- Có nhọc gì ! Cậu chủ uống cafe !
Café đen mỗi sáng đã trở thành thông lệ, Lạc Thiên vẫn giữ thói quen thưởngthức cái mặn mà từ vị đắng.
- Ly nước có mùi gì vậy ? - Anh khá kĩ tính, uống café thì chú trọng tận hưởnghương nồng của hạt nông sản, hôm nay chiếc cốc át mùi cafe đen.
- À, tôi thấy lọ sữa kia có hương dễ dịu nên dùng để rửa chén bát, tôi nghĩ cậuthích mùi thơm của nó nên cho một lượng đậm đặc !
- Cái đó là sữa dưỡng thể, sao lại dùng không đúng được ! Bác nên đổi đi, KhảVy mang thai dễ dị ứng với những thứ lạ lắm !
- Ồ, cô chủ thích như thế !
Lạc Thiên nhìn vào cốc cafe, trước đây Khả Vy đâu có đề xuất hỗn tạp như thếnhỉ. Rõ ràng anh thấy bà ta là một người cổ hủ không hơn. Nhưng vì cô thấy đơnlẻ, cô muốn coi bà như người thân thì anh cũng đặt bà làm một người bên đằngngoại để tôn kính. Tuy nhiên bà đừng ngăn cách tình cảm vợ chồng có được không?
Khả Vy tìm niềm vui trong trò con rắn, cô tư lự cười nuốt nỗi đau, cô muốn vấtbỏ hết tất cả để đổi lại hai từ tự do, con đường bên anh cô gục ngã rồi, bế tắcvà không thở nổi. Con rắn cứ nuốt một chấm bi nhỏ trên màn hình đuôi sẽ dàithêm một chút, cô cứ nhận hạnh phúc ảo của người ta lại đón thêm gánh nặng. Giánhư thời gian quay lại, những vòng quay đồng hồ đảo lộn, cô sẽ làm mọi cách đểbấu víu lấy cô nhi viện, tách mình khỏi hơi ấm mong manh.
- Em định đi đâu đấy ? - Lạc Thiên dừng tờ báo dang dở.
- Anh và bác ở nhà, em đi một lát - cô không muốn trả lời bất cứ thứ gì nữa, côcần tự do và thoải mái. Nơi căn nhà này ngột ngạt đã bao phủ.
- Để anh...
- Sao không bao giờ tôi được đi những nơi và làm những việc riêng mình tôi muốn! - Bỗng cô cao giọng hơn bình thường, nhưng mọi uất ức không hề thuyên giảm vìnó chưa được giải phóng.
- Em làm sao thế ? Quản gia, bà gây khó dễ cho vợ tôi ư ? - Lạc Thiên đứng lêngọi với lại, Khả Vy đúng là đang vướng phải nỗi niềm nào đó.
- Đừng có đổi lỗi cho người ta ! Là anh, chính là anh là căn nguyên khiến tôibức bối đó ! Để yên cho tôi một ngày đi ! - Không dám quay lại, Khả Vy lữngthững bước đi. “Người ta” nói, người ta làm, người ta, người ta... người ta tạorào cản quá lớn, đào cái hố quá sâu chôn vùi cô xuống tận cùng.
Lạc Thiên đuổi theo cô nhưng một chiếc taxi đỗ trước cửa đã mang cô vào thế gớikhác. Cô đã chủ định ra ngoài rồi nên nếu anh có phóng xe bám sát cũng là vônghĩa.
Khả Vy, em đang nghĩ gì, sao anh chưa bao giờ nắm bắt được tâm tư em ?
Chương 12.1: Vén bức mànsự thật
Khả Vy vừa lên xe, cô tế nhị tháo bỏ cái bụng giả, đi qua mặt anh nói vài câuthôi mà cũng cần bày vẽ quấn quanh người. Cô ghét sự dối trá của bản thân và côđã thẳng thắn vùng lên, sự thật vẫn quanh quẩn, vì anh cô mới khổ tâm đến vậy.Sau giây phút nổ tung cô muốn thanh thản, rồi sẽ tìm về chính mình, sau vàitháng nữa phải không ?
*
- Nếu anh không nhầm, sau khi lên bàn mổ em sẽ phải giả chết để kết thúc cuộchôn nhân.
- Em chết ? Vậy còn dê con, à đứa trẻ ?
- Đội ngũ bác sĩ sẽ căn đúng thời khắc của một sinh linh ra đời, có thể thaisản sẽ ở cùng phòng mổ với em, người phụ nữ ấy chấp nhận hy sinh tình mẫu tử đểđứa con hợp pháp thuộc về Lạc Thiên. Họ sẽ tiêm cho em thuốc lâm sàng, mang đứatrẻ đặt trên tay Lạc Thiên và đẩy xác thịt em ra ngoài. Rồi chúng ta, tất cảnhững người tham gia kế hoạch sẽ biến mất khỏi tầm mắt của họ.
- Bé con không nhận được tình thương từ mẹ ư ?
- Anh không biết, họ thuê anh viết tiếp kịch bản cho Cao Lạc Thiên và TrịnhNhược Lam. - Triệu Đông Kỳ ngập ngừng - Anh đã hoàn tất sáu tháng còn lại choem rồi !
- Vậy à... Sáu tháng nữa thôi... nhanh lắm, còn sáu tháng thôi ? - Khả Vy giậtmình, từ hơn mười tháng rút ngắn quá nhiều.
- Đẻ non và chết, rồi hồ sơ chứng tử của em sẽ ghi nhận điều đó, thỏa mãn đứatrẻ trong bụng thai sản chín tháng hơn.
- Như thế thật độc ác với... Lạc Thiên và Nhược Lam... họ...
- Không chỉ họ mà còn độc ác với cả em nữa ! Nhưng thôi không sao, họ rồi sẽlàm lại giấy tờ tùy thân cho chúng ta và chuyển chúng ta đến một chấm nhỏ nàođó trên quả địa cầu.
Triệu Đông Kỳ không biểu hiện tâm trạng trên khuôn mặt, anh nói như thể chỉ cầnxong trách nhiệm là chấm dứt mà thực tâm anh rối như tơ vò. Cuộc đối thoại đơnthuần, bất kì câu hỏi nào Khả Vy đưa ra đều được giải đáp.
- Đông Kỳ, em hỏi anh, có một lần anh nói Lạc Thiên và Nhược Lam có lí do khôngthể tới với nhau, tại sao lại...
- Anh đã từng đặt giả thiết hai người có họ hàng gần, nhưng kẻ ếch ngồi đáygiếng như anh làm sao hay ? Là Cao phu nhân đề nghị anh, anh chỉ biết thế thôi.
- Một câu hỏi nữa, vì sao anh tốt với em thế ? Chúng ta là người dưng... !
- Anh không tốt, tự em cho rằng anh tốt thôi. Có điều anh chưa từng nói, anh làmột cây bút vô danh, đăng vài tiểu thuyết xì xằng trên mạng. Anh nuôi hy vọngtác phẩm của mình được xuất bản nhưng bất kì nhà sách nào cũng từ chối. Họ Caohứa sẽ cho sách anh được xuất hiện trên các sạp báo sách lớn nếu anh viết chohọ câu chuyện này. Và họ đã chứng minh sức mạnh đồng tiền tha hoá phẩm chất conngười. Anh được gán lên thương hiệu tiểu thuyết gia tài ba mà thực lực gì... Anhđểu phải không ?
Chiếc quạt trần phe phẩy từng vòng quay, nó cũng mệt nhoài khi đã cống hiến choquán nước một thời gian dài. Hai vị khách ngồi dưới đồng nhất nỗi đau.
- Chúng ta đều đã tưởng mình may mắn ! - Khả Vy buông thõng, bàn tay cô dinhdính chút mồ hôi hột.
- May mắn đến độ bị nó đè bẹp dí ! Ha ha ! - Triệu Đông Kỳ đế tiếp câu nói củaKhả Vy.
- Em công nhận văn anh dở thật đấy ! À, củ chuối thì có, Ống Mút, trò chơi chocặp đôi may mắn, khiêu vũ dưới nền nhạc giao hưởng... - Cô lật lại từng giaiđoạn của sự may mắn nhất thời.
- Còn em là một diễn viên tồi tệ nhất quả đất !
Hai người đã tận hưởng sắp hết ly nước, họ đã hết mình đắm chìm trong vị thanhmát ngọt ngào của từng phân tử liên kết hóa học. Triệu Đông Kỳ dang tay lắngnghe cuộc sống của nhân vật dưới ngòi bút mình, thấu cảm nỗi thống khổ để tìmcách xoa dịu. Còn Khả Vy, cô đã quên mình là một diễn viên để nguyện cả linhhồn vào đó, sống và cho đi những thứ cô sở hữu. Như thế dù cốc nước lọc khôngbì với rượu vang nhưng nó thuần khiết và chấp nhận làm dung môi để bị biến đổithành chất khác.
Vũ Gia Minh hỷ mũi trước cái nắng gay gắt của ngày hè, đi bên anh làNhược Lam, cả hai đều sải những bước vô định về phía trước. Nãy giờ cô ángchừng được sáu tiếng thở dài ngao ngán anh giải tỏa.
- Tại sao chúng ta phải tốn thời gian vô bổ cho đám người lớn dàn xếp tương lainhỉ ? - anh không ngại ngần buông câu hỏi trước một thiên kim tiểu thư danhgiá.
- Ừm...
Rõ ràng ấn tượng ban đầu giữa cả hai đều tốt, cô có học thức, xinh đẹp, anh cóbản lĩnh, đa tài nhưng họ không có lấy cảm xúc khi đi cạnh nhau. Ban đầu do bạnbè rồi đến hai bên gia đình tác hợp, những phiền toái trói buộc họ phải dànhthời gian đi bên nhau. Cả hai đều nhận thấy mình thích hợp làm bạn hơn.
Ngã tư con đường nơi Triệu Đông Kỳ và Khả Vy đang đứng ngay trước bước chân họtới. Đây sẽ là cơ hội tốt để Nhược Lam tách mình ra khỏi Gia Minh.
- Triệu đông Kỳ ! - Cô kiễng gót vẫy tay gọi.
- Gặp người quen à ? - Vũ Gia Minh chuyển hướng nhìn theo, bên cạnh chàng traiđeo cặp kính lóa là một cô gái có mái tóc ngắn quen quen.
Lần này không thể chối, Khả Vy và Đông Kỳ vừa từ một cửa hàng bán đồ nướng đira, trên tay còn cầm nguyên hai xiên thịt, tranh cãi về giá của chúng cách đâynăm năm với bây giờ.
- A a, chị Nhược Lam và Vũ Gia Minh ! - Khả Vy nhanh trí ẩn cái túi đen cầmtheo ra sau lưng.
- Cái túi đen đựng gì mà từ lúc gặp nhau cứ thấy cô cầm theo bên mình thế ? -Đông Kỳ thay đổi cách xưng hô dù còn cách hai người kia khoảng vài mét. Một côgái cầm theo túi nilon màu đen thật khiến người khác nghĩ đó là vật thiết thâncủa chị em phụ nữ.
- Bụng giả chứ còn gì nữa ! Làm sao đây, em nên lắp lên người hay...
- Vất nó vào thùng rác đi, hai người kia nhìn thấy lại nói anh và cô đi muađồ... Họ cũng không đáng quan trọng vấn đề ấy bằng Lạc Thiên !
- Nhưng tối về em còn phải qua mặt hắn... Mỗi tuần có một cái ba bị thôi !
- Thì tính sau ! - Triệu Đông Kỳ lấp liếm, anh giúp Khả Vy ném chiếc túi vàothùng rác.
- Hai người quen nhau à ? - Nhược Lam cất tiếng
- Ừ, quý cô Khả Vy từng... à, mời anh làm - Khả Vy tuyệt đối tin tưởng vào tàiứng biến của Đông Kỳ - thầy dạy chính tả !
- Cái gì ? - Mắt Khả Vy lượn một vòng nhìn đầy ghi hoặc, kiến thức căn bản cấpmột cô cũng cần thọ giáo anh ta sao.
- Chả là Khả Vy đi du học từ nhỏ, vốn từ trong nước không nhiều, còn bị gọngnên...
- Tôi thấy cô ta nói thông thạo, trôi trảy, đâu có... - Vũ Gia Minh châm chọc -À, mà cũng phải, thổ dân không được thông minh cho lắm !
- Gừ ! - Cô lừ mắt với tên yêu nghiệt - Nhược Lam, chị đi cùng tên thổ phỉ nàylàm gì vậy ?
- Chúng tôi đi hẹn hò ! - Vũ Gia Minh nhướng mày khoắc lên vai Nhược Lam, anhmuốn xem bản lĩnh của tên Triệu Đông Kỳ ra sao, chuyện Nhược Lam và hắn có dấuba chấm xen giữa đã được ngầm hiểu trong đám bạn bè, đó cũng là lí do khiến anhkhông theo đuổi người con gái tuyệt mĩ như vậy.
Triệu Đông Kỳ trân trân nhìn Nhược Lam như thể nếu Khả Vy không gán mác LạcThiên thì anh sẵn sàng vơ lấy.
- Vậy à ?! Thế hai người tiếp tục, tôi và cô Khả Vy đây rẽ trái !
Khả Vy phô trương danh thế của mình theo nghĩa khác, cô khoác tay Triệu ĐôngKỳ. Cô muốn cho Nhược Lam và đối tượng ở nhà biết “hắn” không hề hấp dẫn tẹonào, cô sẵn sàng bỏ hắn để đi với người khác.
- Ồ, chúng ta cũng dự định rẽ trái phải không Nhược Lam !
- Rẽ trái ! Tiện đây chúng ta đi chung ! - Nhược Lam gạt tay Vũ Gia Minh ra, côkhông muốn Triệu Đông Kỳ hiểu lầm và không thoải mái khi những cô gái du họcphương tây có thói quen gần gũi người khác.
Còn cô gái ngốc nghếch của chúng ta cho rằng tiểu thư Nhược Lam tham lam tiếccủa, sớm muộn đã có Lạc Thiên rồi mà còn giữ chặt Triệu Đông Kỳ.
Vũ Gia Minh đưa mu bàn tay che miệng, cô nàng Nhược Lam không ngờ cũng trẻ connhư bao cô gái khác, ánh mắt cô tràn đầy biểu cảm khi nhìn về phía chàng triakia. Cô đang làm anh ta cười hòa.
- Anh không thấy mình thừa thãi và vô duyên khi cứ nhìn vào hai người sao ? -Khả Vy tiến lên đi cùng Gia Minh, tạo điều kiện thuận lợi cho Đông Kỳ, quanđiểm của cô không hề đối lập, cô muốn giữ cho mình chút gì nồng nàn, cũng nhưmang tới cho người anh em những giây phút rồi chỉ còn lại là kỉ niệm.
- Còn cô không thấy hãnh diện khi đi cùng tôi ư ? Coi cái tóc cũng có thẩm mĩđấy ! Nhìn trẻ được hai - Khả Vy toe toét làm điệu mái tóc, cô mà lùi lại đượchai tuổi thì anh cứ nói quá - ngày !
Cô lập tức tiu ngỉu bẹo mạnh vào bắp tay anh.
- Đồ đểu ! Còn anh, càng ngày tôi càng thấy anh già ! - Nếu đủ chiều cao cô sẵnsàng chơi lại trò rẽ ngôi giữa đối với nạn nhân tiếp theo.
- Thì làm sao ? Đàn ông càng chững tuổi càng có giá !
Khả Vy hằm mặt, kiểu nói chuyện của hắn làm người khác không thiết tiếp nữa vìcay cú.
Trên con đường chứa chan ánh nắng, làn gió hiếm hoi thổi lâng lâng lòng người,con đường trải dài đến ngút ngàn, có trái tim vẫn sống khi chiếc chìa khóa nắmgiữ thuộc về nơi khác, nó đang được đứng và cất tiếng nói của mình, được rungđộng đón nhận niềm vui, sự sẻ chia mà vắng bóng nỗi buồn.
- Cái trò con rắn chán ngắt ! Người ta thiết kế ra chỉ dành cho mấy người ngàndở thôi nhỉ ! - Khả Vy đang muốn cảm ơn về chiếc điện thoại nhưng không đời nàocô nói tử tế với Vũ Gia Minh.
- Chỉ những người kém hiểu biết, bất tài mới đi chê bai thú vui phổ biến. Có kẻchơi kém đổ tại hoàn cảnh !
- Này, tôi mới chơi nên... thiếu kinh nghiêm.
- Đấy, nói như thế nghe còn lọt tai. Xem ra cô cần thầy phụ đạo cho môn giảitrí “khó nhằn” này rồi ! - Câu nói thay lời đề nghị “hãy quy phục thầy, thầy sẽchỉ mánh cho trò biết”, Vũ Gia Minh phá lên cười lớn. Họ mải mê châm chọc nhauđến nỗi chẳng còn nghĩ tới bạn đồng hành lúc trước.
- Xì xì xì, anh thôi đi... Tôi định cảm ơn vì món quà đó nhưng thôi, bỏ đi !
- Ố ồ, nhận lòng thành thì tôi sẵn lòng, cô muốn báo đáp thì tôi xin !
Mặt anh rõ rất khả ố, cô ngập ngừng trong giây lát rồi cũng tìm ra một nơi lýtưởng để giải trí.
- Được thôi, tôi sẽ chiêu đãi anh một bữa lòng lợn tiết canh ! Ok ?
- Có thế chứ, đó là món khoái khẩu của tôi mà !
- Nhưng địa điểm là do tôi chọn lựa !
Vũ Gia Minh hai tay chống hông nhìn ngó cái sạp thấp lè tè của quán ăn, anhkhông rõ chủ quán có ý bố trí đồ đạc theo nguyên tắc càng giản dị, đơn sơ mộcmạc là đẹp hay thế nào khác, cảm quan cho thấy sự ọp ẹp, không vệ sinh an toànthực phẩm.
- Chị Vy, chúng ta không nên ăn ở đây, không tốt cho sức khỏe của chị đâu ! -Nhược Lam dè chừng đứng trước quán.
- Không vấn đề, hôm nay tôi muốn làm những điều mình thích ! Được không chị ? -Khả Vy hỏi lại, cô không biết Nhược Lam có đủ thánh thiện khi chấp nhận lấy mộtngười chồng đã có con với vợ trước, à, mà vợ hờ trước. Họ giấu Lạc Thiên ắt sẽgiấu cả cô gái này. Điều đáng sợ nhất là Nhược Lam không còn thương Lạc Thiênnhư ban đầu, tại vì sự chen lấn của mình, cô luôn mong sau mình anh sẽ tìm đượcmột nửa hoàn thiện. Vì sao cô ích kỉ, nửa cô muốn Triệu Đông Kỳ giữ chặt ngườicon gái kia, nửa lại muốn cô ấy phải dành cho Lạc Thiên, điều cô bất lực làtình yêu không có mắt, nó nối hai con người xích lại gần, và cũng tàn nhẫn chỉđể một người hướng về phía đằng ấy, ôm mối đơn phương.
- Này, qua giai đoạn nghén rồi hả ?
- ... - Khả Vy ngước lên nhìn Gia Minh, giễu cợt của anh phần nào giải tỏa nỗilòng thay. Cô bặm môi lườm anh chằm chằm, giá mà mọi người đều tiếp nhận sựthật dễ dàng như anh, bao gồm cả Lạc Thiên.
Kết thúc một ngày thú vị, lúc này Khả Vy cảm thấy tốt hơn để trở về nhà. Khôngphủ nhận trong suốt thời gian đi cùng Vũ Gia Minh cô đặt Lạc Thiên vào chiếchộp.
Cô đang tìm cách lấy lại thăng bằng trong cuộc sống gia đình, trong cô tồn tạiduy nhất một khái niệm nhà, ngoài ngôi nhà có những bông hoa nhỏ li ti trướccổng, với một người thân không ruột thịt nhưng là quan trọng nhất thì không cóđịa điểm nào thích hợp hơn. Sáng nay trước khi ra khỏi nhà cô đã nặng lời vớianh, cô hiểu điều đó đồng nghĩa với việc xới tung mảnh đất con tim mình, đauđớn và dằn vặt đến thế,...
- Cô đi đâu giờ mới về ?
- Dạ, cháu... gặp một hai người bạn cũ. Anh Thiên ở trên phòng... ?
- Chết, cái bụng giả đâu mang vào người, cậu chủ nhìn thấy thì nguy ! - Bà soicô từ trên xuống dưới, bụi bặm và không gọn gàng.
- Dạ ? Cháu...
- Lẹ lên không Lạc Thiên nhìn thấy thì dở, cậu chủ quan tâm đến chuyện này lắm!
- Nhưng... cháu làm thất lạc mất rồi ?
- Cô lảm nhảm cái gì thế ? Không thích cũng phải đeo, mau !
- Thật ra thì... cái lớp cao su bị tuột, nó rơi lúc nào cháu cũng không để ý !Cháu... - Khả Vy biết lí do này nghe chừng như một đứa trẻ đi trên đường làmrơi dép mà mẹ nó đã cài cẩn thận, biết thế khi ấy cô đừng nghe Triệu Đông Kỳxúi dại. - À, hay cháu lắp vòng của tuần tiếp theo thay thế được không...?
- Chứ còn làm gì nữa ! Cô lôi thôi luộm thuộm vô tổ chức vừa vừa thôi,... nguyrồi... cậu chủ đang ở trong phòng cô !
Khả Vy cùng bà quản gia canh chừng từng động tĩnh qua khe cửa, sau khi thốngnhất cô từ tốn bước vào.
- Ôi, mệt quá ! - Đặt mình xuống giường, cô vội vàng đắp chăn lên bụng chechắn.
- Em về rồi à ! - Lạc Thiên giật mình gập quyển album ảnh cưới lại, anh dồn sựquan tâm về phía đầu giường.
- Ờ, anh Thiên phải không ? Lấy hộ dê con cốc nước, bé đang khát !
- Em đi những đâu ? À, anh không có ý giám sát, cảm thấy khó chịu lắm à ? Muốnăn gì không ?
- Không, anh lấy cho em cốc nước ! Vậy thôi ! Em thích uống nước có chút đường,anh chịu khó xuống bếp nhé ! - Cô làm bộ nhăn nhó, đặt tay lên đầu ngăn khôngcho anh chạm vào trán mình.
Lạc Thiên vỗ nhẹ vào vai cô rồi đi xuống, cô lại ngoan ngoãn bên mình là anhyên tâm rồi. Đi qua bà quản gia, anh không thấy bộ dạng lấm lét của bà ta. Haitay bà đang bận lau dọn chiếc bình cổ.
Khả Vy vùng chăn ngồi dậy, cô quơ lấy chìa khóa tủ, lục đục tra vào, tất cả mọiđồ dùng không dành cho bà bầu và những chiếc bụng giả đều được cô cất giữ trongđấy.
- Cô nhanh lên, cậu chủ sắp lên rồi ! - bà quản gia ngó xuống quan sát.
Khả Vy gài chéo lớp cao su đằng sau lưng, cô trật vật chỉnh lại, lại càng rốihơn khi bà quản gia cứ giục hoài khiến cơ tay đi chệch sự chỉ đạo của não bộ.
- Bỏ ra tôi gài cho ! - Bà lao vào giúp đỡ, vừa đúng lúc Lạc Thiên bước đếncửa.
- Vợ à, của em đây !
- Mỏi lưng, bác đấm nhẹ tay thôi nào ! - Vào vị trí ngay lập tức, cô chỉ kịpngồi vắt chân trên giường, ngúng nguẩy yêu cầu.
- Bác cứ để đấy tôi thay ! - Lạc Thiên ngồi xuống, anh thế chỗ bà quản gia.Đành là thế, bà chấp nhận để hai người gần gũi khi chiếc tủ chưa kịp khóa. Dichuyển lại gần, bà nhẹ nhàng rút chìa.
- Vy à, anh biết em mang bầu nên nóng tính, chuyện sáng nay anh không để bụngđâu ! - Lạc Thiên nhẹ nhàng xoa bóp tấm lưng cho Khả Vy, bà già và cô nhóc đangchống lại một người đàn ông nhạy bén, nhưng làm sao anh nghĩ tới chuyện mình bịlừa phỉnh mà nghi ngờ họ được chứ.
- Tôi đâu cần để tâm tới thái độ của anh !
Lạc Thiên thậm chí còn cười nhẹ, anh không phản bác hay chê trách gì vợ. Lúccần cô ấy lễ phép gọi anh, còn không thì vẫn như ngày nào. Anh không cho Khả Vylà người tinh tế, đối với anh cô là tất cả những gì tự nhiên, đơn giản, chỉ nhưnhững con số từ một tới chín nhưng trong ván sodoku có quá ít dữ kiện.
- Quản gia, bác làm cho bé con của tôi bát cháo tim !
Và anh biết ngay sau khi bà quản gia lắc đầu giục dịch đi xuống, biểu hiện củacô vợ sẽ còn chân thật hơn nhiều.
- Lạc Thiên, tôi ghét sự giả tạo, và nếu chỉ vì con anh quan tâm tôi thì thậtkhông cần thiết. Tôi đây sống tự lập từ nhỏ, không quen được nâng niu. Mới lạicó người lớn trong nhà, đừng... chạm vào tôi,... xấu hổ lắm !
Từ chạm bao gồm những cái ôm, nhưng lần anh mang đến cảm giác tha thiết về bêncô. Xấu hổ chẳng qua đã bị thuần hóa và ngượng ngùng khi để người khác bắt gặp.Cô sao thế này, dù quay mặt nhưng không tài nào nói cứng hết câu. Ngưỡng tưởngsẽ trả lại anh giây phút êm đềm, mà thực ra cô còn đang tham lam chiếm hữu. Bàntay anh vẫn đang đặt trên bờ vai cô đấy thôi, đâu có nhận lại kháng cự nhỏ nhoinào.