Girl XinhAndroidGame
Tìm Kiếm| Tập tin: (0)
↓

Truyện Teen - Vì em là búp bê của tôi

Ad AnhVina (ADMIN) (ON)
clock29.04.26 / 04.53.43 PM



ANh cuống cuồng xé một mảnh áo mình băng lại vết thương, vừa hét lớn:

-Quản gia Lâm! Gọi cấp cứu! Mau!

Anh quay lại nhìn nó, vỗ vỗ vào gương mặt nó, nói:

-An, tỉnh lại! Cố lên em! Em không được chết! Em không được chết !- Anh gần như gào lên.

Sao lại vậy? Sao nó lại tự tử? Tối hôm qua mọi thứ dường như đã tốt lên mà?

-Đừng bỏ anh!- Anh thét lên đau đớn như con thú hoang bị thương.
*
Một tuần sau.

Sân bay.

Anh đứng cạnh chiếc Limuos, châm một điều thuốc lên nhưng chưa kịp đặt nó lên môi mình thì một giọng nói khiến anh dừng lại:

-To6it hật sự bất ngờ khi anh cho gọi tôi về thế này đấy.

Anh quay lại nhìn hắn, ánh mắt chỉ có vẻ khinh thương nhưng vẫn có gì đó như cầu khẩn. , lo lắng lắm.

-Nếu không phải vì cô ấy tôi cũng không làm vậy. Vào xe đi!

Cả anh và hắn bước vào xe, tuyệt nhiên không nhìn nhau lấy một cái.

Hắn nhìn ngắm bầu trời qua cửa sổ. Bao lâu rồi hắn không nhìn thấy bầu trời nơi đây nhỉ? Chỉ mới mấy tháng nhưng sao như thể đã bao nhiêu năm rồi. Lòng hắn có chút xốn xang kì lạ. Thế nhưng loa lắng thì cũng không kém. Vì lí do gì mà anh lại có thể gọi hắn từ Mĩ xa xôi về, lại còn liên quan tới nó nữa chứ? Việc gì mà anh không làm được mà hắn làm được.

-Rốt cuộc anh định im lặng tới bao giờ hả Kiên?- Anh vẫn im lặng nhìn ra khung cảnh bên ngoài cửa sổ phái anh.- Hay tôi sẽ nhảy xuống xe và ra lại sân bay, tôi vẫn còn vé khứ hồi đấy.

-An, cô ấy cần anh.- Anh nói.

-Chuyện gì đã xảy ra với cô ấy?-Hắn hỏi ngay dù cho hắn biết nó chính là người đã làm tim hắn đau đớn biết bao. Và rằng lẽ ra hắn phải trả thù nhưng không, hắn dần chấp nhận việc không có nó để sống một cuộc sống mới, để cả nó và hắn hạnh phúc hơn thay vì níu kéo. Và hắn cũng không muốn giống anh, để thù hận cứ xóa nhòa đi sự tốt đẹp trong tình yêu kia. Hắn đã lựa chọn con đường tốt đẹp hơn nhưng giờ hắn tự hỏi, liệu có phải hắn đã chọn lầm đường rồi không khi àm giờ nó đã gặp chuyện.

-Cô ấy lấy tôi.

-Điều đó đương nhiên là tôi biết.- Hắn thậm chí vẫn còn giữ chiếc thiệp cưới ấy. Chiếc thiệp nằm ngay ngắn dưới tập hồ sơ cũ trong ngăn cuối của tủ tư liệu của hắn. hắn để đó, biết sự hiện diện của nó và tự nhắc mình hắn và nó đã không thể nữa rồi. Thi thoảng nhóc vẫn lục tài liệu để giúp hắn và thấy nhưng đều giấu biệt và không biết rằng hắn biết được điều đó. Nhóc có lẽ tinh tế và tâm lí hơn nhiều so với vẻ ngoài của mình.- CÒn gì nữa không? Đừng nói anh gọi tôi về để chứng kiến khung cảnh gia đình anh hạnh phúc với anh, cô ấy và…một đứa con.- Rõ ràng hắn cực kì khó khăn để có thể thốt lên ba chữ cuối.

-Cô ấy có thai.- Tim hắn đau thốn. Dường như hắn còn run rẩy nữa, tay hắn siết chặt thành nắm đấm.- Nhưng đã mất.
-Cái gì? Chuyện quái gì xảy ra vậy?- Hắn hỏi dồn dập. hắn biết nó sẽ sock, sẽ đau đớn thế nào khi biết điều này.- Vậy nên anh gọi tôi về…- hắn ướm hỏi.

-Là tôi đã sai. Cô ấy suy sụp lắm rồi, chỉ anh mới giúp được cô ấy. Cô ấy đã…tự tử rất nhiều lần.- Anh cảm thấy cổ họng mình đắng nghét. Có gì đó chẹn họng anh lại.

-Nếu giúp anh thì tôi được gì?- Hắn hỏi một cách lạnh lùng.

Anh nhìn hắn và hắn cũng nhìn lại anh. Anh nói một cách khó nhằn:

-Cô ấy.- Không phải anh mệt mỏi vì nó mà vì anh không chịu nổi nếu nó tự hủy hoại mình hơn thế nữa. Anh có thể không có nó nhưng cái viễn cảnh nó chết đi. Anh không dám nghĩ tới nữa. Với anh, một người tự vẫn ngay trước mắt anh là quá đủ rồi. Anh không muốn nó sẽ giống như ẹm anh. Người phụ nữ đáng thương đó…

-Nếu anh không giúp, cô ấy sẽ chết mất.- Người anh run lên bần bật. ANh hoàn toàn mất bình tĩnh. Đưa tay lên che nửa trên gương mặt mình, anh đã khóc.

Hắn nhìn anh, định nói gì đó nhưng thôi. Liệu chăng đây là cơ hội cho hắn có lại nó?
*
Anh mở cửa phòng nó, nói khẽ:

-Vào đi.

Hắn, sau khi tắm táp, nhìn anh rồi nhìn khoảng không phía sau cánh cửa kia, bước hẳn vào. Anh bước vào ngay theo sau.
Nó ngồi trên chiếc ghế bành kê sát cửa sổ, mặc bộ váy dài gần tới chân màu hồng nhạt, áo lên cổ lộ rộng màu đỏ chói. Cô gái đó trông tái nhợt, mong manh và yếu ớt tới kì lạ. Nước da trắng tái kia khiến nó như hòa tan bản thân vào với nắng. hắn nhìn vào mắt nó. Vẻ tinh anh đã không còn, chỉ còn sự trống rỗng vô hồn giá băng.

Hắn tiến tới trước mặt nó, quỳ xuống trước nó, nắm lấy hai bàn tay nhỏ nhắn kia, nhìn với ánh mắt tha thiết.
-An…

Nó mỉm cười, nụ cười có chút sức sống trong đó. Tim anh bỗng đau thắt như ai bóp nghẹn. Nó chưa bao giờ cười như thế với anh cả. tại sao? Anh thật sự không là gì với nó thật ư?

-BẢo, anh tới thăm em à?

-Phải.- Hắn hôn lên tay nó, cười.- Em khỏe chứ?

-Em khỏe.

-Anh không nghĩ thế đâu.- Hắn nheo mày nhìn nó.

Nó cười khì.

Hắn liếc nhìn về phái cửa, anh đã không còn đứng đó nữa.
*
Anh tháo cravat ra, cuộn lại rồi nhét vội vào trong túi quần. Anh đi, mắt nhìn về phía trước nhưng sao chỉ giống đang nhìn vào cõi vô định xa xăm.

Tại sao nụ cười đó không dành cho anh?

Mọi thứ đã quá trễ để làm lại từ đầu sao?

Anh thật sự không còn cơ hội nữa sao?

Anh sẽ phải buông nó ra, sẽ phải mở cửa lồng sắt để con chim vành khuyên bé bỏng ấy bay về với phương trờiriêng của nó sao?

Anh đứng yên, tắm mình dưới ánh năng hoàng hôn màu cam chói mắt, nhưng buồn.
*
Hắn ngồi với nó tới tận tối. Nó luôn hỏi nhiều điều về cuộc sống bên Mĩ của hắn. Hắn trả lời với vẻ mặt tươi cười.
-Anh sống một mình bên đó ổn không?

-Cũng không hẳn là một mình.- hắn nhún vai.

-Là sao?

-Hầu như ngày nào Lan cũng tới.

-Lan? Cô bé làm gì ở đó?- Nó hơi ngạc nhiên.

-ANh cũng không rõ nữa, đùng một cái chuyển sang đó học. Sắp hè nên chắc cô ta cũng sắp về đây chơi nè.
-Cô ấy tốt với anh quá nhỉ?- Nó cười nhạt.

-Ừm.- Hắn đáp, hiểu rõ điều àm nó nghĩ tới lúc này.- Nhưng đó không phải là tình yêu, hay nếu nói theo phương diện nào đó, anh chỉ là ấn tượng với con bé ấy . Còn với ấy, Lan chỉ là một người bạn hợp cạ.

Nó vẫn giữ nguyên nụ cười.

-Em biết mà.

-An này…- Giọng hắn chùng xuống.

-Em có muốn đi với anh không, đi một nơi thật xa, chỉ có hai đứa thôi.
*
Anh đứng ngay bên ngoài, khựng người. Anh vừa đi về nhà là tới ngay phòng nó, anh chỉ muốn biết nó có khá hơn chưa. Thế nhưng vừa chạm tay vào nắm đấm cửa, chỉ mới kịp mở hé ra thì anh đã nghe thấy lời nói đó của hắn.
Nó sẽ trả lời sao đây?

Nó sẽ bỏ rơi ấy đúng không?

Im

lặng.

Mãi lúc sau, nó mới lên tiếng, vẫn với chất giọng yếu ớt đó:

-Bảo, anh là người mà em thích, rất thích…

Cả thế giới torng anh như sụp đổ. Phải rồi, nó sao ở bên anh được chứ. Nó đã chờ ai đó nói câu này, đã mong họ đưa nó đi từ lâu lắm rồi. Lí nào một thiên thần như nó lại muốn ở chung với ác quỷ như anh. Nó đi, nó sẽ đi, sẽ rời bỏ anh, mãi mãi.

Anh cất bước.

Anh không muốn nghe bất kì lời yêu thương nào của họ nữa. Quá đủ rồi!
*

Thế nhưng anh đã không ở lại để nghe trọn vẹn lời nó nói:

-…nhưng người em yêu mãi mãi chỉ có anh ấy…

Đọc tiếp: Vì em là búp bê của tôi! – Chương 34
Đừng bỏ em!

-Sau bao nhiêu chuyện hắn ta làm với cô nhi viện, với em, em vẫn yêu hắn sao?- BẢo nói với giọng khẩn hoảng.

-Anh à, những ngày qua em đã nghĩ rồi. Em tin rằng trong thâm tâm Kiên vẫn yêu em.

-Yêu em? Bằng những điều sai trái hắn làm sao?

-Em không biết rõ lí do sao anh ấy lại làm thế…với cô nhi viện của chúng ta, với mái nhà êm ấm ấy nhưng…trong tình yêu, đâu ai có lỗi hả anh. Chúng ta nói việc anh ấy làm là sai thực ra là vì chúng ta nhìn từ khía cạnh của chúng ta, chỉ là chúng ta phán xét anh ấy. Chúng ta chưa bao giờ nhìn từ khía cạnh của anh ấy cả.

Hắn mở to mắt ra mà nhìn nó. Đây không còn là nó mà hắn từng biết. Nỗi đau mất con dường như khiến nó thay đổi nhiều hơn, suy nghĩ nhiều hơn, trưởng thành hơn so với lúc trước. Hắn bỗng thấy lòng nhẹ tênh. Nó đã không còn yếu đuối để rồi cần hắn nhiều như lúc trước nữa rồi.

-Có vẻ như lần về nước này của anh ngắn ngủi thật đấy.- Hắn cười trừ.

-Gì chứ?- Nó hỏi.

-Chỉ là anh định mai về thăm bố mẹ rồi tối mai lên máy bay.

-Gấp vậy sao?

-Ừ, có người chờ anh bên đó.- hắn cười.

Nó nhìn hắn một lúc rồi nói, miệng mỉm cười:

-Em chúc anh hạnh phúc.

-Cảm ơn em.

Hắn rướn người lên, hôn nhẹ vào trán nó. Nụ hôn nhẹ nhàng, ấm áp và đầy dịu dàng khiến nó cười tươi, gò má ửng hồng. hắn đã có thể bỏ nó lại phái sau mà đi tìm hạnh phúc riêng cho mình, tìm người con gái hoàn hảo với anh. Nhưng rồi nó cũng hiểu, hắn sẽ không bỏ nó lại mà hắn, và cả cô và gã nữa, họ sẽ chờ nó ở nơi gọi là vùng đất của hạnh phúc. Vấn đề là nó liệu có thể mở lòng và nắm lấy anh không. Thực ra nó cũng không biết nữa, có lẽ phải chờ rất lâu để làm được thế mất thôi.
*
Anh nằm ngủ trên giường mình, vẫn khoác quần tây và áo sơ mi không cài cúc. Hôm nay anh mệt mỏi vì công việc và cũng suy nghĩ về nó quá nhiều rồi. Thậm chí ngay cả khi ngủ, trông anh vẫn có gì đó đầy suy tư.

Cửa phòng anh mở nhẹ, đứng bên ngoài là nó. Nó nhìn anh nằm đó, thấy anh không cử động gì mới rón rén bước vào. Nó tiến lại gần giường anh, nhìn gương mặt anh lcu1 ngủ. Nhẹ nhàng đưa tay vuốt nẹh gương mặt ấy, lòng nó có một cảm giác gì đó rất lạ: man mác buồn nhu7gn có gì đó đầy khát khao. Nó mấp máy:

-Chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu không anh?

Nó cúi xuống, hôn vào môi anh.
*
Anh mở mắt. Đồng hồ mới chỉ 7 giờ nhưng đã lâu lắm rồi anh không ngủ giấc ngủ thoải mái thế, dù rằng anh không hiểu rõ lí do. Bỗng anh cảm thấy tay mình có gì đè lên khi trở mình vội quay sang xem. Anh mở to mắt. Nó nằm trên tay anh, mắt nhắm hờ, hơi thở đều đều.

Nó như cảm nhận được ánh nhìn của anh nên cũng trở mình, ngáp dài mấy cái rồi mở mắt.

Sao nó lại ở đây chứ? Lẽ nào tối qua nó qua phòng anh rồi ngủ quên sao? Nó hốt hoảng, vội vàng bật dậy nhưng vòng tay anh vòng qua hông nó nhanh chóng giúp nó yên vị trên giường lần nữa.

-Tại sao em lại ở đây?

Nó đỏ mặt, im lặng.

Anh nhìn kĩ, soi xét gương mặt nó rồi cười nhạt. Lí nào nó tìm tới vì anh chứ? Không phải nó đã bảo nó thích hắn sao? Còn anh, anh chẳng là gì với nó cả. Mà nếu có thì anh cũng chỉ như một ác ma. Được rồi, đã là ác ma thì cứ là ác ma thôi. Anh cười ngạo nghễ nhưng cũng có gì chua xót rồi cúi xuống nó.

Khi anh hôn nó, ôm nó, anh không nhận được sự chống cự rõ ràng. Nó cố đẩy anh ra nhưng bàn tay lại siết chặt lấy anh như muốn giữ lại. Anh không quan tâm, không muốn biết tới cảm nghĩ của nó mà chỉ biết ôm nó và có nó. Ừ thì anh là ác ma mà.
*
Nó cuộn tròn mình trong chắn, nằm im. Anh ngồi bên cạnh, nhìn ra ngoài với ánh mắt xa xăm bất tận. Anh ôm nó nhưng tâm trí anh đang nghĩ về việc khác. Anh đã quyết định.

Anh chạm nhẹ vào nó, nói:

-Gần tối rồi rồi, dậy đi.

Nó cử động định đẩy tay anh ra, vẫn kiên quyết nằm trong chăn. Anh cúi xuống gần nó, nói nhỏ:

Trang: « 1333435

Đến trang:
Đánh giá của bạn là góp ý quan trọng giúp AnhVina nâng cao chất lượng bài viết !
Like XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 47019309
Visits Today: 502274
This Week: 987205
This Month: 12834657

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

/Dislike XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 47019316
Visits Today: 502281
This Week: 987212
This Month: 12834664

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 47019309
Visits Today: 502274
This Week: 987205
This Month: 12834657

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

.png" alt="★★★★★★" title="★★★★★★">
Bình luận bài viết
Tên bạn:

Nội dung:





HomeLượt Xem: 1/ XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 47019320
Visits Today: 502285
This Week: 987216
This Month: 12834668

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Link:
BBcode:
↑Cùng Chuyên Mục
iconTruyện hay - Cô Ấy...Là Của Tôi!
iconTruyện Teen Hay - Bản chất thật của HotGirl
iconTruyện Teen - Đồ Tồi Tôi Yêu Anh Full
iconTình yêu của những ngôi sao full
iconTiểu Thuyết - Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy
[Xem thêm...]
Ads - Tài Trợ
Bạn Xem Chưa ?
watch sexy videos at nza-vids!
TRUYỆN TEENTRUYỆN TIỂU THUYẾTTRUYỆN MỚI