- á … á !!!!!!!!!!!!!!
- điếc tai quá – Hắn càu nhàu rồi vứt thanh mã tấu qua 1 bên
Nhìn cái bộ mặt thất kinh hồn vía của con nhỏ, hắn ko nén được liền ôm bụng cười ngặt nghẽo, nãy giờ con nhỏ làm hắn nín cười đau cả bụng, giờ thì hắn ko chịu đựng đc liền phá ra cười
Thảo nghe tiếng cười khùng khục thì hé mắt ra nhìn, ông chú râu ria chính là tác giả của tràng cười khoái trá, nó ngơ ngác nhìn khó hiểu rồi sau đó phát hiển ra mình bịa lừa, tức quá con nhỏ khóc to lên
- đồ độc ác … chú lừa cháu …
Hắn cười đau cả bụng, lấy tay quẹt nước mắt, cố nén cười nhìn con nhỏ đang bù lu bù loa, khuôn mặt đỏ bừng đang yêu quá thể
- thôi nín đi, về nhà mà nấu cơm cho mẹ kìa
- đồ độc ác … con nhỏ vẫn ko thôi, nó ngồi dưới đất khóc như 1 đứa trẻ
Hắn đang ko biết làm sao thì thàng cu Tuấn đã hùng hồn cùng mấy thằng nhóc nữa kéo đến, hóa ra chi viện của thằng nhỏ chính là 1 cậu bé vắt mũi chưa sạch kia
- ông ta kìa, ông ta là kẻ bắt nạt chị Thảo đó
Hắn trố mắt nhìn các chiến binh tý hon đang hùng hổ tay cầm mấy cành cây bé tý định tấn công hắn
Đến đây hắn lại phá ra cười, hết con bé rồi lại đến mấy cậu nhóc, thiệt tình ko đỡ nỗi tụi nhóc này
Con nhỏ vừa tức vừa quê, nó đứng dậy rồi chạy nhanh về nhà, ông chú độc ác dám chọc ghẹo nó
- Thảo ơi Thảo à, em có ở nhà ko Thảo hí hí, anh Bảo của em tới chơi nè
Đang nấu cơm trong nhà, con nhỏ nghe thấy cái giọng nhừa nhựa kinh khủng thì làm rớt luôn cái rổ rau đang cầm trên tay
- mẹ ơi ! thằng Bảo tới mẹ ơi
- cái gì nó lại tới nữa hả, chạy ra sau vườn đi con, đừng để nó thấy
Mẹ nó hốt hoảng chạy ra trước nhà xem trong khi con nhỏ chạy ra vườn trốn, nó sợ quá trèo luôn qua hàng rào nhà người ta
Đứng trước sân là 1 thằng con trai béo ú, mặt xệ mỡ, theo sau là mấy thằng con trai tướng ta du côn, bọn chúng đứng choán hết cả 1 góc sân
- a! chào cô Liên, bé Thảo đâu cô, bảo em ý ra nói chuyện với con chút – thằng mập cười tít mắt, ra vẽ chào đón hết sức giả tạo
- Thảo nó ko có ở nhà, cậu đến ko đúng lúc rồi
- Chời, cô cứ thích nói đùa, lúc nãy cháu mới thấy Thảo đi học về kia mà, cô cứ bảo em ý ra đây
- Tôi đã nói nó ko có ở nhà kia mà, cậu về đi … Bà liên gắt lên
Thằng mập đưa tay xoa xoa cái cằm béo ú, vẽ mặt đăm chiêu …
- chà rượu mời ko uống lại muốn uống rượu phạt, tui bay xông vào lôi cổ con nhỏ ra đây
- mấy người định làm gì – bà Liên la lên khi thấy mấy thằng con trai xông vào nhà mình
Bọn chúng lục tung căn nhà lên, làm đồ đạc văng tung tóe, bọn chúng chạy ra vườn thì thấy con nhỏ đang núp sau bụi cây
- Đại ca, thấy con nhỏ rồi, nó ở nhà bên cạnh
- Qua bắt nó về đây cho tao
Nótao
Nó thấy bọn chùng đang ùa qua bắt mình, tim đập thình thịch trong lồng ngực, nó cố tìm đường thoát thân, thấy cửa sau nhà ông chú râu ria ko đóng nó bèn chạy vào đó
1 hành lang dài tối om, nó mò mẫn trong căn nhà cho đến khi đụng phải ông chú
- nhóc làm gì trong nhà tao
- chú ! cứu cháu với, có người đang muốn bắt cháu – nó vừa dứt lời thì phía trước bọn thằng Bảo đã đập cửa rầm rầm
- ở yên đó
Tiếng đập cửa inh tai lằm hắn bực tức, bọn khốn nào dám phá cửa nhà hắn, còn con bé này nữa, sao lần nào gặp hắn mặt mũi cũng tái mét sợ sệt thế ko biết
- mỡ cửa … mỡ cửa
- mẹ kiếp, thằng nào phá cửa nhà tao
hắn bước ra chiếu cái nhìn sắc bén vào mặt thằng mập, hắn nhếch mép cười
- mẹ kiếp thắng mập, mày chán sống rồi hay sao mà dám phá nhà tao
- mày là thằng nào, tránh ra cho tao tìm người – Bảo hếch cái mặt lên, định xông vào thì bị hắn chặn lại
- mày đã xin phép tao chưa mà dám vào nhà tao
- mày là *** nào mà tao phải sợ – Bảo phải bước lùi về phía sau vì kẻ đứng trước mặt nó cao hơn nó cả 2 cái đầu, 1 đối thủ đáng gờm
- Khôn hồn thì bước ra cho bổn thiếu gia làm việc ko thì đừng có trách
- Có giỏi thì xông vào, hắn nhìn thằng mập thách thức
- Bọn mày xông lên xữ nó cho tao
Bọn đàn em của thằng Bảo nhào lên định đánh hắn, hắn cười khinh bỉ, mắt ánh lên cái nhìn chết chóc rồi thu nắm đấm lại, xông vào giữa bọn chúng
Cú đấm tựa ngàn cân dộng thẳng vào mặt mấy thằng hỗn láo, khiến bọn chúng choáng váng cả đầu óc, chỉ trong chốc lát hắn khiến cho 5 thằng to xác mà vô dụng nằm lê lết dưới đất
thằng Bảo thấy bọn đàn em chưa gì đã nằm đo đất thì sợ xanh mặt, con ác thú trước mặt nó đang trong cơn say máu tiến về phía nó
- bây giờ mày tính sao, ở lại đợi tao chém hay bỏ chạy hả thằng mập
- mày … mày … Bảo sợ ra mặt, nhưng vẫn nói cứng
- chưa xong đâu, nhất định tao sẽ quay lại
Hắn khịt mũi bước vào nhà, mấy thằng ko biết điều dám đụng đến hắn, còn con bé kia nữa ko biết chết đâu rồi
- tụi nó đi rồi, ra đi
Thảo bước ra từ trong bóng tối, nó nhìn ông chú bằng ánh mắt sợ sệt, người đàn ông trước mặt nó vừa cứu nó 1 bàn thua trông thấy
- cảm ơn chú đã giúp cháu
Hắn nhìn sửng vào khuôn mặt con nhỏ, trong ánh sáng mờ mờ, hắn nhận ra con nhỏ này rất đẹp, 1 nét đẹp tự nhiên ko phô trương, tim hắn bỗng trật 1 nhịp, hắn gắt lên để che giấu tâm trạng xốn xang của mình
- hết rồi thì về đi
Con nhỏ cúi đầu chào hắn rồi bước nhanh ra ngoài, bộ dạng hối hả của con nhỏ làm hắn thấy chột dạ
Thảo chạy về nhà thì thấy mẹ đang còng lưng dọn dẹp, tự dưng nó thấy thương bà quá đi mất, bọn thằng Bảo vẫn ko chịu buông tha cho nó
- Mẹ ơi ! mình chuyển nhà đi, con ko muốn ở lại đây nữa
Bà Liên ngước lên nhìn đứa con gái rồi thở dài
- biết đi đâu hả con, mình ở đây đã bao nhiêu năm rồi
- đi đâu cũng đc, mình bán căn nhà này đi, rồi tim nơi khác ở, chứ nếu còn ở đây, tụi thằng Bảo sẽ vẫn ko chịu buông tha cho nhà mình đâu mẹ
- mẹ biết chứ, nhưng nếu chuyển đi thì lỡ ba con quay lại tìm mẹ con mình lại ko thấy thì sao
Nó lắc đầu nhìn khuôn mặt đượm buồn của mẹ, bà vẫn cứ như thế, vẫn cứ hi vọng về sự trở lại của ba nó, người đàn ông bội bạc đã ruồng bỏ con nó
Nó ko đành nhìn mẹ mình như thế, nếu tụi thằng Bảo ko dồn nó đến bước đường cùng thì nó cũng đâu muốn phải chuyển đi
Tất cả cũng tại thằng mập đó, lúc trước nó với hắn học chung trường, hắn ỷ nhà có thế lực nên lúc nào cũng vênh mặt, ko coi ai ra gì
Lúc nó vừa vào lớp 10 thì đã vô phước lọt vào đôi mắt hí của thằng mập, bắt đầu từ đấy nó ko có lấy 1 ngày yên ổn
Bảo luôn tìm cách chèo kéo, dụ dỗ nó, rồi khi không đc thì đến phá nhà nó, hắn bảo yêu nó rồi tuyên bố ko đc ai đến gần nó, kẻ nào dám chống lại lệnh hắn thì sẽ ko thể sống yên ổn
Nó chán nãn vì cảnh ai cũng sợ, ko dám đến gần nó, suốt 2 năm học nó ko có lấy 1 người bạn, chung quy cũng tại thằng Bảo
Đến năm lớp 12, nó chịu hết nỗi liền xin mẹ chuyển trường, vì sợ lại lọt vào mắt xanh của đại gia nào đó, nó lại ko đc yên thân nên nó cố tình hóa trang cho mình xấu xí đi. Mẹ nó bảo, tuy nó ko đẹp nghiêng nước nghiêng thành, nhưng ở nó lại có 1 sức quyển rũ lạ kì, ko cưỡng lại đc
Đấy cho nên, dù chuyển trường, dù xấu xí nó vẫn bị quỹ ám
- Duy ơi, mày tính sao đã 4 ngày rồi đó
- Tính gì mà tính nữa, phen này Duy bại dưới tay con nhỏ người ngoài hành tinh đó rồi ha ha
- Bọn mày im hết đi, để tao nghĩ cách
Hết chịu nỗi những lời chọc ghẹo của đám bạn, Duy tức mình đạp đổ cả cái bàn
cái con nhỏ đáng ghét dám làm bộ chảnh với Duy, thật là tức ko thể chịu đc, ban đầu cậu chỉ định đùa cho vui, ai ngờ con nhỏ láo quá, dám mấy lần làm cậu bẽ mặt, phen này nhất định Duy phải cho nó nếm mùi lợi hại
- tụi bay ghé tai lại đây
1 kế hoạch gian xão đc vạch ra, duy mĩm cười với việc cậu sắp làm, tuy cách cũ nhưng thường mang lại hiệu quả cao
Nguyên Thảo, con nhỏ xấu xí hãy đợi đấy
……………..
- Này !!
- có chuyện gì ?? nó thở dài ngao ngán nhìn mấy đứa con gái đang vây xung quanh nó
- Nghe nói cậu đc
đc Duy tỏ tình !!! thích quá nhỉ
Lại là Duy !! bất cứ khi nào nó đc con gái hỏi thăm đều liên quan đến tên này
- liên quan gì đến các cậu. ai tỏ tình với tôi thì cũng là chuyện của tôi
- Cậu đừng tưởng như thế rồi lên mặt với tụi này, nó cho cậu biết Duy chỉ đang đùa với cậu thôi, 1 chuyện cá cược cậu biết chứ
Đứa con gái đó mĩm cười đắc ý
- thì sao ??
- ồ thì ra vẫn chưa biết, để tụi này nói cho cậu biết để cậu hết mơ tưởng !! Duy chỉ đang cá cược với tụi bạn là sẽ cưa đổ cậu trong 1 tuần nên mới tiếp cận câu thôi, nên cậu hãy tĩnh mộng đi
- ra là vậy – nó bật cười thích thú – cảm ơn mấy cậu nhé
nó thật tình ko muốn dính vào mấy cái rắc rối này, 1 mình thằng Bảo cũng đủ khiến nó điên đầu rồi
Tan học, Thảo bước lên xe bus về nhà, đường từ nhà đến trướng nó xa nên để về nhà ngoài đi xe bus ra nó phải đi bộ qua 1 con đường chuyên để xe hơi, ít người qua lại .
vừa đi đc 1 đoạn nó liền bị 1 toán thanh niên vây quanh chúng rú lên thích thú
- các người là … ai …
nó hơi mất bình tĩnh, lần đầu tiên nó gặp phải chuyện này ko lẽ chúng muốn ăn cướp , sao mọi chuyện xui xẽo cứ đổ ập lên người nó từ lúc bước vào trường này vậy
Tự nhắc mình ko đc tỏ ra sợ sệt nó hít 1 hơi lấy can đảm, chúng tuy đông nhưng đừng hòng động đến nó.
- chào cô em, đi chơi với bọn anh 1 chút chứ
nó trợn tròn mắt vì bất ngờ
trời đất có nhầm ko vậy, đi chọc ghẹo con gái thì lựa đứa nào đẹp đẹp chứ, tại sao lại chọc nó
Tự dưng nghe bọn chúng nói thế nó bật cười ngặt nghẽo như điên, đúng là bọn nhóc con, tướng tá thì cao to thật nhưng mặt mũi thì non choẹt chắc tầm 16, 17 là cùng, nghĩ thế nó lại càng mắc cười.
- này bộ nghe đc bọn anh mời đi chơi thích đến vậy sao
1 thằng mắt hí bước tới đặt tay lên vai nó
- nhìn cô em tuy hơi xấu xí, nhưng bọn anh đang buồn … cũng đành chấp nhận vậy
Nó thôi cười quắc mắt nhìn, mấy thằng nhóc này đã đi quá xa rồi
- bỏ bàn tay bẩn thỉu của mày ra khỏi người tao
- ô hô, ghê gớm chưa kìa
bọn chúng lại òa lên thích thú
nó đang định cho chúng 1 trận thì bất ngờ 1 chiếc xe lao tới
- Lên xe !!
Người đó ko ai khác chính là Duy
Đang định cho mấy đứa nhóc kia 1 trận thì tên Duy này đến phá đám đúng là … định làm anh hùng cứu mĩ nhân chắc ( =.= )
- ê thằng nay từ đâu ra phá đám vậy, tụi bay xông lên cho nó 1 trận coi
- lên xe nhanh đi, muốn chết hay sao mà đứng đó
nó nhìn Duy vẽ thích thú , lên thì lên, xem cậu bày trò gì nào
chiếc xe phá vòng vây phóng vèo đi
- Hên cho bạn là gặp tôi, ko thì bây giờ có chuyện gì rồi
Duy gào lên trong tiếng gió, nó ko nói gì chỉ cười thầm trong bụng
” tại cậu phá chuyện tốt của tôi thì có ”
Thêm chuyện lúc sáng nữa, lần này nó sẽ giải quyết dứt điễm luôn
Một lúc sau Duy dừng xe lại bên bờ hồ
Không khí mát dịu làm nó thấy thoải mái, đang miên man nghĩ làm sao để xữ đẹp tên nhiều chuyện này thì Duy lên tiếng phá tan bầu không khí im lặng
- Này sao thế, tự nhiên lại im lặng
Duy chạm nhẹ lên vai nó, nó bất ngờ chụp tay cậu nhóc lại, quật ngã Duy bằng 1 đòn karate hoàn hảo
- yaaaaaaaaaaaaaa
- rầm !!!
Cậu nhóc nằm đo ván mà ko hiểu tại sao
- cậu … cậu làm cái quái gì vậy hả ???
Duy đau ê ẩm cả người vừa tức lại vừa bất ngờ
- tôi nói cho cậu biết !! nếu muốn đùa giỡn với tôi thì cậu chưa đủ khả năng ấy đâu, còn nữa lần cá cược này cậu thua chắc rồi
Mĩm cười đắc thẳng, nó quay người bỏ đi bỏ mặc nạn nhân mặt mày ngơ ngác vì quá bất ngờ Bệnh viện Việt Pháp
Total Visits: 48978918
Visits Today: 443677
This Week: 2946814
This Month: 973364
Total Visits: 48978931
Visits Today: 443690
This Week: 2946827
This Month: 973377
Total Visits: 48978918
Visits Today: 443677
This Week: 2946814
This Month: 973364