Anh khép hờ đôi mắt đẹp của mình nhìn cô đầy thách thức:"Hoặc là cô bị thôi việc"anh nhàn nhạt phun ra sáu chữ.
Nhã Vân tức giận đến không nói thành lời,cô đứng phắt dậy:"Tôi sẽ suy nghĩ lại,chào anh"cô khoát túi lên vai,không quên nhìn Chấn Minh bằng ánh mắt tóe lửa trước khi rời khỏi.
"Xem ra...cô nàng cũng khá thú vị đấy!dám từ chối cả tôi!:MatCuoi (9):"Chấn Minh xoa cằm,cườigian nói.Một diễn viên,ca sĩ nổi tiếng như anh mà cũng có một ngày bị cô diễn viên mới từ chối làm cặp đôi hoàn hảo
Hy Đông không trả lời,anh nhìn Chấn Minh bằng đôi mắt cảnh cáo:"Dừng làm quá đáng đấy!"và làm động tác tiến khách...
Để Chấn Minh vẫn ngơ ngác chưa hiểu nguyên do gì
Nhã Vân sau khi rời khỏi phòng Tổng Giám Đốc vẫn không nén nổi tức giận:"Xem mình là gì chứ?hàng hóa trao đổi à?Không thèm nghe ý kiến của mình!Đáng Ghét!":MatCuoi (15):cô tức giận,thuận chân đá văng cục đá dưới chân mình đi(tất nhiên là đang đứng phía sau phần hậu trường phim)
Không may cho Nhã Vân...nó rơi trúng đầu một người đang đi ngang qua đó!:MatCuoi (5):
"Ai đó?"là Hy Đông,anh vô tình đi ngang qua đây,thật không ngờ lại bị'phục kích' thế nàyanh nắm chặt 'hung khí' trên tay và bước nhanh.Không quên ngó xung quanh tìm 'hung thủ gây án'.
Nhã Vân thở ra một hơi nhẹ nhõm khi vừa trốn sau đống cây gần đó:"Đáng đời"dù là không cố ý nhưng cô cảm thấy như trút được một phần tức giận trong lòng khi người bị trúng là anh,ai biểu anh không quan tâm đến cảm giác của cô vmaf tự ý quyết định chi:MatCuoi (67):.
__________
Một tuần trôi qua,Chấn Phong cuối cùng cũng không trốn thoát khỏi thần chết.Viên đạn bắn quá sâu,với lại vết thương đợt trước vẫn chưa lành hoàn toàn nên...không thể sống sót.
Mẹ Chấn Phong khóc gần như là cạn nước mắt đến ngất đi,ba anh thì lo an ủi bà.Mọi người đều đến thăm và tỏ lòng thương cảm cùng gia đình,có cả Hy Đông,Nhã Vân,Hà Băng và Chấn Phong.
Không ai chú ý đến,tại một góc nhỏ của bệnh viện,một cô gái đứng nhìn từ xa mà không rơi lấy một giọt nước mắt:"Em nhất định sẽ trả thù cho anh,đợi em!"Đan Yến từ khi nhìn anh trút hơi thở cuối cùng thì đã không thể khóc được nữa rồi,giờ đây trong cô chỉ con lại một nỗi ân hận và sự trả thù...
Mọi người quen biết gần đó đều cố tìm cô để an ủi nhưng...không một ai tìm thấy cả...Đan Yến dường như biến mất khỏi tầm mắt của họ.
Một tháng sau sự kiện đau lòng đó,
Ngày đưa tang Chấn Phong về nơi an nghỉ cuối cùng,Đan Yến cũng không hề có mặt.Ai cũng thương cảm cho cô.
Kế đó,chẳng ai biết ai khiến.Ông Giám Đốc Nhân bị đi tù vì tội lạm dụng chức quyền mà lừa gạt rất nhiều cô diễn viên mới,cộng thêm sử dụng và tàn trữ ma túy trái phép.
Đan Yến đến thăm mẹ vào một ngày đẹp trời sau vụ án ông Nhân được sáng tỏ trước pháp luật.
Nhà Tù Thành Phố,
Sắc trời đã ngả về chiều nhưng trước cửa cánh công của trại giam,vẫn có một người con gái với gương mặt kiên nhẫn đứng đợi.Cô ăn mặc khá đơn giản với cái áo sơ mi màu trắng và quần jeans đen.
"Phiền anh,nói với bà ấy là tôi sẽ đợi đến khi gặp thì thôi"Đan Yến nói với người canh giữ nơi đó.Mẹ cô-bà Ly Trâm không chịu ra gặp cô.
"Cô về đi,bà ấy bảo tôi đưa cô cái này"người đó nói và lấy ra một cái hộp nhỏ màu gỗ đã cũ kĩ.
"Cảm ơn anh"Đan Yến nhẹ nhàng đưa tay ra giữ lấy cái hộp.Cô vội tìm mở ra xem bên trong.Một lá thư,một tấm ảnh của ba cô và chiếc nhẫn làm bằng vàng đã bám đầy bụi.Đan Yến cẩn thận xem tấm ảnh-là hình của ba cô và ông Hy Nam hồi trẻ đang khoác vai nhau rất vui vẻ,lá thư là chữ do mẹ cô viếtgửi con,.....mẹ xin lỗi vì trước giờ đã chưa làm trọn bổn phận làm mẹ với con,mẹ chỉ biết hận thù mà không quan tâm đến cảm xúc của con,mẹ sai rồi!Nếu thời gian có thể quay ngược lại,mẹ ước gì mình lúc đó không quá nông nổi để sự hận thù làm mờ mắt,mẹ muốn bù đắp tình cảm cho con nhiều hơn,con gái à!Con bây giờ hãy cố sống thật tốt khi mẹ không ở bên cạnh nhé,mẹ sẽ luôn dõi theo từng nẻo đường của con.Dù đã muộn,nhưng mẹ vẫn muốn nói...mẹ yêu con!......mẹ xin lỗi vì đã đánh mất tuổi trẻ của con,không cho con được yêu và làm những gì con yêu thích.Mẹ hi vọng con sẽ luôn hạnh phúc bên người con yêu thương,tặng chiếc nhẫn này cho người đó nhé!Đan Yến của mẹ,...........Ly Trâm)
"Muộn rồi mẹ ơi,đã muộn mất rồi!"nước mắt cô rơi ướt cả một mảng lớn trên lá thư,cô ôm chặt nó vào lòng như một báu vật vậy.... Bạn Đang Đọc Truyện tại http://Khotruyenhay.SexTgem.com
_Bao ngày Mẹ ngóng, bao ngày Mẹ trông, bao ngày Mẹ mong con chào đời,
Ấp trong đáy lòng, có chăng tiếng cười của một hài nhi đang lớn dần?
Mẹ chợt tỉnh giấc, và Mẹ nhìn thấy hình hài nhỏ bé như thiên thần,
Tiếng con khóc oà, mắt Mẹ lệ nhòa, cám ơn vì con đến bên Mẹ...
Này con yêu ơi, con biết không? Mẹ yêu con, yêu con nhất đời!
Ngắm con ngoan nằm trong nôi, mắt xoe tròn, ôi bé cưng!
Nhìn Cha con, Cha đang rất vui, giọt nước mắt lăn trên khóe môi,
Con hãy nhìn kìa, Cha đang khóc vì con...
Một ngày tỉnh giấc, rồi Mẹ chợt nghe, vụng về con nói câu:"Mẹ ơi!"
Chiếc môi bé nhỏ thốt lên bất ngờ, khiến tim Mẹ vui như vỡ òa...
Đây là mặt đất, này là trời cao, đây là nơi đã sinh ra con,
Bước chân bé nhỏ bước đi theo Cha, bước chân đầu tiên trên đường đời...
Này con yêu ơi, con biết không? Mẹ yêu con, yêu con biết bao!
Hãy cứ đi, Mẹ bên con, dõi theo con từng bước chân...
Ngày mai sau khi con lớn khôn, đường đời không như con ước mơ,
Hãy đứng lên và vững bước trên đường xa...
Ngày đầu đến lớp, Mẹ cùng con đi, ngập ngừng con bước sau lưng Mẹ,
Tiếng ve cuối hè, hát vang đón chào, ánh mặt trời soi con đến trường...
Ngày ngày đến lớp, dần dần con quen, bạn bè, Thầy Cô yêu thương con,
Bé con của Mẹ vẫn luôn chăm ngoan, khiến cho Mẹ vui mãi trong lòng...
Này con yêu ơi, con biết không? Mẹ yêu con, yêu con rất nhiều!
Những khuya ôn bài, con thức, xót xa tim Mẹ biết bao!
Từng kỳ thi nối tiếp nhau, tuổi thơ con trôi qua rất mau,
Ước chi con Mẹ mai sau sẽ thành công...
Một ngày Mẹ thấy con cười vu vơ, nụ hồng con giấu trong ngăn bàn,
Lá thư viết vội, có tên rất lạ, chắc là người con thương rất nhiều!
Một ngày Mẹ thấy con buồn vu vơ, cành hồng vẫn ở trong ngăn bàn,
Lá đâu đã vàng, hoa đâu đã tàn, cớ sao nhìn con úa thu sang?
Này con yêu ơi, con biết không? Mẹ yêu con, yêu con rất nhiều!
Những kỷ niệm lần đầu yêu, suốt một đời đâu dễ quên...
Vầng trăng kia sẽ sưởi ấm con, và sau cơn mưa, nắng sẽ trong,
Sẽ có một người yêu con hơn Mẹ yêu...
Một ngày con lớn, một ngày con khôn, một ngày con phải đi xa Mẹ,
Bước chân vững vàng, khó khăn chẳng màng, biển rộng trời cao con vẫy vùng,
Một ngày chợt nắng, một ngày chợt mưa, lòng Mẹ chợt nhớ con vô bờ,
Nhớ sao dáng hình, nhớ sao nụ cười, nhớ con từng giây phút cuộc đời...
Này con yêu ơi, con biết không? Mẹ yêu con, yêu con nhất đời!
Ở nơi phương trời xa xôi, hãy yên tâm, Mẹ vẫn vui!
Từng dòng thư ôm bao nhớ thương, Mẹ nhờ mây mang trao đến con,
Chúc con yêu được hạnh phúc, mãi bình an...
Bao ngày Mẹ ngóng, bao ngày Mẹ trông, bao ngày Mẹ mong con quay về,
Ấp trong đáy lòng, nhớ bao tháng ngày bé con hồn nhiên bên dáng Mẹ,
Mẹ chợt tỉnh giấc, và Mẹ nhìn thấy, con Mẹ vẫn bé như thiên thần,
Thấy con khóc oà, mắt Mẹ lệ nhoà, Cám ơn vì con đến bên Mẹ...
t
________
Nghĩa Trang,
Nơi đầy luôn mang một khung cảnh ưu thương,đượm buồn.Người đến,người đi đều cố che giấu những giọt nước mắt còn đọng lại trên khóe mi.Ấy vậy mà trước một ngôi mộ được xây dựng không lâu-khoảng một tháng trước,có một cô gái vô cùng xinh đẹp,mặc trên người bộ váy cưới đẹp lỗng lẫy,tay cầm bó hoa và một hộp nhẫn.Mọi người đều nhìn cô ấy với vẻ thương xót.
"Chấn Phong!anh hãy nhìn xem.Bộ váy cưới này em mặc có đẹp không?Hôm nay là ngày tổ chức tiệc cưới của chúng ta đó,anh cười lên đi chứ?"Cô gái nhìn chăm chú vào tấm hình chàng trai trên di ảnh và mỉm cười nói.
"...."không ai đáp lại cả.
"Đây là chiếc nhẫn của mẹ em,giờ nó thuộc về anh!bà đã đồng ý cho chúng ta kết hôn rồi,cả giấy đăng kí cũng kí rồi mà phải không anh?Anh đến đây nắm tay em vào làm lễ đi"Cô gái vẫn vu vơ nói,mặc cho hương của nhang khói vẫn bay chung quanh và không ai trả lời cô.
"Em thật sự rất nhớ anh!Anh mau đứng dậy mà nhìn em đi chứ?Chẳng phải anh nói hôm nay chúng ta sẽ trở thành một gia đình sao?Mau dậy đi,đừng ngủ nữa,em sẽ giận thật đó!"từng giọt,từng giọt nước mắt lăn dàu trên má cô,lem hết cả phấn trang điểm trên mặt.Cô khóc,khóc rất nhiều...
"Xin lỗi đã thất hứa.Anh yêu em!"một giọng nói vang vọng bên tai cô rất nhỏ,rất nhỏ,đến nổi tưởng chừng như chỉ có trong tưởng tượng.Vô cùng âm u và mơ hồ.
"Chấn Phong!là anh phải không?Anh đang ở đâu vậy?ra đây đi?"Đan Yến cầm váy đứng dậy,cô lấy tay quẹt đi những lấm lem trên mặt nhỏ giọng kêu tên anh,cô chạy theo nơi phát ra giọng nói đó...nhưng tất cả chỉ là sự im lặng đến lạnh lùng.Đan Yến ngả gục xuống và ngất đi...
Cô mơ,trong đó,cô thấy một người bế cô lên và đưa cô về nhà...cô không thể nhìn rõ mặt của người đó.Nhưng cảm giác vô cùng quen thuộc...
_____
Sau đây là lời kể của nhân vật Hy Đông.
Tôi Đặng Gia Hy Đông,năm nay 28 tuổi,vẫn còn trẻ chán:MatCuoi (67):,hiện đang giữ chức-dưới một người,trên trăm người,Tổng Giám Đốc công ty Hòa Tiến.Tôi đây tuổi trẻ hào hoa phong nhã,đẹp trai có thừa,tiền không bao giờ thiếu,vì thế phụ nữ quanh tôi không ít.Nhưng không vì thế mà tôi lăng nhăng đâu nhé!tôi đây rất là chung thủy,cả đời chỉ yêu ba người phụ nữ,một là mẹ tôi,hai là vợ trước và ba là Nhã Vân.Yêu mẹ thì không ai bàn cãi gì rồi,tôi cũng hiếu thảo lắm chứ bộ:MatCuoi:Vợ trước-Quế Như-người con gái mang một nét đẹp thùy mị đoan trang,cô ấy là người đầu tiên khiến tôi rung động,đó là tình yêu đầu đời của tôi,tôi cứ ngỡ như nó là cuối cùng.Mặc dù đã gặp qua không ít mỹ nữ khác xinh đẹp hơn cô ấy,nhưng trái tim tôi vẫn không hề bị lung lay.Những tưởng tất cả sẽ có một kết thúc có hậu khi hoàng tử và công chúa kết hôn với nhau,thế nhưng không phải thế...Quế Như phản bội tôi.
Chán nản,thất vọng,buồn bực...tất cả giấc mơ như sụp đổ dưới chân tôi.Nấm mồ hôn nhân của tôi và Quế Như vì thế mà tan rã.Cô ấy ra nước ngoài cùng cái thai trong bụng-bằng chứng của sự ngoại tình,lúc ấy tôi không đủ can đảm mà li hôn với cô ấy.
Bốn năm sau đó,tôi dần nguôi ngoai việc về Quế Như,tôi trở nên lạnh lùng và sống chỉ biết đến công việc.Và rồi,tôi gặp cô ấy_mối tình thứ hai của tôi,Nhã Vân.Cô ấy là một cô gái khá nhút nhát và hay đỏ mặt,tuy không mang nét đẹp thùy mị đoan trang như Quế Như nhưng ở cô ấy có cái gì đó luôn cuốn hút lấy tôi,một vẻ đẹp ngây thơthánh thiện.Lúc nghe cô ấy tỏ tình,đôi mắt của cô ấy nhìn vô cùng giống Quế Như-long lanh và mê hoặc.Tôi bỗng dưng có ý nghĩ muốn bảo vệ,không muốn đôi mắt xinh đẹp ấy phải rơi bất kì giọt lệ nào!Và rồi tôi nhận cô ấy vào làm.Cô gái ấy như một luồng gió mát,thổi vào tim tôi,khiến nó tan băng.
Cô ấy không giống những người con gái lúc trước tôi từng gặp và tiếp xúc qua-đều muốn quyến rũ tôi,cô ấy và người nào đó là trường hợp đặc biệt.Tôi giúp cô ấy đóng phim,bảo vệ cô ấy khỏi những kẻ chuyên bắt nạt người mới.Tôi muốn chinh phục trái tim người con gái đó,khiến nó cúi đầu trước tôi,âu c
Total Visits: 54440434
Visits Today: 248795
This Week: 2288234
This Month: 6434880
Total Visits: 54440441
Visits Today: 248802
This Week: 2288241
This Month: 6434887
Total Visits: 54440434
Visits Today: 248795
This Week: 2288234
This Month: 6434880