- Không thích. – Nó trả lời sau khi mất vài giây bình tĩnh.
- Thật vậy sao? Tôi có điều thắc mắc. Anh là ai? Trông anh như con gái vậy mặc dù cách cư xử của anh thì chuẩn men 100%. Da mịn màng, trắng như con gái. Nhìn cái cổ cũng thế. Còn nữa. Nhiều lúc nghe giọng thì giống con gái lắm. Hay anh là con gái thật. – Mai Sương đưa ra những lí do để nó có thể là con gái.
Nó nuốt nước bọt.
- Haha… chắc… là cô nhầm… rồi. Tôi là con trai… mà. – Nó nói lắp bắp.
- Vậy cởi áo ra và xuống dứa kia đi. – Cô ta chỉ vào cái áo. May mà không nói đến quần.
- Không được.
- Tại sao?
-...Tại vì tôi không thích.
Nghe đến đây thì Mai Sương ra khỏi bể bơi, kéo nó ra chỗ nước sâu, xa bọn họ khoảng 7 mét và đẩy nó xuống.
- Jun!!!! – Tất cả đồng thanh và lặn xuống để vớt nó lên.
Vì quá bất ngờ và không làm nóng cơ thể trước nên nó bị chuột rút. Hắn tự nhiên bơi nhanh lạ thường. 10 phút sau, hắn đã cứu được nó. Hắn cứ tát và mặt nó đến đỏ cả tay, đỏ luôn cả mặt nó. Có vẻ nó uống nước hơi nhiều. Chỉ còn cách cuối: hô hấp nhân tạo. Hắn làm luôn.
Ai cũng trố mắt ra nhìn.
“Chỉ là hô hấp nhân tạo thôi mà. Cái này trong y học đâu có liên quan gì tới tình cảm đâu. Sao mình cứ thấy... khó chịu quá”. Kai, Mai Sương và Levin đều chung một suy nghĩ.
“Khụ.. khụ…” Nó đã tỉnh. Chắc là uống nhiều nước, giờ sặc nên mới ho sặc sụa như thế.
- Này! Cậu không sao chứ? – Hắn hỏi. Mặt hắn quá sát mặt nó.
- Ừ… không…không sao. – Nó trả lời. Mặt đỏ lên.
- Cậu không sao thiệt chứ? – Levin đẩy hắn ra.
- Tất nhiên. Tớ là ai chứ?
- Thôi! Về khách sạn đi. Cũng muộn rồi đấy.
Rồi tất cả trở về khách sạn.
(Bạn đang đọc truyện tại WapVip.Pro chúc các bạn vui vẻ)
Chương 13
Chap 13.
Một tuần ở New York, toàn trường Havin cùng các người thân học sinh đi chơi vui vẻ với nhiều hoạt động: cắm trại, thăm tượng Nữ thần Tự Do, v.v… Và hôm nay, chủ nhật, ngày cuối cùng được ở lại đây. Lại một ngày nữa được chơi tự do.
Nó lén về nhà mà không để ai thấy.
- Chào tiểu thư. – Ông quản gia nắm bắt thông tin rất nhanh.
- Sao ông cứ gọi cháu là tiểu thư này nọ thế nhỉ? Cháu cảm thấy hơi ái ngại đó.
- Nhưng tôi chỉ là người làm…
- Vậy thì với danh nghĩa là tiểu thư nhà họ Triệu. Cháu ra lệnh ông không được gọi cháu là tiểu thư nữa.
- Nhưng … Được rồi… Tiểu Vi… vào đi. Ông bà chủ đang chờ đấy.
Nó giờ mới hài lòng bước vào nhà và còn khệ nệ xách một đống quà. Nó tặng mẹ một hộp trang điểm và một lọ nước hoa. Tặng ba một đôi giày cao cấp và một chiếc đồng hồ vàng đính đá. Hai ông bà cứ suýt xoa, bảo con gái hiếu thảo thế này thế kia. Nó nghe mà nhàm tai. Nhưng ba mẹ vui thì nó cũng vui.
Mười một giờ trưa, nó phải vè khách sạn kẻo có người lại “tra hỏi nó”.
- Ba này! Ba cho con vào học trường đó là vì muốn con với tên Ray nảy sinh tình cảm, sau này sẽ hoàn thành cuộc hứa hôn của hai nhà mà không có sự phản đối nào đúng không? – Nó đột nhiên hỏi.
- Con… sao con biết? Ba tưởng ba sắp xếp kĩ lưỡng rồi cơ mà nhỉ? – Ba nó định cười trừ nhưng cái ánh mắt nó bắt ông Triệu phải nói thật.
- Ba à… Đến Bắc Kinh để quản lí anh Alex thì con học trường Adeny vẫn làm được. Đâu cần học trường Havin đâu. Nhưng mà con với tên đó không có hi vọng đâu. Ba biết sao không? Con không hề có tình cảm với cậu ta.
Nói xong nó chào ba mẹ, chào ông quản gia già và về khách sạn. Nó nói thế thôi chứ tương lai thì biết làm sao được.
Lúc đó, một cô gái núp dưới lùm cây đã nghe thấy hết. Đó là Mai Sương. Cô ta đi theo nó từ lúc nó ra khỏi khách sạn, chịu đứng ở chỗ lắm muỗi để có thể biết hết bí mật của nó.
- Lần này, Tiểu Vi à? Cô khó có thể thoát được. Ray vẫn là của tôi.
….
- Gửi được chưa? – Alex hỏi.
- Gửi được rồi. Không cần lo đâu. – Nó trả lời. Mắt nhìn hắn chăm chú.
Hắn biết điều đó, đỏ mặt và quay đi. Hắn thấy trong lòng cứ lao xao làm sao ý. Thấy nó thì tim đập nhanh không tả nổi.
- Thằng Ray mấy hôm nay làm sao vậy? Cứ có Jun là đỏ mặt, quay đi chỗ khác hoặc lảng đi đâu đó. – Kai hỏi vậy chứ trong đầu biết rất rõ. Hắn đã yêu nó rồi. Cho dù nó có giả dạng con trai nhưng nhiều nét vẫn giống con gái lắm.
Kiểu như da trắng, min, giọng tuy nhiều lúc giống đứa con trai chưa vỡ giọng nhưng vẫn nhè nhẹ giống con gái, thân hình không cao to,… Như vậy có thể làm một người con trai khác yêu chính mình mà người đó không cần biết nó là con trai hay con gái.
- Thế thì tốt chứ sao. – Alex trả lời rất vô tư mà không hề hay biết có hai tên đang xì khói.
Chương 14
Chap 14.
Trong lớp nó, đứa ngồi ăn vặt, đứa túm tụm nhau nói chuyện. Nhìn cái lớp lộn xộn không khác gì cái chợ. Bàn ghế, lớp học được bao trùm bởi màu trắng và chữ thập đỏ. Hôm nay cả trường được khám bệnh. Đó là quy định của trường. Mùa hè đến, bệnh dịch đến. Khám bệnh là cách an toàn nhất để phát hiện, chữa bệnh và quan trọng là không lây sang những học sinh khác. Nói chung là phải đảm bảo về mọi mặt của học sinh trường Havin. Đơn giản là như thế.
- Thế… ở trường này khám bệnh như thế nào? – Nó hỏi.
- Khám, mắt, mui, họng, chân tay và cơ thể. – Alex trả lời.
- Cơ thể là… sao?
- Thì tất nhiên là… - Alex ngập ngừng.
Levin, Ray đều nhìn nó. Nó hiểu ý và cũng bối rối.
- Khi nào? – Ray hỏi.
- Sáng mai. – Hắn trả lời.
Nó tròn mắt và cũng hơi sợ. Nếu như thế thì coi như thân phận của nó bị lộ rồi còn gì. Cả bốn người trừ hắn không biết gì đều phải nghĩ cách. Họ nghĩ cả buổi sáng, nghĩ qua buổi chiều rồi nghĩ đến buổi tối. Bỗng “cái bóng đèn” của Levin phát sáng.
- Hay là khi đến lượt Jun. Một trong chúng ta sẽ đóng giả làm bác sĩ. – Levin nói.
- Ừ hay đấy! – Ray tán thành.
- Sáng kiến của cậu là không ai chê được vào đâu hết. Haha. – Nó cười.
Nhưng rồi, nó chợt nhận ra điểm bất thường. Nó không cười nữa. Tất cả cũng im bặt.
- Ray! Tôi thắc mắc nãy giờ. Tại sao cậu ở đây? Hay là cậu đã biết…. – Nó hỏi Ray.
- Tôi… à… tôi… ừ thì… tôi biết hết rồi.
- Tao biết ngay mà. Mày biết nhưng mà mày không nói ra để Jun có thể gần mày đúng không? – Alex như bắt được một con cá to.
- Khi nào?
- Lúc cậu nói chuyện với Levin. Phần Triệu Tiểu Vi. Cậu là em của Alex.
- Biết nhiều dữ. Nhưng mà… Cứ đối xử với tôi như là một thằng con trai nha. Tôi sợ bị người khác phát hiện lắm.
Ray gật đầu. Nhưng không phải là một trong số ba người còn lại giả bác sĩ mà là hắn. Hắn có nói mơ ước của hắn là làm bác sĩ vì trước kia, nhà hắn cũng nghèo lắm, mẹ hắn mất khi nhà không có đủ tiền nộp viện phí. Hắn còn nói, nếu làm bác sĩ rồi thì có thể chữa bệnh cho cả nhà. Rồi ba hắn vay mượn được ít vốn làm ăn nên bây giờ mới giàu có.
Hắn không hiểu tại sao lại bọn họ lại bảo hắn giả làm bác sĩ. Bọn họ cũng không nói lí do. Thôi thì bạn bè nên giúp đỡ lẫn nhau.
Ngày hôm sau, khoảng hai chiếc xe chở ba mươi bác sĩ đến để khám cho cả trường hơn chín trăm học sinh. Riêng hai bác sĩ khám cho lớp nó đã bị mua chuộc. Khi nào đến phiên nó, hắn sẽ vào một trong hai phòng khám.
- Thật là… tao đã ăn điều độ rồi mà cái dạ dày vẫn không đỡ.
- Thật tình. Cái ông bác sĩ khám mà như tra tấn người khác.
- Tưởng không khỏi, hóa ra bệnh giảm rồi.
Bao nhiêu học sinh đi ra với những trạng thái khác nhau. Giờ đến lượt nó. Trước khi nó đi vào, hắn đi qua mặt nó, vào phòng nó sắp vào khám. Rồi ông bác sĩ kia đi ra. Nó vào với trạng thái ung dung. Nó đã tính trước rồi. Mỗi lần có người vào là phải mất khoảng mười bốn phút rồi mới đi ra. Cho nên, cứ thế mà tính.
- Tôi thắc mắc là tại sao cậu không muốn khám. – Hắn hỏi.
- Chuyện này… là lí do riêng. Mà cậu chỉ cần ghi bừa thôi. Nhưng nhóm máu của tôi là O. – Nó nói.
- Tôi cũng không muốn nói nhiều. Chỉ thấy lúc cậu mới vào đã thấy cậu rất lạ. Lúc cậu không như con gái, lúc thì trông như con trai. – Nó nít thở. Hắn vẫn nói tiếp. – Hay là cậu là...gay.
Nó thở phào nhẹ nhõm. Hắn nghĩ nó là gay thì vẫn nghĩ giới tính của nó là nam. Nhưng nó không thể không nhịn cười.
- Cậu nghĩ tôi là gay à. Ôi trời! Nhìn lại đi nhá. Chuẩn men đấy nhá! – Nó nói.
- Ừ. Sắp hết mười bốn phút rồi đấy.
- À quên. Có quà cho cậu này. Cám ơn đã giúp tôi nhá. – Nó đưa cho hắn một cái máy mp3. – Tôi không nghĩ ra cái gì để cám ơn cậu nên. Tôi đã hỏi mọi người những bài hát cậu thích. Đương nhiên cái máy là của tôi nên nó cũng có những bài tôi thích nghe. Nhưng giờ nó là của cậu. Tôi nghĩ bài hát có ý nghĩa hơn là một món quà vật chất.
Nó nói xong rồi ra phòng khám. Đúng lúc chuông đổi ca khám reng. Và những người còn lại sẽ phải khám vào buổi chiều. Cả ngày hôm đó, hắn không rời cái máy mp3. Hắn cứ nhìn nó rồi cười như bị…
“Sao mình lại có cảm giác này nhỉ? Khó chịu thật.”
Chương 15
Chap 15.
Sau ngày khám sức khỏe tổng thể đó, hắn cứ tránh mặt nó. Nếu không tránh được thì ậm ừ vài câu. Nhưng trong đầu hắn thì đang thắc mắc rằng tại sao nó lại không cho bác sĩ thật khám. Và một quyết định cuối cùng được đưa ra. Đó là:
“1. Hắn phải hỏi mấy tên kia vì chính họ nhờ hắn đóng giả bác sĩ.”
“2. Tự hắn sẽ tìm hiểu nguyên nhân.”
Hắn sung sướng với kế hoạch mình đưa ra. Và việc đầu tiên là hắn lôi Alex, Levin và Ray ra một chỗ nào đó vắng người để hỏi.
- Nguyên…nguyên nhân á? Nguyên nhân nào cơ? – Alex sợ xanh mặt vì hắn dọa nếu không nói thì cẩn thận với tay chân của hắn.
- Mày hỏi gì kì vậy? Có nguyên nhân nào đâu? – Ray xông vào tương trợ Alex.
Hắn nhìn hai người đó với ánh mắt hoài nghì và quay sang Levin:
- Cậu là người chơi thân với Jun nhất. Ắt hẳn cậu biết lí do.
- Tôi không biết. – Levin trả lời nhanh, không hề lưỡng lự.
“Hỏi mấy đứa này cũng như không. Thôi! Đành tự tìm hiểu vậy.” Hắn nghĩ rồi bỏ đi. Hai tên kia thở phào nhẹ nhõm. Levin cứ nhìn hắn cho đến khi khuất hẳn.
Buổi tối, hắn dạo này thường có thói quen chạy bộ về đêm (kiểu như cú). Hắn chạy được mấy vòng rồi ngồi xuống ghế gần đó. Ngửa mặt ngắm sao uống trà…nhầm…uống nước. Hắn cứ nghĩ mãi về chuyện đó. Học cũng nghĩ, chơi cũng nghĩ, tắm cũng nghĩ, ăn cũng nghĩ và ngủ cũng nghĩ. Nhưng hắn không thể tìm hiểu được. Mọi chuyện được sắp đặt rất gọn gàng, sạch sẽ và không chút sơ hở.
- Anh chạy bộ hả? Giữa trời tối như thế này à? – Mai Sương từ đâu đi tới.
- Ừ! Ông giám thị cho em vào đấy à? – Hắn nhìn thấy thì dịch ra đầu ghế để cho Mai Sương ngồi.
- Đây! Của anh này! Nước cam tươi ngon bổ dưỡng đấy! Ừm… Hình như anh có chuyện gì thì phải?
- À không có gì đâu.
- Cứ kể đi mà. – Mai Sương nũng nịu bên hắn.
Không còn cách nào khác, hắn đành kể cho cô ta:
- Thật ra là lần khám sức khỏe của trường lần trước, Jun và mấy tên kia có nhờ anh giả bác sĩ để Jun đỡ phải khám. Anh thật không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Jun có lí do gì mà…
Mai Sương như vớ được vàng, nhếch mép lên cười.
- Em… biết lí do đấy. – Cô ta nói.
- Em biết sao? Lí do là gì? – Tính tò mò của một con người đang trỗi dậy trong hắn.
- Vậy anh phải hứa làm một điều mà em yêu cầu.
- Có nhất thiết không? – Hắn hỏi.
- Có.
Hắn lưỡng lự mãi rồi mới trả lời:
- Được rồi. Anh hứa.
- Lần trước, lúc đi chơi ở New York, em đã biết được một chuyện. – Mai Sương ngập ngừng. – Đó là… Jun là…con gái.
Hắn ngạc nhiên vô cùng. Hắn không thể tin vào chính tai mình.
- Sao em lại có thể đùa như th
Total Visits: 49893067
Visits Today: 394828
This Week: 394828
This Month: 1887513
Total Visits: 49893077
Visits Today: 394838
This Week: 394838
This Month: 1887523
Total Visits: 49893067
Visits Today: 394828
This Week: 394828
This Month: 1887513