Mặc dù rất uất ức nhưng Diệp Tuyết phải ngoan ngoãn theo lệnh của Devil. Biết làm sao được khi tính mạng của cả nhà Diệp Tuyết đang nằm trong tay con người nham hiểm này.
Sau khi kết thúc họp báo, Diệp Tuyết cứ tưởng rằng mình sẽ thoát nạn ai ngờ…Devil yêu cầu Diệp Tuyết đi cùng với anh về ngôi biệt thự mà hôm trước anh đã cho ngươi bắt Diệp Tuyết tới. Diệp Tuyết cũng đành cắn răng nghe lời anh.
Trên đường trở về, trên xe của cả nhóm nhạc…
Thái Tiến Long (Angel) quay sang thì thầm với Hoàng Tuấn (Prince):
- Này, tại sao Devil lại đưa cô ta về biệt thự?
- Cậu hỏi tôi à? _ Hoàng Tuấn dửng dưng hỏi lại.
Thái Tiến Long quạu lên:
- Cậu hay nhỉ? Tôi không hỏi cậu thì còn hỏi ai nữa? Lâm với Quân cũng có ở đây đâu.
- Thì cậu hỏi nhân vật chính của chúng ta đi.
Thái Tiến Long cười nhạt. Anh chàng này dĩ nhiên đâu muốn chết. giờ mà đụng đến Devil thì chỉ có xong đời, nhìn bộ mặt của anh cũng đủ đáng sợ rồi. Quen thân với nhau từ lâu, dĩ nhiên Thái Tiến Long hiểu rõ tính cách của anh.
- Tôi còn muốn sống thêm mấy chục năm nữa.
Hoàng Tuấn im lặng, không nói gì nữa.
Không khí trong xe trở nên căng thẳng cho đến khi chiếc xe dừng trong gara.
- Theo tôi.
Devil không thèm nhìn lấy mặt Diệp Tuyết mà nói. Mà hình như đó không phải là nói mà là…ra lệnh.
Diệp Tuyết hậm hực lẽo đẽo theo sau.
Trí tò mò của Thái Tiến Long lại nổi lên. Anh chàng định đi theo hai người họ thì Devil quay lại lườm làm chàng ta hết cả hồn, thế là phải yên phận. Khuôn mặt ỉu xìu rõ chán.
Trong phòng làm việc của Devil…
- Anh muốn gì nữa đây? Tôi đã làm hết theo mong muốn của anh rồi mà.
Diệp Tuyết vừa nói vừa xoa xoa cái chân bị đau lúc trước ngã cầu thang.
Devil lấy trong túi quần ra một lọ gì đó quẳng cho Diệp Tuyết. May mà cô nàng phản xạ nhanh nên nhanh chóng chụp được cái lọ đó. Diệp Tuyết nhíu mày hỏi:
- Cái này là…
- Bôi vào chân.
Diệp Tuyết nhìn Devil trân trân, mắt không chớp.
Dường như cảm nhận được ánh mắt kì lạ của ai đó nhìn mình, Devil thản nhiên nói:
- Yên tâm. Không phải thuốc độc.
Diệp Tuyết không thể hiểu con người này tính làm nữa.
- Cô mau chóng bình phục để làm “thủ hạ” của tôi.
(thủ hạ: kiểu như người hầu, người dưới trướng)
Quả là…giết người chỉ bằng một câu nói.
Diệp Tuyết thật sự sốc. Lọ thuốc trên tay từ từ rơi xuống nhưng sau đó đã nằm gọn trong tay Devil.
Một lần nữa, đôi mắt đẹp của Diệp Tuyết lại mở to hết cỡ.
Mấy chục giây sau, Diệp Tuyết mới lắp ba lắp bắp hỏi lại:
- …thủ…thủ …hạ?...
Devil không trả lời. Một lúc lâu sau, Diệp Tuyết mới trấn tĩnh lại, cô sổ nguyên một tràng:
- Ý anh là sao? Thủ hạ là như thế nào? Tại sao tôi phải làm thủ hạ của anh? Anh đừng có mà quá đáng…tôi sẽ không bao giờ chấp nhận.
Nhìn nét mặt của Diệp Tuyết lúc này, Devil rất muốn bật cười nhưng trái tim băng giá của anh không cho phép. Anh nhướn mày giải thích:
- Kể từ giây phút cô sẽ đi theo tôi.
- Theo anh?
- Cô chỉ việc đi theo tôi, làm một số việc.
- Việc? Việc gì chứ?
- không phải làm osin, chỉ khi nào tôi cần mới nhờ đến cô.
Im lặng trong vài giây, Diệp Tuyết lại tiếp tục hỏi:
- Vậy…tôi sẽ mất tự do.
- Không hẳn.
Cái gì không hẳn chứ? Quá rõ rồi còn gì.
Suy nghĩ …suy nghĩ tiếp…
- Tôi không đồng ý. Việc gì tôi phải nghe lời anh chứ?
- Khoản nợ của ông Diệp Hinh.
Trời ơi! Lại nữa…
Sao lại có con người như thế này chứ?
Không…không phải con người mà…
Mang bộ mặt đưa đám, Diệp Tuyết đành phải chấp nhận. Cô cảm nhận được từ đây, cuộc sống của mình sẽ bị xáo trộn hết, không biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa…
- Tôi sẽ cho người đưa cô về nhà thu dọn đồ đạc.
Câu nói của Devil làm Diệp Tuyết ngây người.
Không biết hôm nay làm gì mà toàn nghe những câu sốc óc thế này.
- Thu dọn?
- Phải. Dọn tới đây.
- Sao phải thế chứ? _ Diệp Tuyết phản đối kịch liệt.
- Thuận tiện.
- Hơ..ơ…được rồi. Dọn thì dọn.
Có thể nói, khuôn mặt Diệp Tuyết lúc này một màu đen đang bao phủ. Vừa ra tới cửa, Diệp Tuyết khựng lại nhìn Devil một cách khó hiểu:
- Tại sao lại là tôi?
Devil hơi bất ngờ trước câu hỏi này nhưng vẫn giữ thái độ bình tĩnh.
- Không tại sao cả.
Lắc đầu, Diệp Tuyết đi ra ngoài.
Đúng vậy. Chính bản thân Devil cũng không hiểu tại sao anh lại cần một “thủ hạ” trong khi đó anh luôn hành sự một mình, không muốn ai quấy rối. Và càng không hiểu tại sao anh lại chọn Diệp Tuyết. Ở cô gái này, anh cảm nhận được một điều gì đó rất thân quen nhưng không biết đó là gì. Và từ khi bắt gặp ánh mắt “bất bình” của Diệp Tuyết, anh đã có ý nghĩ sẽ không bao giờ buông tha cho cô. ( ặc, biến thái quá)..
Nhật kí, ngày…tháng…năm….
Ngày thứ 4 không có anh bên cạnh.
Anh biết không? Hôm nay em vui buồn lẫn lộn…
Em có xem buổi họp báo của nhóm anh trên tivi. Em đã thấy anh.
Anh có biết vì sao em vui không?
Là vì câu nói của anh trong buổi họp báo này.
Khi phóng viên hỏi anh chuyện tình cảm của anh và ca sĩ Thủy Linh, em vừa muốn vừa không muốn anh thừa nhận.
Nhưng câu trả lời của anh lại làm em bất ngờ.
“Tôi đã có người yêu.”
Sau đó anh còn nói anh và ca sĩ Thủy Linh chỉ là quan hệ của đồng nghiệp, ngay cả bạn bè còn không phải huống chi là yêu nhau.
Đây là lần đầu tiên em thấy anh nói nhiều như vậy trước mặt phóng viên.
Khi phóng viên hỏi về “người yêu” mà anh đã nói có phải là cô gái thường xuyên xuất hiện với anh trước đây và các tờ báo đã từng nói không thì anh không do dự mà trả lời “Phải”.
Thật sự em rất vui và hạnh phúc.
Nhưng vẫn cảm thấy nhói đau ở tim.
Em biết rằng anh vẫn luôn nhớ em, vẫn luôn yêu em, vậy mà…
Xin lỗi anh….
Em xin anh đừng yêu em nhiều như vậy…
Xin anh đấy……
Em sẽ không chịu nổi……
Chương 5
Diệp Tuyết thu dọn đồ đạc đến biệt thự của Super Boys trước sự ngạc nhiên quá đỗi của các thành viên trong nhóm, trừ Devil. Trong lòng Diệp Tuyết cũng có vui vẻ gì đâu chứ. Đúng là tai họa ở đâu giáng xuống đầu mà.
Trần Quân ( Him ) và Trần Lâm (Mick) hôm trước phải đi Hàn Quốc có chút việc, vậy mà khi trở về đã chứng kiến cảnh này. Sắc mặt cả hai thay đổi nhanh chóng, nhìn Hoàng Tuấn và Thái Tiến Long như muốn tìm câu trả lời. Đáp lại chỉ là những cái nhún vai chẳng biết gì.
Chỉ có Hoàng Tuấn là có đủ khả năng để lên tiếng hỏi Devil:
- Devil, sao cô ta lại dọn đến đây?
Sau câu hỏi của Hoàng Tuấn, những người còn lại cũng nhìn Devil mong nhận được câu trả lời.
Dù gì, ngôi biệt thự này cũng có phần của bọn họ nên Devil miễn cưỡng đáp:
- Cô ta sẽ đi theo tôi.
Câu trả lời ngắn gọn của Devil làm mọi người giật mình.
Tám đôi mắt nhìn nhau rồi nhìn Devil rồi lại nhìn Diệp Tuyết.
Rất may là không có các fan ở đây nếu không thì mất hết hình tượng bởi vẻ mặt ngố hết sức của họ, trừ Hoàng Tuấn là có đỡ hơn những người còn lại “một chút”…
Thái Tiến Long đánh liều hỏi:
- Ý cậu là sao?
- Đơn giản là vậy thôi.
Câu trả lời thà khỏi trả lời của Devil làm ai cũng nổi máu tò mò.
Để mặt ánh mắt của bọn người nhiều chuyện, Devil đút tay vào túi quần, vẻ mặt có hơi đắc ý, bình thản đi lên lầu.
Còn mấy anh chàng này thấy Diệp Tuyết cùng chị Lam – chị giúp việc vác đồ đạc nặng nhọc không giúp đỡ hoặc gọi mấy cha vệ sĩ tới giúp mà còn lắm chuyện hỏi dồn dập.
Đầu tiên là Thái Tiến Long – anh chàng Angel nhiều chuyện nhất:
- Diệp Tuyết, Devil nói cô đi theo cậu ta là thật ư?
Tiếp theo đó là Trần Quân:
- Cô dọn tới đây ở luôn à?
Rồi lại đến Trần Lâm:
- Tại sao cô lại đi theo Devil? Cô là fan hâm mộ hả?
Và cuối cùng, người trầm tính và dịu dàng nhất nhóm mới lên tiếng:
- Có lý do gì phải không?
Diệp Tuyết điên cả đầu.
Bốn anh chàng này sao mà nhiều chuyện thế cơ chứ.
Máu nóng dồn dập hết lên não. Diệp Tuyết cố gắng giữ bình tĩnh, nhắc lại câu nói cuối cùng của Devil một cách nhẹ nhàng nhất có thể nhưng nói chầm chậm từng chữ:
- Đơn - giản - là - vậy – thôi.
Bốn chàng đơ luôn, không biết nói gì.
Vài giây sau đó, Diệp Tuyết hét lên:
- Các người có muốn hỏi gì thì đi mà hỏi Trang Thiên Hạo – Diệp Tuyết không ngần ngại gọi cả tên của Devil – tôi không biết gì cả.
Nói xong, Diệp Tuyết dừng lại một tí rồi buông một câu:
- “Một lũ sao” lắm chuyện.
Rồi đi thẳng lên lầu cất đồ đạc để lại bao ánh mắt ngỡ ngàng, như không tin vào tai mình nữa.
Thái Tiến Long cười cười:
- Đi hỏi Devil có mà muốn chết sớm à?
Trần Quân chêm thêm:
- Chúng ta mới có 22 tuổi thôi mà.
Trần Lâm gãi gãi đầu:
- Chúng ta lắm chuyện lắm sao?
Hoàng Tuấn không nói gì, chỉ lắc lắc đầu, thở dài.
Căn phòng Diệp Tuyết ở là một phòng nhỏ nhắn, màu tím nhạt xinh xắn, đúng tông màu cô thích. Ngay cả nệm trên giường cũng màu tím. Diệp Tuyết thắc mắc, không biết chủ nhân trước đây của căn phòng là ai mà lại có sở thích giống mình thế.
Dọn đồ đạc xong, Diệp Tuyết nằm phịch lên giường nghỉ ngơi.
Đầu óc nghĩ lung tung rồi lại nhớ lại cuộc nói chuyện qua điện thoại với mẹ nuôi cô trước khi tới đây.
- A lô, mẹ à?
- Con gái, có chuyện gì mà gọi cho mẹ thế?
- Bố mẹ đang ở cơ quan ạ?
- Ừ.
- Mẹ à, lát nữa con sẽ qua nhà dọn đồ đạc.
- ...Dọn đồ đạc là sao?
- Mẹ,…ờ…một người bạn của con ở một mình trong ký túc xá nên rủ con đến ở cùng…
- Bạn? Vũ Vũ à? Hồi trước nó ở với ai cơ mà?
- …dạ, nhưng người bạn đó mới chuyển đi nên…
- Vậy thì con bảo Vũ Vũ tới nhà ta ở luôn đi, khỏi phải ở xa nhà. Mệt lắm con à…
- Nhưng…à…tụi con phải ở ký túc xá để tiện việc đi lại. Với lại, hè này tụi con phải học nhiều lắm, sang năm là năm cuối nữa, tụi con muốn tập trung vào việc học. Ở ký túc sẽ có không gian…
- Ừm. thôi được rồi. nhưng con chờ bố mẹ về đưa con tới ký túc luôn.
- Dạ, không cần đâu ạ. Con chỉ có một ít đồ đạc, con tự bắt taxi đến đó cũng được. Bố mẹ cứ đi làm đi ạ.
- Ừ. Thế cũng được. Khi nào rãnh bố mẹ sẽ đến thăm con, mà con nhớ phải về nhà thường xuyên đấy.
- Dạ, con biết rồi ạ…
…..
Giờ nghĩ lại, Diệp Tuyết cũng hơi lo, lỡ đến lúc nào đó bố mẹ cô đến ký túc xá thật thì sao. Gay đây. Thôi kệ, đến lúc đó rồi tính.
....................................
Nhật kí, ngày…tháng…năm…
Ngày thứ 5 không có anh bên cạnh…
Hôm nay em bị cảm anh ạ.
Tự nhiên lúc chiều, sau khi ra khỏi tòa soạnthì trời đột nhiên đổ mưa. Lúc đó cũng đã 8h rồi. Em phải làm thêm ca mà.
Trời mưa càng lúc càng to, có cả sấm chớp nữa.
Em lại không có dù hay áo mưa.
Ngoài đường thì vắng vẻ, chỉ có vài bóng người chạy đi tìm chỗ trú mưa.
Lúc đứng chờ, cứ nhìn mưa là em lại nhớ tới anh…
Đôi mắt em có cái gì đó ươn ướt…
Không biết tự dưng trong đầu em có ý nghĩ chạy ra ngoài đường, dầm mưa.
Và rồi em đã làm thế thật…
Nước mưa cứ tạt vào mặt em…
Em thấy có vị mặn mặn…thì ra…em đang khóc…
Total Visits: 47019260
Visits Today: 502225
This Week: 987156
This Month: 12834608
Total Visits: 47019263
Visits Today: 502228
This Week: 987159
This Month: 12834611
Total Visits: 47019260
Visits Today: 502225
This Week: 987156
This Month: 12834608