Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Girl XinhAndroidGame
Tìm Kiếm| Tập tin: (0)
↓

Truyện Teen,Tiểu thư hồn nhiên và hotboy lạnh lùng

Ad AnhVina (ADMIN) (ON)
clock03.05.26 / 07.32.50 PM


**End chap 6**
..k e n h t r u y e n . p r o..
Chap 7:
Hắn dìu nó vào phòng ăn, đặt nó xuống ghế rồi ngồi kế bên. Trước mặt nó giờ là tô cháo "bổ dưỡng", nó nhìn mà mặt nhăn mày nhó, mama nó biết lên tiếng trách móc:-Thật là, ko biết hôm qua làm gì để ra nông nỗi này nữa, ăn nhanh rồi lên phòng nghĩ ngơi đi. Trưa dậy kể cho pama biết chuyện gì đã xảy ra!
-Dạ...tại sự cố thôi mà, ko có gì đâu, cả nhà ăn đi!-Nó liếc xéo hắn"tại nhà ngươi mà ta ra nông nỗi này đây! Lái xe kiểu gì mà thấy người ta trước mặt cũng phóng thẳng tới nữa. Đúng là...thù này ko trả ta ko phải là LÂM BẢO NHI!!!" nó thầm trong bụng
15sau...-Ưm...con ăn xong rồi, con lên trước nha!-Nó xin phép rồi lủi lên phòng.
-Khoang...Minh à, con đưa nó lên phòng đi! Thấy nó đi kiểu đó té cầu thang ko chừng!?-pa nó lo lắng [sẵn tiện tạo cơ hội lun ý mà">
-Thôi thôi, con còn yêu đời lắm! Khánh, đưa chị lên phòng, nhanh!-Nó quay sang Khánh "Ko đồng ý là chị xử đẹp đấy". Nhóc Khánh dường như đọc được ý nghĩ nó liền luống cuống chạy lại, vừa chạm vào tay nó...-Khánh! Ở lại đây pama có chuyện muốn nói!!!-Mama nó gằn giọng vẻ nghiêm trọng.
-Thì đưa con lên rồi xuống nói cũng được mà, Khánh nghe....Aaaaaaaa.......anh làm cái quái gì thế, bỏ xuống mau!-Đang nói giữa chừng thì hắn bế xốc nó lên.
-Cô nằm yên đi, ko tôi thả xuống à, đúng là con heo nặng ký mà!!!!
-Anh.....anh được lắm!-Nó vừa nói vừa lấy tay đấm thùm thụp vào vai hắn, hắn thì đau đến thấu người nhưng cũng ráng đưa nó lên tới phòng, đặt nó xuống giường.
3 người dưới nhà thấy cảnh tượng "dễ thương" đó thì khúc khích cười!
Về phần nó, hắn vừa đặt nó xuống giường thì nó lại thấy choáng nên ngủ luôn. Hắn nhìn vào gương mặt đang ngủ của nó, khẽ vuốt tóc rồi đặt cho nó 1 nụ hôn lên trán được phủ mái của nó..."hương dâu tây...quen lắm" hắn thầm nghĩ rồi chợt giật mình vì cái hành động ngớ ngẩn này"Tại sao chứ, ko thể nào sao lại hôn nó, Khải Minh...mày điên à, sao lại hôn con bé ngớ ngẩn này, nhưng quả thật...quen lắm!"...tiếp tục nhìn nó, nhớ lại 10 năm trước....
1 cô bé gương mặt bầu bĩnh, môi hồng tươi, mặc chiếc đầm trắng đang nằm ngủ trên bãi cỏ xanh...đằng kia, trên cành cây...1 cậu bé tóc màu hạt dẽ có gương mặt khá điển, toát lên 1 sự lạnh lùng. Cậu bé đang ngồi ngắm cảnh vật thì thấy cô bé, nhảy phóc xuống bước đến chỗ cô bé...thiên thần nhỏ...cậu cười rồi khom người mi nhẹ lên trán cô bé...hương dâu tây...thơm đến đáng yêu, rồi cậu đến cây dâu tây gần đó, hái 1 quả đỏ tươi, nhẹ nhàng đặt vào tay cô rồi bước đi. Cô bé khi tỉnh dậy thì thấy trong tay mình có 1 quả dâu tây, đang đói, ko chừng chừ cô bỏ vào miệng nhai ngon lành, cười híp cả mắt. Cậu bé nãy giờ vẫn ngồi trên cành cây, quan sát cô bé...mỉm cười. Hôm sau cô bé ra chỗ đấy, thấy cây dâu có nhiều trái chín nên hái 1 quả ăn...ngày nào cũng thế, cô đâu biết cậu bé lúc nào cũng quan sát cô...chăm sóc cây dâu tây tươi tốt. Cho đến ngày cây dâu còn quả cuối, cô ngắt trái cuối rồi bước đi, lần này cô ko cười nữa mà 2 dòng nước mắt lăn trên 2 đôi má trắng, cô bước đi...cậu bé nhảy phóc xuống "thiên thần khóc....tại sao chứ!" Hôm sau, cậu bé vẫn trên cây quan sát, 1 tiếng...2 tiếng...3 tiếng...cậu đợi tới tối, cậu về nhà với 1 nỗi buồn...hôm tới cũng vậy...suốt 1 tuần cũng ko thấy cô bé đâu...ngày thứ 8 thì cảnh vật vẫn thế, vẫn cái cây đó, bãi cỏ đó, cây dâu đó nhưng tất cả chỉ còn là cảnh vật...
**End chap 7**
Chap 8:
Ư...ưm!-Mở mắt ra, nó định ngồi dậy thì..."Quái gì thế này, sao hắn lại ở đây? Nó chột bụng khó chịu khi thấy hắn nằm dưới tay mình, khẽ nhấc lên, bàn tay nó đưa dọc từ trán...xuống sóng mũi...dừng lại tại đôi môi ấm của hắn, nó mỉm cười rồi chợt giựt tay lại vì cái hành động ko lý do này, bật dậy nhẹ nhàng
-Cô dậy rồi đấy à?-Mắt nhắm mắt mở hắn nhìn nó
-Ko thấy sao còn hỏi.-Câu nói đầy vẻ khó chịu của nó làm hắn hơi thắc mắc nhưng cũng cho qua
-À...ừm!-Thấy mình hớ nên chỉ ậm ừ
-Bây giờ anh định ngồi đây xem tôi thay đồ à?!
Cảm giác nó đang ko bực chuyện gì nên hắn ko nói gì, lẳng lặng ra ngoài [nói nữa là có án mạng">.
Còn trong này..."Bốp...bốp" nó lấy ta đập vào đầu "Mày làm cái gì thế này...LÂM BẢO NHI sao lại làm việc ngu xuẩn thế này chứ, IQ 180/200 của mày đâu rồi?". Xong 1 hồi vật vã với cái việc làm "kỳ quái" nó thay đồ rồi xuống phòng khách [chân nó còn cà nhắc nhé!">
-Minh, con chở bé Nhi đi chơi đi, nhớ đừng về sớm quá đó nghen!-Mama nó cười ranh.
-Sao ạ! Hôm nay con có việc-nó cố vớt vác-với lại con kiu nhóc Khánh chở con đi cũng được mà!
-Ôi thôi! Em ko muốn làm kỳ đà cản mũi đâu!-Nhóc lè lưỡi trêu. Bắt gặp cái nhìn đầy "trìu mến" từ bà chị yêu quý nên nhóc im bặt, cúi gầm mặt.
-Ko, Khánh ở lại! Còn việc gì thì gác qua 1 bên. Ko nói nhiều, mama cho con 3 để ra khỏi nhà[ặc, cái này giống bị đuổi đi thì đúng hơn">-bà làm mặt nghiêm trọng.
-Vâng...Minh, anh nghe mama nói gì rồi đó, ko cần nhắc lại chứ!-Nó chán nản
-Ko mượn, ra ngoài đi!-Sâu trong hắn cảm thấy vui vui nhưng ra vẻ ko thích.
Leo lên xe, đi xa nhà nó khoảng 3-4 căn:-Cho tôi xuống.
-Cô đang làm trò gì vậy! Ko nghe pama bảo à!-Hắn phải đối [nói chính xác hơn là phản đối kịch liệt">
-Nghe chứ! Nhưng đó chỉ là trước mặt pama tôi thôi! Nếu anh ko cho tôi xuống xe tôi sẽ nhảy xuống à!-Nó nhướng mắt nhìn hắn kèm theo câu nói đầy sát khí...[con này dám nói dám làm đó">
"Kíttttttttttt...." Nghe nó dọa hắn liền phanh gấp, tấp vào lề đường. Được cơ hội, nó phóng nhanh xuống bắt taxi. "Đồ bướng bĩnh"-hắn thầm trách nó.
Chiếc taxi dừng lại ở 1 cánh đồng cỏ, bao phủ bằng 1 màu xanh, gió nhẹ nhàng thoảng mang hương hoa. Nó ko để ý 1 điều...[điều gì đọc tiếp sẽ biết...hehe">
Nhảy phóc xuống, nó tung tăng khắp nơi quanh cánh đồng tận hưởng sự thoải mái này rồi tìm...cây dâu tây. "Hihi...đây rồi, vẫn tươi và nhiều trái như 2 năm trước nhỉ"-nó nhảy cẫng mừng trong bụng. Ngắt 1 trái đỏ nhất, bỏ vào miệng, nó cảm nhận được vị chua chua ngọt ngọt, quyện nhẹ vào gió.
"Rầm..." ... "Ko phải chứ, sao lại là nó" [Hehe...hơi ngạc nhiên đúng hok, vậy thì Pury tua lại nhé! Tiếp tục quá khứ của chap 7 ấy!">
Chả là 10 năm trước, sau khi cô bé đó đi khoảng 1 tuần thì cậu bé cũng sang Mĩ du học...
5 năm sau, cậu bé về VN, tìm lại cảnh vật cũ [cậu bé là hắn ý, khỏi nói cũng biết hén!">. Hắn đã tìm đủ mọi cách để cứu cây dâu do lâu quá ko được chăm sóc kĩ [người chăm đồng ở đây chỉ tưới sơ nước qua thôi"> nên sắp chết, cây được cứu, thế là 1 tuần ít nhất 4 lần hắn để đây hóng gió rồi chăm sóc cây dâu này luôn. Hôm nay định rủ nó đến chơi ai dè...
Nó nghe tiếng đổ liền giật mình quay sang [hắn đang xách bình nước tưới cây đấy ạ! Pury ko biết diễn tả nên làm đại cái "rầm" lun! Hì hì">, thấy hắn nó hơi ngạc nhiên rồi sau đó cho là sự trùng hợp thôi!
"Tại sao, tại sao lại ở đây, tại sao lại biết chỗ này, tại sao lại ngẫu nhiên đến thế chứ...! Ko thể nào, điều đó thật vô lý" còn trong đầu hắn bây giờ thì đầy ngập các câu nghi vấn và theo sau là hàng loạt câu phủ định, đầu hắn như muống nổ tung.
2 con người...2 suy nghĩ trên 2 đường thẳng song song...2 đôi mắt nhìn nhau ko 1 điểm tựa...và...1 sự bình yên đến kỳ lạ...
**END CHAP 8**
Chap 9:
-“Cô bé dâu tây!?”-hắn nói trong miệng nhưng ko hiểu sao nó nghe được.

-Cô bé dâu tây gì chứ!-Nó ngỡ ngàng rồi tự nhiên ôm đầu. 1 ký ức nào đó cứ thoắt ẩn thoắt hiện làm đầu đó đau như búa bổ, nó khụy xuống nhưng bao nhiêu ký ức cứ mập mờ mập mờ mãi ko thôi! Hắn chạy lại đỡ nó ngồi xuống, nhưng chưa thay đổi được sắc mặt ngạc nhiên, chưa cho qua được những câu hỏi ấy!

-Cô có phải là cô bé đó…-hắn ngờ nghệt ngưng lại, hắn biết nó ko trả lời vì thực chất hắn chỉ luôn quan sát nó ở phía sau, ngay cả gương mặt cậu bé lúc đó nó còn chưa biết...nó chỉ biết có người âm thầm cho nó ăn dâu thôi.

-Anh làm ơn đừng hỏi có được ko? Làm ơn cho tôi yên.-Nó nói như gắt lên, mồ hôi cứ úa ra, nó ko muốn nghe gì cũng ko muốn làm gì, chỉ cần yên tịnh.

30’…khoảng thời gian ngắn ngủi nhưng đủ để làm 2 con người cảm thấy bình yên hơn lúc nào hết. Ko 1 tiếng nói, chỉ nghe gió hát…tiếng líu lo của những chú chim non trong 1 không gian chỉ có 2 người…hắn ước thời gian ngừng lại cứ sống trong sự tĩnh lặng này thì quá tốt, nhưng thời gian mà…thời gian làm con người sợ hãi…sự gấp rút…sự hối thúc và cả sự chờ đợi đều nằm ở thời gian. Nhưng rõ ràng thời gian vô tâm lắm…mặc cho mọi thứ, nó vẫn là nó, cứ trôi đều đều mãi ko thôi!

-Ngồi mãi ko thấy chán à!-Nó lên tiếng phá tan bầu ko khí, ko phải vì nó ko thích sự im lặng mà nó tin chắc thời gian sẽ ko ngưng đọng để cho nó tận hưởng mãi cảm giác này.

-Vậy về thôi!-Hắn đứng dậy rồi kéo tay nó lên, bàn tay hắn đang lạnh…lạnh như con tim vậy, nhưng thật sự khi nắm tay nó thì rất ấm…cứ như nó đang truyền khí cho tay hắn và là lò sưởi cho trái tim vậy! Nó đứng dậy rồi rút tay ra bỏ lên xe trước. Vẫn như thế, vẫn là sự im lặng vô định…

“Ọt ọt” [cái bụng nó biểu tình đúng lúc ghê!">-cả hai nhìn nhau rồi cười. Cười 1 cách thoải mái chứ ko phải là gượng ép hay là do bản chất thật.

-Đi ăn đi!-Nó xoa xoa cái bụng rồi nói như ra lệnh vậy. Hắn ko nói gì chỉ quay đầu xe đến 1 nhà hàng Việt chính gốc. Nó và hắn đã ngán ngẩm cái cảnh bào ngư vi cá, món ăn nước ngoài đủ loại nên quay lại với mấy món dân dã. Đi có 2 người mà kêu như đi 10 người vậy [hix…hơi quá tay!">, cả 2 tranh nhau ăn, ko ai nhường ai mặc cho sự choáng ván của nhân viên và bao nhiêu ánh mắt nhìn cứ như “người hành tinh”

-Ăn miếng cuối sau ko ăn nữa đâu! [Trời ạ, sạch sẽ, còn có miếng thịt thôi pà muốn ăn cũng ko có mà ăn!!!">
-Ừ, tôi cũng vậy!-Nhai ngon lành miếng cúng cùi [ý nhầm miếng cuối cùng"> rồi lưng ra ghế thở phì phò [eo ui…ăn gớm thật…phục sát đất"> tính tiền xong rồi về nhà [tua nhanh luôn!"> Lúc này lên xe thì cả 2 nói chuyện rôm rả…nào là móc khóe nhau rồi chọc cho giận nhau, nhưng hắn tự nhiên vui lắm! Trái tim đóng băng mà bao lâu nay hắn tạo ra 1 phần đã bị ánh mặt trời như nó làm tan chảy mất rồi! Nhưng hắn chưa nhận ra điều đó…chỉ có sâu tận con tim hắn mới biết được…nhưng nó chưa đủ sức mạnh để phá đi rào cản…rào cản của sự lo sợ…

Hắn sợ hắn sẽ làm khổ nó như mama hắn đang đày đọa papa hắn, 1 người đàn ông bị chính vợ mình rù bỏ 1 cách đau thương, sự hiện diện của ông ta chỉ còn là hạt cát khi tiền tài, giàu sang và lòng tham đã che lấp tất cả. Hắn muốn mình thật giỏi để tự xây dựng 1 tập đoàn cho mình, hắn muốn tự tay đánh sập tập đoàn của mama hắn và bắt bà ta phải chịu đau khổ như pa hắn…1 người bị bà ta coi là vô hình nhưng dường như hắn quên mất 1 điều rằng…đằng sau người đàn ông thành công cần có 1 người phụ nữ…

-Tới rồi…khỏi phải nước miếng cãi lộn với anh!-rồi nó mở cửa xe nhảy tọt vào nhà để hắn ở với…chiếc vô-lăng, mặt méo xệch “Haizz…nhìn vào ai nghĩ cô ta là đương kim tiểu thư nhà họ Lâm đâu chứ! Thật chẳng giữ tác phong chút nào…nhưng cũng đáng yêu đó chứ!” rồi hắn ngoạy ngoạy lắc đầu với cái suy nghĩ mà hắn cho là điên rồ.

-Con chào pama!-Nó nhảy chân sáo vào nhà mà quên rằng chân chưa khỏi nên..."Á" nó rên lên mém đập gối xuống đất hiệp 2 nhưng hắn kịp chạy lại chụp eo nó rồi đỡ nó lên...nhưng trong lúc đó thì..."Ting...ting...ting...ting..." tiếng chụp ảnh của pama nó reo liên hồi rồi 2 ông bà ngồi cười rút rít với những hình ảnh đáng yêu này. Hắn ngại quá nên..."Bốp" 1 cú tiếp đất tuyệt đẹp của nó khi hắn buông nó ra và sau đó là cái "hotfire" cực đỉnh từ ánh mắt trong sáng hồn nhiên vô tư [ặc ặc...lố rồi lố rồi...xuống thôi"> nó lồm cồm bò dậy và...

Trang: « 12345 »

Đến trang:
Đánh giá của bạn là góp ý quan trọng giúp AnhVina nâng cao chất lượng bài viết !
Like XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 49009829
Visits Today: 12068
This Week: 2977725
This Month: 1004275

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

/Dislike XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 49009839
Visits Today: 12078
This Week: 2977735
This Month: 1004285

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 49009829
Visits Today: 12068
This Week: 2977725
This Month: 1004275

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

.png" alt="★★★★★★" title="★★★★★★">
Bình luận bài viết
Tên bạn:

Nội dung:





HomeLượt Xem: 1/ XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 49009856
Visits Today: 12095
This Week: 2977752
This Month: 1004302

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Link:
BBcode:
↑Cùng Chuyên Mục
iconTruyện hay - Cô Ấy...Là Của Tôi!
iconTruyện Teen Hay - Bản chất thật của HotGirl
iconTruyện Teen - Đồ Tồi Tôi Yêu Anh Full
iconTình yêu của những ngôi sao full
iconTiểu Thuyết - Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy
[Xem thêm...]
Ads - Tài Trợ
Bạn Xem Chưa ?
watch sexy videos at nza-vids!
TRUYỆN TEENTRUYỆN TIỂU THUYẾTTRUYỆN MỚI