-Dì làm gì cho con k vừa ý sao?-Ba ta tò mò
-Ba à..ba đừng tin bà ta nữa..chính bà ta....
-Con gái..k phải giống như mọi ngày sẽ tốt hơn sao? con đã hứa với ba rồi mà?-Ba nó cắt ngang lời nó
-Con đã từng nghĩ sẽ chấp nhận họ..nhưng mà...
-Tiểu Từ..có phải con nhớ Tuệ Nhi k?
-Bà k đc gọi tên mẹ tôi..bà k có tư cách....-Nó xỉ
-Đủ rồi...Dì k chịu nổi nữa..nếu con k thích dì ở đây thì Dì dẫn Rya rời khỏi..chứ con đừng có cái thái độ đó với Dì
Bà ta nắm tay Rya..con bé đau.nó khóc
-Ba ơi...con hông muốn đi đâu ba
ôm đứa con gái nhỏ vào lòng
-Ba k để aj đuổi con ra khỏi nhà...đây là nhà của con
Sock...thật sockk..
ba nó đang giữ chân họ lại à?
Ba ơi!! họ là người giết mẹ..chính họ đó ba..
Nó muốn nói lắm
nhưng liệu ba nó có tin
-Tiểu Từ..con quá đáng rồi đấy!-Ông nhìn nó
-Ba à..con k thể sống chung với họ..con k thể
-Tại sao chứ?? Dì rất thương con?
Cười nhếch mép..nó lạnh lùng
-Thương à?? chính bà ta đã giêt mẹ con để bước chân vào ngôi nhà này..con đường mà bà ta bước vào ngôi biệt thự này trải đầy máu của mẹ con..ba bảo con làm sao chấp nhận chứ???
Nó thét lên...nươc mắt lã chã rơi
-Đủ rồi..Con thật là..sao con có thể vu oan cho Dì như vậy chứ..con cần phải tôn trọng Dì chứ-Ba nó quát
Lại quát..
ba nó cứ mắng nó..vì ng đàn bà đó
-Ba...mẹ mất k bao lâu..ba lại mang ng đàn bà # đến ở..ba k sợ mẹ từ trong quan tài ngồi dậy sao? ba k sợ mẹ con chết k nhắm mắt sao???
Xoảng!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Ba nó hất tung chén đĩa trên bàn
tức giận..cơn phẫn nộ đang trút ầm ĩ lên ng nó
-Tiểu Từ...con k thể vu oan cho Dì..di sao có thể giết mẹ con-Bà ta phân trần
-Nghe k? Dì đã nói thế? con nghe chưa hả?-Ba nó nhìn nó..
Như muốn úp hết cơn giận lên người nó vậy
1 vệt nước mắt trải dài trên má
-Ba...
Nó kêu ông..tiếng kêu chất chứa tình yêu thương..mong 1 sự đồng cảm
-Ba cấm...từ nay k được nhắc tên ẹm con trong ngôi nhà này..con nge k?? ba cấm!!!!!!!!!!!!
Ông quát thẳng vào mặt nó
cấm sao?
ba k yêu mẹ nữa à??
phải..ba giờ chĩ yêu ng đàn bà đó thôi
-Ba..đó là mẹ con..tại sao ba lại cấm con nhớ đến mẹ chứ??
Nó khóc...nước mắt mổi lúc 1 nhiều..
Đau lòng lắm..ba à
-Mổi lần nhắc đến mẹ cả nhà đều k vui..mẹ con mất rồi..con chấp nhận đi..và đừng làm ầm trong căn nhà này nữa!!!
Ông to tiếng hơn
Ngã..
Nó ngồi bệt xuống nền nhà
Miễng chén đĩa châm vào da thịt nó đến rỉ máu...
-Con làm gì vậy hả?-Ông thực sự rất tức!!
-Chính họ là người giết mẹ con...chính họ đó ba...-Nó nước mắt đầm đìa..chỉ tay về phía bà
Giơ chiếc Ipad..nó nói
-Chứng cứ nằm trong này..
-đủ rồi..tiểu từ..con thực sự quá đáng...con đừng bao giờ nhắc lại chuyện này nữa và ba sẽ k tin đâu
Ông nhìn nó...thật vọng
sao có thể chứ
ba k cần nó thật rồi!!
k tin những gì nó nói
Ba ơi!!!
Đó có phải là ba k?? Ba nó k phải như vậy!!!!!!!!!!!!
Vô dụng..ba nó đã tin tưởng bà ta tuyệt đối..dù có thế nào..ba cũng k tin nó
Nó vô dụng rồi
Mẹ ơi!!
Chap 16:
Bỏ lên phòng...nó khóc...
phòng may?
mẹ nó ở đó
nằm gục trong căn phòng mà mẹ nó luôn găn bó
nước mắt cứ lã chã rơi
Mẹ nó thường nói\"Tiểu Từ của mẹ là xjh nhất..Tiểu Từ luôn đúng..dù bất cứ chuyện gì Tiểu Từ làm cũng đúng..mẹ ủng hộ Tiểu từ...\"
-Mẹ bỏ con thật rồi...mẹ k về với con nữa hả mẹ??
ôm chiếc khăn tay mẹ nó may..nước mắt thấm nhòa chiếc khăn
giờ ba nó cũng k cần nó nữa
suốt 1 tuần liền nó k đến trường
nơi nó đến là các Bar..vũ trường
nơi có thể giúp nó quên đi tất cả
~~
-Cô làm gì trong phòng tôi?
Bất ngờ khi thấy Mẫn Quân lục đục trong phòng nó..nó trợn mắt
-Tôi bị mất cái áo..k biết ng làm có để nhầm phòng k..tôi sang tìm lại
-Đồ rẻ tiền! tôi k cần..k tìm đc thì ra ngoài cho tôi,!
Nó bước vào lấy túi xách rồi ra cửa
đúng lúc ba nó về
k thèm nhìn ba nó lấy 1 cái...
nó đi xuống..
bất giác..Mẫn Quân chạy theo nó..níu nó lại,Giọng thiết tha
-Tiểu Từ..cậu đừng đi nữa...những nơi ấy k tốt đâu!!!!
Ngạc nhiên..nó và ba nó cùng quay lại?..
-Cô nói gì vậy? Tôi chỉ đi đến nhà Giao Giao thôi mà...
nhìn ba nó..Mẫn Quân típ
-K phải đâu chú...Tiểu Từ đi đến Bar đó chú...
Giận giữ.,.ông nhìn nó:
-Con đến những chổ đó sao?
-k có..con chỉ đi đến nhà Giao Gjao
nó quay đi
Mẫn Quân
chạy theo nó..
2 bên giằng co
túi xách nó rớt ra..
-Heroin?-Ba nó xanh mặt,ông lắp bắp
Chỉ vào gói ma túy..ông đưa trước mặt nó
-Con hư đốn như thế tự bao giờ?
Bât ngờ..nó thật sock
tại sao vậy? sao lại có gói thuốc ấy trong túi nó...??
-Con k biết..con k biết tại sao nó lại trong túi của con...con k biết mà ba....
-Thế con nói là tự nhiên nó ở trong túi con à?
-k..chắc chắn có ng hại con...là cô ta...lúc nãy cô ta vào phòng con,,chắc chắn là cô ta-Nó khóc,giơ tay chĩ về phía Mẫn Quân
-Con hư đốn thế từ khi nào?? hã...ba thương con để con thế sao? lúc nào con cũng đổ lỗi cho mẹ con Mẫn Mẫn..sao con k tự coi lại mình đi...
-Ba...ba đang đổ oan cho con...ba...-Nó nắm lấy cánh tay ông..tha thiết
Hất nó ngã..ông lạnh lùng
-Con làm ba quá thất vọng..những gì con làm và ba thấy làm sao ba tin con đc?
-Đúng...ba chỉ tin bà ta..tin mẹ con mụ độc ác đó...ba có còn tin con nữa đâu..
Bốp!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
1 cái tát thật mạnh
đau đến tận tim
như 1 nhát dao vô hình đang xoáy sâu trong tim nó
ôm bờ má hằng đỏ..
nó cười
máu
nước mắt
đang hòa vào nhau
nó phải tựa vào tường để k bị ngã...
là đánh
chứ k còn nặng lời quát mắng nó nữa r
ba nó
đã đánh nó
suốt 16 năm qua..cái tát đầu tiên ông đánh nó
vì ng mà ông xem quan trọng hơn
-Vì bà ta..vì bà ta..ba đánh con..ba đang bảo vệ gđ của mình..ba đang cố tách con ra khỏi gđ ba? đúng k ba??
nước mắt tuôn thành dòng,.nó thổn thức..
-Chính con đang tự tách mình ra cuộc sống của ba..là con.,.là bản thân con
-Đc..đc mà...ba cứ bảo về ng thân của ba đi...còn con..con là ng ngoài..người ngoài thôi phải k ba...??
nó thét lên...gào lên
liệu ba nó hỉu?
Nó bị oan..oan mà..sao ba k hiểu chứ
-Con im đi..con hư đốn như thế..làm sao ba tin tưởng con nữa
lắc đầu
nước mắt tuôn trào
nó nghẹn ngào
-Chính họ giết mẹ..chính họ hãm hại con..ba cứ tin họ đi...tin họ đi
Nó bỏ chạy ra ngoài
đi đâu bây giờ??
mọi thứ đang thay đổi??
thay đổi rồi!!!
Chap 17:
Nó cứ chạy...k biết là đi đâu:
Kít!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
-Này..đi đứng kiểu gì thế hả?-Ng con trai trong xe bực mình khi tự dưng có người băng ra đường.
Ngẩn khuôn mặt đầy nước mắt
Nó nhìn
-Tôi...xin lổi...tôi k..cố ý
Bất ngờ...tại s khuôn mặt này...làm hắn bối rồi
ngỡ như đã quen từ rất lâu
-Ơ...lần s..đi đứng cho cẩn thận đó
K đáp..nó tiếp tục đi
-Ra liền..-Giao Giao từ trong nhà hét với ra khi có người ấn chuông cửa
Mở cửa...
bất ngờ khi thấy nó nước mặt đầm đìa...
việc gì đang xảy ra với nó?
Ôm Giao Giao
nó chỉ biết khóc
-Tiểu Từ..có chuyện gì vậy?
-Ba tớ..ba tớ k cần tớ nữa rồi..Giao Giao à...k cần tớ nữa rồi
-Có chuyện gì vào nhà rồi nói
Dẫn nó vào nhà...Giao giao lo lắng
-Kể lại tớ nghe!
Nó nước mắt lưng tròng
kể lại cho Giao Giao biết
...
-Thật quá đáng mà...
Giao Giao bực tức
-Giao Giao à..tớ nhớ mẹ lắm..-nước mắt lăn dài...nó nhớ mẹ...nhớ lắm
mẹ k cần nó nữa rồi...
~~
Đã 2 tuần rồi nó k về nhà..
ba nó cũng k đi tìm nó nữa
Ba bỏ mặc nó thật rồi sao?
-Tiểu Từ à...cậu nên về nhà đi...cậu k thể chịu thua như vậy đc
-Nhưng tớ k muốn đối diện với ba..và gđ của ông ấy...tớ hận!
-Ngoan nào..cậu cần bảo vệ những thứ mẹ cậu để lại..nghe tớ đi
Bặm môi..nó cắn răng bước về địa ngục k lối
~~
-anh à...hơm nay em sẽ đưa con đi làm hồ sơ nhập học..anh k cần đi đâu...em và Mẫn Quân đưa Rya đi được rồi
-Ừ..anh cũng mệt..anh cần nghỉ ngơi
~~~
Trường học:
-xin lổi bà...tôi cần biết ba của cháu là ai...sao cháu lại lấy họ mẹ?-Hiệu trưởng thắc mắc
-tôi nghỉ là việc tôi chọn cho cháu ngôi trường tư thục k liên quan gì tới việc cháu có ba hay k?
-Trường chúng tôi chú trọng việc xuất thân gđ của học trò...nếu cháu chưa chính thức nhập họ ba tôi nghỉ bà nên bàn lại việc này với ba đứa bé..để bé có môi trường học tập tốt hơn...
-Có cần thiết k?
-Tôi nghĩ trước khi chọn trường này bà đã biết trường chúng tôi cần lấy những học sinh mang họ của cha....khi chính thức nhập họ cha mọi việc sẽ ổn thõa
-Vâng..tôi biết
~~
Kết thúc cuộc đối thoại với hiệu trưởng..bà ta bước ra
-Mẹ à..sao mẹ lại chọn trường này cho Rya..chú vẫn chưa chính thức cưới mẹ và Rya vẫn đang mang họ mẹ mà?
-Chính vì mẹ muốn như thế
Rỉ nhỏ vào tai Mẫn Quân..
-Con hãy làm theo những gì mẹ nói
~~
Cô bé nhỏ đứng ở 1 góc sân chờ mẹ và chị gái..
ngó khung cảnh xung quanh.cô bé cảm thấy mới lạ và sợ sệt
Bỗng có 2 đứa nhóc khoảng lớp 6-7 gì đó chạy đến xô bé té ngã
-Mày là đứa k có cha...k đc học cùng với tụi tao
Đứa thứ 2 tiếp
-Mày k có cha...đồ k có cha..k có cha
Con bé sợ hãi..khóc thét lên
-em có cha..có cha mà....
Con bé khóc mổi lúc 1 dữ dội hơn
2 đứa nhóc thấy vậy rút lui
~~
Xìa xấp tiền ra..Mẫn Quân vỗ đầu 2 đứa nhóc
-2 đứa làm tốt lắm..phần của 2 đứa đây..tuyệt đối k đc nói chuyện này với bất cứ người nào nữa..ok?
-Vâng!! cảm ơn chị
2 đứa nhóc cầm xấp tiền nặng tay đi mua quà vặt..và nhanh chóng quên những chuyện tụi nó vừa làm
~~
-Rya..con sao thế-bà ta hạ giọng
-Mẹ à..con có ba..con có ba mà mẹ...sao ngta nói con k có ba...-con bé khóc ầm ĩ..
-Nào..nghe lời mẹ..là ba con k cưới mẹ..nên người ta nói con k có ba...
-Sao vậy mẹ....ba là ba của con mà...
con bé thút thít mãi k chịu nín đến khi về tới nhà
quăng túi xách xuống giường..bà ta bực nhọc
-Anh sang dỗ Rya..nó khóc mãi k nín kìa
-Con làm sao vậy em?-Ông lo lắng
-Anh sang thì biết...
~~
-Rya..ba vào được chứ
con bé nhào vào lòng ông...khóc rưng rức
-Ngoan nào..sao con khóc?
-Người ta đánh con..nói con k có ba..k có ba..huhu
con bé khóc mổi lúc một dữ dội hơn
-Có ba đây mà...chuyện gì đang diễn ra thế
~~~~
-Có chuyện gì xảy ra với Rya vậy?-Ông hỏi
-Em k biết..con bé bị mấy đứa trong trường ăn hiếp..nó mắng con là k có ba..-Bà ta giải thích
-Thế em ở đâu mà để con bị ng ta ức hiếp vậy nè?
-anh tưởng em muốn sao?? em phải lo hồ sơ nhập học cho con nhưng ngta k nhận ngta nói con bé cần theo họ ba..-Bà ấy típ tục
-Chuyện gì vậy?? k đc thì chuyển trường #..cả cái tp này đâu phải có 1 trường
-Nhưng đó là trường học tốt nhất..anh k muốn con mình có môi trường học tập tốt nhất sao?
Khẽ thở dài
-Để anh nghĩ đã
Giọng ngọt ngào..bà ta tiếp
-Anh à...anh cần nghĩ cho con...em thì không sao..nhưng còn tương lai của chúng ta thì sao??
Anh nghĩ chúng ta cần đi du lịch 1 thời gian..mọi việc càng lúc càng căn thẳng
-Được mà..em sẽ thu xếp hành lí cho Rya...chúng ta sẽ đi đâu?
-Anh có căn nhà ở Đà Lạt..chúng ta sẽ đến đó
Hôn nhẹ bờ má ông,bà ta ngọt ngào
-Cảm ơn anh yêu!
Bà biết..mục đích của bà sắp sửa đạt được
~~~
-Vú Tâm...ba tôi đâu?-Nó hỏi khi thấy căn nhà vắng tanh
-Ông chủ đi du lịch với bà ta và cô Rya rồi..
-Du lịch?? ở đâu?-Nó bất ngờ..nó k hề hay biết điều đó
-Đà Lạt..căn nhà mà lúc trước ông hay đưa cô đi đó
Rồi nhìn nó..Vú Tâm nói tiếp
-Tôi lấy mấy cuộng băng ra..vô tình thấy được cái này..k biết giúp gì được cho cô k?
Chìa cuộng băng cho nó..
Bật lên..nó chăm chú nhìn vào nội dung trong đó
bất ngờ..và vui mừng nữa
Nó có thể rửa oan rồi
Ba nó sẽ lại yêu thương nó
Cuộng băng quay cảnh Mẫn Quân bỏ gói Heroin vào túi xách nó
Ba nó sẽ thấy
và sẽ k còn tin mẹ con họ nữa
\" Reng..Reng..Reng....\"
-Alo..Biệt thự Hạ Gia nghe..-tiềng Vú Tâm đáp lời đt
-tôi là bạn của Tiểu Từ..cảm phiền chuyển máy
~~~
-Alo..Giao giao à? có chuyện gì vậy?
-Tiểu Từ..cậu đến Đà Lạt mau đi...bạn của mẹ tớ vừa nhận đc thiệp mời đến dự đám cưới của ba cậu..và bà ta..cậu biết chưa?
-Cậu...cậu nói gì?? k..k thể nào...k thể nào
-Nhanh đi...đê muộn...= mọi cách cậu phải ngăn cản đám cưới đó...
Xoàng!!!!!!!!chiếc đt rớt vỡ trên sàn nhà...tim nó
Cũng vỡ như vậy
Ba đã đám cưới sao?
1 người con như nó...cũng k hề hay biết
chẳng # gì 1 người ngoài vậy
!!!!
~~~~
-chúc mừng..chúc mừng ông chủ Hạ...chúc 2 người hạnh phúc
-Cảm ơn
tiếng mừng của mọi người gửi đến ngày hạnh phúc của ông
bà ta miệng cười mãn nguyên
chức vị phu nhân của nhà họ Hạ bà cũng vớ tới
cô bé Rya miệng cười hạnh phúc đang đứng bên cạnh Mẫn Quân....
1gđ ..chính là 1 gđ...
~~
Nhà thờ đông đúc người...
bên ngoài đổ mưa tầm tã..nhưng k ảnh hưởng đến k khí vui tươi..hạnh phúc bên trong
dưới màn mưa trắng xóa
1 cô bé đang dùng chút sức lực bé nhỏ bườn trong cơn mưa...
cái trơn trợt của cơn mưa dưới đất Đà Lạt làm nó ngã
máu túa ra đỏ cả bộ váy trắng tinh khôi...
-Ba à..ba k đc kết hôn với bà ây..bà ấy giết mẹ...bà ấy hại con..chính ba 2ta chia rẽ gđ mình..ba ơi....
nó gào lên..vừa gào vừa chạy thật nhanh....
Cơn mưa trút tầm tã...
Lạnh và Đau....
k biết nó ngã bao nhiu lần nữa
có thể nói là vô số
nhưng vẫn can đảm đứng dậy
Ba nó....
~~
-Con có đồng ý lấy Hạ Niệm Nam làm chồng chính thức của con k?-Cha sứ hỏi
-Con đồng ý...
Quay sang ông...cha hỏi
-Còn con..Hạ Niệm Nam..con có đồng ý lấy Triệu Gia Mẫn làm vợ chính thức của con k?
-Thưa cha...con
tiếng nói của ông bị cắt ngang bởi những tiếng mầ ỹ bên ngoài
-Có chuyện gì vậy nhỉ?-mọi người xì xầm bàn tán
~~
-Cho tôi vào..tôi là con gái của Hạ Niệm Nam
Bảo vệ ra sức giữ nó lại...nó k thể bước vào trong
bước vào lễ đường hạnh phúc của ba nó
Vô dụng..nó k thể vượt khỏi hàng rào rắn chắc từ những người bào vệ
-tôi xin mấy người..cho tôi vào..đi
Quỳ gối..nó đang quỳ
nước mắt lã chã rơi
-Cô à..cô đừng làm khó chúng tôi..cô k có thiệp mời...chúng tôi k thể cho cô vào
nước mắt mổi lúc 1 nhiều
Nó dập đầu xuống nền nhà cứng cỏi
đầu nó bắt đầu rỉ máu
cánh tay trầy trạu bắt đầu đau nhức lên
Máu..chảy
-Tôi xin mấy người..xin mấy người..cho tôi vào...xin mọi người..xin mọi người
vừa khấu..nó vừa khóc và nói
-Cô để tôi vào nói với ông chủ đã
cứ thế..nó cứ dập đầu van xin từng người 1
máu cứ thế k ngừng chảy ra
cảm giác lạnh và đua đang xâm chiếm
nhưng nó k thể bỏ cuộc!!
phải cố gắng..cố gắng lên!!!!
t
~~
-Ông chủ...bên ngoài có người tự xưng là con gái của ông..chúng tôi k biết làm sao
Không khí trở nên ngột ngạt và căn thẳng...bà ta liêc nhìn Mẫn Quân..k biết đang xãy ra chuyện gì
-Để tôi ra xem...-Ba nó nói
níu nhẹ cánh tay...ba ta tha thiết
-Em và Rya chờ anh.!!!
khẽ gật đầu..ông theo người bảo vệ đi ra phía cổng
nước mắt ông lăn dài khi thấy đứa con bấy lâu nay ông yêu thương,chiều chuộng...
1 Tiểu Từ cao quý đang dập đầu cầu xin từng người 1...
Đau lòng...ông đau lòng lắm
ông đã làm tổn thương nó rồi
máu từ người nó k ngừng chảy ra...
Nước mắt cứ thể trào...
Từng lời van xin tha thiết....
Ba ơi...đừng
bỏ rơi con..đừng quên mẹ...nó chỉ có thể nghĩ như thế..và tiếp tục dập đầu để máu k ngừng tuôn
Chap 18:
Chạy ra đỡ lấy nó..ông ôm nó vào lòng
Đau lòng...ông đau lòng lắm
-Tiểu Từ...con làm sao vậy? sao con khờ vậy
mỉm cười mãn nguyên..nó ôm ba nó thật chặt..
hạnh phúc..hạnh phúc rồi
-Ba à...ba muốn lấy bà ấy thật sao?
Xấu hổ trước lơi chấp vấn của đứa con gái..ông gật đầu
-Ba cần cho mẹ con họ 1 danh phận...
Bất ngờ...
cứ ngỡ nó đã thuyết phục đc ba nó...
cứ ngỡ ba nó sẽ suy nghĩ lại...
đẩy ba nó ra..nó nhìn ông...nước mắt lưng tròng
1 cặp mắt sưng và mọng đỏ vì rôi quá nhìu nước mắt
-Ba...còn con?? còn mẹ??
-Con à..con vẫn là con yêu của ba..mẹ con đã mất và ba nghĩ con nên chấp nhận...
-Con của ba...-khẽ cười chua chát.
-Con là con của ba sao?? thế ngày hạnh phúc của ba người làm con gái này k đc quyền biết sao?