Thảo nhìn anh tức giận đóng sầm cánh cửa. hứ xem anh làm gì đc nó.
Buồn chán đi qua đi lại trong phòng, nó hết nhìn trần nhà rồi lại nhìn nền đá hoa cương trong phòng. Căn phòng này ko biết từ lúc nào đã luôn gắn bó với hình ảnh của Minh.
Thảo nằm dài trên giường suy tư
Mới đó mà đã gần 1 năm nó về làm vợ anh, nhớ lần đầu tiên gặp Minh nó đã sợ hãi mà khóc thét lên, khi đó anh trông ko khác gì tên tướng cướp. Rồi còn bản hợp đồng hôn nhân nữa chứ …
Nghĩ đến đây nó chợt nhíu mày …
Sắp 1 năm rồi … liệu Minh có còn nhớ chuyện đó ko
Thảo bật dậy, nó chợt muốn đi tìm Minh. Nghĩ là làm nó đi nhanh đến cửa, có lẽ Minh chưa rời đi vì nó vẫn chưa nghe tiếng xe. bước đến cánh cửa thì nó chợt nhìn thấy trên sàn nhà có 1 lá thư
Thảo nhặt lên, nó nghĩ chắc là của Minh đánh rơi nhưng khi nhìn thấy dòng chữ ” gữi Thảo, con gái yêu của mẹ” thì nó có 1 linh cảm ko hay .
” Con gái yêu của mẹ !
Sau khi con đọc xong lá thư này thì mẹ chỉ mong con hiểu và tha thứ cho cha con.
Mẹ biết con hận cha con nhưng Thảo à, mọi chuyện ko phải lỗi của ông ấy. Cha con chỉ vì bất đắc dĩ mới phải rời xa mẹ và con.
Nếu ko phải vì sự ích kĩ của mẹ thì có lẽ ông ấy đã ko phải chịu nỗi dày vò của lương tâm suốt thời gian qua.
19 năm trước mẹ gặp và yêu cha con, khi ấy ông nội con đã ra sức ngăn cản chuyện này vì đơn giản 4 chữ môn đăng hộ đối.
Gia đình cha con khi ấy là danh gia vọng tộc dĩ nhiên ko thể chấp nhận một người nghèo khổ như mẹ. Họ dùng mọi cách để chia rẽ mẹ và cha con, ép ông ấy phải lấy một người khác đó là bà Lệ
Cha con ko đồng ý và đã chấp nhận vứt bỏ mọi thứ để ra đi cùng mẹ. Mọi chuyện có lẽ sẽ tốt đẹp nếu bà Lệ ko lỡ lầm trao tình yêu cho cha con.
Ý định bỏ trốn của cha con bị phát giác, ông nội con rất tức giận và nhốt cha con lại, đe dọa rằng nếu ống ấy ko lấy bà Lệ thì sẽ ra tay với mẹ
Cha con vì bảo vệ mẹ nên đành nhượng bộ, và đã lên kế hoạch ngay hôn lễ sẽ rời đi. Nhưng tiếc thay trời phụ lòng người, đêm trước lễ cưới đã có một số chuyện xãy ra giữa cha con và bà lệ …
Một người đàn ông vì tình yêu đành nhẫn tâm bỏ rơi vị hôn thê của mình sau khi đã có quan hệ xác thịt, con phải hiểu ông ấy đã dằn vặt chính mình như thế nào, cha con mang nỗi day dứt đối với bà Lệ suốt thời gian chung sống với mẹ.
Và mẹ, một người đàn bà ích kỹ đã che giấu cha con một sự thật rằng bà Lệ đã mang thai đứa con của ông ấy.
Khi mẹ sống hạnh phúc bên cạnh cha con thì bà ấy phải chịu mọi sự dèm pha của người đời vì ko chồng mà có con và bị chính vị hôn phu bỏ rơi trong ngày cưới.
Nhưng mẹ đã chôn vùi sự thật đó, cho đến khi Bà Lệ tìm ra gia đình chúng ta và uy hiếp sẽ làm tất cả nếu cha con ko trở về bên cạnh bà ấy.
Một lần nữa, cha con vì 2 mẹ con chúng ta đành phải ra đi.
Ông ấy ko hề hay biết sự thật này và tin rằng đứa con trai của bà lệ là của người khác.
Bà Lệ vì muốn trả thù, đã luôn dằn vặt ông ấy và ko cho ông ấy biết rằng ông ấy còn có 1 đứa con trai.
Đến khi biết sự thật này, ông ấy đã ko thể chịu đựng nỗi
Cha con đã phải chịu đau khổ suốt cuộc đời và luôn đi tìm 2 mẹ con ta, nhưng khi tìm ra lại nhận được sự thù hận của con. Và cái sự thật ông làm hại 2 người phụ nữ yêu mình cùng 2 đứa con đã khiến ông ấy gục ngã.
Bệnh ung thư đang cướp đi sinh mạng từng ngày của ông ấy
Mẹ mong con sau khi đọc lá thư này thì hãy tha thứ cho ông ấy, cha con ko hề có lỗi, tất cả là do mẹ Thảo à
Lúc này đây, cha con chỉ mong được gặp mặt con, được nghe con gọi 1 tiếng cha …
Hãy làm điều đó trước khi quá muộn … Ông ấy rất thương con và luôn mong con được hạnh phúc.
Mẹ rất hối hận vì đã ko cho con biết sự thật này sớm hơn, mẹ thật ko còn mặt mũi nào để gặp con và cha con.
Bà lệ nói đúng tất cả mọi chuyện là do mẹ, mẹ hại cha con con hiểu lầm nhau, hại ông ấy ko được gặp mặt đứa con trai. Hại con phải xa cách tình thương của người cha.
Mẹ ko mong được con tha thứ, nhưng Thảo à. Mẹ sẽ mãi mãi yêu con.
Mẹ của con
…
Minh chạy nhanh lên phòng, khi phát hiện lá thư bị mất anh đã có một dự cảm xấu, ko đắn đo suy nghĩ anh vội vã vào phòng, thầm cầu mong Thảo ko nhặt được lá thư đó.
Nhưng khi bước vào phòng, nhìn thấy Thảo ngồi trên sàn nhà lạnh lẽo, khuôn mặt tái xanh thấm đẫm nước mắt và đôi mắt vô hồn, tim anh dường như bị ai bóp
bóp nghẹn. Anh lao tới ôm chặt cô bé vào lòng
- đừng khóc, đừng khóc ..
Thảo vẫn bất động ko hề nhúc nhích khiến anh vô cùng lo lắng, anh sợ cô bé chịu ko đc sự đã kích này, anh kích động lay lay vai Thảo, nói lớn
- Thảo, em nhìn anh đây, em ko được như thế, muốn khóc thì khóc đi đừng cố gắng kìm nén. Mở mắt nhìn anh đây …!!!
Nươc mắt cứ tuôn trào ko thể kìm lại được, Thảo cắn chặt môi đến bật máu cố ngăn bản thân bật ra tiếng khóc, nỗi đau khi nó ko còn cảm nhận được xung quanh, tâm hồn nó đang giằng co dữ dội giữa cảm giác tội lỗi và sự tổn thương sâu sắc. Nó nhắm chặt mắt để trốn tránh sự thật kia
- Thảo, mở mắt ra nhìn anh đây !!!
Minh hét lớn khi cảm nhận con nhỏ đang tự hành hạ bản thân. Anh điên cuồng cố gắng lay tỉnh Thảo, bắt nó phải đối diện với sự thật, thà rằng anh nhìn con nhỏ khóc lớn hay đập phá mọi thứ cũng được như thế còn tốt hơn phải nhìn Thảo đau khổ, giày vò, kìm nén chính bản thân mình. Cứ như vậy, anh sợ rằng cô bé sẽ chết mất ..
- Anh ra lệnh cho em, mở mắt ra nhìn anh đây
Minh gần như hết kiên nhẫn, anh hét lớn đến trời long đất lỡ, cũng may lúc này bà Lan đã đi du lịch nếu ko mọi chuyện sẽ rùm beng lên mất
Thảo bất đắc dĩ ngước đôi mắt đầy lệ nhìn Minh, đến lúc này đây nó mới bật ra tiếng khóc rồi nhào vào lòng anh
- tại sao … tại sao … cha em …
Sự thật phũ phàng kia như xẽ đôi trái tim nó, nó ân hận vô cùng ân hận vì đã làm tổn thương người cha của nó. Ông ấy hi sinh nhiều như thế vì nó nhưng nó lại dùng sự hận thù nhỏ nhen của bản thân để dày vò ông.
Thảo túm chặt áo Minh, nó khóc nhưng vẫn cố kìm nén. Minh nhìn bờ vai run run của nó mà đau tận tâm can, anh ước gì người chịu nỗi đau này là chính anh.
- khóc đi, đùng kìm nén chính mình nữa …
Đến đây thì nó ko còn kìm nén được nữa, nó mặc cho tất cả thả lỏng bản thân rồi gào khóc.
- anh à, nhìn em có ổn ko … liệu cha em có …
Minh bật cười, nhìn vẽ mặt bối rối cứ như cô dâu mới về nhà chồng của Thảo, anh kìm lòng ko đc đưa tay lên vuốt ve mái tóc của cô bé
- nhìn em rất dễ thương, em cứ yên tâm vào gặp cha em đy, anh đợi ở ngoài này
- uhm, vậy anh đợi em 1 chút
Thảo hít vào thật sâu, nó nhìn cánh cửa thật lâu rồi mới bước vào
Trên chiếc giường, một người đàn ông vẽ mặt tiều tụy với đôi mắt nhắm chặt đang nằm đó. Ánh mặt trời xế chiều chiếu những tia sáng lay lắt vào mái tóc đã bạc quá nữa càng khiến ông nhìn có vẽ già nua, ôm yếu hơn so với tuổi của ông.
Đã ko còn tồn tại người đàn ông phong trần lãng tữ như khi xưa mà thay vào đó là con người đang chịu khổ sở vì bệnh tật. khuôn mặt hốc hác với nhiều nếp nhăn, lông mày nhíu chặt như đang cố gặng chịu đựng 1 điều gì đó.
Nhìn ông nằm thiêm thiếp trên giường, Thảo kìm lòng ko đc mà bật khóc.
Nó bước tới cạnh giường, chạm nhẹ vào cánh tay ông, nó hối hận vì đã ko sớm hơn đến thăm người cha yêu thương của nó.
Nó hối hận vì suốt thời gian qua đã khiến ông đau khổ, hối hận vì những lỗi lầm nó gây ra, hối hận vì đã làm tổn thương ông … hối hận vì những gì nó đã nói.
Nhưng giờ đây, nó có ăn năn hối cãi cũng còn ý nghĩa gì khi tử thần đang từng ngày cướp đi sinh mạng của cha nó.
Nó muốn đc ở bên cạnh ông, giúp ông xoa dịu nỗi đau nhưng liệu nó có còn thời gian ko …
Giọt nc mắt lăn dài trên khuôn mặt, nó thổn thức gọi ông
- cha ơi …!!
Dường như cảm nhận đc có người đang ở bên cạnh, ông Kiên từ từ mở mắt. Nhìn thấy đứa con gái yêu thương đang ở bên cạnh mình, một nỗi vui sướng dâng trào trong lòng ông. Ông cất giọng khàn khàn nhưng tràn đấy vui vẽ
- Thảo, con đến rồi đó ư
- Vâng … Thảo nghẹn ngào cất tiếng, lúc này đây nó cảm nhận có muôn vàn mũi kim châm vào tim nó.
- Đừng khóc, đừng khóc con gái của ta
Ông Kiên đưa bàn tay khô ráp lau dòng lệ trên mặt nó, nụ cười yếu ớt của ông càng khiến nó đau buồn hơn, nó ko nề hà gì mà nhào vào lòng ông khóc như 1 đứa trẻ, cố gắng cảm nhận hơi ấm từ ông, thứ tình cảm bao năm nó để lạc mắt giờ phút này đang tuôn trao như núi lữa.
- đứa trẻ ngốc, lớn rồi mà vẫn nhõng nhẽo thế à, con định ko cho ông già này thở nữa sao.
- Cha ơi, con sai rồi, con sai rồi … huhu
- Biết sai là tốt rồi, nào ngẫng mặt lên cha cha xem con gái của ta xinh đẹp như thế nào nào.
Thảo cố gắng nín khóc, nó từ từ ngẫng mặt lên, đón nhận ánh mắt hiền từ của người cha
- con càng lớn càng giống mẹ con, bao năm qua cha đã có lỗi với 2 mẹ con con rất nhiều …
- ko cha ơi, là lỗi của con, con ko nên nói những lời bất hiếu với cha như vậy, là con sai, con sai lầm rồi cha hãy tha thứ cho con …
Thảo vội lắc đầu, nó ko muốn ông tự dằn vặt bản thân vì những điều trước đây. Nếu nó chịu nghe ông giải thích thì có lẽ ông đã ko phải chịu đã kích tới mức sinh bệnh như thế này
Ông Kiên mĩm cười, đưa tay vuốt nhẹ khuôn mặt nó, được gặp lại đưa con gái của mình trước khi chết có lẽ là ân huệ lớn nhất mà ông trời ban cho 1 người làm nhiều điều tội lỗi như ông.
- ko phải lỗi của con, là do cha, cha đã làm 2 mẹ con con chịu ủy khuất, làm mẹ con Lệ đau khổ …đang lẽ mọi người mà phải có đ
đc hạnh phúc nhưng chính cha lại là người gây nên mọi đau khổ. Một người như cha đáng lẽ ko nên sống, nhưng ông trời đã ưu ái mà ban cho cha 2 đứa con ngoan và 2 ngượi vợ hiền. bấy nhiêu đó đã là quá đủ với cha rồi
Thảo lại lắc đầu, nó ko muốn nghe những lời như thế, nó có cảm giác đó giống như những lời trăn trối cuối cùng vậy, nó ko muốn ông rời bỏ nó, người cha mà nó khó khắn lắm mói đc gặp lại đang định rời bỏ nó sao.
Nó còn chưa kịp báo đáp ông kia mà, nó còn chưa đc ăn với ông 1 bữa cơm, chưa đc hưởng vòng tay ấm áp của ông, chưa đc cảm nhận tình thương của người cha sau ngần ấy năm, vậy mà ông đành lòng bỏ rơi nó sao, ko nó ko chịu …
- cha …
Nó đang định mở miệng nói thì bà Lệ và Duy đã bước vào
- đến giờ uống thuốc rồi, ông cần phải nghĩ ngơi nhiều, hôm khác hãy nói chuyện.
Bà Lệ bước đến cạnh ông, dịu dàng đưa viên thuốc cho ông, mặc dù lời nói của bà có vẽ lạnh lùng nhưng ko thể che giấu hết tình cảm sâu đậm dành cho ông
- cảm ơn bà …
Nhìn 2 người trao cho nhau cái nhìn ấm áp, lòng nó chợt quặn đau, mẹ nó thì sao, nếu phải chứng kiến cảnh này thì bà ấy sẽ có cảm giác gì …
Thảo ko đành lòng chứng kiến tiếp cảnh này, nó đứng dậy định ra ngoài thì Duy đã túm lấy tay nó.
- tôi có chuyện muốn nói với cậu
…
- thật ko ngờ tôi với cậu lại là anh em
Duy mĩm cười chua chát, trong ánh mắt hiện lên vẽ bi thương cùng ko đành lòng
- lúc biết đc chuyện này tôi đã rất shock và ko thể tin rằng người con gái tôi thích lại là em gái mình.
Thảo giật mình đưa mắt nhìn Duy, Duy đã nhớ lại mọi chuyện sao, cậu ấy còn biết quan hệ giữa 2 người, 1 cảm giác rất khó diển tả chạy dọc sống lưng nó, vì lo sợ lại vừa áy náy …
- Cậu đừng nhìn tôi như thế, yên tâm đi tôi ko cón cái ý niệm ngu ngốc ấy trong đầu đâu.
Dường như để đảm bảo hơn cho lời nói của mình, Duy cười cậu đưa tay chạm vào vai nó
- em gái, yên tâm đi thằng an
Total Visits: 48979285
Visits Today: 444044
This Week: 2947181
This Month: 973731
Total Visits: 48979289
Visits Today: 444048
This Week: 2947185
This Month: 973735
Total Visits: 48979285
Visits Today: 444044
This Week: 2947181
This Month: 973731