----------------------------------------
9h tối :
- Linh tỉnh dậy thì thấy mình ở trong một căn phòng tối om , chỉ có mình cô , Linh đập cửa , gào thét hằng mong bên ngaòi sẽ có ai đi qua và cứu cô ra khỏi cái chổ kinh khủng này . Bổng nhớ đến cái điện thoại , cô vội lấy ra , nhưng nó đã hết pin , cô cố bật nguồn , cố gọi cuộc gọi cuối mong có người đến cứu , và người nó nghĩ đến đầu tiên là Hoàng . Cô ấn số , mong sao điện thoại vẫn có thể gọi được và :
- << Em đang ở đâu vây ? >>
- Em..em không biết ...hu...em sợ lắm...ở đây tối thui à .
- << em cố nghe tiếng động bên ngoài xem >>
- Không nghe được anh à . Nó im re à . Hình như chổ đây không có người .
- << không có người à ? Em ở đó nha . Anh sẽ tới liền . Tìm một thứ để tự vệ nha >>
- Anh , anh tới lẹ...em sợ.
tít tít tít..
Điện thoại của Linh tắt nguồn luôn . Cô vội lần mò trong bóng tối để tìm thứ để " tự vệ " như Hoàng nói , nhưng cô sợ hơn vì cô làm gì đánh nổi ai .
---------------------------------------
- Mẹ ! Ba ! Dì !
- Sao con , tìm được con bé chưa ?
- Chưa ạ . Linh vừa gọi cho con , cô ấy đang bị nhốt ở nơi không có người đến , ba mẹ nói cho cảnh sát biết đi . Con đi tìm cô ấy đây .
Sau đó Hoàng lái xe đi tìm . Trên đường , cậu nghỉ << Không có người , có khi nào là bến cảng không ? >>
Linh thì sau khi tìm được vũ khí " tự vệ " là một khúc củi . Cô ngồi một góc , ở đây 4 bức tường toàn bằng sắt , Linh cảm thấy lạnh , không biết bao giờ Hoàng mới tới . Rồi cánh cửa mở hẳn ra , có ánh đèn lấp ló rọi vào mặt làm Linh chói cả mắt .
- Tỉnh rồi hả cô em ?
- Sao mấy người bắt tui ?
- Ai biểu cô em là cô chủ của một căn biệt thự , bọn này tính nhờ giúp bọn này ít tiền á mà .
- Mấy người nhầm rồi , tui không phải cô chủ trong nhà đó .
- Thôi mà ! 100 triệu đâu có nhiều đâu . Ba mẹ cô em búng tay một cái là có , đừng có chối nữa .
Một thằng bổng nói :
- Ê tụi bây , hay trước khi có tiền , mình vờn nó tí đi .
- Hê hê ! Đúng đấy .
Linh thấy không hay rồi , cô nắm chặt cây , nhắm mắt quơ mạnh , nào ngờ ...
- Cô em bắt mũi đấy à ?
Rồi giậc cây củi , quăng sang chổ khác . 3 , 4 thằng xông tới , Linh đang cố vùng vẫy thì :
RẦM !!!!!!!!!!!!!!
Tiếng cánh cửa bị đẩy mạnh ra . Linh nhìn ra và biết đó là Hoàng . Bọn kia thấy vậy , đứng dậy hết :
- mày là thằng nào thế ? Muốn chết à ?
- Ờ ! Bọn bây mà **ng đến cô bé ấy là tụi bây tới số rồi .
- Gan nhỉ ? Long , lên xử nó .
Hoàng cầm gậy đánh và rồi...cậu thắng . Tiếp thằng thứ 2 , cũng vậy . Bây giờ thì bọn nó có vẻ sợ , cả 4 thằng còn lại xông lên hết , nhân cở hội này , Linh chạy ra đến chổ Hoàng .
- Em chạy trước đi .
- Không .
- NGHe không ? đi đi , anh không sao đâu , anh sẽ ra sau .
Nói rồi , Hoàng xông vào đánh bọn nó .
Linh đành chạy ra trước , được một lúc , cô thấy không được , Hoàng thế nào cũng bị bọn nó đánh , làm sao cậu có thể chọi lại 4 thằng được . Linh nhìn quanh thì thấy một chồng toàn đá to . Linh có tài ném đá rất chính xác . Cô vội cầm mấy cục rồi chạy lại chổ đó . Đúng như Linh nghĩ , Hoàng đã không đánh nổi , cậu đang kiệt sức . Bổng , Hoàng thấy , bốp , một thằng ngã , rồi bốp bốp bốp , 3 thằng tiếp theo ngã tiếp . Hoàng quay ra thì thấy khuôn mặt của Linh , cô cười hứng thú .
- Sao ? Thấy giỏi hông ?
Hoàng định cười nhưng sao cậu thấy chóng mặt quá . Trời đất như đàn quay cuồng trước mặt Hoàng , rồi cậu ngã xuống , ngất xĩu .
Bé Bi... Anh Đã Về - Chương 10
Hoàng mở mắt , Hoàng thấy người củamình như chẳng còn sức lực gì . Và người cậu thấy đầu tiên chính là Linh . Cô bé đang ngủ bên chiếc giường bệnh của cậu . Hoàng khẽ vuốt tóc thì Linh thức dậy . Mắt Linh sưng húp , có lẽ do khóc nhiều quá :
- Anh...anh tỉnh rồi à . Để em đi gọi bác sĩ .
- Không cần đâu . Linh ngồi đây đi .
Linh ngồi đó . Nhìn Hoàng có vẻ mệt mõi , Linh đau xót , cô lấy khăn lau mồ hôi đang chảy ướt đẩm mặt . Cô hỏi :
- Anh có bệnh gì à ?
- Không ! Làm gì có . Ai nói gì với em à ?
- Không . Em hỏi nhưng ông bà chủ không nói gì ?
- Không có gì đâu . Anh khỏe mà .
- Uhm` ! Thật nhé ._Linh hỏi ngờ vực
- Uhm` !
Cậu nói dứt khoát của Hoàng làm Linh yên tâm . Cô luôn luôn tin vào những lời của Hoàng .
Kể về Sơn . Khi nghe tin Linh , đã chạy vào bệnh viện để thăm cô . Và sau một hồi nói chuyện , Linh đã đề nghị 2 cô và anh không nên gặp nhau nữa . Cô đã nói cô chỉ xem anh như một người bạn , không hơn không kém . Và Sơn đi về , anh hiểu trái tim cô thuộc về ai .
Hôm sau , Hoàng ra viện , cậu nói ghét cái mùi bệnh viện , vì thế dù gia đình nói thế nào thì cậu cũng về nhà . Hoàng vẫn còn mệt nên chưa thể đi học , vì thế Linh không còn bị " sai vặt " ở trường nữa . Nhưng cô cảm thấy buồn . Không hiểu sao , không thấy Hoàng cô cảm thấy thiếu thiếu gì đó . Thời gian lúc này trôi qua thật chậm , mà cô thì lại đếm từng giây phút để mong về nhà . Cuối cùng thì thời gian mong đợi cũng đã tới , Linh đạp xe tức tốc . Và , khi đi qua khu vui chơi dành cho trẻ con , cô thấy một cái bóng lấp loáng giống Hoàng , Linh dừng xe và vào xem thử . Đó chính là Hoàng , cậu đang nhìn về một hướng xa xa và suy nghĩ điều gì đó .
- Anh ... Hoàng ! _Lnih kêu .
- Ủa ? Về rồi đó à ?
- Uhm` ! Ma` sao anh lại ngồi đó?
- Uhm` thì ... cho mát .
Linh bất cười . 2 người đi về . Khung trời bây giờ thật yên bình .
Tối rồi . Linh đẩy nhẹ cánh cửa thì thấy Hoàng đã ngủ . Bất giác , Linh bước vào phòng . Đến nhẹ bên giường Hoàng ngủ , nhìn anh . Rồi cô giậc thót khi Hoàng đột ngột mở mắt . Lúng túng , cô tính sẽ chạy ra khỏi phong thì Hoàng níu tay cô lại .
- Đi đâu vậy...pé ?
- Đi ...đi ra .
- Nhìn lén người ta ngủ , rồi bỏ chạy khi người ta phát hiện à ?
- Đâu...đâu có .
Linh có hất tay HOàng ra nhưng không được , cậu kéo cô ngã lên giường . Níu chặt hai vai cô nói với vẻ nghịch :
- Thích anh hả ?
- ...
- Sao hông nói .
- Ai biết...anh nói thế....sao...trả lời .
Lúc này thì Hoàng cười vang , cái dáng điệu lắp bắp của Linh y hệt lúc cô tiển anh hồi bé .
May lúc đó phòng của Hoàng chỉ còn đèn ngủ , nếu không sẽ thấy được khuôn mặt cà chua lúc này của Linh . Hoàng thôi cười , anh nói :
- Anh biết là Linh quan tâm anh như anh trai , đúng không? Hì , hỏi chút mà đã lúng túng rồi .
Anh đặt một nụ hôn lên má cô .
- Về ngủ đi em gái .
Rồi anh đưa Lnih ra cửa . Lên phòng , Linh đóng cửa lại . Không biết sao câu nói đó của Hoàng cứ xoáy vào tim Linh , cô buồn .
<< Anh trai ? Mình thật sự xem anh ấy là anh trai ư ? Nếu vậy sao mình buồn thế này ? Nhẻ ra khi anh ấy nói vậy mình phải vui lên chứ . Nhưng cảm giác lúc này của mình là sao ? Là sao đây ? Tại sao xa Hoàg mình lại nhớ , anh ấy ở trước mặt mình cũng nhớ , không gặp mình lại buồn ? Đó là cảm giác gì ? Đó là gì ? Mình ...yêu chăng ? Mình yêu anh Hoàng à ? Có thật thế không ? Vây anh ấy có...yêu mình không nhỉ ? Chắc không đâu , nếu thích mình , anh ấy đã không nói vậy . Vậy là sao nhỉ , mình yêu đơn phương à ? Vậy làm sao cho người ta biết được nhỉ ? Thôi , để mai len hỏi con Quyên đã >>
-------------------------------------
Và thế , tình cảm của cô càng ngày càng lớn lên , ở bên Hoàng cô cảm thấy hạnh phúc cho đến...1 ngày .
Hôm nay là chủ nhật , Linh được ở nhà , vậy mà ông bà chủ , mẹ cô và cả Hoàng đều đi hết . Cô đòi đi theo thì mọi người không cho . Đợi mãi , gần khuya tất cả mới về . Trông Hoàng thì có vẻ mệt mõi , anh đi lên phòng . Còn ông bà chủ thì lại có mang một nỗi buồn , nỗi buồn đó hiện rõ trên khuôn mặt của bà chủ . Trông bà thật thất vọng và đau khổ . Cả 3 người vào phòng trong nói chuyện ( có cả mẹ Linh ) . Linh bước lên phòng Hoàng gọi anh dậy ăn cơm , vì cô nghĩ nhìn anh mệt mõi vậy chắc anh đói lắm . Nhưng Hoàng lại nói anh muốn ngủ . Vậy là Linh xuống nhà . Cô thấy 3 người nói chuyện lâu rồi mà chưa ra , Linh rót ba ly trà tính mang vào trong cho mọi người . Nhưng vừa đến cửa thì tiếng khóc của bà chủ đã vọng ra ngoài .
- MÌnh...làm sao...em..không thể...nhìn con mình chết dần...chết mòn được._tiếng bà chủ
- Em bình tĩnh , lỡ con bé Linh nghe thấy . Mình chưa hết hy vọng mà , họ còn đang cố tìm tũy tương ứng với Hoàng mà
- Hy vọng ư ? Con trai mình thì ngày càng yếu đi mà Mình bảo em chờ ư , em không thể ?
XOẢNG !!!!!
Tiếng thủy tinh rơi xuống thềm nhà .
- Linh ! Con...con nghe hết rồi à?_ tiếng mẹ Linh kêu lên .
Linh giờ như người không có sức . Cô không hiểu những gì ông , bà chủ cô vừa nói . Thật sự không hiểu . Cái gì mà " chết dần , chết mòn " , cái gì mà " không tìm thấy tủy tương ứng " .
- Bà chủ ? Bà vừa.... nói gì thế ạ ?
Lúc này , dường như bà chủ quá uất ức trong lòng hoặc đang có đau khổ , bà nói như hét :
- Tôi vừa nói gì ư ? Cô không hiểu hay cố tình không hiểu ? Con tôi nó bị sơ gan mãn tính , khối u đã ăn khắp người nó , và nó không tìm được tủy tương ứng . Nó Đã không chịu điều trị ở MỸ . Nó đã về đây , bởi vì nó giử cái lời hứa ngu ngốc của nó và cô . GIờ đâ nó chỉ có thể sống không quá nữa năm nữa nếu không tìmb được tủy . CÔ HIỂU CHƯA ?
Linh giờ đây không thể trụ được nữa . Linh ngả phịch .
- Mẹ , mẹ nói gì thế ?
Hoàng vừa bước xuống nhà một cách mệt mõi và nói .
- Linh , em đừng tin , mẹ anh nói đùa đấy .
Nói xong Hoàng đở cô dậy và đi lên phòng của Linh .
Đặt Linh ngồi trên giường . Hoàng vịnh chặt 2 cánh tay của cô :
- Linh , đừng tin những lời lúc nảy của mẹ anh . Em hiểu chưa ?
- Anh có bị bệnh không ? _Linh hỏi , mắt cô như người mất hồn , nhìn đi hướng khác .
-...
- Sao lại lừa em ? Sao anh lại về đây ?
-...
Nước mắt cô từ từ , từ từ chảy xuống .
- Tại sao....sao lại về đây ? Sao lại dấu em ? Anh nói đi ... nói đi chứ .
- Em...em bình tĩnh đi .
Cô vùng đứng dậy , nước mắt cô giờ như không có gì giử được :
- Bình tĩnh ư ? Anh có thể bình tĩnh khi nghe NGUỜI MÌNH YÊU CHỈ CÒN SỐNG KHÔNG QUÁ NỮA NĂM ĐƯỢC KHÔNg ? Bé Bi... Anh Đã Về - Chương 11
Nói xong Linh bỏ chạy .
Cô đau khổ , thật sự đây là cú shock quá lớn đối với Linh . Những nổi lo sợ của quá khứ lại trỗi dậy trong Linh . Cô sợ hãi , không muốn tin rằng Hoàng đang đứng trước mặt cô bằng da bằng thịt sau này chỉ còn là một chiếc bóng vô hình .
----------------------------------------
Về phía Hoàng , cậu không ngờ bí mật mình giấu kín bao nhiêu thời gian giờ lại bị đổ vỡ . Linh đã biết , giờ cậu không biết làm gì . Trái tim cậu như đang bị xé ra từng mãnh . Nỗi đau khổ , sự tuyệt vọng giờ tăng lên gấp bội . Hoàng về đây cốt yếu chỉ là muốn sống những ngày tháng êm đẹp bên Linh , cô bé mà lúc nhỏ đã cho cậu biết bao nhiêu hy vọng . Nhưng nào ngờ tình cảm của Hoàng càng ngày càng không kiểm soát được , đến khi ... đến khi hoàng quyết định sẽ nói cho Linh rõ tình cảm của mình , Hoàng muốn bỏ mặt tất cả ... bệnh tật , sự lo âu , nổi sợ hãi để dũng cảm đến bên tình yêu của mình thì ... mọi chuyện sập đổ . Trước mặt cậu là một bóng đêm u ám , mờ mịt . Giây phút nhận ra tình cảm của nhau cũng là giây phút biết rằng sắp xa nhau ... mãi mãi . Xót xa ... Giọt nước mắt thứ nhất , rồi thứ hai lăn trên khuôn mặt gầy gầy của Hoàng . Cậu ngồi bệt xuống , mặc cho nước mắt tuôn trào vì giờ cậu có nín lặng thì mọi việc cũng không thể thay đổi .
Còn lúc này , ở nhà dưới mọi việc trở nên thật rối rắm , cà nhà đổ xô đi tìm Linh . Cô chạy ra khỏi nhà và không biết rằng cô đi đâu . Chỉ biết cô đã chạy đi trong tâm trạng hoảng loạn . Mẹ cô lo lắng cho con gái mình đã đi tìm khắp cả cái thành phố SG nhưng không tìm được . Tuyệt vọng , kho mọi người tính đi báo cảnh sát thì ... :
- Để con đi tìm , con biết cô ấy ở đâu .
Đó là tiếng của Hoàng , cậu đã đi xuống nhà , khuôn mặt của Hoàng bình tĩnh hơn lúc nào hết .
-------------------------------------------------------
Linh dựa đầu vào thân cây , trăng hôm nay to lắm . Cô nhìn lên bầu trời , đôi mắt Linh đã ráo hoảnh , cô không khóc nữa , phải nói là không khóc được nữa . Linh quay người về phía sân chơi , kí ức bổng như đổ oà vào đầu Linh . Cô nhớ những lúc Hoàng nắm tay cô chạy khắp cả khu chỉ vì " Mệt sẽ quên buồn " , lúc đó Hoàng cười thật tươi . Rồi nhớ những cây kem dâu tay , sôcola Hoàng cứ lần lượt trao tay cô . Rồi ... rồi nhiều lắm , nhiều tiếng cười vang vọng cả sân chơi . Nhưng tất cả đâu hết rồi , giờ sao im ắng qá , chỉ có tiếng côn trùng :
- Hê ! Nhóc ! Sao ngồi đó , ra đây chơi cầu trượt với anh nè !
Tiếng nói vang lên . Linh bật dậy , trong màn đêm Linh thấy được dáng đứng của Hoàng trên cầu trượt , trông vững vàng nhưng sao cũng yếu đuối quá . Hoàng đang giả vờ , Linh biết là cậu đang cố tỏ ra vui vẻ để Linh không đau khổ .
- Em không chơi ! Anh toàn gạt em .
Linh nói , cô cũng đang giả vờ , vờ rằng mình cũng đang bình tĩnh .
- Giận anh rồi à ! Sao giống lúc nhỏ thế nhỉ . Bi hư quá .
Hoàng nói rồi từ từ đi xuống và tiến về phía Linh .
" Bi " , nếu được Hoàng gọi như vậy từ lúc trước có lẽ Linh đã vui đến phát khóc , giờ tuy nước mắt cũng muốn rơi xuống nhưng lại rơi trên niềm đau .
Thoáng chốc , Hoàng đã đứng trước mặt cô . Đôi mắt cậu dịu dàng , đôi tay cậu xoa nhẹ trên đôi mi còn đẫm ướt , Hoàng nói :
- Anh xin lỗi , xin lỗi đã không nói cho em biết được sự thật . Xin lỗi đã lạnh lùng với em suốt những ngày tháng vừa rồi .
Lúc này , nước mắt cô mới rơi , Linh khóc như con nít :
- Anh quá đáng , quá đáng . Sao lại giấu em , sao anh lại bị như vậy ? Anh nói đi , nói đi .
Hoàng ôm Linh vào lòng để xoa dịu sự kích động của cô . Cậu nói , cậu không muốn giấu gì với Linh nữa :
- Nghe anh nói . Thật ra anh đang mang căn bệnh " huyết trắng " . Anh cần có mộtngười cho tuỷ anh mới sống được . Vì thế anh phải sang nước ngoài để điều trị và tìm ra người có tuỷ tương ứng . Nhưng anh lại là ... một trong những người có tuỷ sống hiếm trên thế giới nên không tìm được tuỷ tương ứng . Và rồi anh quyết định quay về đây khi nghe nói thời gian còn lại của mình quá ngắn ngũi . Anh không muốn tốn thời gian trong những việc vô vọng này . Anh không thể thực hiện lời thề ước ở bên em suốt cuộc đời nhưng anh lại muốn mình sống tháng ngày còn lại bên em , được thấy Bi cười anh rất hạnh phúc . Đầu tiên , vì không muốn Bi bị tổn thương , anh đã không dám ở gần ben Bi , không dám gọi tên Bi như thế này . Nhưng càng ngày anh càng tham lam , khi thấy có người tiếp cận em , anh đã không chịu được , anh không muốn nhìn thấy Bi bên người khác. Anh ích kỉ phài không , rõ ràng không mang lại hạnh phúc cho em , nhưng lại không muốn em đi tìm hạnh phúc . Anh ...
- Không . Không . Anh không ích kỉ , anh mang lại cho em hạnh phúc mà . Có mà ... có mà
Linh nói trong tiếng nấc , trong nước mắt . Khóc vì cô vui , vui khi nhận ra Hoàng có tình cảm của mình , nhưng niềm vui này lại bị một nỗi đau khổ lớn hơn dẫm đạp . Linh ngước mặt lên nhìn Hoàng :
- Anh Ken , em...yêu....anh . Em mặc kệ , em không cần biết , không cần biết anh còn sống đc bao lâu , em muốn đem lại hạnh phúc cho anh .
Cô đặt nụ hôn đầu của mình nhẹ nhàng trên môi Hoàng . Cả 2 cảm nhận được vị ngọt của đôi môi ,của trái tim , của tình yêu , đồng thời cảm nhận được sự héo hắt , lạnh lẽo của cuộc đời vật vã . Chương 12
Về đến nhà , Linh lúc này đang ngủ , cô mệt lã một phần bị sốc , một phần là do khóc quá nhiều .
Đặt cô xuống giường , Hoàng nhẹ hôn cô rồi đi xuống dưới nhà .Mẹ của cậu giờ cũng đau đớn khôn xiết khi thấy cảnh tượng này . Bà thầm nghĩ lúc xưa mình làm nên tội tình này mà giừo con bà phải chịu bất hạnh như vậy .
Thấy con trai đi xuống , bà vội ôm chầm lấy mà khóc mà oán trách ông trời mà đau khổ . Hoàng dùng đôi tay chắc khoẻ của mình vỗ về , an ủi mẹ . Đến khi mẹ cậu bình tĩnh , Hoàng đỡ mẹ ngồi xuống ghế . Cậu nói cho cả gia đình nghe dự định " cuối đời " của mình .
- Cha , mẹ . Cha mẹ đừng buồn gì cả , con được sinh trong ngôi nàh này , được sống trong vòng tay của cha mẹ , được có tình thương của cha mẹ là con vui lắm rồi , là niềm hạnh phúc lớn nhất đời con rồi . Căn bệnh này không là gì cả , nó không ngăn được sự thương yêu của con dành cho ba mẹ , không ngăn được niềm tin , sự hy vọng trong lòng con . Giờ dù con được sống nữa năm nữa hay chỉ 1 ngày nữa con vẫn rất hạnh phúc vì tất cả những người con thương yêu đều ở xung quanh con . Con rất mãn nguyện . Ba mẹ à ... con yêu Linh ... Con biết con không thể bảo vệ Linh suốt cuộc đời được . Nhưng con muốn trong những ngày cuối cùng con muốn làm cho cô ấy có hồi ức vui bên con . Con muốn được sống những ngày tháng thật ý nghĩa bên ba mẹ và cô ấy . Ba mẹ nhé .
Mẹ Hoàng giờ đây khóc nhiều hơn , nhưng bà đồng ý . Bà biết đó là tâm nguyện cuối cùng của đứa con trai bà luôn luôn xem là sinh mệnh của mình .
Trong bóng tối cũng có người đang khóc , Linh khi tỉnh dậy không thấy Hoàng , cô đã vội chạy xuống kiếm Hoàng và vô tình nghe được những lời nói tận sâu trong trái tim của anh .
Hoàng lên phòng Linh , thấy cô ngủ , anh nhẹ ngồi bên , cứ nhìn cô mãi . Bổng Linh mở mắt , cười . Nhẹ lắm , nhưng Hoàng cảm nhận được . Nó làm ấm trong lòng cậu :
- Hôm nay anh ngủ bên em nhé , được không ?
Linh nói rồi xít người vào để Hoàng nằm xuống .
Nằm cạnh nhau , Linh cứ như bé con , ôm chặt lấy Hoàng .
- Anh ấm thật . hì hì .
Hoàng ôm chặt hơn , như không bao giờ muốn buông tay ra , không bao giờ muốn xa Linh . Bổng Linh nói :
- Anh Hoàng nè , cho Linh hỏi câu này nhé .
- Uhm` !
- Sao hồi bé anh lại đến làm quen với Linh zã ???
- Thì ... Lúc đó anh thấy có một cô bé cực kì dể thương đến ở nhà mình . Anh vui lắm . Nhưng cô bé cứ ở trong phòng hoài nên anh mới vào làm quen chứ sao .
- "cực kì dể thương" luôn hả . Hi hi . Zị chứ anh Hoàng xa Linh rồi anh Hoàng có buồn không ?
- Buồn chớ ! Anh khóc mấy ngày mấy đêm luôn á .
- Linh cũng zị á .
Cả 2 im lặng một lúc , Linh nói tiếp :
- Anh Hoàng nè , anh kể lại chuyện chúng ta lúc nhỏ đi . Linh quên xíu xíu ồi .
- Uhm` . Anh kể nha . Hồi đó anh với em hay đi đến công viên dành cho trẻ em chơi nè , Linh hay vòi anh , bắt anh phải đi mua kem nè ....
Hoàng nói , nói nhiều , đúng là cậu chưa quên bất cứ chuyện gì cả . Cậu nói đến khi thấy Linh đã chìm vào giấc ngủ sâu , Hoàng cười nhè nhẹ , rồi nước mắt cứ thế tuôn rơi .