Địch Ấp Chấn ung dung sắp xếp hành lý, sau đó ngồi vào chỗ tay lái, không vội khởi động xe mà xoay người về phía cô, ánh mắt sáng quắc.
“Anh thế nào còn không lái xe?” Phương Đề Lê mới vừa nhấc đầu, mặt lập tức đỏ. “Anh thật đáng ghét. Không phải nói bề bộn nhiều việc sao? Không phải nói với anh em sẽ đón xe bus về nhà sao? Làm chi lại đi một chuyến?” Miệng oán giận, nhưng đáy lòng cô lại cảm thấy cao hứng. Kỳ thực khoảnh khắc vừa mới nhìn thấy anh, cô thật muốn thẳng tiến vào trong lòng anh, hảo hảo ôm anh một cái.
Cô cực kì nhớ anh. Nhưng là cô vĩnh viễn sẽ không thừa nhận.
Chính là lúc này đây, khi anh đang ở trước mặt, lại dùng ánh mắt nóng cháy như vậy nhìn cô, dùng sự nhớ nhung tha thiết như vậy nhìn cô, cô ngay cả cử động cũng quên đi, miệng không thể nói chuyện.
Bàn tay to của Địch Ấp Chấn xuyên qua tóc cô, chế trụ cái ót của cô, đem cô kéo lại gần. Môi của anh ở trên môi của cô vừa mở ra, liền hôn thật sâu.
“Địch……” Cô chỉ có thể phun ra một chữ như vậy.
Từng tế bào của cô đều nhớ lại những cái ôm vui vẻ của anh, nhớ lại khoái cảm của những nụ hôn. Cô dù bình thường có ý chí kiên định, chỉ cần anh vừa hôn cô, rất nhiều chuyện cô sẽ quên sạch sẽ. Cô thấy ghét bản thân mình một chút, nhưng đến bây giờ vẫn chưa tìm được phương pháp giải quyết vấn đề này.
Lúc hơi thở quen thuộc của anh quay xung quanh cô, làm cô trong mỗi lúc hô hấp đều có thể cảm nhận được sự tồn tại của anh, trong lòng cô nhịn không được thở dài. Loại cảm giác chết tiệc này thật làm cho người ta nhung nhớ!
Phương Đề Lê chỉ cảm thấy xung quanh dễ chịu, thân thể ấm vù vù, sau đó cả người không có gì khí lực, thẳng đến anh buông cô ra, cô vẫn là gương mặt xuất thần hư không.
Buông cô ra, để cô dựa trở về ghế ngồi, Địch Ấp Chấn khóe miệng nhịn không được lại cười. Mắt của anh chỉ lướt qua khuôn mặt cô, nhìn đến trên mặt cô có chút mệt mỏi liền trở về chuẩn bị lái xe.
“Em muốn uốn cái gì đó không?” anh nói xong đem xe khởi động vững vàng lái đi.
Phương Đề Lê thế này mới tỉnh lại, nhìn chằm chằm chén đồ uống trên xe. “Nho dữu trà xanh? Anh làm sao biết em muốn uống loại này?”
“Anh biết trước.” Anh đắc ý mà thần bí nói.
Phương Đề Lê nâng đồ uống, vui vẻ uống vài ngụm. “Uống thật ngon nha, thực lạnh lẽo, thật là thoải mái. Châu Âu chính là không có loại này, thực hoài niệm.”
Rời đi Đài Loan hơn mười ngày, cô thật đúng là rất nhớ đồ ăn Đài Loan. Có thưa khi ở Đài Loan không đặc biệt yêu thích lắm, nhưng khi ở nước ngoài lại muốn ăn đến phát điên. Vào thời điểm này, cô sẽ nhắn tin đến nháo anh, bất quá thói quen này cô đã cố gắng sửa đổi, không biết anh vì sao lại đoán được.
“Mệt thì ngủ chút đi, em ở trên máy bay vẫn không ngủ được?” Anh nhẹ giọng hỏi.
Phương Đề Lê đi máy bay đường dài thì không thể ngủ, chuyện này anh có biết. Cô lại thường đi Châu Âu, một chuyến bay hơn mười giờ, chỉ cần nghĩ tới việc này, cho dù thế nào anh cũng tới đón cô.
Có đôi khi nữ nhân này chính là quá cậy mạnh, cho dù mệt chết, cô cũng sẽ không cầu cứu.
“Đúng vậy, có mấy đứa trẻ ầm ĩ không ngủ được……” Cô vừa nói xong mà bắt đầu ngáp, trầm tĩnh lại, mí mắt đều bắt đầu rơi xuống.
“Không có đứa trẻ em cũng không ngủ được trừ khi là nằm xuống.” Anh nhàn nhạt bổ sung, cũng không dự tính cùng cô nói chuyện, bởi vì cô đang ngủ.
Nhìn cô khi ngủ hoàn toàn thả lỏng gương mặt, anh chuyên tâm lái xe, nhưng ôn nhu ở khóe miệng thật lâu không tiêu tan.
***
[1"> CEO: Tổng giám đốc
[2"> Nội liễm: ẩn mình, thu mình
[3"> PR: Quan hệ công chúng
0
Mười một giờ bốn mươi sáng, Nguyên Tố đang mở cuộc hội nghị các quản lý. Địch Ấp Chấn ngồi ở vị trí chủ tích mang trên mặt đôi kính đầy khí chất, ánh mắt nhìn chằm chằm dòng số trên màn hình, một bên còn không quên gõ máy tính làm vị quản lý đang báo cáo trở nên thật khẩn trương.
Hội nghị chủ quản cũng là hội nghị báo cáo thành tích, nếu trong tháng không đạt được mục tiêu, Địch Ấp Chấn sẽ không đề cao thanh âm mắng chửi người, chỉ trầm thấp hỏi một câu “Vì sao”, còn có “Khi nào thì có thể đuổi kịp tiến độ”. Nhưng áp lực vô hình này luôn làm cho các chủ quản đổ mồ hôi lạnh.
Về phần nữ các nhân viên cũng nhân cơ hội này gây với ấn tượng với Địch Ấp Chấn. Nha, CEO đeo mắt kính trong thật nhã nhặn, rất có khí chất a.
“…… Cho nên tháng này đạt được tiến độ 100%.” Trên đài chủ quản rất cẩn thận báo cáo.
Điện thoại Địch Ấp Chấn trên bàn sáng ngời, biểu cảm chuyên chú của anh thay đổi, cầm lấy điện thoại nhìn tin nhắn, cư nhiên lại nhắn tin trả lời, điều này làm cho các nữ chủ quản luôn quan sát anh rất tò mò. CEO khi họp rất ít khi dùng di động, hôm nay lại để điện thoại trên bàn, rõ ràng là đang chờ điện thoại?
Rốt cuộc là ai vậy?
Nhóm nữ chủ quản trao đổi ánh mắt với nhau, thậm chí nhờ một người ngồi gần anh lén lút xem một chút, người được nhờ tò mò nhưng không dám lén nhìn tin nhắn của anh.
“Còn có ai chưa báo cáo?” Địch Ấp Chấn cao giọng hỏi.
“Là tôi, phòng PR còn chưa có báo cáo.” Triệu Mĩ Hoa thanh âm rất ôn nhu, từ ngữ rõ ràng, ngay cả trang điểm hôm nay cũng ít hơn ngày thường rất nhiều.
“Cho cô 5 phút.” Địch Ấp Chấn đơn giản tung ra yêu cầu.
“5 phút? Nhưng là tôi, tôi……” Báo cáo này chuẩn bị rất dài a! Triệu Mĩ Hoa trang điểm xinh đẹp lông mày lúc này bắt đầu có chút nhăn lại. Nhưng thủ trưởng không có ý định thu lại mệnh lệnh ban đầu nên đành phải kiên trì lên đài, báo cáo một cách đơn giản, cố gắng hoàn thành trong 5 phút.
Cũng may báo cáo là do chính mình làm không phải nhờ cấp dưới, Triệu Mĩ Hoa rốt cục hoàn thành báo cáo ở phút thứ sáu.
Địch Ấp Chấn dẫn đầu đi ra phòng họp, trực tiếp ấn thang máy dự tính trở lại lầu 25.
Thẩm Phái Quân ôm máy tính đuổi theo, thiếu chút không vào kịp thang máy. Gần đây cô cảm thấy CEO hành vi có chút bất thường, đôi khi cô không kịp phản ứng. Như là hiện tại, CEO đi nhanh như vậy, thiếu chút nữa là không đuổi kịp.
“Thẩm thư ký ở đây thật vừa khéo.” Địch Ấp Chấn ấn thang máy đi xuống, chỉ quay đầu nhìn cô một cái. “Tôi buổi chiều có thể sẽ trễ một chút, nếu có lịch trình gì thì hoãn lại giùm tôi, công văn khẩn cấp cứ để trên bàn.”
“Địch tiên sinh muốn đi ra ngoài cơm trưa sao? Cần tôi hỗ trợ đặt bàn không?” Kỳ quái, hôm nay không có hẹn ăn cơm với khách hay chủ quản công ty a! Thẩm Phái Quân có chút không hiểu.
“Không cần, cám ơn.” Địch Ấp Chấn chỉ nói một câu như vậy liền đi vào văn phòng.
Không đến ba mươi giây, Thẩm Phái Quân còn không kịp ngồi vào vị trí liền thấy Địch Ấp Chấn đi ra, trực tiếp đến thang máy.
Địch Ấp Chấn vừa đi vừa nhìn đồng hồ, đã mười hai giờ, hội nghị chủ quản tiến hành lâu hơn so với dự định của anh. Hôm nay buổi sáng thật đúng là bận rộn, bởi vì ngày hôm qua đem cuộc họp qua webcam với đối tác Hongkong dời đến sáng nay cho nên toàn bộ buổi sáng rất bận rộn. Có thể nói từ khi anh tiến vào công thì bắt đầu làm việc không ngơi nghỉ.
Mười lăm phút sau, anh bước nhà hàng của khách sạn năm sao Zehder. Đảo mắt tìm một chút liền nhắm thẳng một bàn đi tới.
“Đi châu Âu hơn mười ngày, còn muốn ăn cơm Tây?” Địch Ấp Chấn ngồi xuống đối diện Phương Đề Lê.
“Anh đã tới!” Phương Đề Lê từ thực đơn ngẩng đầu lên. “Em đi Châu Âu lần này ăn đã ăn một bữa mỳ ý siêu cấp khó ăn, quyết định đến đây ăn ngon để rửa sạch trí nhớ, nếu không về sau em sẽ không dám ăn mì Ý nữa. Khi nãy nhắn tin không làm phiền đến anh chứ? Em sợ anh đang họp nên không dám gọi điện.”
Phương Đề Lê tuy rằng không phải người vợ dịu dàng biết chăm sóc nhưng về điểm ấy thì cô biết. Cô biết anh bề bộn nhiều việc, không ngừng tham gia các cuộc họp nên không muốn gọi điện quấy rầy công việc của anh. Chính vì điều này, dù kết hôn đã nửa năm nay, cô cũng chưa từng ghé qua công ty của anh.
Đêm qua cô nhớ mình nằm coi tivi đến khuya tại phòng khách, ngủ quên lúc nào không hay, nhưng sáng nay khi tỉnh lại thấy mình ở trên giường, anh chỉ lưu lại tờ giấy muốn cô đến tìm anh ăn cơm.
“Em muốn gọi lúc nào thì gọi, anh để chế độ im lặng nên không có gì phiền phức.” Anh nhàn nhạt nói, không có biểu lộ ra sự quan tâm trong lòng. Kỳ thực khi anh nhận được tin nhắn của cô, liền hi vọng hội nghị có thể nhanh chút kết thúc, mong chóng đến đây gặp cô.
Nói đến thật buồn cười, một người đàn ông chỉ vì muốn có nhiều thời gian một chút ở cùng vợ lại vội vàng như vậy. Mà anh thấy đây là một người vợ vô cùng vô tâm, một chút cũng không cảm nhận được tâm ý cũng như ánh mắt nhiệt tình của anh.
Hai người gọi cơm, cơm cũng rất nhanh được mang lên.
Phương Đề Lê ăn rất chuyên tâm, đến nỗi khóe miệng cô đều dính bơ. “Vẫn là mì ở đây ngon, rất thích hợp khẩu vị của em. Thực sự ăn rất ngon nha!”
“Ăn ngon như vậy sao? Ăn đến miệng dính toàn là tương.” Ánh mắt anh nhìn cô có chút nóng rực.
Phương Đề Lê nhìn thấy ngọn lửa trong mắt anh, có chút ngại ngùng giật mình, bất giác vươn đầu lưỡi liếm khóe miệng.
“Còn có.” Anh vươn tay đi, ở khóe miệng cô nhẹ nhàng lau một chút, đầu ngón tay lưu lại trên môi cô.
Nhưng động tác tiếp theo của anh mới thật kích thích, anh thu tay bỏ vào miệng mình liếm, ánh mắt lại cố ý nhìn chằm chằm cô.
Phương Đề Lê ngượng ngùng một phen, cầm khăn ăn lau lung tung, sợ anh lại làm ra động tác khoa trương như vậy. Người đàn ông này làm sao vây? Trước kia không phải rất bình thường sao? Hiện tại sao lại như thế, giống như nghĩ làm ra chuyện gì đó ác liệt với cô.
“Ăn no chưa?” Âm thanh của anh vẫn trầm ổn như cũ, không có chút sự khác thường, duy chỉ có là ánh mắt nhìn cô là thay đổi.
Vì vậy cô không bao giờ cùng anh nhìn trực tiếp, cho rằng như thế sẽ không có việc gì.
“No rồi a……” Cô dường như không có việc gì nói. “Anh khi nào phải trở về công ty?”
“Chúng ta đi thôi!” Anh đứng dạy một tay cầm hóa đơn, một tay nắm tay cô.
“Đi nơi nào? Chúng ta còn có món điểm tâm ngọt cùng đồ uống……” Cô không thể không ngẩng đầu, nhưng khi vừa tiếp xúc với ánh mắt không hề che giấu lửa dục vọng của anh, cô liền hối hận.
Anh làm cô cả người bắt đầu nóng lên.
Tốt xấu gì cũng cho cô uống một ly nước chứ?
Phương Đề Lê bị kéo đi, ý niệm cuối cùng trong đầu, kế tiếp cô liền…… Trí nhớ hữu hạn, trí nhớ mơ hồ.
—Hết chương 1—
(Bạn đang đọc truyện tại“Địch Ấp Chấn……”
Tay Phương Đề Lê bị bàn tay ấm áp của anh nắm chặt. Anh cất bước đi thẳng đến quầy lễ tân của khách, mà cô chỉ có thể bị anh kéo đi.
“Tiên sinh, mời ký tên ở bên cạnh.” Địch Ấp Chấn nhanh chóng ký hạ tên của mình, thu hồi thẻ tính dụng. “Đây là chìa khóa phòng của ngài, mời đi thang máy phía bên phải.”
“Uy!” Phương Đề Lê kéo kéo tay anh, co quắp nhìn quanh bốn phía, thoạt nhìn chột dạ thật sự, giống như đến đây để yêu đương vụng trộm.
“Hư, không cần quay đầu, hình như có người đi theo chúng ta.” Anh thấp giọng nói, đem đầu cô kéo vào trong ngực mình, sau đó thản nhiên đi vào thang máy. Thân thể cô dựa sát vào anh, khiến anh phun ra hơi thở sung sướng, cô căn bản không biết là anh chịu đựng dày vò như thế nào.
“Ai? Em có biết không?” Phương Đề Lê cả người cứng ngắc hỏi, ngay cả cổ cũng không dám chuyển động, ngoan ngoãn nằm trong ngực anh.
Anh lộ ra một nụ cười hài lòng.
Mãi cho đến khi Địch Ấp Chấn mở cửa phòng, đem cô kéo vào, cô mới nghĩ đến. “Em…… Chúng ta đã kết hôn, bị nhìn thấy có tốt không? Địch Ấp Chấn, anh nói là không –”
Total Visits: 47734398
Visits Today: 217930
This Week: 1702294
This Month: 13549746
Total Visits: 47734402
Visits Today: 217934
This Week: 1702298
This Month: 13549750
Total Visits: 47734398
Visits Today: 217930
This Week: 1702294
This Month: 13549746