"tôi không có ảo tưởng cái gì hết,cô nói vậy là ý gì chứ?"Nhã Vân vừa rửa áo vừa thắc mắc hỏi.Có vẻ Đan Yến rất ghét cô,cô đâu có đắc tội gì với cô ấy đâu,chỉ muốn yên yên ổn ổn làm việc tốt thôii mà.
"Trước mặt tôi,cô đừng có làm cái bộ mặt giả tạo đó nữa,nhớ cho kĩ,Hy Đông là của tôi"nói rồi Đan Yến đầy tức giận bỏ đi,sau khi cảnh cáo Nhã Vân xong.
Nhã Vân ngơ ngơ gác ngác nhìn theo,cô thật sự không hiểu Đan Yến đang ám chỉ điều gì,Sếp Tổng chỉ là muốn thử khả năng của cô thôi chứ có gì đâu mà Đan Yến lại nói với cô như thế.Mải mê suy nghĩ,điện thoại Nhã Vân đổ chuông lên.
"Nghe điện thoại đi bé Nhã Vân ới ơi,lalala..."cái nhạc chuông điện thoại trẻ con này là do Hà Băng cài giúp cô,còn đe dọa nếu cô đổi sẽ không để yên cho cô nữa chứ,thiệt buồn cười mà.
Nhìn dãy số lạ,hơi chần chừ một chút,cuối cùng vì tính tò mò,Nhã Vân cũng nhấn nút nghe:"Alo,ai vậy ạ?"
"Sếp Tổng của cô đây,chiều nay tan ca,đợi tôi đưa cô đi gặp một người"Hy Đông nhờ vài sự quen biết mà lấy được số điện thoại của cô,tối nay anh muốn dành cho cô một sự bất ngờ.Tưởng tượng vẻ mặt đỏ lên của cô khi biết được sự bất ngờ tối nay,anh không nén được cười.
Buổi tối trôi qua khá nhanh.Thoáng chốc đã hết giờ làm rồi,Nhã Vân dọn dẹp lại đồ và đi xuông trước cửa công ty đợi Sếp Tổng.
"Cô đợi tôi lâu chứ?"trông thấy Nhã Vân từ xa,Hy Đông lái xe tiến lại.Hôm nay anh về nhà sớm,chuẩn bị trang phục khá kĩ,cứ như buổi hẹn đầu tiên vậy.Trước giờ không như thế,tâm trạng lại khá hồi hộp nữa.
"À không sao,tôi chỉ mới tới thôi"Nhã Vân hơi ngớ người trước bộ dạng của Hy Đông,cô nhìn không chớp mắt,quả thật rất đẹp.Bạn Đang Đọc Truyện tại http://Khotruyenhay.SexTgem.com
Hy Đông cười tươi,mở cửa xe cho cô vào.Anh chở cô đến một nhà hàng sang trọng nổi tiếng.
"Cô đợi tí,tôi đi gởi xe"Hy Đông nới với cô.
"Vâng"Nhã Vân cười.
Sau đó,cả hai cùng đi vào một cái bàn hình như đã đặt dẵn,có một người đàn ông ngồi ở đó đợi họ.
"Chào ông,đã để ông đợi lâu rồi,thật có lỗi quá"Hy Đông đưa tay ra bắt tay với ông ta,trông có vẻ khá thân thiết.
"Tôi cũng vừa mới tới thôi,đây là..."Ông ta cũng bắt tay lại và nhìn về phía Nhã Vân đang đứng.
"Cô ấy là Nhã Vân,diễn viên mới của phim Gió Và Mây đấy!là một fan của ông đó"Hy Đông choàng tay qua vai Nhã Vân nhiệt tình giới thiệu.
"Thế à,rất vui được gặp cô,dù sao cũng giới thiệu lại tôi là Lê Quang Tân"ông ta đưa tay ra bắt tay với Nhã Vân.
"Không ngờ được gặp được đạo diễn Tân ở đây,thật vinh dự cho tôi quá!"Nhã Vân cười nới,thì ra đây là mà Hy Đông dành cho cô.Không ngờ anh ấy lại để tâm một chuyện nhỏ như vậy.
"Thôi hai người ngồi xuống đi rồi nới tiếp"thế là cả ba cùng ngồi xuống và dùng bữa tối vui vẻ với nhau.Đôi lúa đạo diễn Tân có hỏi cô vài câu về công việc.Đạo diễn Tân khá thân thiện với cô,ông ấy còn mời cô đóng trong bộ phim mới nữa chứ,nhưng Hy Đông lại từ chối.Bảo cô không có thời gian rảnh.
Kết thúc bữa tiệc Hy Đông có vẻ không vui,anh lái xe đưa cô về nhà trọ của cô.
"Cảm ơn anh vì buổi tối hôm nay,tôi lại mắc nợ anh nữa rồ"'Nhã Vân nghiêng đầu cười,ngoài Hà Băng ra anh là người đầu tiên đối xử tốt với cô kể từ khi ba mẹ cô mất tới giờ.
"Vậy giờ cô trả đi"Hy Đông rất vui khi trông thấy vẻ mặt đỏ lên vì bất ngờ của cô nhưng suốt cả buổi tối cô toàn nói chuyện với đạo diễn Tân không đoái hoài gì tới anh cả,làm anh vô cùng khó chịu.
"Trả...bây giờ ạ?nhưng là trả gì?"Nhã Vân mặt đỏ lên tràn đầy ngạc nhiên.
"Lại đây,tôi cho cô trả trước một phần."Hy Đông cười gian xảo,anh bỗng nghĩ ra một trò rất hay ho.
"Là ý gì?"Nhã Vân tiến lại gần Hy Đông.
"Kiss tôi đi"Hy Đông thì thầm vào tai cô.
"SAO Ạ?...kiss..."Nhã Vân giọng run run,mặt cô biến sắc hoàn toàn.
"Ừ,thế nào?"HY Đông tiếp tục cười.
"Bây giờ thì chưa được ạ,tôi...sẽ trả sau"Nhã Vân nói xong thì mở cửa xe bỏ chạy.
Tại một căn biệt thự sang trọng
"Choang....Xoảng..."tiếng bể đồ vang lên ầm ĩ.
Một người con gái xin đẹp,khuôn mặt vô cùng tức giận vơ đồ ném lung tung khắp nơi.Vâng,người con gái đó không ai khác chính là Đan Yến.
"Xoạt...NHÃ VÂN!Tôi sẽ không để yên cho cô.Tôi đã cảnh cáo trước rồi mà,sao cô không nghe hả?Thế thì đừng trách tôi độc ác:monkey50:Đan Yến tay xé rách tấm hình Nhã Vân đi cùng Hy Đông đến nhà hàng chiều nay,nghiến răng nói.
"Xin cô chủ bớt giận,có người nhờ tôi đưa cái này cho cô"quản gia từ từ tiến lại gần nói.Bà đã chăm sóc Đan Yến từ nhỏ đến giờ nên rất hiểu tính cô.Tuổi thơ chủ từ nhỏ đã chịu quá nhiều khổ cực,bà luôn mong cô tìm được hạnh phúc cho riêng mình.
"Là ai đưa,con không sao đâu"Đan Yến dù đang tức giận nhưng cũng không to tiếng với bà,từ lâu cô đã xem bà như người mẹ thứ hai của mình.
"Là quản lí của con đó,ta bảo con ngủ nên cô ta không vào"quản gia từ tốn nói,bà biết ngay lúc này cô chủ không muốn bị ai làm phiền.
"Con cảm ơn"lúc nào cũng chỉ có bà là đối tốt với cô,nếu không có bà,có lẽ sẽ không bao giờ có một Đan Yến như hôm nay.
Bà quản gia nhẹ nhàng đi ra,trả lại không gian cho cô.Là thiệp mời đi dự tiệc sinh nhật của giám đốc Nhân.Tất cả nữ diễn viên chắc chắn đều được mời,dù là ai,ông ta là kẻ háo sắc mà.
"Cơ hôi của mình trả thù đây mà"Đan Yến cười,ánh mắt nhìn sâu xa,suy nghĩ kế hoạch.
END C4
Hà Băng sau bữa bị kẹt ở thang máy thì tối đó gặp ác mộng rồi đổ bệnh.Xin nghỉ phép đến hôm nay là ngày nộp bản thiết kế mới đi làm.
Phòng Hà Băng khá bề bộn do mấy ngày bị ốm,Nhã Vân cũng không có thời gian sang giúp,bộ phim của cô ấy đóng đã đến cảnh quay quan trọng rồi nên khá bận.
Hà Băng chuẩn bị đồ đạc đến công ty,hôm nay cô còn chưa khỏe hẳn.
Công ty DUY THẮNG
Từ bữa cứu Hà Băng ở thang máy về,Phi Quân luôn có cảm giác lạ mà không sao giải thích nổi.Hôm sau đến công ty thì hay tin cô bị ốm phải xin nghỉ,anh đinh bụng sẽ đến thăm hôm đó luôn nhưng mẹ anh lại bảo có việc về nhà gấp.Hóa ra là xem mắt,cô gái đó là em họ Trưởng Phòng công ty anh nữa chứ,rõ chán.Mấy ngày nay cô gái đó cứ bám anh suốt nên không thể đi thăm Hà Băng được.Điều này làm Phi Quân khá bực bội.
Đang trên đường đến phòng Trưởng Phòng để nộp bản thiết kế,Phi Quân trông thấy Hà Băng từ xa thì hớt hải chạy lại:"Cô đã khỏe lại chưa?thật ngại quá!mấy ngày nay tôi hơi bận nên không tới thăm cô được"
"Không sao đâu,tôi ổn mà"Hà Băng cười,bọn họ chỉ là đồng nghiệp thôi mà,cô hơi buồn khi nghĩ thế.
Hai người cùng đi vào phòng Trưởng Phòng.
""Chào Trưởng Phòng ạ,tôi đến nộp bản thiết kế"Hà Băng lên tiếng trước.
"Sao không nghỉ thêm ít hôm đi,việc này hoãn lại cũng được,trông cô chưa khỏe hẳn thì phải"Trưởng Phòng quan tâm hỏi.
"Cảm ơn Trưởng Phòng đã hỏi thăm,tôi có thể đi làm được rồi ạ"Hà Băng cười nói.
"Vậy thì tốt,cậu cũng tới nộp à?"Trưởng Phòng cười với Hà Băng xong thì mới để mắt tới Phi Quân đang đứng kế bên,ngạc nhiên hỏi.
"Dạ vâng,chúc Trưởng Phòng một ngày tốt lành"Phi Quân nghe Trưởng Phòng nói thì hơi giật mình,nãy giờ anh quan sát thấy sắc mặt Ha Băng hơi tái đi.
"Thôi được rồi,hai người cứ để đó cho tôi đi!Phi Quân cậu có rảnh thì đưa Hà Băng về nhà đi,trông cứ như sắp xỉu tới nơi vậy"Trưởng Phòng nói.Theo ông thấy thì Phi Quân khá thân thiết với Hà Băng nên dưa về giùm cũng không sao.Khéo ông lại mang tiếng ngược đãi nhân viên thì khổ.
"Dạ,xin phép Trưởng Phòng ạ"Phi Quân kéo thêm Hà Băng lui ra làm cô chưa kịp nói thêm lời nào.
Vừa ra khỏi thì Phi Quân nói ngay:"Đợi một chút tôi lấy xe đưa cô về"
"Tôi không sao đâu,anh rảnh thì đưa tôi đi loanh quoanh hóng gió là được rồi,đừng đưa tôi về nhà"Hà Băng vội nói,phòng trọ của cô không phải ai muốn cũng vào được nha,thật ra thì nó...
"Ừ,đứng trước cửa đợi tôi"Phi Quân hơi thắc mắc sao Hà Băng không cho anh đưa về,như vậy có phải sẽ tốt hơn không,phòng cô ấy có gì bí mật à?t
Hơn 20' sau Hà Băng và Phi Quân đã có mặt ở một khu vui chơi khá ít người,vì hôm nay là thứ Sáu mà.Theo lời Phi Quân nói thì đi hóng gió dễ làm bệnh thêm nặng nên lái xe đưa vào đây chơi cho vui.
"Này anhbao nhiêu tuổi rồi hả?"Hà Băng thích thú hỏi khi thấy Phi Quân mắt nhìn vào mấy đứa bé đang chơi Đu Quay chăm chú.
"Không quá già đâu,haizz.Nào chúng ta cũng lại đó chơi đi"Phi Quân nắm tay Hà Băng kéo đi.
Hà Băng không phản đối,cô cười rồi để mặc Phi Quân lôi đi chơi đủ trò.Cảm giác rất tuyệt,cứ như đang đi chuyến tàu chở về tuổi thơ vậy.
Hai người chơi đến trưa thì Phi Quân đưa cô đi ăn rồi chở cô về nhà trọ của cô.
Công ty HÀO TIẾN
"Hôm nay cô diễn rất tốt.Tới đây thôi!Mọi người có thể nghỉ"đạo diễn vỗ vai Nhã Vân khen ngợi và quay sang nói mọi người.
"Cảm ơn ạ"Nhã Vân cười đáp lại.Cuối cùng thì bộ phim cô đóng đã đi đến nửa rồi.
"À,đây là thiệp mời của cô,nhờ đến đấy,sẽ vui lắm đó"đao diễn gọi cô lại và đưa thiệp mời sinh nhật của Giám Đốc Nhân.
Tại một căn biệt thự
"Thưa cô chủ,có người tới tìm ạ!"người giúp việc nói với Đan Yến.Cô đoán chắc 90% là ông ta-ba kế của cô.Ba của cô mất do có người *** hại khi cô còn nhỏ.Ông khi ấy là một diễn viên nổi tiếng được nhiều người biết đến.Vì ghen tức mà một người đồng nghiệp đã đẩy ba cô xuống từ một tòa nhà cao và dàn dựng y như một vụ tử tự vậy,mọi người đều cho là thế.Mẹ cô đưa cô vào công ty HÀO TIẾN này là để trả thù.Ba kế của cô hiện nay chính là Giám Đốc ở đó,mẹ cô cưới ông ta.Ba kế của cô vô cùng háo săc,luôn muốn có được cô.Nhưng ông ta vẫn chưa thực hiện được vì cô đã biết bí mật của ông ta.
"Có cho vào không ạ?"mải mê suy nghĩ Đan Yến nghe tiếng cô giúp việc hỏi mình.
"Ừ,ra mở cửa đi"Đan Yến mệt mỏi nói.Hừ,lại muốn"thứ đó"nữa chứ gì.
"Dạ vâng"người giúp việc lui đi mở cửa.
Một người đàn ông đi vào,bộ dạng say xỉn bước đi không đều,loạng choạng tới gần cô,cười tươi miệng đầy mùi rượu nói:"Chào con gái!:MatCuoi (17):Con vẫn khỏe chứ,cho ba ôm cái nào"ông ta dang tay ra.
"Ông thôi đi!bữa trước tôi vừa mua giúp ông rồi mà,lại gì nữa đây"Đan Yến lùi ra xa ông ta,cô luôn giúp ông ta mua mỗi tháng màt.Tính giở trò gì nhỉ...
"Sao con lại nói với ta như vậy chứ,thật ra là ta đến đây thăm con"ông ta lại cười,cô ghét nụ cười đó,rất đáng sợ...
"Đây này,của ông đó,về nhanh đi,tôi còn bận nhiều việc lắm"Đan Yến ném cho ông ta thứ ông ta cần.Hôm nay cô vừa đi ăn tối với Hy Đông xong nên tâm trạng khá vui vẻ.Không thèm chấp ông ta.
"Hì hì,chỉ có con mới hiểu ý ta,ta về đây,con ngủ ngon nhé!"ông ta hôn lên trán cô rồi đi về.Hừ,làm như là ba thật vậy.
Đan Yến nắm chặt tay đến ứa máu.
Phòng 419,tầng 4,khu nhà trọ Ban Mai
"Baby,nghe điện thoại của mẹ đi nào..."đang loay hoay nấu mì cho bữa tối thì nhạc chuông điện thoại của Hà Băng reo lên.
"Dạ alo,có chuyện gì vậy ạ?"Hà Băng vui vẻ hỏi.Hôm nay Phi Quân đưa cô đi chơi rất vui,tâm trạng rất thoải mái.
"Con đang vui chuyện gì đó?"mẹ cô hỏi,con gái bà vì mẹ nó mà dọn ra riêng để bà bớt lo sẽ xảy ra mâu thuẫn với ba kế.Mặc dù ông ấy khá hiền lành(ba kế).Thật tội nghiệp con bé!
"Dạ không có gì đâu ạ!Mẹ có chuyện gì à?"Hà Băng cười nói.
"Hai ngày nữa con đi với ba kế con đến tham dự sinh nhật Giám Đốc công ty ông ấy nhé!"bà muốn hai người có thể sống thân thiết với nhau.
Total Visits: 54379402
Visits Today: 187763
This Week: 2227202
This Month: 6373848
Total Visits: 54379406
Visits Today: 187767
This Week: 2227206
This Month: 6373852
Total Visits: 54379402
Visits Today: 187763
This Week: 2227202
This Month: 6373848