Nhưng mà, anh ta chắc không rảnh đến mức viết cái này đâu……….hơn nữa về địa chỉ, lên mạng tìm là ra ngay sao lại phải viết làm gì.
Một đồng nghiệp đi ngang qua nhìn thấy, âm thầm giật mình không ngờ là Tiết Sam Sam lại có thể được tham dự tiệc của nhà chủ tịch, sau đó thuận miệng nói: “Hội quán XX? Nghe nói là chỉ có hội viên mới được tham gia, rất thần bí.”
Sam Sam đang vui mừng vì không phải khách sạn 5 sao gì cả, không cẩn ăn mặc quá chỉnh tề, nghe thấy vậy hai mắt tối sầm, dường như thấy tiền trong túi mình không cánh mà bay.
Sam Sam dạo phố cả một buổi tối, mua một bộ lễ phục không quá phô trương mà thường ngày vẫn mặc, một đôi giày cao gót mà trước nay chưa dám đi bao giờ, tất cả đều là màu đen. Cô còn mua một bộ 8 con vịt con làm quà, loại hàng hiệu vừa có thể bơi trên mặt nước, lại vừa có thể hát, cũng mất đến mấy trăm tệ. Cô nhớ hồi nhỏ rất thích đồ chơi con vịt, trẻ con chắc cũng rất thích cái này. Vốn dĩ cô định mua một bộ đồ bạc cho trẻ em, nhưng về sau lại nghĩ nhà ông chủ chắc chắn không thiếu thứ gì, mua đồ chơi có lẽ tốt hơn.
Sau đó cô mới phát hiện tài khoản thẻ tín dụng của mình đã hết, lại còn nợ ngân hàng 1 tệ……
Thứ sáu, sau khi tan ca cô không về nhà mà ở phòng làm việc đến 7h tối, sau đó vào nhà vệ sinh thay bộ lễ phục và đôi giày cao gót, đi ra khỏi tòa nhà Phong Đằng, may mà công ty không còn ai cả, ăn mặc chỉnh chu như thế bị người khác thấy cô nhất định sẽ rất ngại. = =
Lúc đang đứng trước cửa tòa nhà đợi xe taxi, một chiếc BMW màu nâu bạc liền dừng ngay trước mặt cô, cửa kính xe kéo xuống, Ngài trợ lý cấp cao nhẹ nhàng thò đầu ra ngoài.
“Tiết tiểu thư đến buổi tiêc à? Hay là lên xe chúng tôi đưa đi”
“Được thôi, cảm ơn.” Sam Sam gật đầu cảm ơn, thật là khó có thể gọi được xe vào cuối tuần.
Sau đó cô mở cửa sau xe.
Sau đó………
Cô hối hận rồi….
Có ai nói cho cô biết, tại sao ông chủ lại ngồi sau xe không….
Ngài trợ lý cấp cao à, tôi có đắc tội với ngài sao…
(Bạn đang đọc truyện tại KenhTruyen.Info chúc các bạn vui vẻ)
Part 4
“Chủ….Chủ tịch,” Sam Sam vội vàng chào hỏi.
Ngài chủ tịch đang tựa vào chiếc ghế sau sang trọng nhắm mắt dưỡng thần, nghe vậy chỉ ừ nhạt một tiếng, ngay con mắt cũng không buồn mở.
Trợ lý Phương quay đầu lại cười nói: “ Tiết tiểu thư mau vào trong ngồi đi.”
“A, vâng.”
Sam Sam cẩn thận bước vào trong xe. Choáng, còn trải cả thảm lót sàn bằng lông trắng nữa, nhỡ trời mưa thì làm thế nào, chẳng phải nếu giẫm vào sẽ bẩn sao. May mà hôm nay cô đi giầy mới, chứ như thường ngày cô đi giày thể thao, giẫm phải chắc sẽ là 2 dấu chân đen xì mất……..
Ạch……..
Trong lúc nghĩ lung tung, xe chầm chậm lăn bánh.
Hai tay đặt trên đầu gối, lưng thẳng, hai mắt nhìn về phía trước——-Sam Sam giống như một học sinh tiểu học gương mẫu ngồi ngoan ngoãn bên cạnh của sổ xe.
Trợ lý Phương buồn cười, sợ cô không được tự nhiên, liền nhìn hộp quà trên tay cô tìm chuyện để nói: “Đây là quà mà Tiết tiểu thư chuẩn bị phải không?”
“Đúng vậy.”
“Rất thú vị.”
“Thật không?” Sam Sam nhận được lời khen vừa mừng vừa lo, nhất thời có cảm giác tri kỷ với trợ lý Phương, cơ thể bất giác hướng về phía trước: “ Tôi cũng thấy mấy con vịt này rất dễ thương, nó còn biết hát, mỗi con hát một bài khác nhau”.
Sam Sam bắt đầu khoe món quà, trợ lý Phương cũng hết lời khen ngợi, Sam Sam đang nói chuyện vui vẻ với Trợ lý Phương đột nhiên chủ tịch Phong lạnh nhạt nói thêm vào một câu:
“Phong Đằng trả lương cho cô rất thấp hay sao?”
Sam Sam quay đầu, thấy boss Phong đang lạnh nhạt nhìn cô bằng nửa con mắt.
“Không thấp…….rất cao…….” Sam Sam có cảm giác ánh mắt của boss Phong dừng lại trên hộp quà tặng, chẳng lẽ anh ta chê quà của cô quá rẻ tiền sao?
Bàn tay cầm hộp quà bất giác thu vào trong, cô lấy hết dũng khí tranh luận: “Chủ, chủ tịch cái này mặc dù chỉ là những con vịt bình thường nhưng trên thực tế……….”
Trên thực tế những con vịt này… biết hát, biết bơi, quan trọng là …những con vịt này là hàng hiệu! Hàng hiệu đó biết không? Còn đắt hơn những con vịt ăn được ấy chứ!
“Trên thực tế cái gì?” Phong boss nheo mắt lại, khẩu khí cũng không hề tốt lành, trên mặt rõ ràng ghi mấy chữ : “ Dám phản bác ta chỉ có chết thôi.”
Vì vậy Sam Sam nuốt nuốt nước bọt : “Trên thực tế……..chỉ là những con vịt bình thường = = .”
Chiếc xe tăng nhanh tốc độ hướng về phía trước trong sự ủ rũ của Sam Sam, lúc sắp đến nơi, Phong Đằng nhận một cú điện thoại, sau khi cúp máy liền dặn dò trợ lý Phương:
“Một lát nữa đưa cô ấy lên lầu, Phong Nguyệt muốn gặp cô ấy.”
Phong Nguyệt? Sam Sam nhớ ra rồi, đó không phải là em gái của chủ tịch sao, chằng lẽ Phong đại tiểu thư muốn gặp cô?
Vậy thì tốt quá. Sam Sam lớn bằng từng này rồi nhưng đây là lần đầu tiên cô tham dự tiệc một mình, đang lo lắng không biết nên tặng quà lúc nào thì thích hợp, hơn nữa sau khi bị Phong Đằng xem thường Sam Sam cũng mất hết lòng tin về món quà của mình, nên nghĩ lúc gặp riêng người ta sẽ âm thầm đưa luôn quà, cho đỡ bị mất mặt trước mọi người. = =
Xe dừng lại, Phong Đằng cùng người bảo vệ cao to kiêm lái xe đi trước,trợ lý Phương dẫn Sam Sam theo hướng khác, đi thang máy lên lầu vào một căn phòng.
Phong Nguyệt là một cô gái nhỏ nhắn xinh đẹp, đang ngồi trong phòng tán gẫu với mấy người phụ nữ, nhìn thấy Sam Sam liền nhiệt tình đón tiếp, bắt tay Sam sam nói : “Cô Tiết, may mà có cô giúp đỡ, nếu không chắc tôi sẽ mất mạng. ”
Sam Sam rất xấu hổ, khuôn mặt lập tức đỏ ửng, lắc đầu nói : “Đâu có đâu có, tôi cũng không làm gì mà.”
Phong Nguyệt cười cười, kéo cô ngồi xuống, nói chuyện thân mật vài câu, đột nhiên nhớ ra điều gì liền hỏi: “Tiết tiểu thư, cơm có hơp khẩu vị không?”
Sam sam ngây người ra.
Phong Nguyệt nói: “Tôi dặn nhà bếp làm cơm cùng đưa đến với cơm của anh trai, chẳng lẽ cô không ăn?”
“Ăn rồi, ăn rồi.” Sam sam gật đầu, hóa ra là do Phong đại tiểu thư dặn dò. Đã nói rồi mà. Chủ tịch kiêu ngạo như vậy làm sao có thể nghĩ đến việc tặng cơm trưa cho một nhân viên bình thường được chứ. Hôm nào cần máu, trực tiếp gọi điện yêu cầu đến đó mới là phong cách làm việc của anh ta.
“Cơm có hợp khẩu vị không?” Phong Nguyệt lại hỏi một lần nữa
“Hợp, rất hợp.” Sam Sam vội vàng gật đầu, ngoài gan lợn ra những thứ còn lại đều rất ngon. “ Thật là phiền cô quá.”
“Đâu có!” Phong Nguyệt cười : “ Anh trai tôi rất kén ăn, mọi ngày đều là đầu bếp của gia đình làm cơm rồi đưa đến, mang cả cho cô cũng thuận tiện mà. Hơn nữa nhân viên của Phong Đằng tôi biết rất rõ, đều hết mình vì anh trai tôi, bữa trưa có khi chỉ ăn bánh bao qua loa. Cô mới rút nhiều máu thế, làm sao mà ăn như vậy được.”
Điều này thực sự làm cho Sam Sam hơi cảm động, vị đại tiểu thư này quả là rất biết quan tâm và chu đáo, tỉ mỉ.
Phong Nguyệt nhìn thấy trên tay Sam Sam cầm hộp quà , ngạc nhiên vui vẻ hỏi : “ Đây là quà tặng cho em bé phải không?”
“Đúng vậy.” Sam sam đem hộp quà đưa cho Phong Nguyệt “Là mấy con vịt biết hát biết bơi.”
Phong Nguyệt dường như rất thích. “ Tôi thật sự sợ mọi người tặng tiền, như thế thật vô nghĩa, một chút tấm lòng cũng không chịu bỏ ra, cô biết không lúc đầu tôi hỏi anh trai phải trả ơn cô thế nào .Anh ấy bảo viêt 1 tấm chi phiếu, như thế không phải là sỉ nhục người khác sao……..”
A?
Sam Sam ngây người, trong đầu bất chợt có một ý nghĩ———– Đại tiểu thư, tại sao cô không để chủ tịch sỉ nhục tôi! Tôi tình nguyện bị sỉ nhục mà………
Có lẽ………hôm nay………….còn có…………..chỉ là có lẽ………= =
Part 5
Chi phiếu và gan lợn… hai thứ chênh lệch rõ ràng biết bao, lựa chọn dễ dàng biết bao, Sam Sam khóc không ra nước mắt. Đối với gan lợn, cô không bao giờ … muốn ăn thêm một chút nào nữa, nếu còn phải tiếp tục ăn cô có thể viết được một bài luận văn với đề tài là “ 18 ngày ăn gan lợn”.
Sam Sam nói: “Cái đó, mỗi ngày đưa cơm thực sự làm phiền anh chị quá, sau này không cần nữa đâu, ha ha.”
Phong Nguyệt gật đầu: “Cũng tốt, dù sao cô làm việc trong văn phòng, không nên đối xử quá đặc biệt.”
Điều này Sam Sam chưa nghĩ đến, nhưng thấy cô ấy đồng ý, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm hẳn. Nói chuyện được vài câu thì đứa bé nằm trong nôi bật khóc, tiệc rượu cũng bắt đầu, Sam Sam nhân thể cáo biệt rời đi, được nhân viên phục vụ dẫn ra phòng tiệc.
Sam Sam vốn dĩ cho rằng có thể tiệc rượu giống như trong ti vi, mọi người cầm ly rượu đi đi lại lại, nhưng xem ra đây là tiệc rượu Trung Quốc.
Trước khi đến đây Sam Sam nghĩ, xét bản thân đã phải nợ nần một khoản tài sản, vì vậy tiệc rượu lần này nhất định phải ăn cho bõ, còn dự trữ năng lượng cho N ngày tiếp theo. Căn cứ vào mục tiêu này, Sam Sam đã lập ra hai kế hoạch.
Kế hoạch A: Nếu tiệc rượu theo kiểu phương tây, thì sẽ cầm đĩa lén lút đi khắp các góc.
Kế hoạch B: Nếu tiệc rượu theo phong cách Trung Quốc, vậy nhất định phải chọn góc nào đó.
Sam Sam nhìn quanh tứ bề, chọn ngồi xuống vị trí một góc khuất nhất, vừa cầu khấn cái bàn này không đông người, vừa khấp khởi chờ khai tiệc.
Quả nhiên, bàn này vắng nhất, bao nhiêu người đi qua đều không ngồi xuống, Sam Sam mừng húm, người ít mới ăn được nhiều mà. Nhưng rất nhanh sau đó niềm vui đã hóa nỗi buồn.
Bởi vì khai tiệc, các bàn khác đều chật chỗ, chỉ có mình cô một bàn ==
Sam Sam tiêu rồi…..
Da mặt Sam Sam có dày đến mấy cũng không dám ngồi một mình một bàn, đứng dậy định đổi chỗ khác, nhưng bây giờ tìm đâu ra chỗ trống, hơn nữa cô chẳng quen một người nào cả, tùy tiện ngồi vào cũng rất kỳ.
Lúc này mọi người đều ngồi xuống cả, Sam Sam đứng lẻ loi, xấu hổ đến muốn đào cái lỗ mà chui xuống, đột nhiên cảm thấy có một ánh mắt mãnh liệt đang chiếu thẳng vào cô, cô xoay người nhìn theo hướng đó, chỉ thấy ông chủ đang chau hàng lông mày đẹp đẽ trừng mắt nhìn cô.
Chết rồi, thảm rồi, ông chủ chắc chắn cảm thấy cô làm mất mặt công ty. Sam Sam thê thảm nhìn lại — Ông chủ, không phải là tôi cố ý, ông phải minh xét nha.
Nhìn chằm chằm nhau một lúc, Phong Đằng mới di chuyển đường nhìn, vẫy người phục vụ, thấp giọng thì thầm mấy câu.
Sam Sam thấy người phục vụ đó nhìn cô một cái, trong lòng biết chắc có liên quan tới mình, tim bắt đầu đập mạnh, không phải là muốn mời cô đi ra ngoài chứ. Có điều như thế cũng không sao, vừa lúc có thể ra ngoài ăn mỳ bò.
Sắp chết đói rồi!
Nhân viên phục vụ quả nhiên mỉm cười đi về phía cô, dừng lại trước mặt cô rồi làm một động tác “mời”: “Cô Tiết, ông Phong mời cô qua chỗ ông ấy.”
Á? Không phải mời cô về ư? Mà còn kêu cô qua chỗ anh ta? Nhưng chỗ anh ta… chính giữa phía trước … là chủ tịch trong truyền thuyết đó ư?
Sam Sam lại một lần nữa rồi.
Đương nhiên Sam Sam không có gan ở trước mặt mọi người từ chối lời mời không phải nói là, mệnh lệnh của ông chủ, thấy chết không sờn lòng cô bước theo nhân viên phục vụ đi về phía Phong Đằng, bên cạnh anh đã được kê thêm một chiếc ghế.
Phong Đằng đang nói chuyện cùng với một ông già quần áo chỉnh tề, liên quan tới chuyện đất đai xây dựng gì đó, cơ bản không hề để ý đến cô. Sam Sam ngoan ngoãn đứng đợi anh ta và ông ấy nói chuyện xong, mới dè dặt mở miệng: “Chủ tịch, tôi ngồi chỗ này hình như không ổn lắm. ”
Phong tổng giọng điệu lười biếng: “Có gì không ổn?”
“Chỗ này đều là các nhân vật lớn, tôi, ây… tạm thời, vẫn chưa phải là nhân vật lớn. = =”
Phong Đằng nhẹ nhàng ngả người, con mắt nhìn cô chằm chằm. “Không muốn ngồi xuống, vừa nãy sao còn dùng ánh mắt đó nhìn tôi?”
“Ánh mắt gì ạ?” Sam Sam kinh ngạc.
“Ánh mắt của cô nói với tôi rằng…” Phong Đằng chậm rãi giải thích: “Tôi bị bỏ rơi rồi, nhanh đến cứu tôi với.”
“……” — Ông chủ, ngài nhìn lầm rồi, ánh mắt tôi rõ ràng nói cầu xin ngài đừng trừ tiền lương mà. – -
Thế nhưng nhìn vẻ chắc chắn trên mặt Phong Đằng, Sam Sam cũng bắt đầu nghi ngờ bản thân vừa nãy phải chăng là đã phát sai tín hiệu?… Tuy trong lòng cô kỳ thực không hề nghĩ thế, nhưng cũng có thể ánh mắt lại nói lên điều đó, chẳng phải có bài hát gọi là “Ánh mắt tôi đã phản bội trái tim” sao? = =
Có điều nói đi cũng phải nói lại, ông chủ, năng lực lý giải ánh mắt của ngài thật sự quá mạnh rồi. – -
Ngồi cạnh Phong Đằng đương nhiên đừng hòng hy vọng được ăn nhiều, đũa không bị run đã là tốt lắm rồi. Ban đầu Sam Sam dự định hôm nay sẽ ăn với phong cách “vừa lịch sự vừa mạnh mẽ”, nhưng bây giờ “mạnh mẽ” chỉ có thể thu vào trong túi mang về nhà, Sam Sam cố gắng nhớ lại cách ăn nho nhã lúc bản thân còn giả vờ làm thục nữ.
Nhưng trải qua luyện tập tranh giành cơm với các bạn trong 4 năm đại học, nho nhã thực sự đã trở thành việc của kiếp trước rồi.
Được rồi, gắp một miếng rau — Mỉm cười.
Đối với người cùng tầm nhìn —- Mỉm cười.
Nhân viên phục vụ mang lên món móng lợn, được rồi, mỉm cười với móng lợn.
Ơ, hóa ra không phải móng lợn, mặc kệ, đối với móng của động vật nào cũng mỉm cười.
Khuôn mặt cứng đờ luôn….. = =
Thật vất vả mới ngồi hết nửa bữa tiệc, lần lượt có người cáo từ, Sam Sam cũng tập tức cáo từ Phong Đằng.
Phong Đằng nói: “Cô hãy về muộn một chút, cùng tôi tiễn khách.”
“……..” Sam Sam run rẩy nhắc nhở anh ta: “ Chủ tịch, tôi cũng là khách mà.” Tôi cũng tặng quà …
“Cô muốn về trước?” Phong Đằng nheo mắt, cảm giác áp bức quen thuộc lại ập đến với Sam Sam. “Ông chủ chưa về, nhân viên có thể về được không?”
“Đương nhiên không thể!” Sam Sam lập tức nghiêm chỉnh nói : “Tôi ở lại tiễn khách… tiễn khách.”
Part 6
Sam Sam nửa no nửa đói đứng cạnh Phong Đằng tiễn khách.
Phong Đằng xuất thân từ nhà quan, từ nhỏ đã quen với cảnh này, nên rất nho nhã tự nhiên thoải mái, lại thêm vẻ ngoài tuấn tú phóng khoáng, nhìn nhất cử nhất động của anh ta quả thật giống như đang thưởng thức nghệ thuật. Sam Sam kề vai đứng cạnh, cảm nhận được hơi thở nam tính rất gần của anh, tim cô không tránh khỏi đập trật mất một hai nhịp, đương nhiên rất nhanh đã bị Sam Sam dùng lực trấn tĩnh —— CEO đại nhân khủng bố như thế, ngươi còn dám đập loạn, thật không muốn sống nữa sao!
Sam Sam lần đầu tiên nhìn thấy cảnh hoành tráng này, ngoài việc lặp đi lặp lại những câu xã giao, hoàn toàn không biết nên nói gì, phần lớn thời gian đứng cạnh Phong Đằng mỉm cười, trong lòng kêu khóc: Oa, đây là ngài thị trưởng mà, quả nhiên là nghiệp quan* cấu kết. A, ông già này hay bán XXX, đồ rất đắt, gian thương! 0
= =
Sam Sam thật không hiểu, rốt cục chủ tịch kêu cô đứng cạnh làm gì không biết, một mình anh ta cũng có thể đối phó hết được mà.
Nhân dịp Phong Đằng đang nói chuyện với một người có dáng dấp quý phu nhân, Sam Sam nhìn trộm di động. Đã hơn 10h rồi, Sam Sam có chút buồn bực, nghe thấy phía sau có người hỏi: “Cô đang làm gì đấy?”
“Xem giờ, sau 12h mà gọi xe thì khá đắt.” Sam Sam không chút nghĩ ngợi đã trả lời, sau đó đột nhiên nhớ ra giọng nói này là của ai, cứng ngắc quay đầu lại: “A, chủ tịch…”
Sam Sam rất muốn kiếm cái khăn để che mặt, nước mắt, làm sao có thể nói ra được cơ chứ? Chủ tịch, ngài thật sự quá gian xảo, rõ ràng là tấn công bất ngờ.
Phong Đằng nhíu mày nhìn cô trong hai giây: “Sau khi xong, tôi sẽ cho người đưa cô về.”
Ơ, Sam Sam ngạc nhiên mừng rỡ, gật đầu liên tục: “ Cảm ơn chủ tịch!”
Thật là trong họa gặp phúc, ít ra có thể tiết kiệm được 50 đồng tiền gọi taxi . Sam Sam gắng hết sức tiễn khách ing, đợi khách khứa về gần hết, Phong Đằng cũng từ biệt Phong Nguyệt, gọi Sam Sam: “Về thôi.”
Cất bước ra ngoài.
Sam Sam bước nhanh để theo kịp Phong Đằng, trong lòng nghĩ thầm có thể lái xe đợi bên ngoài, không ngờ ra đến ngoài, trước cửa chỉ đỗ một cái xe, nhân viên phục vụ nhìn thấy Phong Đằng, lập tức cung kính mở cửa xe: “Ông Phong.”
Sau đó Sam Sam nhìn thấy Phong Đằng ngồi ở vị trí lái xe, sau đó……
Sam Sam ngơ ngẩn đứng trước chiếc xe thể thao.
Tài xế của cô đâu?
Lẽ nào, chủ tịch nói: “Kêu người đưa”… Lại có thể là anh ta tự đưa?
Sam Sam đứng trước cửa xe, ngọ nguậy hỏi: “Chủ tịch, ngài nói kêu người đưa tôi về, tài xế đâu ạ?”
Phong Đằng có chút mất kiên nhẫn : “Tôi không phải là người à?”
Sam Sam thực sự muốn gật đầu. Boss lớn, ngài làm sao có thể là người chứ, cứ coi anh là người, thì cũng là người của bộ tộc ăn thịt người. = =
Thấy cô đứng bất động, Phong Đằng càng thêm mất kiên nhẫn, nói: “Lên xe.”
Sam Sam không dám tiếp tục vùng vẫy, ngoan ngoãn lên xe, xe này không phải chiếc BMW lần trước, mà là một cái xe thể thao màu trắng, Sam Sam không biết nhãn hiệu. Người giầu thật có nhiều xe, Sam Sam không kìm được xúc động.
Sau khi liên tục cảm ơn và nói địa chỉ của mình, Sam Sam nhẹ nhàng dựa vào ghế nghỉ ngơi, có lẽ trong bữa tiệc đã uống chút rượu, tinh thần nhẹ nhõm hơn chút, sau đó ngáp một cái, rồi… Sam Sam ngủ luôn.
Ngủ say thì không nói làm gì, nhưng gay go ở chỗ Tiết Sam Sam chưa ngủ sâu, trong khi xe thể thao chạy, cô mở mắt, đúng lúc loáng thoáng nhìn thấy một cái bảng hiệu quen thuộc lướt qua, sau đó ngủ lơ mơ, đầu óc lơ mơ, hoàn toàn quên mất ai ngồi cạnh, Sam Sam kêu lên: “Dừng xe ở đây, tôi phải đi ăn mỳ bò.”
Đợi Sam Sam nhớ ra không phải mình đang ngồi trên taxi, tài xế ngồi bên là Phong tổng, thì trong xe chỉ còn dư âm vang vọng.
Đứng trước mặt chủ nhân bữa tiệc lại có thể nói mình ăn chưa no, vị chủ nhân này còn là ông chủ của mình, Sam Sam khóc không ra nước mắt: “Chủ tịch…….Tôi bị bệnh dạ dày…… Mỗi ngày tôi đều phải ăn bữa ăn đêm……. Vừa nãy ở bữa tiệc tôi ăn rất no, thật đấy, chỉ là tiêu hóa hết rồi…”
Phong Đằng nhìn cô không nói gì, sau đó quay xe, dừng trước cửa hàng nhỏ có tấm biển hiệu màu vàng: “Nhà này?”
“Đúng rồi, đúng rồi”. Sam Sam liên tục gật đầu, chỉ nghĩ nhanh chóng rời xa tổng giám đốc. “Chủ tịch, vậy tôi xuống xe đây, tạm biệt, cảm ơn ngài đã đưa tôi quay lại, tôi ăn xong rồi tự về là được mà, Chủ tịch không cần đưa tôi nữa đâu?”
Nói một mạch rồi ngừng lại, xuống xe, mở cửa, hoàn thành một cách lưu loát. Sau đó vừa ngẩng đầu lên, boss Phong đứng đối diện .
Sam Sam tiêu rồi.
“Chủ tịch?” Anh ta xuống xe làm gì?
“Là mì bò à?”
“Chủ tịch, không phải ngài cũng muốn ăn cái này chứ…”
“Không thể à?” Phong Đằng đi tới bên cạnh Sam Sam đang hóa đá. “Tôi cũng tiêu hóa hết rồi.”
“Hả?”
“ Chẳng lẽ khả năng tiêu hóa của tôi không bằng cô?”
Nhìn ánh mắt như muốn giết người của boss lớn, Sam Sam lập tức nói: “Không có, không có, khả năng tiêu hóa của chủ tịch đệ nhất thế giới.’’ = =
Phong Đằng sặc một cái.
Vào cửa hàng, Phong Đằng ngồi xuống, Sam Sam vội vàng ngăn anh.
“Đợi một chút, tôi lau ghế.” Cầm khăn giấy lau sạch vết dầu mỡ trên ghế, chủ tịch đang mặc là bộ đồ tây cao cấp a.
