“Tiểu Lai à, anh cậu có bạn gái chưa vậy? Cậu nghĩ thử xem tớ có phải là mẫu người của anh ấy không?” Con nhóc Từ Tố mặt dày nói.
Tô Tiểu Lai buồn bực, người anh ma quỷ của cô làm sao mà có thời gian dành cho những bà cô mê trai này được cơ chứ, không thể để họ nhảy vào hố lửa, phải gột rửa mấy cái đầu heo này mới được, “Tớ khinh nhá, cậu không biết xấu hổ à? Tớ nói cho cậu biết, anh ấy không hợp với cậu đâu, đừng tự làm mình đau khổ, anh tớ không phải là loại người mà người bình thường có thể đối phó đâu.”
“Vậy cậu nói xem, anh cậu thích mẫu người như thế nào?” Từ Tố chưa từ bỏ ý định hỏi.
“Tố Tố, không phải cậu mới chia tay Lí Hạo sao? Đáng lẽ phải đang trong thời kì đau khổ vật vã chứ?” Tô Tiểu Lai nghi hoặc hỏi.
“Tiểu Lai, bởi vì đang đau khổ nên người ta mới phải đi tìm tình yêu nồng thắm mới để quên đi đấy…” Tố Tố làm ra vẻ đáng yêu điềm đạm nói.
“Quên đi, tùy các cậu, dù sao thì tớ cũng không nghĩ là sẽ gặp lại anh ấy, các cậu yêu đương chẳng ra sao cả.” Tô Tiểu Lai nhẹ nhàng nằm xuống giường, nhắm mắt lại, trong lòng thầm cầu nguyện, anh trai ma quỷ đừng tới tìm mình.
Buổi sáng thứ N, ánh mặt trời bao phủ cả sân trường đầy nhân tài, Tô Tiểu Lai không hạnh phúc xếp hàng chờ đợi trước cửa Ngân hàng kiến thiết Trung Quốc, vẫn là bộ mặt nhập nhèm đôi mắt buồn ngủ, cô rút cuộc cũng đã lên đến hàng đầu, thật không ngờ là có nhiều người đến vậy, NND trường học thì nhiều thế mà chỉ có vài cái ngân hàng, thật không biết tiền đã đi đâu hết rồi. Rốt cục đến phiên cô đối diện với cái chết khủng, Tô Tiểu Lai đút thẻ vào máy ATM, nhập mã số, cô thích nhất là rút tiền trước, rồi mới xem số dư, sau đó lại quyết định xem rút bao nhiêu, nàng còn đang nghĩ đến tháng trước chưa rút tiền, ha ha, không biết vị anh trai ma quỷ kỳ này đang vui hay đang buồn, nếu đang vui thì trả cho cô 1000, nếu buồn chỉ trả cho cô 300, khiến một tháng kia cô phải chạy vạy mượn tiền khắp nơi, còn phải dựa vào tiền bán hàng trên mạng mà sống.
Vì sao sinh hoạt phí của Tô Tiểu Lai không phải ba mẹ quản mà là Trình Thiếu Phàm, đó là bởi vì từ khi bước vào đại học, ông bà Tô đã giao cô cho Trình ThiếuPhàm quản, một là hai vị đại nhân tin tưởng Trình Thiếu Phàm, quan trọng nhất là Trình Thiếu Phàm đã ở gia đình họ ba năm, từ sớm bọn họ đã coi Trình Thiếu Phàm là con mình, cho nên Tô Tiểu Lai mới bị mẹ ra uy bắt nhận Trình Thiếu Phàm làm anh nuôi; Hai là hai ông bà muốn hưởng hạnh phúc, lúc này thanh nhàn có thể đi du lịch giải sầu, giao Tô Tiểu Lai cho Trình Thiếu Phàm cũng làm họ giảm bớt lo lắng. Cứ như vậy, Tô Tiểu Lai bị lão ba lão mẹ vô tình bán đi, hơn nữa quan trọng nhất là bán N năm a. Không còn cách nào, Tô Tiểu Lai chỉ có thể tự đánh chết mình rồi nuốt giận vào bụng, ai bảo chính bản thân mình không có khả năng kiếm tiền ra tiền.
Trình Thiệu Đông, ông nội của Trình Thiếu Phàm và Tô Danh Trí, ông nội của Tô Tiểu Lai chính là bạn thân, cũng là chiến hữu. Cùng chí hướng kháng chiến chống Mĩ, gặp nhau tại chiến trường, ở thời đại ấy, thật có thể nói là bạn bè cùng chung hoạn nạn. Nhưng sau này Trình Thiệu Đông cùng gia đình di cư sang Mĩ, tuy vậy hai gia đình vẫn giữ liên lạc với nhau, năm 1999 Trình Thiệu Đông còn mang cháu trai Trình Thiếu Phàm về thành phố N thăm hỏi Tô Danh Trí, sau đó còn nói đợi cháu trai Trình Thiếu Phàm học xong sơ trung ở Mĩ sẽ đưa về Trung Quốc học trung học và đại học, ở nước Mĩ nhiều năm như vậy nhưng Trình Thiệu Đông vẫn thích cháu mình Trình Thiếu Phàm quay lại học hỏi nền văn hóa thâm sâu của Trung Quốc. Tô Danh Trí lần đầu tiên nhìn thấy Trình Thiếu Phàm đã rất thích, vừa lúc con gái thứ hai Tô Á Lâm của ông dạy trường tiểu học tốt nhất ở thành phố N, hơn nữa còn biết được cha mẹ Trình Thiếu Phàm ở Mĩ còn bận rộn sự nghiệp riêng của mình, không có thời gian chăm sóc nên gửi về đây, lại thêm đứa cháu gái Tô Tiểu Lai đáng yêu là con một, suốt ngày ghen tị người khác có anh trai, việc này không chỉ giúp Tô Tiểu Lai nhận Trình Thiếu Phàm làm anh trai mà còn giúp giao tình của hai nhà ngày càng bền chặt. Cứ như vậy, Tô Danh Trí quyết định Trình Thiếu Phàm học xong sơ trung liền đến ở nhà Tô Tiểu Lai.
Người bạn học đứng phía sau thành một loạt hành động của Tô Tiểu Lai, không kiên nhẫn nói: “Bạn học à, bạn rút tiền xong chưa? Một mình bạn quẹt thẻ mất cả nửa ngày, không thấy còn nhiều người đang chờ à?”
Tô Tiểu Lai vốn đang uể oải, lại nghe được phía sau nhiều bạn học phụ họa, khí tức nổi lên, cất thẻ vào, mặt không chút đổi sắc quay lại đối diện với khuôn mặt dài đầy mụn của cậu nam sinh, gắt gỏng đáp: “Cậu dữ dằn cái gì, bộ tưởng tôi đây rảnh lắm à, nói cho mọi người biết, cái máy ATM này bị hỏng rồi, chờ lần sau đến rút tiền đi”. Mọi người ai oán than thở, Tô Tiểu Lai cũng không quay đầu lại, nghênh ngang đi khỏi, trong bụng còn chửi thầm bọn họ: Đáng lắm, dám đụng đến bà à.
--K e n h t r u y e n .P r o--
Chương 5
Người không xu dính túi
Edit: Kim Anh
Từ khi Trình Thiếu Phàm trở về, mỗi ngày Tô Tiểu Lai đều lo lắng đề phòng, sợ bất cẩn thì ma quỷ sẽ đột ngột xông ra, nhưng một tuần cứ bình yên vô sự không một gợn sóng trôi qua, mỗi ngày trôi qua càng im lặng, khiến cô càng thấy bất an, nhưng cảm thấy sự tình hẳn sẽ không phát triển đi xuống như cô suy nghĩ. Tô Tiểu Lai đang gắng sức kiếm tiền hết mức có thể, bao gồm cả việc lần trước đem bán đến món tài sản cuối cùng qua mạng, hiện giờ cô thật sự có thể nói là rất cô độc, hẳn sẽ không suy kiệt đến mức phải bán cả Apple yêu quý nhất đâu. Cô thật sự không nghĩ ra cách nào nữa, mỗi tháng ở kí túc xá ba chị em thân thiết thỉnh thoảng cho cô ăn uống không phải trả tiền, cô không còn mặt mũi nào đến chỗ họ để vay tiền, cuối cùng cắn răng nhấc di động gọi cho mẹ Tô.
Đợi cả buổi mẹ Tô mới nhận điện thoại, “Alô, Tiểu Lai à, nhớ mẹ chăng?”. Lời nói mẹ Tô có vẻ mệt mỏi.
“Ha ha, đúng vậy, mẹ à, đã lâu con không về nhà rồi, con thèm ăn món thịt nướng mẹ làm lắm lắm”. Tô Tiểu Lai nghịch ngợm nói.
“Thôi đi cô ạ, tôi còn lạ gì cô nữa, nói thẳng ra đi, tìm mẹ có chuyện gì?”. Mẹ Tô đang theo tour du lịch, bởi vì hôm nay du ngoạn vài danh lam thắng cảnh nên thấy mệt mỏi, lại còn ba Tô ở một bên cứ lải nhải.
Tô Tiểu Lai thấy giọng nói mẹ có gì đó khác, vội vàng hỏi, “Mẹ, mẹ đang làm gì vậy? Sao có cảm giác mẹ đang thở hổn hển thế?”.
“À, lần trước gọi điện thoại định nói với con tin Thiếu Phàm đã trở về mà quên mất, lại nói đứa trẻ Thiếu Phàm kia đúng là đẹp trai lại hiểu lễ nghĩa, vừa trở về đã sắp xếp cho mẹ và ba con đi du lịch Vũ Di Sơn cùng với tour, cơ quan du lịch cũng là nó liên hệ, mẹ và ba con đang ở khu bảo vệ Vũ Di Sơn đây. Phong cảnh ở đây đúng là tuyệt đẹp nhà, còn có này …”. Mẹ Tô vừa nói vừa biểu đạt tình cảm chan chứa.
“Mẹ, bây giờ con không có tâm trạng nghe mẹ thể hiện tình cảm yêu thiên nhiên đâu, con gái mẹ đang không có tiền sắp chết đói đây”. Tô Tiểu Lai thẳng thắn cắt ngang chủ đề mẹ già đang nói.
“Sao con lại không có tiền, Thiếu Phàm không phải mỗi tháng đều gửi tiền sinh hoạt cho con sao?”. Mẹ Tô giả vờ nghi hoặc hỏi.
“Hix, tháng này không gửi”.
“À, chắc là nó quên, con cũng biết hiện giờ nó rất bận, mới trở về tiếp nhận công ty, chắc chắn có rất nhiều chuyện quan trọng phải xử lý, con cũng phải thông cảm cho nó, để mẹ gọi điện thoại hỏi nó xem”. Mẹ Tô mang theo ngữ khí răn dạy.
“Hoan hô mẹ, mẹ à, hay là mỗi tháng mẹ gửi tiền sinh hoạt cho con đi? Mẹ cũng nói anh con đang bận, con cũng không nên quấy rầy anh ấy mà”. Tô Tiểu Lai khẩn cầu nói.
“Con gái thân mến à, con cũng phải hiểu mẹ đang đi du lịch đây đó, lần này vội vàng ra khỏi nhà, không mang theo chi phiếu. Con nên gọi điện thoại cho Thiếu Phàm đi?”. Mẹ Tô nói dối không thèm đỏ mặt.
“……”. Miệng Tô Tiểu Lai vốn đang khép, hiện giờ lại biết thành hình chữ A. “Mẹ, vậy bao giờ mẹ trở về?”. Tô Tiểu Lai vẫn chưa bỏ ý định.
“Tiểu Lai à, mẹ và ba con du lịch chỗ này xong còn muốn đi Hongkong thăm thú thắng cảnh, Thiếu Phàm đã lên kế hoạch đi du lịch thế giới hoàn hảo cho ba mẹ rồi, cho nên lần này không thể quay về ngay được. Được rồi, mẹ không nói với con nữa, điện thoại đường dài rất tốn tiền”. Mẹ Tô nói một hơi xong ngắt luôn điện thoại.
Nhìn ba Tô nói, “Ách, Thiếu Phàm đúng là đoán chuẩn Tiểu Lai sẽ gọi điện đòi tiền chúng ta, may connó nhắc nhở trước, thiếu chút nữa không chỗng đỡ được”.
Ba Tô thở dài nói, “Haizz, con gái đáng thương của ba, lớn rồi còn bị ba mẹ lừa”.
“Khôngphải ông nói phải giao Tiểu Lai cho Thiếu Phàm quản sao? Chẳng lẽ Thiếu Phàm lại để con bé chết đói. Cái ông già này nữa, thật là”. Mẹ Tô oán giận.
“Được rồi, mặc kệ bọn trẻ, chúng ta cứ vui vẻ du lịch đi”. Nói xong liền kéo mẹ Tô tiếp tục hành trình phía trước.
Sao lại ngắt điện thoại mà không thèm nói thêm gì như kiểu Vấn Thiên [1"> thế này, sau cuộc điện thoại này, cuối cùng cô cũng hiểu vì sao Trình Thiếu Phàm không đến tìm cô gây phiền phức, thực ra là anh ta muốn làm cho tự mình phải vác thân đi tìm anh ta. Không thể trúng quỷ kế của anh ta được, đi tìm anh ta chắc chắn sẽ bị anh ta quở trách. Bây giờ chỉ có thể tìm trong ký túc xá xem còn có gì cô đã quên không bán hay không, nghĩ vậy, Tô Tiểu Lai chui ra từ chỗ ẩn nấp trong khuôn viên trường, đi thẳng đến ký túc xá.
Vào đến ký túc xá phát hiện ba chị em thân thiết của mình đều ở đó, Tô Tiểu Lai cũng không tốn sức chào hỏi, bắt đầu lục tung phòng, chỉ hai phút liền đổ tung hòm quần áo lộn xộn lên trên giường, Lâm Vi Vi là người đầu tiên không chịu được, “Tiểu Lại kia, cậu định làm quạt gió à?”.
“Tớ đang tìm xem có cái gì có thể bán được không? Tớ cùng đường rồi đây”. Tô Tiểu Lai nói.
“Cậu nhìn xem đây là quần áo gì? Metersbonwe? Semir? Hay là Jeanswest? [2"> Hiện giờ ngay cả đống quần áo này có only mảnh tử tế cũng không có, cậu có thể bán được cái rắm tiền, đổ ra tặng người khác còn chả thèm”. Lý Ly đến đầu giường Tô Tiểu Lai, tay cầm quần áo cô quay quay mấy vòng miệt thị.
“Tiểu Lai, anh nuôi cậu không phải mỗi tháng đều gửi cho cậu một lô quần áo sao? Tháng này lấy mớ đó đi bán đi!”. Từ Tố đang mặc trên người bộ quần áo Dior mùa hè mới nhất nói.
Tất nhiên bộ đồ mà Từ Tố mặc này chính là một trong 300 bộ giới hạn toàn thế giới mà Tô Tiểu Lai bán lại, Từ Tố là người cực kỳ yêu thích hàng xa xỉ, còn không quên nói ra những lời này làm câu cửa miệng: Phụ nữ cả đời cần có một hai bộ đồ xa xỉ. Tô Tiểu Lai cao 1.68m, dáng người gần như hoàn hảo, chỉ hơi gầy một chút, mông hơi nhỏ một chút, Từ Tố lại vừa vặn không khác dáng người Tô Tiểu Lai, trừ cái mông to hơn cô nhiều. Lâm Vi Vi còn thường xuyên trêu Từ Tố nói: Dù cậu không được tốt số như Tiểu Lai nhưng có số mặc hàng hiệu của nó. Nhưng ba chị em cũng vì Từ Tố mặc đồ của Tô Tiểu Lai nên Lâm Vi Vi và Lý Ly chỉ có thể để mắt đến túi xách. Lâm Vi Vi và Lý Ly từng có lần vì cái LV mà cãi nhau không ngớt, Tô Tiểu Lai vì công bằng mà đưa ra ý kiến, làm ra quyết định, đưa giá cao thì được cái túi. Cuối cùng Lâm Vi Vi cứng rắn đưa ra 1000, Lý Ly cũng chỉ biết cắn răng cam chịu, kết quả người được lợi nhất vẫn là Tô Tiểu Lai, vừa đúng lúc tháng đó cô đủ tiền mua chiếc máy tính Apple mơ ước bấy lâu, nếu nói rằng Tô Tiểu Lai coi ăn uống xếp thứ nhất, thì đồ high-tech chính là tình yêu thứ hai của cô, quần áo hay túi xách gì đó thì cô khác xa lòng nhiệt tình yêu thích của ba người chị em tốt kia.
Total Visits: 50577891
Visits Today: 207793
This Week: 1079652
This Month: 2572337
Total Visits: 50577897
Visits Today: 207799
This Week: 1079658
This Month: 2572343
Total Visits: 50577891
Visits Today: 207793
This Week: 1079652
This Month: 2572337