nữa.Họ đi ép vào nhau,ôm nhau bước vào nhà,lướt qua...trong sự ngỡ ngàng và...chết lặng của nó.Nó như là người vô hình trong mắt anh...Là anh không thấy hay cố ý như không thấy nó vậy.Trong khi ánh mắt Tống Phương dừng lại trên gương mặt giờ đây như tượng của nó,bỏ lại cái nhìn đầy khinh khị,thách thức và chế giễu nó-1 người thất bại.Có lẽ tại gió lạnh quá,nên xung quanh sao ảm đạm,cô quạnh và hơn hết là...xa lạ quá
"Không đâu,chắc tại windy say,nên anh không nhận ra mình thôi,anh không thể đi qua mình mà không có phản ứng,như mình là một người vô hình được"
Nghĩ vậy,nó nhanh chóng chạy vào trong,anh cùng Tống Phương đang ngồi ở sofa,Tống Phương rót nước đưa anh uống,nhìn như một người vợ đang chăm sóc chồng mình vậy.Nó bình tĩnh cất giọng nhè nhẹ,ngữ điệu không có vẻ giận giữ hay trách móc
-Anh uống rượu sao,anh đã ăn gì chưa để em dọn cơm cho anh ăn?
Anh đạt ly nước xuống,ngửa đầu lên xoáy ánh mắt...vô hòn vào nó như dò xét
-C...Cô...là ai?
-...-Im lặng
-A ha ha,chẳng phải đây là cô vợ xinh đẹp,giỏi giang của Minh Long này hay sao...a ha ha
Gật gù vài cái,anh giơ tay chỉ vào mặt nó rồi cánh tay lại rơi xuống,windy cười như điên dại,liệu anh có biết mình đang làm gì,nói gì không khi lượng cồn trong người anh còn đầy ắp.Nhanh chóng,anh lại chỉ tay vào mặt nó,dứt khoát,mạnh bạo,2mắt long sòng sọc gặn lên những tia đỏ hằn rõ
-Cô...sao còn không đi đi,ở đây làm gì hả,đi đi...đi đến với tình nhân của cô đi...các người đi hết đi...hay cô còn muốn ở lại đây xem tôi thê thảm đến mức nào hả...hahaha
-...
Im lặng...thực sự nó không biết anh đang nói gì cả,sao lại có chuyện đi với ở ở đây,sao lại có tình nhân với thê thảm ở đây.Nó không hiểu,thực sự không hiểu anh đang nói gì,có lẽ anh đang say nên mới vậy,mới nói những lời không đâu thế này
Nó lại gần anh,1 tay đỡ anh,mặt quay lại phía Tống Phương nói nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ và dứt khoát
-Cảm ơn cô đã đưa anh ấy về,giờ cô có thể về được rồi,đã quá trễ
Tống Phương tái mặt tức giận vì thái độ của nó,đang định nói gì đó thì windy hất mạnh tay nó ra
PINH....chiếc ly trên bàn bị rơi xuống,vỡ vụnt,tay nó vô tình bị một mảnh cứa vào...máu chảy,xót lắm,nhưng nó không hề quan tâm đến vết thương,đứng dậy,nó lại đỡ anh,coi như vừa rồi là một chuyện chẳng có gì đáng để tâm đến.Nhưng lần này windy quát to hơn,âm thanh phát ra như tiếng sấm rền vậy...như tiếng nổ của 1 quả bom nguyên tử...ập mạnh,dữ dội,và chắc chắn sẽ để lại dư âm lớn.Anh như không hề biết đến vết thương vừa bị mảnh chai cứa tay nó...
-Cô là gì...là ai...cô có quyền đuổi người con gái tôi đem về hả,cô có tư cách đó hay sao,người phải đi chính là cô...đi đi,cút đi...đến với thằng mà cô yêu đi
Tay windy chỉ ra phía cửa,không thèm nhìn nó rồi lại ngồi xuống...ôm hôn Tống Phương 1 cách điên cuồng,cứ như không hề tồn tại nó ở đó vậy
Nó đứng yên,không một động tĩnh...nói cách khác là nó bất động,khéo mắt long lanh nhưng dường như nó đang gồng mình lên để giọt nước mắt đó k tràn khóe mi."Còn đứng đây làm gì nữa Hoàng Kim Gia...mi còn đứng đây làm gì nữa,chẳng phải người ta đã nói là mi đi đi còn gì,hay còn muốn đứng đây để thấy tình cảm mà người ta đối với mi...đau...ta đau quá"
Gia Gia chạy vuột ra ngoài,trong lòng nó giờ đây không thể dùng một từ ngữ nào để có thể diễn tả hết,"cút đi...cút đi...cút đi...người con gái tôi đem về...đem về...đem về...".Từng lời nói của anh cứ vang vọng mãi trong đầu nó,đau quá,nặng nề quá...sao từng lời anh thốt ra giờ đây lại như là từng con dao găm đâm thẳng vào tim nó vậy...đau...đau lắm...liệu anh có biết được cảm giác này của nó không.Nó đã làm gì sai để phải như thế này,phải nghe những lời đó từ chính anh.Nó đã cố gắng tha thứ và tin tưởng anh,để rồi nhận lại là những đau đớn thế này sao.Rồi đây giữa anh và nó sẽ đi về đâu đây.
Cái dáng người mỏng manh của nó cứ lê bước trên con đường heo hút vắng bóng người,gió thổi mạnh vào cái thân ảnh đó,tóc dài bay bay,gió ép sát bộ đồ ngủ mỏng manh vào người...liệu,nó có chịu đc với sự vô tình của gió khi chỉ phong phanh như vậy...Heo hút,trống trải...thấm đượm không khí ảm đạm xung quanh.Ánh đèn vàng của đèn đường cứ lặng lẽ đổ về sau càng làm xung quanh thêm phần cô đơn,sầu thảm
Một giọt...hai giọt...ba giọt...những gì chịu đựng lâu ngày giờ không thể chịu hơn được nữa,nước mắt lăn dài trên khóe mi,chảy dài xuống khuôn mặt vô hồn ấy...nó đắng,nó chát quá.Gia Gia đưa tay lên quệt đi...có cả vị tanh,vị mặn của...máu.Và rồi...nó cứ bước đi...
**
Nó vừa chạy ra khỏi cửa,windy lập tức buông Tống Phương ra,điều đó không khiến Tống Phương hụt hẫng và có chút...căm giận
-Em cũng đi đi...anh cần nghỉ ngơi
-Minh Long à,e..em...
-Anh hơi mệt rồi
Windy cắt ngang lời Tống Phương,không để cô ta nói hết,nói xong anh bước lên lầu,không quay lại nhìn cô ta thêm 1 lần nào nữa.Cô ta cũng có vẻ hơi bất ngờ trước thái độ của Minh Long,nhưng không ngờ anh lại phũ phàng với cô như vậy,cô đủ thông minh để hiểu rằng windy vừa rồi là lợi dụng cô để làm nó đau lòng,nhưng cô vẫn chấp nhận,dù là lợi dụng thôi,nhưng cô tin sẽ có ngày windy thuộc về cô,chỉ riêng một mình cô,còn nếu đã không thuộc về cô,thì đừng hòng ai có được
* * *
Chập 18:Em...có thể tự do
*********
Windy bước xuống lầu,đôi mắt sâu hơn,thâm hơn,và u tối hơn chỉ sau một
đêm.Anh nhìn khắp nhà...đêm qua nó đã không về nhà..."có lẽ đang vui vẻ bên cạnh N.Duy".Haha...anh lại tự cười như mỉa mai chính mình,"người ta đâu thèm quan tâm đến cảm xúc của mày chứ...ngu ngốc,thật là ngu ngốc...haha"
Hôm qua uống khá nhiều rượu,cộng thêm cả đêm không tài nào ngủ được nên khiến đầu anh hơi đau nhức,bước vào phòng bếp,thấy bàn ăn đang nguội lạnh nằm yên...chưa có người đụng tới:"em nấu cho tôi sao...haha...là sự bố thí cho người bị em bỏ rơi sao...tôi không cần"...nghĩ rồi anh đưa tay gạt phăng tất cả xuống đất,chén đĩa vỡ tung,văng khắp nơi..."em tốt với tôi quá,nấu cả một bàn thức ăn đầy...tôi k cần...tôi không cần..."..."sao em phải khóc,sao lại phải khóc,đáng lẽ đc tự do em phải vui chứ,hay em khóc khj kết thúc sớm quá,không như dự định của em..haha"...
Windy như bấn loạn,đập phá và nói nhảm 1 mình,sao nơi đâu cũng thấy bóng dáng của nó thế này,anh không biết mình sao lại thế này nữa,lí do gì...lí do gì khiến anh trở nên như thế..."Tôi hận em,nhưng...tôi lại yêu em nhiều hơn,tại sao,tại sao em lại có thể đối xử với tôi như thế,và tại sao đó lại chính là người bạn tốt nhất của tôi..tại sao...tại sao??"
Windy ngồi sụp xuống nền nhà,có lẽ từ khi sinh ra cho đến giờ,đây là lần đầu tiên có 1 người con gái khiến trái tim anh đau đến thế,ở nó có cái gì đó khiến anh thao thức,vui buồn lẫn lộn,khiến tim anh dâng lên ngàn hạnh phúc để rồi lại nếm triệu nhói đau.Rốt cuộc...nó muốn gì đây,anh phải làm gì với nó đây
*******
-Cô tỉnh dậy rồi sao,tưởng chết luôn rồi chứ
Nó tỉnh vừa mở mắt ra,nhìn thấy 1 chùm đèn pha lê trên trần nhà lạ hoắc,không gian xung quanh là một màu vàng chanh chói mắt..."mình đang ở đâu đây"...đó là ý nghĩ đầu tiên trong đầu nó,rồi chợt giật mình vì tiếng phát ra ở bên cạnh.Vừa nhìn thấy người đó,nó vô cùng ngạc nhiên và một chút khó hiểu"tại sao mình lại ở đây"
Con người đó mặc 1 chiếc áo ngủ 2 dây xanh trời hơi trễ,mái tóc xõa xuống đang ngồi trước bàn trang điểm
-Có phải cô đang nghĩ tại sao mình lại ở đây phải không?
-...
-haha...hôm qua tôi gặp cô gần chết bên đường,thương tình nên vác cô về đây
Nó yên lặng giây lát,nhìn con người đó với cái nhìn như muốn nói lời cảm ơn
-c..ả..m...
-cô định cảm ơn tôi sao...thôi khỏi,chẳng muốn được nhận lời cảm ơn từ cô đâu,..haha...-rồi như nhớ ra điều gì đó,cô ta nói tiếp-tay cô bị thương,tuy không nặng,nhưng không băng bó kịp thời nên bác sĩ bảo phải nghỉ ngơi,cô cứ ở đây đi,khi nào thích thì đi,không phải nghĩ nhiều
Nói rồi cô ta bước vào phòng tắm,thay đồ và đi,không để Gia Gia có thể nói gì được,Nó nhìn cô ta với vẻ cảm ơn nhưng cũng đầy khó hiểu vô cùng,không biết là cô ta đang muốn gì ở nó
Giờ nó mới nhìn bàn tay mình,bàn tay đang được băng bởi lớp băng trắng phau,quấn nhiều vòng...cũng chỉ là to gắp 2 bình thường thôi)...cử động thì hơi nhói lên 1 xíu,hôm qua nó đã không để ý tới."Hôm qua...hôm qua đã...".Nó tự nhiên nhớ đến chuyện hôm qua,lòng tự nhiên lại quặn thắt lại,nó không biết đây có phải sự thật không,hay chỉ là một giấc mơ thôi.Nếu là sự thật sao phũ phàng quá,sao anh tàn nhẫn quá,còn nếu là mơ,thì sao nó lại đau trong tim thế này,vết thương này là do đâu..."
*******
Hồng khôi đến lớp,nhìn vẻ mặt của cô ta cũng chẳng khác gì ngày thường,với những chuyện hôm qua xảy ra,cô đang chờ một điều gì đó,từ 1 ai đó.Hồng Khôi vẫn bước đến chỗ ngồi của nó,bên cạnh windy,nhìn vẻ mặt phờ phạc của anh cô biết hôm qua đã có chuyện gì đó xảy ra,nếu không tại sao...lại vậy.Những tưởng anh sẽ giống hôm qua,đuổi cô đi chỗ khác thì không,anh cứ ngồi yên mà chẳng thèm quay sang 1 cái,N.Duy cũng chẳng nói gì,không khí sao có gì đó rất lạ.Tống Phương ngồi bên dưới đang đưa mắt nhìn Hồng Khôi với vẻ tức tối."con ả thối tha,đêm qua thế mà vẫn dám sao",cô ta nghiến răng nhìn bằng đôi mắt dao sắc nhọn.."Tôi sẽ cho cô biết,nếu dám đụng đến những gì của tôi một lần nữa,tôi nhất định sẽ không để cho cô yên đâu,hãy cứ đợi đấy"
***
-chị Phương,hôm nay cô ta không đến,chứng tỏ là đã đúng theo kế hoạch của chúng ta rồi-yến yến vừa kẻ môi,vừa nói với Tống Phương(chẹp,đi hc mà cũng thế,bó s tay>.
-nhưng nhìn anh Long có vẻ phờ phạc quá,con nhỏ đó là cái thá gì mà anh ấy lại phải bận tâm thế chứ,thực sự chưa bao giờ em thấy anh ấy như vậy cả-Vy vy cũng lên tiếng
Chỉ có Tống Phương là không nói gì,ánh mắt cô ta nhưng đang linh tính chuyện gì đó,rồi chợt lên tiếng
-vẫn chưa xong đâu,con ả Hồng Khôi vẫn lẽo đẽo ngay bên Minh Long,chị không an tâm chút nào,cô ta sẽ phá kế hoạch của chúng ta mất,hơn nữa,cô ta chuyển về đây chắc chắn là vì minh long...-dừng trong dây lát,H.Khôi nói tiếp-được,cô sẽ biết thế nào là dám đụng đến Tống Phương này
Nói rồi cô ta cầm đt,ấn 1 dãy số dài
-alo,anh Lâm,là em đây
-có vẻ như độ cảnh cáo hôm qua cho cô ta đang còn nhẹ,em muốn hôm nay...đúng,chính xác là hôm nay giải quyết sạch sẽ cho cô ta mất đường đi luôn
Tống Phương vừa nói,ánh mắt lại lóe lên những ngọn lửa trong đáy,lời nói nghiến từ kẽ răng,vẻ câm hận lắm
Người tên Lâm ngập ngừng
-đúng,sau khi làm xong sẽ tung lên các báo lớn,làm cô ta thân bại danh liệt,không thể ngốc đầu dậy được nữa,sau đó,em sẽ cho tất cả những người ngu ngốc hâm mộ cô ta biết rằng...thực ra...mình chỉ đang hâm mộ 1 con đ.ĩ...hahaha
Tống Phương cười một cách man rợ,1 kế hoạc loại bỏ đối thủ,kẻ thù
Lâm im lặng hồi lâu rồi cũng gật đầu đồng ý,anh thực sự không thể làm khác được...vì...đó là..những gì anh tự hứa với bản thân
*****
Lâm-20tuổi,cha mẹ mất sớm,được ông ngoại Tống Phương nhận về nuôi,có quan hệ với nhiều đảng phái đường phố..có tình cảm đặc biệt dành cho Tống Phương,nên anh nguyện làm người vô hình bên cạnh bảo vệ cô
...............................................................
bạn đa
Total Visits: 48015096
Visits Today: 9542
This Week: 1982992
This Month: 9542
Total Visits: 48015102
Visits Today: 9548
This Week: 1982998
This Month: 9548
Total Visits: 48015096
Visits Today: 9542
This Week: 1982992
This Month: 9542