-Mẹ đã đi rồi..bỏ tớ..đi đến 1 nơi rất xa..có lẽ cả đời này..tớ cũng k đuổi kịp mẹ
Nước mắt chảy dài trên gò má hồng hào của cô bé lọ lem đáng thương
Những câu nói âu yếm của mẹ ngày nào mãi mãi nó sẽ k đc nghe nữa..
Đau...Nó Đau lắm!!!
-Tớ muốn nghe cậu hát về mẹ..1 lần nữa...có thể k?-Long đề nghị
Nhìn Long đầy ngạc nhiên..nó hỏi
-Tại sao?
-Vì..mẹ tớ..cũng mất rồi..và cậu hát..tớ nhớ mẹ!
Những đứa trẻ nhớ mẹ cùng nổi đồng cảm đang cùng nhau rơi nước mắt
Có ai hiểu..cảm giác của đứa con mất mẹ..là như thế nào k?
-Được!
Nó lau vệt nước mặt..nhẹ nhàng cất giọng
\" Ngày xưa khi còn thơ bé
Con vẫn hay đòi mẹ khóc nhè
Để được mẹ dỗ dành
Và kể con nghe những câu chuyện cổ tích
Từng đêm mẹ vẫn ngồi đây
Để con được những giấc ngủ say
Luôn yên bình trong những giấc mơ đêm về
Tình yêu thương bao la mẹ dành tất cả cho con\"
.....
Như k thể tiếp tục bởi nổi nghẹn đắng đang chặn ngang cổ họng..1 vị đắng và đau thật đau!
Nước mắt nó chảy dài xuống môi!!!...
Nó nghẹn ngào trong cơn đau nhói!
\"Mẹ yêu hỡi những vấp ngã trong đời
Có lúc khóc, khi cười thì mẹ luôn sớt bên
Những năm tháng tảo tần nuôi lớn con nên người
Trọn đời con sẽ mãi không quên
Và ngày mai khi đã lớn khôn rồi
Con sẽ cố bước đi trên con đường ước mơ
Con vẫn biết có mẹ kề bên và luôn sẻ chia
Con yêu mẹ nhiều lắm.....\"
Kết thúc bài hát với những hàng nước mắt lăn dài
-Tiểu Từ..yêu mẹ nhiều lắm,..mẹ à!
Long ôm nó vào lòng...
những giọt nước mắt cảm động của bạn bè..thầy cô cứ thể chảy.!!!
Mẹ..là người yêu con nhất!Mẹ luôn là vĩ đại nhất!!!!
Nhưng mà..mẹ đi rồi
-Cảm..ơn cậu.Niệm Từ!!!! tớ tin...mẹ sẽ vui khi chúng ta là những con người tốt
Long ôm nó..đầy tự hào
Và tiệc chia ly đến lúc phải tàn...
Những giọt nước mắt níu kéo..k nỡ..nó thực sự k nỡ!
-Tiểu Từ..sẽ nhớ mọi người nhiều lắm!
Nước mắt trải đầy lối về..có phải cuộc sống sau này của nó cũng tràn ngập nước mắt
Cơn ác mộng lần nữa sẽ lại đến? Đúng k?
-Mẹ ơi..hãy Cứu Tiểu Từ của mẹ!
-Nè...mày biết ai là người đoạt vương miệng k hả?-Minh Hoàng thích thú nói với hắn
-k biết! k quan tâm!
-Là vị hôn thê của mày đấy..Hạ Niệm Từ
-Royal à?
-K..Minh Đức
Như ngỡ ngàng..hắn hỏi
-Sao lại là Minh Đức?
-Sao tao biết
-Hừm..con nhỏ đó chắc khùng lắm rồi!
Và hắn..chưa biết Niệm Từ hằng ngày gây gỗ với hắn..chính là Hạ Niệm Từ đẹp như thiên thần!
Và hắn cáng k biết..tiểu công chúa năm nào trao móc khóa cho hắn..chính là người hắn phải cưới
Và chính vì nhiều thứ k biết đó..hắn đã lạnh lùng từ bỏ!
~~~
-Nè..giờ cậu định làm gì?
-Tơ k biết.tớ k về nhà
-Cậu ở nhà tớ đi!
-k đc..ông ấy sẽ nhanh chóng qua làm phiền tớ!
-Ôi..vậy làm sao?
-k biết nữa!
~~
Nó thẩn thờ lê bước...đi đâu bây giờ?
Đứng sựng trước ngôi biệt thư to lớn đấy sang trọng với hàng chữ \"Tuyển OSin\"..nó như chợt nghĩ ra điều gì đó!
-Nè..làm gì mang cái đó vào nữa rồi
Giao Giao ngạc nhiên khi thấy nó mang bộ mắt đen đúa xấu xí ấy vào!
-Chiến dịch!
Nó nheo mắt...
-Cậu định làm gì vậy trời!
-Chạy trốn chứ gì!
Chĩ nhiêu đó...nó bỏ Giao Giao ở lại...và đi...ghi danh làm Ô Sin...cao cấp ..T_T
1 người phụ nữ có tuổi hỏi nó
-Cô đến để thử việc à?
-Vâng!
-Cô là đủ tiêu chuẩn nhất..chúng tôi k tuyển những cô gái xinh đẹp..hiền diệu..mà chỉ cần giỏi làm là đc
Nó khá thắc mắc
-Tại sao ạ? k phải có vẻ ngoài dễ coi sẽ dễ tìm việc làm hơn sao?
-À...k có gì..tôi là quản gia ở đây...tôi tên Quyên!
-Chào dì Quyên
-Ừ,..cô có thể vào làm! mà tôi có điều cần căn dặn..việc của cô sẽ là ô sin riêng cho thiếu gia chúng tôi..cậu ấy sai vặt bất cứ việc gì cô cũng phải hoàn thành..
-sao cơ? osin riêng á?
-Ừm...biệt thự có phu nhân tên Đỗ Mộc Lan..chính là chủ nhà..và là mẹ của thiếu gia..và còn có 1 người em gái tên Đỗ Bảo Mộc Miên...
\"Đỗ Bảo Mộc Miên? sao mà quen vậy nè?\"
-Còn thiếu gia tên là.....
-Dì Quyên....Tôi muốn 1 li sữa tươi k đường nhanh đi
Lời thuyết minh của quản gia bị cắt ngang bởi 1 giọng nói khá hách dịch và lãnh đạm
-Vâng!!!
quản gia đáp trả rồi quay sang nó
-việc của cô đấy..mang sữa lên cho thiếu gia đi
-Vâng ạ!
Nó khá thích thú với công việc này đó chứ
đc hầu hạ quen rồi giờ đi hầu hạ người ta..xem cảm giác thế nào
Cộc! Cộc! Cốc!
-Vào đi
\"hừm...sao mà thiếu gia gì chảnh thấy sợ..\" Nó bực dọc..và cũng muốn diện kiến cái nhung mạo phi phàm ấy
-Sữa của cậu! sữa tươi k đường!
\" trời! giọng này nghe ở đâu rồi nhỉ?\"
1s...
2s....
3s.....
-Trời đất..Nhỏ khó ưa?
-Cha bệnh hoạn?
2 đứa trố mắt nhìn nhau...bất động khoảng 5s!
hố hố trái đất tròn thật!
-Cậu...cậu làm..làm zì trong...trong nhà tôi!?-Hắn vẫn còn ngạc nhiên
-Nhà..nhà này? của cậu à?-Nó há hốc
-k lẽ giả...à..định ăn trộm à?
-Cậu bị thần kinh à? k thấy tui đến đây làm việc sao?
-Làm việc?
-Ừ..làm ô sin
-làm ô sin?-hắn cứ lặp đi lặp lại câu trả lời của nó
-Ừ..ô sin cao cấp
-Hahahaha
hắn bật cười 1 tràn dài
-Nè..có gì đáng cười..nhìn cậu y hệt thằng khùng á..cười gì mà cười
Nó quê quê nên nổi cáu
-Cười gì kệ tui!
-y như thằng điên vừa trốn trại
-nè nè...tui h` là cậu chủ của cậu đấy nhé
-Thì sao?-Nó cong môi tí tởn
-k nghe là là cho thôi việc đấy
-Hứ...
Nó bất mãn
-Sữa tươi nè!
-Ừ..ngoan lắm mỉu
-Mỉu...cái đầu cậu! mà lớn rồi..còn sữa tươi...ọe ọe
nó nhái lại..
-Kệ tui!
-Ừ...Sữa tươi k đường...sữa tươi đấy nhá
Nó chọc quê hắn..
-Cậu mà bô lô bô la chuyện này ra ngoài thì chết với tui!
-Hừm..để coi cậu có biết điều k đã?
-Hứ..người làm kiểu gì vậy?
-Đã bảo là cao cấp mà
-Cái con nhỏ này
Hắn đuổi nó chạy dòng dòng trong phòng
y hệt 2 đứa thần kinh vừa trốn trại!
-Nè..nhỏ kia! tui muốn ăn mì.
-Từ đi nấu đi-Nó nằm chõng ben trên sofa..lẩm bẩm
-Cậu làm osin kiểu gì vậy?
-Ngừi ta đã bào là OSIN CAO CẤP mà..
Hắn tức xì khói đầu...
Xuống bếp lục đục
-Ơ..sao thiếu gia lại làm chuyện này?-Quan gia Quyên hỏi
Rồi nhìn tìm nó..bà gắt
-Niệm Từ....cô đâu rồi mà bỏ bê công việc vậy hả?
Nó vặn volum hết cỡ..có nghe thấy gì đâu..
-Cô làm trò gì vậy hả? thuê cô về để làm việc chứ đâu phải xem tivi
Nó ngẩn ngơ..bị phát hiện rồi à?
-Dạ...cháu xin lổi!
-Nghĩ sao cô để thiếu gia xuống bếp lỡ 2 phu nhân thấy tôi phải ăn nói thế nào
-Nhưng mà 2 phu nhân đâu có thấy
-Còn cãi!
-Híc...tại thiếu gia..nói là tự nấu mà...sợ cháu nấu k ngon!
Hắn bưng bát mì...đầu xì xì khói
-Nói vậy mà nghe đc hả? tui kiêu cậu nấu...cậu có chịu....
-À..à sữa tươi..thiếu gia nhà mình lớn vẫn thích uống sữa tươi nhỉ?
Nó tí tỡn cắt lời hắn
Bị quy hiếp...Hắn bất mãn
-Thôi...là tôi tự muốn nấu.đừng la cậu ấy nữa
Quản gia Quyên bỏ nó ra..thôi la mắng nó...
Nó cười hài lòng
-Ngoan đấy!!
Hắn tức mún nổ đom đóm mà k biết làm gì
~~~~~
-Chào nhị phu nhân!-quản gia cúi đầu lễ phép khi dì hắn về
Nó bước ra..và ung dung bước đi k 1 tiếng chào hỏi
-Niệm Từ..sao thấy phu nhân mà k chào?-Quản gia gắt
Eo! lâu nay người ta toàn kính nó chứ nó sợ ai?
-Chào phu nhân
Dì hắn khẽ gật đầu
-Cô tên niệm từ à?
-Vâng!!!
Nhìn nó 1 lượt...từ đầu xuống chân
-Đúng là cùng tên chứ k cùng tướng
rồi bà ấy bước đi
-Ối...cẩn thận
Nó chạy đến đỡ Dì hắn khi vấp phải 1 đống bùi nhùi dưới đất
Tay nó vịnh vào tay bà!
-Ôi...gì thế này?-Bà ấy hét lên kinh hoàng
-bà k sao chứ?-Nó hỏi
-Không sao..cảm ơn cháu..
Rồi nhìn nó đầy nghi hoặc..bà ta tiếp
-Nhà cháu..ở đâu?
Như bất ngờ ngoài dự liệu..nó lắp ba lắp bắp
-Dạ..ở quê!
-Làm gì
-Dạ..làm rẫy
\"làm rẫy? làm rẫy mà bàn tay trơn tru mịn màng thế cơ à?\"
Đầy nghi hoặc..bà ta gất đầu rồi bỏ đi
-Liệu con bé đó có phải Hạ Niệm Từ k nhỉ?
Thắc mắc trong tìm thức thôi thúc bà tìm câu giải đáp!
~~~
-Chào cậu Minh Hoàng..cậu đến chơi
-Ừ...có Nguyên Vũ ở nhà k dì Nguyên
-Dạ có
Minh Hoàng gật nhẹ đầu rồi bước vào nhà
-Vũ ơi Vũ...mày đâu rồi
Nó đang ngủ mà nghe cái giọng nhễ nhai đó như muốn nổ tung
-Đứa nào trốn trại buổi trưa vậy?
Để cái đầu tóc lù xù đi ra...nó như tìm thủ phạm
-Trời ơi..k phải Niệm Từ đây sao?
-Ơ..là..là cậu hả
-Cậu..cậu làm gì ở đây??? k lẽ...k lẽ 2 người
Xua xua tay dập tắt cái ý nghĩ đen đúa trong đầu cậu ấy..nó nheo mắt
-Tớ tới...làm osin
-Osin?
-Ừa...
-Èo...sao k làm osin cho tui mà làm cho thằng Vũ
-Để coi bên nào trả lương cao
Nó cười...
Hắn từ trên lầu đi xuống...thấy 2 người họ tay bắt mặt mừng thì bực dọc
-K lo làm việc đi tán tỉnh trai à?
-Tui tán ai kệ tui
-k đc tán thằng bạn thân tui
-Ơ..hay..chuyện riêng của tui..liên quan gì tới cậu!
-Đi Zô chưa? k đuổi việc h`?-Hắn
gắt
Nó bực mình..bỏ vào trong..
-Chả quan tâm tới hai người
~~~~
Mãi 1 tuần nó mới có cơ hội trốn ra khỏi nhà thăm dò tin tức
-Cậu sao rồi? Trốn đâu mà tớ tìm mãi k thấy-Giao Giao lo lắng
-Hức...hức
Nó ức chế kể lại chuyện 1 tuần qua cho Giao Giao
@#$%^'*((^%$#@
-Trời ơi đúng là oan gia mà!
-Mà nè...ba tớ..có tìm tớ k?
-Có..ổng lục sục tùm lum nhưng mà k thấy
-Phùuuuu
Nó thở hắt...
-Liệu có trốn mãi đc k?
-k biết nữa
~~~
-Niệm Từ..2 vị phu nhân đi công tác cả rồi..mai ta lại phải về chăm đứa cháu...cô ở nhà lo cho thiếu gia đàng hoàng nhé
-Èo...Vâng..dì đi đi
Nó thở dài....
~~~
Buổi tối!
-Ê...có gì ăn chưa? Đói quá
-Thì tự xuống nấu đi-Nó hiển nhiên mang headphone nghe nhạc vừa trả lời
-Cậu làm osin gì kì vậy? Tui đói rồi này!
-Hì..nhưng mà..tui hẽm biết nấu cái gì hết trơn á?-Nó thảm nhiên!
-Trời! vậy là bỏ đói tui à?
-Có lẽ.
Hắn xanh mặt..trời ơi! thiếu gia có ngày cũng chết đói
Hắn trở xuống với chiếc quần jeans bụi và cái áo Poll đơn giản..trông đẹp kiểu Bụi Bụi sao sao á?
Nó nhìn hắn..chớp chớp mắt ngây thơ
-Sao? có phải tui rất đẹp trai đúng k?
Nó gật đầu răm rắp
-Ừ.....
-Cuối cùng cậu cũng chấp nhận sự thật này-Hắn nhe rằng cười nham nhỡ
-Ừ..sự thật lúc nào cũng mất lòng mà..trông cậu giờ..đẹp chắc khác gì vừa trốn viện..hoặc giống như mấy con CHI CHI trong sở thú đang đc bảo tồn á
Tháo chiếc lưỡi trai trên đầu..hắn ném về phía nó
-Con nhỏ này
Nó cười hề hề..đón nhận cái nón
-Eo ôi...sao mà hôi chua thế?
-Mới có tuần!
Nó lắc đầu ngán ngẩm
-Ở dơ thế?
-Ở dơ sống lâu mà!
Hắn cười đểu rồi bỏ ra ngoài
-Đi đâu thế?
-Đi ăn..k lẽ chờ chết đói
Sờ cái bụng đang đánh trống..nó cũng nhận ra..Nó đang đói meo
-Cho đi với
-Cậu tự nấu mà ăn
Híc..!!! Tiêu đời! Đời nào nó xuống bếp mà nấu nướng..biết nấu cái gì?
-Thôi mà..cho tui đi với-Nó xuống nước
Cái bộ dạng của nó lúc này làm hắn phì cười
-k cho.bỏ đói!
-Đừng nhỏ mọn vậy mà
Hắn cười
-Tui có đẹp trai k?
-Đẹp...
-Đẹp cỡ nào?
-Đẹp ơi là đẹp...đẹp quá xá..đẹp hết xảy..đẹp ơi ơi ơi là đẹp ..nói chung là đẹp!
Hắn cười khanh khách..
Đúng là hết chịu nổi với con nhỏ khùng này
-Ra xe đi
Nó tí tách bước ra xe.!
1 cái quần sort ngắn qua gối và chiếc áo thun...nó tung tăng bước lên xe
-Ơ..sao k nổ?
-Chắc là xe chết máy rồi
-Hơ hơ..vậy sao?
-ai biết!Có cậu đi đúng là Xui Xẻo-Hắn thở dài nhìn nó
-Nè..đừng có xấu xa mà đổ lổi cho người khác
-Hừm..vừa mới khen tui đẹp trai mà
-Nói dối lòng á
nó thè lưỡi trêu hắn rồi chạy nhanh xuống xe
-Cái con nhỏ này!
~
-Giờ sao?
-Đi bộ chứ sao?
-Hụ hụ...đi bộ á
-Ừ.đi k?
-k đi nhịn đói à?-Nó đáp gỏn lọn
Bộ đôi này đi trên đường khiến người khác phải nhìn soi mói
1 người quá đẹp..quá lãng tử mà đi với con nhỏ xấu xí khỏi chê
Bước vào nhà hàng với ánh mắt sừng sộ của mọi người
-Quý khách dùng gì?-phục vụ đưa menu và lịch sự hỏi
Trông khi hắn lật đi lật lại cái menu thỳ nó đáp nhanh nhảu
-Cái gì ngon mang ra hêt!
Những người ngồi bàn kế bên cùng trố mắt..Hắn cũng thò lò mắt nhìn nó
-Ăn hết k mà gọi giữ vậy trời
Nó cười k đáp!
Ăn chùa mà..ngu gì k ăn
@@
Thức ăn đc dọn ra đầy rẫy cả bàn..nó hít 1 hơi sâu thật sâu rồi ngồm ngoàm xử lí hết đống thức ăn đó
trước con mắt kinh ngạc của hắn..
-Ây da..nó quá..Nó xoa xoa bụng
-Trời! đúng là kinh dị..cậu k thể lịch sự hơn tí nào à
-Đc ăn sao lại cần lịch sự?
-Nhiều khi tui nghĩ cậu có phải con gái k nữa?-Hắn nhìn nó suy tư
-Nhìn gì..ăn miễn phí ngu gì k ăn..mà lâu rùi tui mới ăn ngon như vậy
-Trời...gần cả 2 triệu 1 bữa ăn mà k ngon!-Hắn ngạc nhiên
Nó thì bình thường như k có chuyện gì
-Tính tiền đi rồi vế!-Nó nói với hắn
-Tui chỉ trả tiền phần tui ăn thôi còn cậu ăn thì cậu tự trả chứ
-TRỜI ƠI! CẬU CÓ PHẢI CON TRAI K?-Nó há hốc mồm
tiền đâu trã!
Hắn rỉ tai nó..nói nhỏ
-Mún biết tui phải con trai hăm tối nay về \"THỬ\" là biết liền
Hắn cười gian
-Cái đồ lưu manh giả danh tri thức.!-Nó xấu hổ...mắng hắn
Cái nheo mắt của hắn đầy nguy hiểm
-Vậy sao nói tui k phải con trai
-Hức...cậu k biết cái gì gọi là galang à?
-Có..nhưng tui chỉ là galang vs người đẹp thôi
-tui cũng là sắc nước hương trời chứ bộ!
-Ọe...-hắn bĩu môi!
-Mấy tháng rồi? cậu có thai mấy tháng rồi để tối tui dẫn đi khám thai!
hắn giơ tay gọi phục vụ
-tính tiền phần của tôi nhé!
-Vâng...của anh hết 500tram còn của cô hết gần 1tr 2
-Hắn hiển nhiên móc đúng tờ 500 rồi đứng dậy trước ánh mắt nai ngơ ngác của nó
-Ơ..cậu..
-Từ từ xử lí nhé-Hắn cười bá đạo
-Mời cô tính tiền-Người phục vụ lên tiếng
-Ơ..Ơ...
Hắn đứng người như thằng bệnh trước cái lúng túng của nó
Nó ngúng nguẩy...
-Nè..cậu...k giúp tui thiệt à?
-hà hà..giúp cậu cậu đền tui cái gì
-Hức...Gì..Gì cũng đc
-Nhớ nhé
Nó can đảm gật đầu!
Lần đầu tiên nó thấy mình giống người hùng như vậy!
Hắn móc tiền ra thanh toán cho người phục vụ rồi ngang nhiên bước ra về
Nó ôm cục tức ngang họng...tức muốn chết!
-Hờ...cậu có độc ác quá k?
-Phải đê tiện tí mới là Nam Nhi
-Hứ
Nó nguýt dài...càng nhìn càng thấy ghét
Về nhà
-Rót cho tui ly nước
Cộc!
Nó dằn mạnh ly xuống bàn
-Còn nữa..từ nay k đc nhắc gì đến chuyện sữa tươi đó!
-Hừm..biết rồi
Hắn gom 1 đống áo quẳng vào người trc con mắt kinh ngạc của nó
-Gì vậy-Ngơ ngác nó hỏi
-Mang giặt đi.Giặt bằng tay nhá
-Ơ..có máy sao k giặt
-k thích
\"hức...ngta đường đường là 1 tiểu thư..mà phải đi giặc đồ ...\"
Nó nghiến răng két két
-Sao? k phục à?
Nó lựa lựa trong đống áo hắn..
-Cái này k dơ...k giặt
-cái này cũng k dơ...k giặt
....
-k bẩn..khỏi giặt
Hắn đứng ngẩn ngơ ngơ khi thấy nó mang cái áo duy nhất mang vào giặt
Còn đống đồ kia vẫn còn y nguyên?
-Cậu làm gì vậy? tui kiu cậu giặt hết mà?
-Tui chỉ giặt đồ dơ thôi!-Nó chu môi bướng bỉnh
-Cái con nhỏ này!
Báo hại hắn k đc giặt đồ mà con thu dọn đống đồ bừa bộn đó!
-Áaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa
Nó la thất thanh trong phòng tắm
Hắn từ trên lầu nghe thấy
-Trời ơi! chuyện gì vậy nhỏ khùng này?
Vội vàng chạy xuống..
Và đạp tung Cửa phòng tắm
Rầm!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
1 âm thanh cực kì vui tai bên cạnh là tiếng cười thích thú..
-hahahahahahaha cho cậu chết
-Trời ơi! con nhỏ này..cậu làm cái gì vậy hả?
-Đâu có gì..chỉ là rưới tí xà phòng xuống nền nên nó trơn vậy đó..
Nó thè lưỡi trêu hắn...tức muốn nổ đom đóm
Hắn lồm cồm bò dậy..lấy cái vòi sen bắn nước vào người nó
