trời tối, tôi uể oải lê lết thân xác thân tàn ma dại về nhà, vừa đi vào nhà đổi dép, mẹ tức khắc chặn tôi ở cửa trách cứ, “Sao còn về muộn quá vậy, coi mắt ngày mai chuẩn bị xong hết rồi!”
Tôi ỉu xìu đổi giày, khuôn mặt đau khổ buồn rầu, phàn nàn, “Mẹ, ngày mai công ty con toàn bộ được nghỉ, nhưng chỉ có con là phải tăng ca buổi chiều, cho nên coi mắt ngày mai con không đi được.” Thấy mẹ nghe xong liền trừng mắt phẫn nộ nhìn tôi, tôi vội vàng năn nỉ, “Mẹ, không phải lỗi tại con mà, là do ông chủ con ra chỉ thị, con không thể không tuân theo!”
Mẹ quả nhiên là càng tức giận hơn lúc nãy, ấm ức nói, “Sao lại có thứ ông chủ ác độc như vậy! Dựa vào gì mà dám bắt con một mình làm việc, không cho con nghỉ chứ! Con đừng lo, mẹ nhất định giúp con lấy lại công bằng!”
Tôi nhìn mẹ với ánh mắt ngưỡng mộ, “Làm sao lấy lại công bằng hả mẹ?”
Khuôn mặt mẹ tràn ngập chính khí, tư thế hiên ngang như siêu nhân, lớn tiếng nói, “Kêu ông chủ con đến đây nói chuyện với mẹ, mẹ của con không có gì giỏi, chỉ có miệng lưỡi là lợi hại nhất, cứ để mẹ đích thân dạy dỗ ông chủ của con!”
“Pằng păng pa lăng, pằng păng pa lăng, pằng păng pằng păng pằng păng pa lăng…”
Chuông điện thoại bỗng nhiên reng lên, tôi lấy di động từ trong túi ra bấm nghe, “Alo, à, là Tổng giám đốc sao, anh khoan hẵng nói gì, mẹ của tôi có chuyện muốn nói với anh.” Dứt lời, tôi đưa điện thoại ngay cho mẹ.
Mẹ hơi ngạc nhiên trừng mắt nhìn tôi, lúng ta lúng túng nhận điện thoại, “Alo?…À à, xin chào Tào Tháo! À không phải… xin chào Tổng giám đốc!”
Tôi im lặng nghe, giờ Tào Tháo cũng xuất hiện rồi, mẹ chắc chắn sẽ đem hết buồn bực trong lòng xổ ra ngoài hết cho xem.
Từ loa điện thoại truyền ra giọng nói nhỏ nhẹ, lịch sự của một trí thức nho nhã, “Chào bác gái, bác gọi con là Tiểu Lục được rồi. Cuộc gọi này quả thật là sự trùng hợp ngẫu nhiên, đúng lúc vừa rồi có người tặng con vài hộp siro đương quy tửu bồi bổ khí huyết, dù sao con cũng không dùng, ngày mai con sẽ đưa cho Hạ Diệp mang về cho bác.”
“Hả? Vậy thì ngại quá, ái chà, Tiểu Lục, con thật sự khách sáo quá đi! Ha ha…” Nét mặt mẹ phấn khởi, vừa nói chuyện vừa cười khoái trá, còn vui vẻ hơn so với lúc hát mừng sinh nhật tôi nữa, “Tiểu Lục à, con thích ăn món gì thế? Tay nghề nấu ăn của bác cũng không tệ lắm, bữa nào con rảnh cứ đến nhà bác ăn cơm ha.”
Bên kia khiêm tốn nhỏ nhẹ trả lời, “Con rất thích món ăn gia đình, có cơ hội con nhất định sẽ đến thử tay nghề của bác gái. Đúng rồi, vừa rồi Hạ Diệp nói bác gái có chuyện muốn nói với con mà phải không?”
Tôi liếc mắt nhìn mẹ đầy ẩn ý, ý bảo mẹ đòi lại công bằng cho tôi, không phải vừa rồi mẹ còn khí thế bừng bừng sao? Đừng nói là tới lúc quan trọng mà lại làm tôi thất vọng nha !
Sự thật nhiều khi không giống như mong muốn, giọng nói mẹ dịu dàng đến nỗi làm tôi nổi hết da gà, “À…à… cũng không có gì quan trọng, chỉ là muốn hỏi xem con gái bác đến công ty con làm có gây phiền phức gì cho con không thôi? Con bé này chẳng có ưu điểm gì cả, làm việc thì quên trước quên sau, lại chẳng kiên nhẫn tí nào, con rộng lượng bỏ qua cho nó nha!”
Tôi xìu xuống như quả bóng bị xì hơi, mẹ à, rốt cục là mẹ về phe nào thế!
Lục Tuyển Chi vậy mà không thừa cơ tố cáo tôi, “Không có đâu bác gái, Hạ Diệp ở công ty làm việc rất siêng năng.”
Mẹ liên tục gật đầu, “Vậy thì tốt rồi, vậy thì tốt rồi, bác đây cũng yên tâm phần nào, sau này nó có làm gì sai thì con cứ nói bác biết, bác không có gì giỏi, chỉ có miệng lưỡi là lợi hại nhất, bác sẽ đích thân dạy dỗ nó!”
Tôi, “…”
Mẹ của tôi ơi, lúc nãy mẹ cũng nói y chang với tôi như vậy, thế mà giờ đối tượng bị dạy dỗ lại đổi ngược thành tôi, trở mặt cũng nhanh thật! = =
Hai người lại có vẻ rất hợp rơ, rôm rả nói chuyện trên trời dưới đất gần 10 phút mới chịu cúp máy, mà từ lúc bắt đầu nói chuyện đến lúc cúp máy mẹ cũng không hề nói nặng lời, không những không nặng lời, ngay cả lên giọng cũng không có!
Tôi phẫn nộ nhìn mẹ, vẻ mặt đầy oán trách la lên, “Mẹ…”
Mẹ làm một tràng pháo liên thanh mắng tôi, “Cái con bé này, nha đầu chết tiệt, một ông chủ không những không kiêu ngạo mà còn lịch sự, ăn nói rất lễ phép, nói câu nói câu nấy đều dạ vâng đàng hoàng, giọng nói thì lại bùi tai, rồi còn hào phóng tặng siro đương quy tửu cho mẹ nữa chứ, con nha, đứa con bất hiếu này, có lúc nào mua cho mẹ uống chưa hả? Được làm việc cho một ông chủ tốt như thế, con còn không hài lòng gì chứ! Hạ Diệp, nghe cho kỹ, sau này con…”
Tôi ôm đầu tủi thân đến trào nước mắt, đây rốt cục là mẹ ai thế! Lục hồ ly, không ngờ anh cũng rất giỏi lấy lòng người khác…
Nghĩ đến sáng mai không cần đi làm, cho nên buổi tối trước khi đi ngủ tôi cố ý tắt đồng hồ báo thức, định ngủ một giấc thật đã.
Không biết đã ngủ bao lâu, bỗng nhiên tiếng chuông điện thoại kêu inh ỏi đánh thức tôi, nửa tỉnh nửa mê cầm điện thoại lên, mắt nhắm mắt mở nghe máy, “Alo, ai thế? Nói chuyện đi! Này… Muốn gì hả, gọi mà không nói chuyện, có bị bệnh không vậy?”
Cáu gắt mở to hai mắt xem thử là ai gọi, xem kỹ lại thì ra là tiếng chuông lúc nãy tôi nghe được là chuông tin nhắn. o(>﹏<)o
Nhìn đồng hồ trên điện thoại thì mới biết mình ngủ một giấc đến hơn 11h trưa, tin nhắn là của Lục Tuyển Chi gửi, nội dung vỏn vẹn có một cái địa chỉ, tôi không hiểu là có ý gì, nên gọi điện thoại lại hỏi anh ta, chuông vừa reo thì Lục Tuyển Chi đã bắt máy ngay, làm tôi thật sự nghi anh ta cầm sẵn di động trên tay đợi điện thoại của tôi!
Dù bực bội đang ngủ lại bị đánh thức, nhưng cũng không thể nói chuyện cộc lốc với cấp trên của mình được, vì thế tôi phải dùng giọng điệu nịnh bợ pha chút vui mừng vì bị anh ta đánh thức, xác nhận, “Alo, Tổng giám đốc, hình như anh nhắn tin nhầm số thì phải?
“Cô là Hạ Diệp đúng không?
Tôi gật mạnh đầu, quyết đoán trả lời, “Đúng vậy!”
“Vậy thì đúng rồi.”
Tôi im lặng vài giây, sau đó dè dặt nói, “Anh nhắn tin địa chỉ cho tôi chi thế?”
Lục Tuyển Chi thẳng thắn nói, “Mời cô dùng cơm.”
Tôi ngẩn người, nhất thời phản ứng không kịp, “Không phải nói là chiều nay tăng ca ư, vậy hôm nay tôi không cần đi làm hả?”
Anh ung dung nói, “Vốn định mời cô dùng cơm, mà cô muốn đi làm thì thôi vậy, cứ đến công ty làm việc bình thường đi.”
“Không không không, tôi lập tức tới ngay!” Tôi vội vàng đổi giọng, nghĩ đến kinh nghiệm thê thảm đau đớn lần trước, lúc định cúp điện thoại nhịn không được xác nhận lại, “Bữa cơm này không cần tôi trả một đồng một cắc nào hết phải không?”


Chia Sẻ Bài Viết này lên Face Chia sẻ bài: Tiểu Thuyết,Ăn Xong Chùi Mép lên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Viết bình luận
Tags:

Tiểu, Thuyết,Ăn, Xong, Chùi, Cùng Chuyên Mục

* Truyện voz Gặp gái trên xe khách Update Chap 1-17
* Truyện voz Gặp gấu đi với người yêu cũ Update Full
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Update Chap 21-30 new
* Truyện voz Gặp ma trên xe khách Chap 1-20
* Truyện voz Hồi ký cuộc đời - gấu chó - vợ tương lai Chap 1-3
* Truyện voz : Gấu em có võ Full update
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 20 - 25
* Truyện voz : Gấu em có võ Update chap 26 - 34
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Update chap 22 New
* Truyện voz Gấu em là hotgirl Chap 1-22 Noel
Game Gmob Hot Hetpin
Hosting By XtGem.Com
ANHVINA © 2014
Creater 19-12-2014

Timeload : 0.0006/Giây
Timeout: 7.7%
U-ON C-STAT1/1/1121